Mặc dù Dương Thần biết con gái mình không quá trung thực, đã có nhiều tiền lệ là kẻ phản bội nhỏ và kẻ tham ăn nhỏ, trước kia Lâm Nhược Khê không ít lần phải tức giận. Nhưng Dương Thần với tư cách là bố đẻ vẫn thấy khá thất bại, cảm thấy việc giáo dục đứa trẻ này đúng là con đường dài gian khổ. Nếu không thì sao hắn không nhịn được mà cứ gọi con bé là con bé béo chứ, chung quy cũng là mang theo chút bực dọc. Nhìn An Tâm đắc ý cười khúc khích, Dương Thần đành cố gắng thuyết phục bản thân rằng, là vì con gái biết những người bên cạnh mình có thể tin tưởng, nên mới vì chút cám dỗ nhỏ này mà phản bội.
Cô bé Dương Lam Lam lanh lợi khôn ngoan rất rõ ràng làm thế nào để có được đồ chơi và đồ ăn ngon. Lúc sắp đến giờ cơm, con bé bắt đầu quấn lấy Mạc Thiến Ni, nói những lời đường mật kiểu như Mạc Thiến Ni nấu cơm thật ngon, khiến người phụ nữ kia lại cười hớn hở, chỉ muốn hôn lên cái miệng nhỏ như mật ngọt của con bé. Dương Thần chẳng dám nghe nhiều, sợ rằng không nhịn được mà muốn đánh vào cái mông của kẻ phản bội nhỏ này, hắn sẽ xót lắm đấy.
Ngược lại, sau khi trò chuyện với An Tâm, hắn mới biết người phụ nữ này trước đó bận rộn ăn cơm với một số người thân quan trọng trong gia tộc, không có thời gian ra ngoài. Hôm nay sau khi từ chối một số cuộc xã giao không quan trọng, cuối cùng cô nàng cũng có thể chạy tới gặp Dương Thần. Mặc dù sau khi tu luyện, cơ thể An Tâm sẽ không bị tổn thương do mệt mỏi, nhưng sản nghiệp khổng lồ cần một cô gái trẻ ngoài hai mươi tuổi như cô gánh vác, chung quy vẫn là vất vả.
"Nếu chị Thiến Ni tới chỗ em giúp đỡ thì tốt quá, em bẩm sinh không phải là người biết đàm phán kinh doanh xã giao, gặp mấy vị quan chức đều phải gồng mình lên. Nếu chị Thiến Ni tới, em chia chị ba phần trăm cổ phần của An Thị cũng không thành vấn đề", trên bàn cơm, An Tâm than vãn nói. Mạc Thiến Ni gắp cho Lam Lam một cái đùi ngỗng quay lớn, rồi cười nói: "Ba phần trăm? Với giá cổ phiếu hiện tại của An Thị các em, chẳng phải trực tiếp tặng chị mấy trăm triệu sao?"
"Dù sao cũng không phải người ngoài, cho chị cũng không ảnh hưởng tới địa vị của em trong hội đồng quản trị", An Tâm cười ngọt ngào nói: "Chị Thiến Ni, nói thật, chị Nhược Khê lợi hại như vậy, dù không có chị và chị Minh Ngọc thì chị ấy vẫn có thể xoay xở tốt, chi bằng tới giúp em gái này gánh vác một chút đi."
"Người muốn lôi kéo em đi nhiều vô kể, em ở lại Ngọc Lôi mặc dù nhận được rất ít cổ phần, nhưng em chỉ muốn thực hiện lời hứa với lão tổng tài năm đó. Chỉ cần Nhược Khê không ghét bỏ em, em sẽ mãi ở lại đó", Mạc Thiến Ni khéo léo từ chối. "Nhưng bây giờ chị Nhược Khê với chồng sắp ly hôn, chị ở trước mặt chị ấy như vậy không thấy ngại sao", An Tâm thì thầm nói, còn liếc mắt nhìn Dương Thần.
Dương Thần nhìn người phụ nữ với vẻ bất lực: "Đụng vào chỗ đau của người khác đấy à, sao, tôi còn chưa chính thức ly hôn mà cô đã vội vàng muốn lên vị trí chính thất rồi hả?" An Tâm lập tức lắc đầu, cười hì hì: "Sao có thể chứ, làm sao tới lượt em được, huống chi em thấy chị Nhược Khê chỉ là nhất thời giận dỗi, qua một thời gian là ổn thôi. Ai bảo chồng tới cả Huệ Lâm cũng không buông tha... mặc dù người ta bây giờ là minh tinh quốc tế, với tư cách là đàn ông chinh phục cô ấy chắc chắn rất có cảm giác thành tựu, nhưng anh cũng quá kích động rồi."
Dương Thần nghe những lời này cảm thấy rất không đúng, sao lại giống như là chính hắn đã quy tắc ngầm Huệ Lâm vậy. Nhưng bị An Tâm nhắc đến, Dương Thần quan tâm hỏi: "Phải rồi, phim của Huệ Lâm thế nào rồi, anh còn chưa đi tham gia buổi lễ ra mắt đã quay về rồi."
Mạc Thiến Ni cười nói: "Rất tốt, chi nhánh giải trí Ngọc Lôi lần này rất nở mày nở mặt. Nhờ việc Huệ Lâm tái xuất vào dịp Xuân vãn, cô ấy đã trực tiếp chiếm vị trí quán quân trên bảng tìm kiếm suốt ba ngày. Hơn nữa nhờ vào kênh quan hệ công chúng của Ngọc Lôi chúng ta, truyền thông đều đưa tin tích cực. Buổi lễ ra mắt "Kiếm Tiên" có sự xuất hiện của Huệ Lâm, truyền thông suýt nữa làm vỡ tung khán phòng. Tết mọi người đều khá rảnh rỗi, ngoài đi thăm người thân bạn bè thì cùng nhau đi xem phim, nên doanh thu phòng vé rất tốt. Theo đà này, trong một tuần phá ba trăm triệu không phải vấn đề, đã đặt mục tiêu lên trên một tỷ rồi. Việc vận hành bản quyền ở Bắc Mỹ và châu Âu cũng đang được chuẩn bị khẩn trương, dự kiến nửa tháng sau có thể công chiếu. Dù sao cũng là tác phẩm 3D lớn, dù người Mỹ có không hiểu văn hóa Hoa Hạ thì cũng sẽ thưởng thức phong cách hình ảnh, đây chính là phim thương mại kiểu Hollywood."
"Nói như vậy, Huệ Lâm lần này hoàn toàn nổi tiếng hơn trước rồi", Dương Thần cười khổ một tiếng. Sau này muốn gặp tiểu ni cô chắc càng khó hơn, dù sao cũng là nhân vật tiêu điểm, hơn nữa ảnh hưởng cũng không tốt lắm. "Chồng không gọi điện thoại quan tâm Huệ Lâm một chút sao?" An Tâm hỏi. Dương Thần lắc đầu: "Thôi, con bé rất hiểu chuyện, lúc này con bé cũng bận rộn lắm, không cần thiết phải làm phiền tâm tư của cô ấy." Dương Thần còn muốn nói mình còn một đống rắc rối, sao có thể đi gây thêm chuyện khác.
Sau bữa trưa, Dương Thần chơi game cùng Lam Lam một lát, cô bé béo lại bắt đầu buồn ngủ, Mẫn Quyên bế con bé lên lầu nghỉ ngơi. Mạc Thiến Ni và An Tâm đều phải ra ngoài xử lý việc công ty, Dương Thần cũng chạy ra khỏi cửa, đi tới phòng thí nghiệm của Tiêu Chỉ Tình ở Đại học Trung Hải.
Do tài năng xuất chúng của Tiêu Chỉ Tình trong lĩnh vực máy tính, Đại học Trung Hải đã đặc cách chỉ định một phòng thí nghiệm độc lập cho cô để tiến hành nghiên cứu thường ngày, nói trắng ra chính là phần thưởng để giữ chân nhân tài. Toàn bộ phòng thí nghiệm bày đầy đủ các loại máy tính do chính Tiêu Chỉ Tình lắp ráp, các loại dây nhợ rối rắm chi chít, chỉ có bản thân người phụ nữ này mới nhìn rõ được. Thật khó tưởng tượng, một cô gái lớn lên từ nhỏ trong Ảo Cảnh, sau khi tiếp xúc với máy tính lại có năng lực học tập mạnh mẽ như vậy, chỉ có thể nói là do thiên phú.
Khi Dương Thần bước vào phòng thí nghiệm, Tiêu Chỉ Tình đang ngồi trên một chiếc ghế da lớn, đối diện với ba màn hình, thực hiện một số thao tác hệ thống không thể hiểu nổi. "Tìm thấy chưa?" Dương Thần đi tới sau lưng người phụ nữ, cười hỏi.
Tiêu Chỉ Tình biết người đàn ông đã vào, chỉ vào điểm đỏ trên bản đồ phẳng ở màn hình bên trái. "Ngay tại đây, là một khu dân cư cao cấp ở thành phố Hán Trung, có lẽ mấy ngày nay đều ở đó gặp gỡ một số người thân họ Mông, nên chưa rời đi." Cái Dương Thần nhờ người phụ nữ tìm giúp chính là vị trí cụ thể của Trương Linh. Thông qua kỹ thuật hacker của Tiêu Chỉ Tình, xâm nhập vào vệ tinh liên lạc, sau đó tìm kiếm theo tín hiệu điện thoại của Trương Linh, cũng không phải chuyện gì khó khăn.
Dương Thần hôn nhẹ lên mái tóc thơm tho của người phụ nữ như một phần thưởng: "Làm tốt lắm, Chỉ Tình, em giúp anh thêm một việc nữa, dùng tín hiệu lạ gửi tin nhắn cho mụ đàn bà đó, cứ bảo là... 'Nếu không dẫn thằng con rùa của bà cùng đến dập đầu nhận lỗi với Lý Tinh Tinh, tối nay đốt nhà'." "Vậy nếu bà ta thực sự cầu xin tha thứ, chồng không giúp Tinh Tinh xả giận nữa sao?" Tiêu Chỉ Tình hỏi. Dương Thần cười nhếch mép: "Yên tâm đi, bà ta mà muốn dập đầu nhận lỗi thì đã đến nhận lâu rồi. Bà ta thậm chí còn chẳng có lấy một lời xin lỗi, rõ ràng là không coi anh ra gì, anh cũng chỉ là nhắn cho có lệ thôi, tối nay lửa này nhất định phải phóng." "Anh thật là xấu xa", Tiêu Chỉ Tình lộ ra nụ cười như tiểu ác ma, lập tức giúp Dương Thần gửi tin nhắn.
... Trong khu dân cư cao cấp ở phía nam thành phố Hán Trung, tại một căn biệt thự hai tầng dựa lưng vào núi, phong thủy khá tốt. Trương Linh mặc áo ngủ màu quế bạc, tay nâng ly rượu vang đỏ thắm, ngồi bên cửa sổ sát đất của phòng ngủ tầng hai, nhìn bầu trời âm u bên ngoài, dường như có chút chán chường vô vị.
Quay đầu sang, chồng là Mông Khâm đang đứng đắn dựa vào giường lớn, xem tin tức buổi trưa trên tivi, thần tình khá tập trung. Trong mắt Trương Linh thoáng qua một tia chán ghét, nhưng biến mất trong nháy mắt: "Anh yêu, chẳng lẽ trong mắt anh, mấy bản tin lừa người này lại có sức quyến rũ hơn một người phụ nữ trẻ đẹp như em sao?" Mông Khâm không trả lời, giống như không nghe thấy.
"Hừ, lúc ban đầu muốn cưới tôi thì nói bao nhiêu lời đường mật, tôi cũng bị mỡ heo che mắt, mới đi bước nữa với ông. Bây giờ lại đối xử với tôi như vậy, ông không sợ tôi ly hôn với ông sao? Bố tôi cưng chiều tôi lắm đấy", Trương Linh châm chọc cười. Mông Khâm cau mày, nghe đến "bố cô ta", mới có chút động dung, tạm thời ông ta không thể mất đi sự ủng hộ của bố vợ. Lập tức lộ ra một nụ cười rất dịu dàng, ngồi xuống mép giường, Mông Khâm dùng hai tay nâng một bên chân thon nhỏ của Trương Linh lên, đặt lên đùi mình, bắt đầu mát-xa chân cho Trương Linh. Có thể khiến đường đường là Giám đốc Sở Môi trường làm mát-xa chân, Trương Linh lộ ra một nụ cười đắc ý rõ rệt.
"Cô đó, tôi hiếm khi có thời gian xem tivi nghỉ ngơi một chút, cứ nhất quyết phải làm nũng với tôi làm gì, vợ chồng già cả rồi", Mông Khâm nhanh chóng biến sự bất mãn thành một loại tình thú. Trương Linh đặt ly rượu xuống, định được đằng chân lân đằng đầu, bắt người đàn ông phục vụ mình thêm, không ngờ điện thoại trên bàn nhấp nháy một tin nhắn. Do dự một chút, Trương Linh cầm điện thoại lên mở ra xem... Ngay khoảnh khắc nhìn thấy nội dung tin nhắn, đồng tử Trương Linh co rút lại, trong ánh mắt thoáng qua một tia giận dữ, một tia lạnh lùng. Mông Khâm phát hiện sự khác thường, nheo mắt hỏi: "Sao vậy, phu nhân của anh."