Đốt xong nhà thờ tổ nhà họ Mông, tâm tình Dương Thần thoải mái. Sau khi lái xe xuyên đêm trở về Trung Hải, hắn tắm nước nóng, chui vào phòng ngủ của Mạc Thiến Ni vui vẻ một trận đến nửa đêm về sáng, mới thỏa mãn chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Mạc Thiến Ni hai má đỏ ửng xuống lầu làm bữa sáng, còn Dương Thần thì có chút bất đắc dĩ nhận được cuộc gọi từ Dương Công Minh.
"Việc tốt ngươi làm đấy, đã nghĩ đến cách thu xếp chưa?" Giọng điệu Dương Công Minh không giận không vui, rất bình thản.
Dương Thần gãi đầu: "Ông già, không lẽ ông sợ rồi đấy chứ."
"Hừ", Dương Công Minh cười lạnh vẻ không đồng tình, nói: "Tối qua, lãnh đạo số một gọi ta đến ngồi một lát. Ta đã rất lâu không hỏi đến mấy chuyện này rồi, khoảng năm sáu năm không tới văn phòng ông ta, lần này, bị thằng nhóc thối nhà ngươi làm liên lụy rồi."
"Số một? Chuyện này mà ông ta cũng quản sao?"
Dương Thần ngẩn ra, nhớ đến vị lãnh đạo đứng đầu Hoa Hạ thường xuất hiện trên tin tức kia, chắc cả nước ai cũng quen mặt. Nhưng hắn trước giờ ở Yên Kinh chưa từng tiếp xúc. Nhìn thì có vẻ là người hòa ái, giờ ngẫm lại, có thể đứng trên bốn đại gia tộc mà ngồi vững trên đài câu cá, quả thực khá bí ẩn.
Vốn tưởng rằng để tránh gây ra tranh chấp với bốn đại gia tộc nên vị số một kia hầu như không can thiệp việc gì, xem ra mình hiểu sai rồi.
"Chuyện mà số một chủ động hỏi đến, tất nhiên là chuyện lớn liên quan đến quốc gia. Chuyện liên quan đến nhà họ Mông, hơn nữa nhà thờ tổ của nhà họ Mông bị ngươi hủy hoại, chuyện này khó mà bình ổn dễ dàng được."
"Nhà họ Mông không phải cục bột dễ nặn, đó là thứ bọc cốt thép, cực kỳ khó nhằn. Ngươi phải chuẩn bị tâm lý, bất kể là ngươi hay là đám phụ nữ của ngươi, tóm lại chuyện này ngươi phải tự gánh vác, đừng làm liên lụy người khác trong nhà họ Dương ta."
Dương Thần không khỏi cười gượng: "Ông già, ông không nể tình chút nào nhỉ, dù gì con cũng là người thừa kế của ông, ông cứ thế mà phủi sạch quan hệ với con sao?"
"Ngươi còn dám nói à!? Lúc ngươi đi đốt nhà thờ tổ nhà họ Mông có chào hỏi ta câu nào không!?" Dương Công Minh nén giận nói.
Dương Thần lập tức mất hết tự tin, bản thân đúng là "tiền trảm hậu tấu", nhưng ai bảo bọn họ đã được đằng chân lân đằng đầu chứ.
Dứt khoát hạ quyết tâm: "Được rồi, ông già ông cứ tuyên bố với bên ngoài, việc này không liên quan gì đến nhà họ Dương, con cá nhân đối đầu với nhà họ Mông, không phải là bối cảnh hơi sâu chút thôi sao, đánh không lại thì con chạy là được chứ gì!"
Dương Công Minh bỗng cười "hơ hơ": "Không cần ngươi nói, ta cũng đã nói với lãnh đạo số một rồi, mấy chuyện này ta hoàn toàn không biết gì, đều là do thằng nhóc thối nhà ngươi tự gây ra. Oan có đầu nợ có chủ, nhà họ Mông mà dám vì chuyện này mà làm phiền sự thanh tịnh của nhà họ Dương ta, thì ông già này cũng không phải kẻ ăn chay."
"Còn ngươi... đừng ngày nào cũng nghĩ đến chuyện đánh đánh giết giết. Có đôi khi, ai đúng ai sai không quan trọng, ngươi phải nhìn rõ bản chất của sự việc là gì."
Dương Thần nhíu mày: "Ý gì?"
Nhưng Dương Công Minh không giải thích, đã cúp điện thoại.
Dương Thần lầm bầm chửi bới rồi ném điện thoại đi. Ông già này lúc nào cũng nói nửa câu, còn lại bắt mình tự suy ngẫm, thật sự là không tử tế chút nào.
Ngủ dậy vệ sinh cá nhân xong, mặc quần áo vào, Dương Thần nhớ đến cái gọi là bảo vật trấn trạch cướp được từ nhà thờ tổ nhà họ Mông tối qua.
Lấy cái hộp gấm màu đỏ từ trong nhẫn không gian ra, Dương Thần tùy tay mở ra. Thứ hiện ra bên trong làm Dương Thần thấy mình như bị hoa mắt.
Một cục nhìn không biết là chất liệu gì, toàn thân đen thui, giống như than đá, lại cũng giống như hòn đá, nặng trịch, to bằng quả trứng chim bồ câu, khiến Dương Thần ngây người.
"Cái thứ chó má gì thế này", Dương Thần thầm nghĩ chẳng lẽ là pháp bảo gì? Chỉ là tu vi của mình bị phong ấn nên không cảm nhận được?
Nhưng Dương Thần thực sự không thể tưởng tượng nổi pháp bảo lại có hình dạng như vậy, đoán chừng đa phần là vật kỷ niệm đặc biệt của nhà họ Mông, thế là tạm thời không nghĩ nhiều nữa, ném trở lại nhẫn không gian.
Khi xuống lầu, Lam Lam đã ăn bữa sáng đến mức miệng phồng to, ăn khí thế ngút trời. Mẫn Quyên ở bên cạnh khuyên cô chủ nhỏ uống miếng sữa. Cái cổ bé tí thế kia sao có thể nhét vào nhiều đồ ăn như vậy, quả thực không thể tin nổi.
Điều khiến Dương Thần hơi ngạc nhiên là An Tâm và Tiêu Chỉ Tình lại sang đây ăn chực bữa sáng từ sớm, đang cười nói vui vẻ.
"Sao các cô sáng sớm đã đến rồi", Dương Thần cười vươn tay véo véo lên mặt hai cô gái.
An Tâm nhăn cái mũi nhỏ: "Đã hứa với Lam Lam là dẫn con bé đi công viên giải trí chơi mà, tất nhiên phải giữ lời. Vài ngày nữa là mẫu giáo khai giảng rồi, đến lúc đó sẽ không có nhiều thời gian đâu."
Dương Thần nhìn cô bé mập, cô bé đang gật đầu lia lịa.
"Chồng cũng đi đi, đông người mới vui", Tiêu Chỉ Tình đề nghị.
Dương Thần vỗ ngực: "Đây không phải nói nhảm sao, phụ nữ và con gái của anh đi công viên giải trí, lớn bé đều là mỹ nữ, anh không đi thì sao yên tâm được, bị mấy thằng đàn ông xấu xa dụ dỗ đi mất thì sao."
"Lớn thì không nói làm gì, còn nhỏ thì anh đừng lo, mấy đứa con trai không sợ Lam Lam là may mắn lắm rồi", Mạc Thiến Ni bưng đĩa bánh trứng lớn đi tới cười nói.
"Thiến Ni à, em không hiểu rồi, Lam Lam nhà chúng ta là cổ phiếu tiềm năng, có gen ưu tú của anh, nhìn là biết sau này là mỹ nữ, mấy thằng không biết xấu hổ kia chắc chắn muốn ra tay trước", Dương Thần nghiêm túc nói.
Các cô gái đều đảo mắt, người làm cha này thật sự da mặt dày không thể tả, nếu Lam Lam mà giống hắn, thì đúng là xui xẻo.
Sau bữa sáng, An Tâm bảo tài xế lái một chiếc Mercedes GL550 thoải mái, cả nhóm đi đến khu vui chơi trẻ em mới xây ở Trung Hải.
Trong khu vui chơi được xây dựng theo phong cách Disneyland, dù là Tết Nguyên Đán nhưng người không hề ít. Mọi người mặc áo len, đội mũ, dưới ánh nắng ấm áp, khắp nơi là những đứa trẻ đuổi bắt nô đùa.
Dương Thần nhìn thấy vẻ hào hứng của Lam Lam khi nhìn tàu lượn siêu tốc, thuyền hải tặc, chợt cảm nhận được cảm giác thành tựu và vui sướng của người làm cha. Hóa ra mang lại niềm vui cho con mình lại là một việc thỏa mãn đến thế.
Đến khu vui chơi, An Tâm - người đã hứa dẫn Lam Lam đi chơi - là người đầu tiên hối hận, vì Lam Lam cứ nằng nặc kéo cô đi chơi tàu lượn siêu tốc.
Dù An Tâm từng làm tiếp viên hàng không, nhưng chuyện này hoàn toàn không cùng một khái niệm. Cô bị Lam Lam kéo lên ngồi hai lần, An Tâm suýt nữa thì sợ khóc.
Gần đến trưa, mượn cớ nghỉ ngơi ăn cơm, cuối cùng cũng để Lam Lam đồng ý yên phận.
Mấy người tìm một nhà hàng Tây sang trọng trong khu vui chơi, sau khi gọi một đống đồ ăn, Lam Lam lại bắt đầu ăn uống thỏa thuê một cách hạnh phúc.
Nuôi một cô con gái như thế này, nếu không phải gia cảnh khá giả, người bình thường thật sự không nuôi nổi.
Nhưng ăn được một nửa, cô bé mập nhìn ra ngoài cửa sổ, thèm thuồng dừng lại.
Dương Thần nhìn theo, bên ngoài không biết từ lúc nào có một người bán hàng rong bán ngô ngọt và xúc xích nướng, hóa ra là cô bé mập lại muốn ăn vặt.
Tiêu Chỉ Tình cũng chú ý thấy, cười đứng dậy nói: "Mọi người ăn đi, em đi mua một ít cho Lam Lam."
Lam Lam vui vẻ vung vẩy dao dĩa trên tay, liếm cái lưỡi nhỏ gật đầu lia lịa.
Tiêu Chỉ Tình đeo túi nhỏ, chạy chậm ra khỏi nhà hàng, đến bên chỗ người bán hàng rong, trực tiếp gọi mười xiên ngô và mười xiên xúc xích. Dù sao một mình Lam Lam cũng ăn hết được, cô cũng không chê nhiều.
Đúng lúc Tiêu Chỉ Tình lấy ví tiền ra, bên cạnh có một cô gái chạy tới cùng một luồng hương thơm, giọng nói ngọt ngào hô lớn: "Ông chủ! Cho cháu hai bắp ngô!"
Nghe thấy giọng nói này, tay Tiêu Chỉ Tình run lên, ví tiền vô tình rơi xuống đất!
Vội vàng nghiêng người, ngồi xổm xuống, Tiêu Chỉ Tình nhặt ví tiền lên, tay hơi run rẩy cầm túi nhựa định bỏ đi.
Nhưng, một loạt biểu hiện bất thường của Tiêu Chỉ Tình đã khiến cô gái bên cạnh chú ý.
"Đợi đã!"
Cô gái nhanh chóng vòng lên trước mặt Tiêu Chỉ Tình, trên khuôn mặt ngọt ngào tràn đầy sức sống thanh xuân lộ ra một tia ngạc nhiên vui mừng.
"Á! Thật sự là chị dâu!"
Tiêu Chỉ Tình mặt mày tái mét, cúi thấp mặt, đứng cứng đờ tại chỗ, cố gắng trấn tĩnh nặn ra một nụ cười: "Cô gái, cô nhận nhầm người rồi."
Cô gái lại lắc đầu nguầy nguậy, tóc mái đung đưa dữ dội, chắc nịch nói: "Chị dâu, chị làm gì mà giả vờ không quen em chứ, em là Tiêu Tiêu đây, Lạc Tiêu Tiêu. Lúc chị đính hôn với anh trai em chẳng phải đã gặp mặt nhau rồi sao?"
"Không... không phải..." Hơi thở của Tiêu Chỉ Tình cũng trở nên gấp gáp, cô xoay người né tránh Lạc Tiêu Tiêu, chạy ngược lại vào nhà hàng.
Thực tế, Tiêu Chỉ Tình cũng không biết nên chạy đi đâu. Cô đã từng nhìn thấy Lạc Tiêu Tiêu ở Trung Hải trước đó, nhưng đều đã tránh mặt thành công, không ngờ lần này vô tình lại đụng phải cô ấy ở đây!
Cô thế nào cũng không ngờ tới, Lạc Tiêu Tiêu vì chỉ có một mình ở Trung Hải, ngày Tết buồn chán nên chạy đến công viên giải trí chơi, đúng lúc đụng mặt nhau!
Lạc Tiêu Tiêu thấy Tiêu Chỉ Tình không nhận mình, bĩu môi tỏ vẻ không vui. Trước đó cô đã có cảm giác nhìn thấy Tiêu Chỉ Tình, nhưng quay đi quay lại đã không thấy đâu nữa. Lần này thật sự bắt được tại trận, sao có thể bỏ qua, liền lập tức chạy theo vào trong nhà hàng.
Dương Thần đang gặm một miếng bít tết bên bàn, nhìn thấy Tiêu Chỉ Tình và Lạc Tiêu Tiêu vội vã chạy vào, trong lòng cảm thấy bất ổn lớn.