“Đợi chúng tôi với, đợi một chút!” Cô gái nhỏ Tiểu Di bước nhanh chạy tới, chàng thanh niên kia thở hồng hộc chạy theo sau, còn Dương Kỳ thì xách vali của Tiểu Di, thong dong tản bộ, trông có vẻ đi rất chậm nhưng thực tế không hề tụt lại phía sau.
Họ vừa nhìn thấy chiếc xe buýt có in bốn chữ "Đại học Kinh Thành" ở quảng trường đón khách, còn chưa kịp chạy tới nơi, chiếc xe đã từ từ khởi động.
Tiểu Di cũng là người nóng tính, cô sải bước chạy về phía chiếc xe buýt, lớn tiếng gọi.
Dù sao thì nhan sắc cũng có ưu thế, chiếc xe buýt đó thực sự đã bị Tiểu Di gọi dừng lại, tuy nhiên tài xế vẫn bấm còi bíp bíp liên hồi, thúc giục họ nhanh lên.
“Đến đây, đến đây.” Tiểu Di nhanh như cắt nhảy lên xe từ cửa xe đã mở sẵn.
“Ủa không đúng, vali của mình đâu? Tiêu rồi, để ở chỗ xuống xe rồi.” Sau khi lên xe, Tiểu Di mới sực nhớ ra vali của mình, vội vàng định nhảy xuống.
Lúc này, Dương Kỳ và chàng thanh niên kia đã tới cửa xe, chàng thanh niên thở không ra hơi nói: “Tiểu Di, cô làm cái gì thế? Vội vàng hấp tấp quá, mau giúp tôi xách cái vali lên với, mệt chết tôi rồi, xách không nổi nữa.”
Tiểu Di cũng chú ý tới Dương Kỳ đằng sau chàng thanh niên, cùng với cái vali trên tay Dương Kỳ, khuôn mặt xinh xắn lập tức đỏ bừng. Cô chẳng thèm quan tâm đến chàng thanh niên kia, ngượng ngùng nói: “À, cảm ơn anh nhé, tôi quên mất tiêu, nếu không có anh thì chiếc máy tính xách tay của tôi mất rồi.”
Nói đoạn, cô tinh nghịch le chiếc lưỡi nhỏ xinh ra, trông lại càng thêm lém lỉnh, đáng yêu.
Dương Kỳ cười rạng rỡ, nhún vai tỏ ý không để tâm, rồi lách qua người chàng thanh niên để bước lên xe. Chiếc vali trong tay anh nhẹ tựa như không trọng lượng vậy.
Nhìn thấy Dương Kỳ lên xe gọn gàng như thế, mặt chàng thanh niên đỏ bừng, ngay lập tức cũng nghiến răng xách vali lên theo, người ta làm được thì tại sao mình lại không? Không làm được thì còn mặt mũi đàn ông nào nữa?
“Mấy người xong chưa? Nhanh chân lên, xe sắp chạy rồi đấy. Ba người các cậu mau tìm chỗ ngồi đi, để vali gọn gàng, đừng chắn lối người khác.” Lúc này, tài xế bắt đầu hối thúc.
Đáng lẽ vali phải được để ở khoang dưới xe, nhưng giờ cũng chẳng còn ai lên xe nữa, để trên xe cũng không vướng víu gì.
Tài xế có vẻ ngoài rất thô kệch, cằm đầy râu ria, đang nhìn chàng thanh niên đang xách vali với vẻ không hài lòng.
Chàng thanh niên này xui xẻo thế nào lại đứng chắn ngay chỗ cửa, chỉ cần tiến thêm một bước là cửa xe đóng được rồi, vậy mà cái tên công tử bột này xách cái vali lên thôi mà nhìn đã mệt lử cả người.
“Ngay đây, ngay đây ạ.” Chàng thanh niên dồn sức, xách vali bước lên phía trước một bước.
Thế là, cửa xe đóng lại, chiếc xe buýt từ từ lăn bánh rời đi.
Dương Kỳ và Tiểu Di tìm chỗ ngồi phía trên, chàng thanh niên kia đứng đó nghỉ một lát rồi cũng đi theo ngồi xuống phía sau họ, còn hành lý thì đều đặt lên những chiếc ghế trống.
Chuyến xe này gần như đã kín chỗ, hàng ghế phía trước còn thoáng hơn một chút, mỗi người đều tay xách nách mang, trên mặt ánh lên những nụ cười hạnh phúc.
Tuổi trẻ đầy mơ mộng, khao khát cuộc sống giảng đường, sau áp lực khủng khiếp của thời cấp ba, cuộc sống đại học thoải mái hơn đối với họ chính là thiên đường, tràn đầy tò mò và hướng vọng!
Cửa sổ mở hờ, gió nhẹ thổi vào, làm bay mái tóc của những nam thanh nữ tú này, một bầu không khí thanh xuân tỏa ra khiến Dương Kỳ có chút cảm khái, đây chính là cuộc sống bình thường mà anh chưa từng trải qua sao?
Thật ra cũng rất hạnh phúc.
Dương Kỳ cười lên trông hệt như một chàng trai tỏa nắng, hàm răng trắng đều tăm tắp, cái nhìn đầu tiên sẽ mang lại ấn tượng rất tốt.
Có không ít cô gái cởi mở thấy Dương Kỳ nhìn mình thì đều mỉm cười gật đầu.
Đã thi đỗ vào trường đại học hàng đầu, EQ và IQ đều không tệ. Ngay ngày đầu tiên tới đây, ai cũng nghĩ tới việc kết bạn, mở rộng quan hệ.
Lúc này, một nam sinh đội mũ trắng, tay cầm cờ đỏ đi tới.
“Chào các bạn tân sinh viên, vui lòng kiểm tra lại giấy báo nhập học để mình đăng ký nhé.” Nam sinh đội mũ trắng này là sinh viên năm hai, kỳ nghỉ hè không về nhà mà ở lại làm tình nguyện viên đón tiếp.
Làm công việc này có thể kiếm được chút chi phí sinh hoạt, lại còn có lợi cho việc xét học bổng, nên những bạn có gia cảnh không mấy khá giả thường chọn cách này, dù sao vẫn tốt hơn là đi làm thêm bên ngoài.
Tiểu Di và chàng thanh niên kia lấy giấy báo nhập học ra, nam sinh kia đăng ký xong thì trả lại.
Dương Kỳ không có giấy báo nhập học, anh lấy từ trong túi ra một tờ giấy.
Tờ giấy này lại chính là thông báo tuyển dụng của Đại học Kinh Thành.
“Bạn học, đây là?” Nam sinh kia nhìn Dương Kỳ với vẻ mặt kỳ lạ, không thể nào là chuyện đó chứ?
Những người phía sau cũng chú ý tới hành động của Dương Kỳ, đều lộ ra vẻ tò mò.
Dương Kỳ cười nhếch mép nói: “Nghe nói Đại học Kinh Thành đang tuyển nhân viên gác cổng, bảo vệ, tôi đang định tới ứng tuyển, chuyện này chắc không vi phạm quy định chứ nhỉ?”
Nghe vậy, nam sinh kia tỏ vẻ bất lực, nhân viên của Đại học Kinh Thành đúng là được đi xe buýt trường, nhưng đối phương còn chưa phải là người của Đại học Kinh Thành cơ mà, lại còn lên xe rồi, hơn nữa đoạn đường này cũng không phải là đoạn đường được phép xuống xe, nam sinh kia rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.
“Đồ nhà quê.” Người đồng hương của Tiểu Di ngồi ở ghế sau, lập tức khinh bỉ thì thầm chế giễu. Anh ta biết ngay cái tên này là đồ quê mùa mà, còn chưa thành nhân viên Đại học Kinh Thành đã dám lên xe buýt trường, thật đúng là mặt dày.
“Anh không có thẻ nhân viên ạ? Xin lỗi, em không biết...” Tiểu Di cũng rất ngạc nhiên, sau đó thì có chút hoảng loạn, dù sao cũng là cô đưa Dương Kỳ lên, nếu anh sinh viên này làm khó Dương Kỳ, thì cô sẽ cảm thấy áy náy lắm.
Dương Kỳ cười cười nói: “Không trách em đâu. Này, có phải hơi phiền phức không? Nếu không được thì anh có thể trả tiền vé xe!”
Nam sinh kia nghe thấy lời nói đầy thiện chí của Dương Kỳ thì cũng hiểu đối phương không phải cố ý, nhìn thoáng qua tài xế một cái rồi phẩy tay nói: “Thôi được rồi, dù sao anh cũng tới trường chúng tôi làm việc, cũng là người nhà cả, không tính là vi phạm quy định. Hơn nữa anh cũng lên xe rồi, đuổi anh xuống thì khó coi quá, tiền xe khỏi cần. Lần sau anh chú ý là được.”
Cậu ta cũng thuận nước đẩy thuyền, dù sao trên cả chiếc xe này cậu ta là người phụ trách duy nhất, có chở thêm vài người khác về trường cũng chẳng ai quản.
“Cảm ơn!” Dương Kỳ khá có thiện cảm với nam sinh này, không cứng nhắc, tương lai chắc chắn là nhân tài.
“Không sao không sao, tôi đi làm việc tiếp đây, tới trường còn phải nộp danh sách. Xuống xe tôi sẽ dẫn anh tới nơi ứng tuyển. À, tôi tên Chung Hoành Mậu, anh tới làm việc chắc tuổi tác cũng lớn hơn tôi, cứ gọi tôi là Hoành Mậu thôi.” Chung Hoành Mậu nhiệt tình nói.
“Được.”
Chung Hoành Mậu đi về phía sau, Tiểu Di quay đầu lại thở phào một hơi, vỗ vỗ bộ ngực còn chưa phát triển hết của mình với vẻ nhẹ nhõm: “Sợ chết mất, em còn tưởng anh bị đuổi xuống xe cơ. Anh cũng thật là, không có thẻ nhân viên mà không nói với em, hóa ra anh mới chuẩn bị tới trường tụi em đi làm à?”
Nhìn nghiêng, đôi mắt Tiểu Di chớp chớp, hàng mi dài, chàng thanh niên vẫn luôn để ý tới cô nhìn đến ngẩn cả người.
Dương Kỳ cũng thưởng thức ngắm nhìn thêm vài lần, cười nói: “Người không biết thì không có tội. Anh đúng là chuẩn bị tới đây làm thuê, từ quê bắt tàu hỏa lên, gia cảnh nghèo khó nên luôn muốn ra ngoài bôn ba. Trước kia xem tivi thấy cảnh người ta bôn ba ở Bắc Kinh vất vả lắm, giờ anh cũng coi như là một kẻ bôn ba Bắc Kinh rồi nhỉ?”
Bị Dương Kỳ nhìn vài cái, Tiểu Di tự nhiên nhận ra, mặt đỏ bừng nhưng lại giả vờ như không phát hiện: “Anh à, chú bôn ba Bắc Kinh. Sau này anh còn khổ dài dài, ôi, anh bao nhiêu tuổi rồi mà đã ra ngoài đi làm thế? Em thấy anh trạc tuổi em mà.”
Nhắc tới đây, Tiểu Di đầy tò mò. Lúc ngồi tàu hỏa cô chỉ coi Dương Kỳ là người đi cùng đường, giờ phát hiện sau này hẳn sẽ thường xuyên chạm mặt nên tự nhiên nảy sinh lòng hiếu kỳ.
Dương Kỳ cười không trả lời, chỉ xem tờ thông báo tuyển dụng trong tay.
Thực lòng mà nói, anh chỉ lấy ra làm màu thôi chứ cũng chưa đọc nội dung tuyển dụng của Đại học Kinh Thành, cái này là Hạ Lực đưa cho anh.
Tiểu Di thấy Dương Kỳ không nói gì thì bĩu môi: “Keo kiệt.”
Cô còn giận dỗi quay đầu sang một bên. Người ta muốn trò chuyện với anh mà anh lại không nói gì, có biết là có bao nhiêu người muốn trò chuyện với tiểu thư đây không hả.
“Tiểu Di, nói chuyện với anh đi, anh cũng đang chán đây.” Lúc này, chàng thanh niên ngồi phía sau họ nhoài người tới trước, mặt đầy nịnh nọt.
Di Ngữ có chút tức giận, lười để ý tới anh ta.
Dương Kỳ thấy Tiểu Di giận dỗi thì ghé đầu lại trêu chọc: “Sao thế, giận rồi à? Nhóc con.”
Tiểu Di không chịu nổi kích tướng, lập tức quay đầu lại nói: “Gì chứ? Là anh không nói chuyện với em, hỏi anh bao nhiêu tuổi cũng không nói, giờ lại còn hỏi chuyện em làm gì.”
“Dương Kỳ, đến từ Minh Hải, tuổi tác thì chắc chắn lớn hơn em, sau này cứ gọi anh là anh Dương nhé.”
Dương Kỳ cười, chìa bàn tay ra.
Tiểu Di ngẩn người, ngay sau đó khuôn mặt nở nụ cười, bắt lấy tay Dương Kỳ: “Em tên Di Ngữ, người Hà Bắc, anh gọi em là Tiểu Di hay Tiểu Ngữ đều được, hai mươi tuổi mụ, sau này chú chính là bạn tốt của em rồi. Người ngồi sau em là đồng hương, tên Ngưu Kim Hâm, người quen trên tàu hỏa.”
Chàng thanh niên ngồi phía sau họ nhìn bàn tay đang nắm lấy nhau của Dương Kỳ và Di Ngữ với vẻ ghen tị, trong mắt gần như muốn bốc hỏa. Di Ngữ giới thiệu anh ta mà anh ta không hề đáp lại, giờ anh ta ghen tị với Dương Kỳ đến chết rồi, hơi đâu mà đáp lại cô nữa.
Dựa vào đâu mà Di Ngữ trò chuyện với Dương Kỳ lại không trò chuyện với anh ta? Anh ta có chỗ nào kém hơn cái tên nhà quê này đâu?
Dương Kỳ bất lực lắc đầu: “Anh đâu có là chú, cô bé à. Nhưng kết bạn thì được, là người bạn đầu tiên anh đưa tới Kinh Thành, anh hứa với em, sau này có chuyện gì cứ tìm anh, anh lo liệu hết cho.”
Nói đoạn, anh buông tay cô bé này ra, anh cũng không muốn chiếm tiện nghi của người ta, cô bé này ngây thơ thật đấy.
“Xì, chỉ giỏi nổ.” Di Ngữ hừ hừ hai tiếng, điện thoại cô reo lên, là gia đình gọi tới, lập tức vui vẻ bắt máy.
“Alo, mẹ ạ...”
Không chỉ Di Ngữ đang gọi điện, rất nhiều người trên xe đều đang gọi, đến nơi đất khách quê người thì gọi về báo bình an để cha mẹ ở nhà yên tâm.
Dương Kỳ thấy Di Ngữ gọi điện thoại thì lại xem tờ thông báo tuyển dụng trong tay. Còn về phần cái tên hề nhảy nhót luôn tỏ thái độ khó chịu với anh phía sau kia, anh lười liếc nhìn lấy một cái, loại người đó nhìn một cái cũng thấy hạ thấp giá trị bản thân.
Bảo vệ, gác cổng? Dương Kỳ gật đầu, cũng được, công việc khá nhàn hạ, cũng tự do, dù là bảo vệ con gái của giáo sư Thạch Dũng Viên hay là truy tìm thân thế, tìm Thượng Quan Thiên Minh đều có thời gian.
Công việc này là tốt nhất đối với anh.
Đột nhiên, chiếc xe phanh gấp, cả xe người đều không ngừng đổ dồn về phía trước, chỉ có Dương Kỳ là ngồi vững như bàn thạch, Di Ngữ cũng đập người vào ghế phía trước, vẻ mặt hoảng sợ liền được Dương Kỳ kéo lại.
Ba người họ lên xe muộn nên quên thắt dây an toàn, người khác đều đã thắt rồi nên nhiều nhất chỉ đổ về trước một chút, còn họ thì có khả năng sẽ bay ra ngoài.
Quả nhiên, Di Ngữ được Dương Kỳ kéo lại nên không sao, còn Ngưu Kim Hâm ngồi phía sau thì đập vào ghế, sau đó ngã chổng vó ra lối đi, mũi va đập chảy cả máu, rất thê thảm.
Các sinh viên nam nữ còn chưa kịp phản ứng, một nhóm người đã nhanh chóng lên xe, người đứng đầu cầm trên tay thứ gì đó trông giống như một khẩu súng!
“Đứa nào không muốn chết thì cúp điện thoại, tắt máy cho tao, nếu không thì đi chết đi! Câu này tao không muốn nói lần thứ hai!”