Đáng tiếc, rắn lớn chẳng thấy đâu, ngược lại lại nghe thấy những tiếng động lạ, còn có tiếng người. Tiếng người lớn như vậy, thật sự là do người phát ra sao?
"Văn Văn, cậu là đi chậm nhất đấy, nhanh một chút đi, cậu đi chậm quá rồi." Di My quay đầu lại hối thúc cô gái đi cuối cùng, trên mặt cô lấm tấm vài giọt mồ hôi.
Nắng gắt chói chang, dù có rừng cây che chắn, nhưng cái nóng oi ả của không khí cũng khiến bọn họ có chút không chịu nổi.
Cô gái đi cuối cùng nghe thấy Di My hối thúc, có chút không vui nói: "Thúc cái gì mà thúc, chẳng phải cậu bảo phải cẩn thận sao? Với lại chúng ta đến đây là để tìm rắn lớn xem, tự nhiên lại đòi đổi chỗ!"
Xem rắn lớn thì hay biết mấy! Cứ nhất quyết đòi đi theo tiếng động này, ai mà biết người ta đang làm gì chứ? Biết đâu chỉ đang làm thí nghiệm hóa học thôi!
"Được rồi, đi thôi! Đừng càm ràm nữa, tớ đảm bảo cậu sẽ không hối hận đâu." Di My cười hì hì coi như an ủi, sau đó bước nhanh về phía trước.
Mấy cô gái phía sau thấy Di My đi nhanh như vậy, cũng chỉ đành đi theo!
Rất nhanh, họ đã áp sát vị trí trung tâm phát ra tiếng động.
Càng đến gần, động tác của bốn cô gái càng thêm cẩn trọng, và càng thêm kinh ngạc.
Xung quanh đầy rẫy tàn cây và lá rụng, còn có không ít hố sâu, cây lớn đổ rạp trên mặt đất, thậm chí trên thân cây còn in hằn từng dấu chưởng rõ rệt.
Nhìn thấy cảnh tượng này, ngay cả Văn Văn - cô gái không muốn tới từ trước - cũng phải nuốt nước bọt ừng ực, trong lòng dấy lên sự tò mò nồng đậm. Dấu chưởng! Điều này đã có thể khẳng định phía trước phát ra tiếng động chính là con người, nhưng, con người có thể dựa vào lòng bàn tay mà đánh đổ, đánh nát cây cối sao, chuyện này có khả thi không?
Kể cả Di My, cũng có chút không dám tin.
Theo tán cây thưa dần, Di My và những người khác đã có thể nhìn thấy trên bãi cỏ lớn phía trước có ba bóng người mờ ảo, trong lúc lướt tới lùi, cây cối, thảm cỏ đều bị phá hủy sạch.
Đây chỉ mới là sự phá hủy vô ý của họ! Thật không dám tưởng tượng, nếu họ cố ý phá hủy, thì cảnh tượng kinh hoàng trước mắt sẽ còn ra nông nỗi nào nữa.
"Trời ơi! Tiểu My, ba người này là siêu nhân sao? Mau, quay lại đi! Tiểu My mau quay lại đi! Thứ này mà phát tán ra ngoài, chắc chắn sẽ nổi đình nổi đám, trời ơi!" Bốn cô gái ngồi xổm xuống, trong đó cô gái tên Văn Văn hào hứng kêu lên.
Di My lấy tay che miệng, mắt nhìn chằm chằm về phía đó, mặc dù cô nhìn không rõ lắm, nhưng cũng chẳng thể làm vơi đi sự phấn khích trong lòng!
"Đúng, đúng, quay ngay đây!" Di My cầm máy quay, hướng về phía ba bóng người đó liên tiếp chụp vài tấm.
Chụp xong, bốn người chụm đầu lại xem cùng nhau. Động tác của ba người kia quá nhanh, họ nhìn không rõ, nhưng chiếc máy quay này là hàng mới nhất chính hiệu, nếu không quay được rõ nét thì còn đạo lý nào nữa?
"Oa, cậu xem, là hai người vây công một người kìa!" Văn Văn liếc nhìn, lập tức thốt lên đầy kinh ngạc.
Mấy cô gái khác cũng ngạc nhiên, ánh mắt đầy vẻ thích thú: "Đúng vậy, lợi hại thật đấy, đây có phải đang đóng phim không? Đại hiệp trong phim truyền hình cũng không lợi hại tới mức này, cứ như siêu nhân vậy! Hai lão già kia xấu chết đi được, vẫn là anh chàng trẻ tuổi đẹp trai kia lợi hại hơn, một mình chấp hai kìa!"
"Phải rồi, nếu mình quen anh chàng đẹp trai này thì tốt biết mấy, chà, sao mình nhìn thấy có chút quen mắt thế nhỉ."
Ba cô gái ở đó líu ríu không ngừng, trong đó Văn Văn đột nhiên cảm thấy có chút quen mắt.
Văn Văn vừa nói vậy, hai cô gái kia cũng thấy hình như đã gặp ở đâu đó rồi. Văn Văn huých tay vào Di My đang ngẩn người: "Di My, cậu nói có phải không, tớ cảm thấy quen quá."
Bị Văn Văn huých tay, Di My lập tức hoàn hồn, cô có chút bất lực, cười khổ nói: "Quen mắt là đúng rồi, người này tớ quen mà, Diễm Trân cậu quên rồi sao? Đó chính là người lần trước đưa tớ vào ký túc xá, suýt chút nữa nhìn hết sạch người cậu đấy, Dương Kỳ đại ca đó!"
"Dương Kỳ? Người đưa cậu vào ký túc xá ấy sao?"
Bộ Diễm Trân chính là cô gái đi cuối cùng, được Di My nhắc nhở như vậy, cô lập tức nhớ ra, khuôn mặt vốn thanh tú thoáng chốc đỏ bừng vì kinh ngạc.
"Là anh ta! Tớ nhớ ra rồi, trời ơi, không ngờ lại là anh ta! Người đàn ông ngồi cùng anh lính ấy, hóa ra anh ta lợi hại thế này sao!" Bộ Diễm Trân hai tay ôm ngực, sự miễn cưỡng lúc nãy khi đi tới lập tức biến mất không dấu vết.
Cảm giác đó giống như là, nhìn ngôi sao qua màn hình tivi thì không có cảm giác gì lớn lao, nhưng nếu ngôi sao đó xuất hiện ngay trước mắt, lại còn là người quen, cảm giác đó! Thật sự quá chấn động.
Di My nhìn ba người Dương Kỳ đang giao thủ không ngừng ở cách đó không xa, hít sâu một hơi, nén lại tâm thần đang chấn động. Thực ra cô đã đánh giá cao Dương Kỳ rồi, coi anh là một cao thủ lớn, nhưng thật không ngờ lại là một cao thủ lợi hại đến mức này!
Sớm biết thế này, lúc ở trên xe buýt còn sợ cái quái gì nữa chứ! Cô tiện tay lôi một cái, đã lôi được một cao thủ tuyệt đỉnh từ trên tàu hỏa xuống, tính ra còn từng bắt tay nữa đấy.
Dù sao cũng là con gái, bốn cô gái này chẳng nghĩ được gì khác, toàn bộ sự chú ý đều dồn vào sự tò mò đối với Dương Kỳ, mà không hề cân nhắc đến sự nguy hiểm hiện tại của bản thân.
Bốn người họ, Dương Kỳ cùng Nhậm Mậu Học, Nhậm Mậu Đức đều đã sớm nhận ra, nhưng loại người bình thường này, họ không bận tâm tới, biết chỉ là sinh viên trường Đại học Kinh thành bị thu hút tới xem.
Dương Kỳ chú ý tới Di My, lông mày hơi nhíu lại. Nha đầu này nếu cứ đứng ở đó thì không sao, nếu chạy tới hoặc hét lên một tiếng, thì Nhậm Mậu Học sẽ biết họ quen nhau, lúc đó có uy hiếp hay không lại là chuyện khác.
Họ không có thực lực đó, Dương Kỳ chỉ sợ hai người này cá chết lưới rách, trước khi chết lại kéo theo mấy cô gái này.
Nhậm Mậu Học và Nhậm Mậu Đức đã rơi vào cục diện thất bại chắc chắn, hiện tại anh đã áp chế được cả hai đối thủ.
Hóa Kình Tông Sư dù sao vẫn là Hóa Kình Tông Sư, một Hóa Kình, một Hóa Kình đỉnh phong! Trong tình huống một chọi hai, cũng chỉ có thể áp chế. Dương Kỳ không phải không có cách giải quyết trận chiến nhanh chóng, có, nhưng phải trả một chút cái giá.
Đã áp chế mà vẫn thắng được thì đương nhiên không cần phải trả giá.
Cái gọi là cái giá đó chính là xé rách cơ thể. Thần bí nguyên lực một khi xuất ra, đừng nói là hai tên Hóa Kình Tông Sư này, ngay cả người đạt Tam Hoa Tụ Đỉnh nếu đối phương sơ suất cũng có thể bị giây sát.
Tương tự, trong lòng Nhậm Mậu Đức và Nhậm Mậu Học cũng nghĩ như vậy, một chữ thôi: Kéo dài!
Khí huyết của hai người họ hiện đã không còn đủ, tốc độ hồi phục không thể theo kịp tốc độ tiêu hao, nhưng hai người họ ước chừng khí huyết lực của Dương Kỳ chắc cũng không còn nhiều, chỉ cần kéo dài tiếp chắc chắn sẽ thắng!
Dương Kỳ đương nhiên cũng biết hai tên này đang nghĩ gì, nực cười!
Anh là người đột phá Hóa Kình từ Thiên Khôn huyệt, thời cổ đại cũng chưa từng có người như vậy, Hóa Kình trăm chết một sống, Dương Lộ Thiền sống lại cũng chưa chắc là đối thủ của anh, Nhậm Mậu Đức và Nhậm Mậu Học muốn kéo chết anh sao? Sao có thể chứ.
Tốc độ hồi phục của anh cực nhanh, thiên địa linh khí từ Thiên Khôn huyệt tràn vào, tuần hoàn khắp cơ thể hòa vào khí huyết, trừ khi anh cứ dùng Súc Địa Thành Thốn để di chuyển, nếu không khí huyết lực lúc nào cũng tràn đầy.
Muốn kéo dài, chỉ có thể nói Nhậm Mậu Đức và Nhậm Mậu Học nghĩ nhiều rồi!
Được rồi!
Mắt Dương Kỳ sáng lên, năm ngón tay xòe ra, lôi hồ bốn phía tràn ra, nặng nề đánh về phía đỉnh đầu Nhậm Mậu Đức.
Một chưởng này mà đánh trúng, Nhậm Mậu Đức không chết thì đúng là thần tiên hạ phàm rồi!
Anh cảm nhận được khí huyết của Nhậm Mậu Đức đang tụt dốc, tên này khí huyết đã cạn kiệt, chỉ còn lại sức mạnh cơ thể mềm nhũn.
"Cút ra!"
Nhậm Mậu Học lao tới, thần sắc vặn vẹo, cùng là anh em, hắn đương nhiên cũng nhận ra khí huyết của Nhậm Mậu Đức đang thiếu hụt, chỉ không ngờ Dương Kỳ vẫn có thể tung ra một chưởng uy lực khủng khiếp đến thế.
Lôi hồ màu bạc điên cuồng khuếch tán ra ngoài, trong một chưởng này đã bao phủ toàn thân hai người họ, một chưởng này vậy mà muốn giết chết trực tiếp cả hai!
"Bùm!"
Một tiếng nổ lớn vang lên, chỉ thấy hai bóng tàn ảnh phun máu bay ngược ra ngoài, cơ thể vô lực trượt đi hơn mười mét rồi ngã phịch xuống đất. Trong đó, một người đầu trực tiếp nổ tung, trên người còn vương lại lôi hồ có thể nhìn thấy được, tỏa ra mùi khét lẹt khó ngửi.
Người kia tình hình cũng chẳng khá hơn, trên người da tróc thịt bong, quần áo rách nát treo lủng lẳng trên người, mùi khét trên người còn nồng nặc hơn, cơ thể cứ co giật liên hồi.
Bản nguyên lôi lực của cọng cỏ màu tím quá mạnh mẽ, Dương Kỳ vẫn luôn tích tụ khí thế, đến đòn cuối cùng mới tung ra toàn bộ, uy lực này đương nhiên rất khủng khiếp.
Một chết một tàn, Nhậm Mậu Đức chết, Nhậm Mậu Học tàn!
Cơ thể Dương Kỳ cũng có chút vô lực, anh khoanh chân ngồi xuống vận hành tiểu chu thiên. Bản nguyên lôi lực trong cơ thể anh đã cạn kiệt hoàn toàn, loại bản nguyên lôi lực này đã hòa làm một với khí huyết của anh, rút ra như vậy, cảm giác trống rỗng mang lại cho cơ thể không hề nhẹ chút nào.
Chiêu này, cứ gọi là Bản Nguyên Lôi Phá vậy!
Dương Kỳ thầm cười khổ, tổn thương người khác cũng tổn thương chính mình, bản nguyên lôi lực trong cơ thể ước chừng ít nhất ba ngày mới hồi phục. Chiêu này xem ra chỉ có thể dùng vào lúc nguy cấp nhất, mặc dù cái giá không đắt như dùng thần bí nguyên lực, nhưng cũng đủ mệt!
"Trời ơi, đó là sấm sét sao? Sấm sét còn có hình thái ư? Trời ơi!" Văn Văn há hốc mồm, nhìn Nhậm Mậu Học đang thi thoảng xuất hiện lôi hồ trên người, vẻ mặt đầy kinh ngạc sùng bái.
Cô nàng này cũng thật là vô tư, đầu của Nhậm Mậu Đức đã bị Dương Kỳ đánh nát rồi mà cô nàng vẫn không hề cảm thấy chút gì.
Ba người còn lại ngoại trừ Văn Văn, bao gồm cả Di My, từng người mặt cắt không còn giọt máu, môi run bần bật, trong mắt tràn đầy sự sợ hãi.
"Giết, giết người rồi!" Đột ngột, Bộ Diễm Trân bên cạnh Di My hét lên thảm thiết, quay đầu bỏ chạy.
Cô gái kia cũng bị dọa không nhẹ, hét lên một tiếng "á" rồi chạy theo Bộ Diễm Trân.
"Chạy cái gì chứ, các cậu không thấy kích thích sao? Trời! Thật chán chết! Di My, cậu nói có đúng không?" Văn Văn bĩu môi, tỏ vẻ rất khinh thường kiểu người bỏ chạy giữa chừng như Bộ Diễm Trân, quay đầu hỏi Di My.
Trong mắt cô, vẫn là Di My gan dạ, hợp cạ với cô.
Di My run run môi, cô không phải là không sợ, nhưng cô lờ mờ biết được cách sống của Dương Kỳ, cảm giác anh không phải là loại ác nhân giết người không chớp mắt. Cô biết mình ở lại, Dương Kỳ sẽ không làm hại cô.
Nếu không, cô cũng đã chạy lâu rồi. Cái cảnh tượng đầu vỡ nát thảm khốc đó không thể so sánh với trên tivi được, cũng may là đứng xa nên nhìn không rõ, nếu thật sự nhìn kỹ, cả bốn người họ kể cả Văn Văn đã nôn ra mật xanh mật vàng rồi.
Dương Kỳ thở nhẹ một hơi, sau vài vòng vận hành tiểu chu thiên, trong cơ thể đã lờ mờ sản sinh ra một ít bản nguyên lôi lực. Bây giờ, đã đến lúc giết chết Nhậm Mậu Học và Nhậm Vũ Văn.
Nhìn người đang vặn vẹo cơ thể trên mặt đất, đến giờ vẫn chưa hồi sức lại, Dương Kỳ thản nhiên nhìn.
"Ngươi… dám động vào người của Nhậm… Nhậm gia ta, dám giết thất đệ ta, Nhậm gia ta… sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu, tốt nhất… đừng giết ta, nếu không đến lúc đó Nhậm gia ta sẽ lột da rút gân ngươi, khiến ngươi sống không được chết không xong!" Nhậm Mậu Học nói năng đã không còn lưu loát nữa, khuôn mặt đầy đau đớn.
Thế nhưng, vào lúc này mà vẫn không quên đe dọa Dương Kỳ một trận.
"Chết đi!" Nghe thấy lời đe dọa của Nhậm Mậu Học, trong mắt Dương Kỳ lóe lên tia lạnh lẽo, một cước giẫm lên cổ Nhậm Mậu Học, chuẩn bị dậm xuống!
"Tiểu bối, ngươi dám! Thả tam ca ta ra, ta tha cho ngươi một mạng!"
Ngay lúc này, một tiếng gầm giận dữ kinh thiên truyền đến từ phía xa, âm thanh đanh thép đầy uy lực, dường như mang theo một luồng uy nghiêm của thiên địa!
Cảm nhận được luồng uy nghiêm đó, sắc mặt Dương Kỳ thay đổi! Tam Hoa Tụ Đỉnh!