Tam trưởng lão cứ ngỡ Dương Kỳ định hạ sát thủ, vội vàng vận nội tức toàn thân để chống đỡ. Nhưng Dương Kỳ nào coi lão ra gì, hắn phản tay bắn ra vài luồng điện quang cực mạnh từ đầu ngón tay, trong nháy mắt đã chui tọt vào các huyệt vị ở tứ chi khớp xương của Tam trưởng lão.
"Đời ta coi như xong rồi!"
Tam trưởng lão đột nhiên cảm thấy tứ chi mất hết cảm giác, lòng lập tức dâng lên nỗi tuyệt vọng. Lão nhìn Dương Kỳ, trong mắt vẫn vẹn nguyên vẻ đầy hoang mang và khó hiểu.
Nếu kẻ này có thù oán với Yamaguchi-gumi thì việc gì phải đến đối phó với một kẻ tép riu như lão? Hơn nữa xét về thực lực, khả năng cao Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão cũng chẳng phải đối thủ của Dương Kỳ. Thế nên điều này là vô lý. Thứ hai, bản thân lão cũng không nghĩ mình từng đắc tội với nhân vật có bối cảnh mạnh mẽ nào. Ngay cả khi có thật, kẻ đó cũng sẽ âm thầm hủy thi diệt tích, không để lại bất kỳ dấu vết nào mới đúng.
"Rốt cuộc ngươi là ai? Dù là chết, cũng xin hạ cố cho lão phu được chết trong sự minh bạch chứ?"
"À, ta là ai không quan trọng. Ngươi chỉ cần nhớ xem, vài ngày trước ngươi có bắt một cô gái hay không?" Dương Kỳ túm lấy Tam trưởng lão đang nằm liệt tứ chi, trên mặt nở nụ cười tà mị.
"Cô gái? Nga! Chẳng lẽ hạ cố đang nói đến tùy tùng của Liễu Thanh Thanh, thuộc hạ của Liễu trưởng lão trong trưởng lão các? Nếu nói vậy, ngươi tới để báo thù cho Thanh Thanh sao? Thảo nào, ta đã sớm nghi ngờ con nhỏ đó không trung thành với Yamaguchi-gumi, chỉ là không ngờ đằng sau nó lại có một nhân vật cường đại như hạ cố!"
Ban đầu khi nghe đến cô gái, Tam trưởng lão chưa phản ứng kịp, nhưng sau khi hồi tưởng một chút, lão liền hiểu ra ngay, tức khắc phân tích.
"Cái thứ chó má không trung thành gì đó, ta chỉ có chút quan hệ với cô gái mà ngươi bắt thôi. Nếu không phải các ngươi dám ra tay với cô ấy, thì ta còn lâu mới thèm tới đây thu dọn các ngươi!" Dương Kỳ nghe Tam trưởng lão tự cho là thông minh phân tích, cũng tỏ vẻ khinh khỉnh.
"Nói vậy thì lão hủ nghĩ chuyện này là một sự hiểu lầm rồi. Cô gái đó có thiên phú võ đạo cực tốt, lão hủ cũng chỉ là giam cô ta trong phòng giam để mài giũa tính tình, sau này còn muốn truyền lại y bát cho cô ta. Không ngờ hạ cố lại có uyên nguyên với đứa nhỏ đó. Chỉ có thể nói là hơi vội vàng. Chắc hẳn là người mà ngài đã nhắm tới muốn thu nhận làm môn hạ. Nếu đã vậy, ta thả người ra là được chứ gì."
Nghe Dương Kỳ nói coi trọng Trương Tiểu Tiểu đến thế, Tam trưởng lão vội vàng tỏ vẻ nịnh nọt như đang suy nghĩ cho cô bé.
"Thôi đi, giờ dẫn ta đi gặp cô ấy trước đã. Nếu có gì sơ suất, thì... hừ hừ." Nhìn gương mặt nịnh nọt của Tam trưởng lão, Dương Kỳ thấy thật chướng mắt.
Dương Kỳ không ăn cái trò này. Một ông lão mà lại tỏ ra ghê tởm như vậy, nếu đổi lại là mỹ nữ đảo quốc thì còn miễn cưỡng chấp nhận được, chứ một ông lão như lão thì thật quá đáng, khiến hắn buồn nôn thực sự.
"Cái này..."
"Cái này cái gì? Có phải chưa bị cảnh cáo đủ đau không?!"
Tam trưởng lão vừa nghe Dương Kỳ bắt mình dẫn đường đi gặp Tiểu Tiểu, lập tức tỏ vẻ khó xử.
Nhưng sau khi một luồng điện quang từ tay Dương Kỳ lóe lên, Tam trưởng lão liền gật đầu như gà mổ thóc.
Đùa à, lúc đầu chỉ cần điện quang thoáng qua đã khiến lão mất sạch cảm giác tứ chi, dù sao còn sống thì vẫn còn cơ hội cử động. Nhưng giờ mà chọc giận Dương Kỳ thì xác định là đi đời nhà ma, Tam trưởng lão làm gì dám có ý kiến gì khác, chỉ đành cắn răng đồng ý.
"Thế mới thức thời chứ." Dương Kỳ thấy vẻ sợ sệt của Tam trưởng lão thì bật cười, vỗ vỗ vào mặt lão nói.
"Nhưng mà ta thế này..." Tam trưởng lão cúi đầu nhìn tay chân mình, nói với Dương Kỳ.
"À, đơn giản thôi." Chỉ thấy Dương Kỳ đưa tay lướt qua các khớp tay chân của Tam trưởng lão, lập tức giải khai bốn huyệt vị đang bị phong tỏa, Tam trưởng lão cũng nhờ vậy mà khôi phục tri giác.
"Được rồi, đi thôi. Nhớ kỹ, bớt giở trò với ta!"
"Vâng vâng vâng, tạ ơn hạ cố." Sau khi Dương Kỳ giải khai các huyệt đạo, Tam trưởng lão tức thì phục hồi cảm giác, ngoài một chút tê dại ra thì không còn gì lạ nữa, vội vàng nói với Dương Kỳ.
Nói xong, lão chậm rãi dẫn đường trước mặt Dương Kỳ. Dương Kỳ thong thả đi theo sau. Sau khi ra khỏi cửa các lâu, Liễu Thanh Thanh trực tiếp đi tới.
"Ông ta... tình hình thế nào?" Nhìn vẻ mặt sợ hãi và u sầu của Tam trưởng lão, Liễu Thanh Thanh tò mò hỏi.
"Có thể tình hình thế nào được, vỡ mộng rồi chứ sao. Đi thôi, mau dẫn chúng ta đi tìm cô gái bị ngươi bắt hai hôm trước." Đối với sự ngạc nhiên của Liễu Thanh Thanh, Dương Kỳ cũng lười giải thích nhiều, trước mắt cứ tìm được Trương Tiểu Tiểu rồi cứu ra cái đã.
Tam trưởng lão nhìn Liễu Thanh Thanh, chỉ có thể giữ vẻ mặt thất thế, như con gà chọi bại trận. Nhưng sau khi buồn bã, lão lại quay đầu nói với Dương Kỳ: "Hạ cố xin cứ tiếp tục theo tôi, phòng giam ở phía này."
Dù lão có ý kiến gì với Liễu Thanh Thanh đi nữa, bây giờ cũng chỉ có thể bảo toàn tính mạng trước đã.
"Ừ biết rồi, tiếp tục đi thôi."
Dương Kỳ không nói thêm lời nào với Liễu Thanh Thanh nữa. Liễu Thanh Thanh đi theo sau Dương Kỳ, nhìn dáng vẻ khúm núm cúi đầu của Dương Kỳ và Tam trưởng lão, trong lòng đã dấy lên bao nhiêu suy đoán.
"Ngay dưới gốc cây này." Khi đi đến phía sau các lâu, Tam trưởng lão trực tiếp đi đến trước một gốc cây đại thụ nói với hai người Dương Kỳ.
Nói xong, lão trực tiếp ngồi xổm xuống đám cỏ mò mẫm gì đó. Chỉ lát sau, mặt đất đầy cỏ dại đột nhiên bị mở ra một tấm nắp khá lớn, dưới tấm nắp đó xuất hiện một lối đi cầu thang hướng xuống dưới.
Sau khi mở xong, Tam trưởng lão còn nghi hoặc nhìn quanh bốn phía, rồi hình như chuyện lão mong đợi không xảy ra nên cúi đầu thở dài một tiếng.
"À, không cần nhìn nữa, mấy kẻ vốn dĩ được sắp xếp ở đây đã bị ta dọn dẹp sạch sẽ rồi. Ta khuyên ngươi tốt nhất nên an phận, đừng có ý đồ gì nữa." Hình như nhìn thấu tâm tư của Tam trưởng lão, Dương Kỳ cười lạnh sau lưng lão.
Nghe Dương Kỳ nói vậy, Tam trưởng lão càng thêm sợ hãi trước thủ đoạn diệt khẩu của Dương Kỳ, mồ hôi lạnh to bằng hạt đậu từ từ chảy trên trán: "Không... làm gì có chuyện đó, làm sao tôi có thể có ý nghĩ bất lợi với hạ cố được, ngài đa nghi quá, đa nghi quá, a ha ha."
"À, thế thì tốt nhất. Bớt nói nhảm đi, dẫn chúng ta xuống dưới đi." Dương Kỳ cười lạnh nói.
Vẫn là Tam trưởng lão dẫn đường phía trước, còn Liễu Thanh Thanh thì vẫn được Dương Kỳ sắp xếp canh chừng ở lối vào.
Trên đường đi xuống, Tam trưởng lão không ngừng dùng tay gõ vào vách tường bên cạnh bậc thang đá. Theo những thao tác của lão, dọc đường đi đã tránh được rất nhiều cơ quan và bật lên rất nhiều thiết bị chiếu sáng.
Theo ước tính của Dương Kỳ, căn phòng giam này đã ở độ sâu mười mấy hai mươi mét dưới mặt đất. Trong lòng hắn không khỏi nảy sinh hứng thú với việc một Tam trưởng lão nhỏ bé này lại có thể có cơ ngơi này.
"Các ngươi đúng là rắc rối thật, không những xây bao nhiêu nhà cửa trong thâm sơn cùng cốc này, mà còn giở trò dưới lòng đất này nọ nữa, đều thích phong cách làm việc lén lút thế sao?" Nhìn thấy hết phòng ốc bí mật lại đến mật thất dưới đất, hắn không nhịn được mà châm chọc.
"Đúng, hạ cố nói có lý. Nhưng đường hầm này trước đây vẫn là do mời người Hoa Quốc tới thiết kế xây dựng, xét về mọi mặt thì đều rất tốt." Sau khi chứng kiến thực lực của Dương Kỳ, Tam trưởng lão nào dám phản bác, liền thuận theo lời Dương Kỳ nói tiếp.
"Hừ, với cái tính nết của các ngươi, chắc lại bắt người Hoa Quốc ép người ta giúp các ngươi thiết kế chứ gì?" Dương Kỳ nhìn bộ dạng của Tam trưởng lão, cười lạnh nói.
"Cái này... cái này thì tại hạ không rõ." Tam trưởng lão đi phía trước đột nhiên nghe lời Dương Kỳ, thân thể hơi khựng lại, sau đó hoảng sợ nói.
Bởi vì Dương Kỳ ban đầu đều đối thoại với Tam trưởng lão bằng tiếng đảo quốc, nên đột nhiên vì chuyện xây dựng đường hầm mà nổi giận khiến Tam trưởng lão không hiểu đầu đuôi, không dám tiếp lời.
"Được rồi không nói chuyện này nữa, chúng ta vòng vo đủ lâu rồi, nhanh lên đi đừng để ta mất kiên nhẫn!"
"Được, xin hạ cố không cần gấp, phía trước sắp tới rồi."
Đối diện với sự thúc giục của Dương Kỳ, Tam trưởng lão vừa vội vàng cười làm lành giải thích, vừa nhanh chóng rảo bước.
Sau khi đi thêm một quãng đường khá dài, cuối cùng sau một khúc cua, họ đã đi tới trước một cánh cửa lớn.
---❊ ❖ ❊---
Lúc này Trương Tiểu Tiểu cũng đang bị trói chặt chân tay, thậm chí cả người bằng xích sắt trong một căn phòng giam. Trước mặt cô là một gã thanh niên đê tiện, trên tay cầm nước, hướng về phía Trương Tiểu Tiểu nói: "Hắc hắc hắc, tiểu mỹ nhân, hôm nay ta phải lén lút giấu ông nội để vào đây thăm nàng đấy. Nàng có muốn uống nước không? Nào, ca ca có thể đút cho nàng uống nè, hắc hắc hắc..."
"Phỉ!"
Trương Tiểu Tiểu tuy bị giam trong phòng này, nhưng ít nhất mỗi ngày đều có người đến gần như cố định thời gian để mang cho cô chút đồ ăn thức uống. Nhưng hôm nay lại có chút đặc biệt, kẻ đến lại chính là thằng cháu trai của Tam trưởng lão, kẻ từng tranh chấp với cô lúc đó!
Lúc này nhìn vẻ mặt dâm ô đê tiện kia, rõ ràng là hắn đã động tay động chân vào việc sắp xếp nhân sự đưa cơm. Trương Tiểu Tiểu cũng không khách sáo gì, trực tiếp nhổ một ngụm nước bọt vào mặt hắn.
"À à... xem ra dùng lời của phía Hoa Quốc các người để nói, thì nàng là kính rượu không uống lại muốn uống rượu phạt rồi." Gã thanh niên bị nhổ nước bọt không chút tức giận, ngược lại còn cười cười lau mặt, sau đó âm trầm cười với Trương Tiểu Tiểu.
"Ngươi thử động vào ta xem, xem ông nội trưởng lão của ngươi có làm gì ngươi không."
Vì tình hình mấy ngày nay, Trương Tiểu Tiểu dường như cũng biết Tam trưởng lão muốn cô gia nhập dưới trướng để làm đệ tử của ông ta, nên tuy nói là bị giam giữ, nhưng tương đối mà nói thì chuyện ăn uống đều không có vấn đề gì.
Gã thanh niên đê tiện kia cũng dường như hơi e dè những lời Trương Tiểu Tiểu nói. Nhưng sau khi nghĩ một lát, hắn liền cười lớn, vẻ mặt hung ác:
"Cáp cáp cáp, nàng còn muốn dùng ông nội ta để áp chế ta sao? Nghĩ nhiều quá rồi. Ta nói cho nàng biết, dù ta cưỡng ép muốn làm gì nàng, ta nghĩ chỉ cần ta nói vài lời hay với ông nội là xong thôi. Dù sao ta cũng là đứa cháu đích tôn duy nhất của ông. Còn như những kẻ giống nàng thì bất cứ lúc nào cũng tìm được, chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Bây giờ nàng còn cảm thấy ta không dám làm gì nàng không?"
Gã thanh niên đê tiện cười âm trầm, vừa dần dần áp sát thân thể đang bị trói của Trương Tiểu Tiểu.
"Ngươi muốn làm gì! Xem ra mấy ngày trước chưa bị đánh đủ đúng không? Nếu có cơ hội ta nhất định sẽ không tha cho ngươi, ta sẽ giết ngươi!!"
Nhìn khuôn mặt đê tiện đang dần áp sát, Trương Tiểu Tiểu nhất thời cũng hơi hoảng, vội vàng giãy giụa mắng to.
"Hắc hắc hắc, chịu theo ta sớm thì đâu cần phải chịu khổ thế này. Hơn nữa dưới sự bảo vệ của ông nội ta, ta cũng có thể đảm bảo nàng có thể tiến xa hơn trong việc tu luyện võ đạo. Chuyện tốt cho nàng cũng tốt cho ta thế này thì còn gì phải do dự phản kháng nữa, lại đây nào!"
Gã thanh niên đê tiện nhìn bộ dạng của Trương Tiểu Tiểu, càng khiến dục vọng chinh phục trong lòng hắn tăng cao tức thì. Nói xong, hắn trực tiếp nhào tới chỗ Trương Tiểu Tiểu.