Nguyên Lai Ta Là Yêu Nhị Đại

Lượt đọc: 3626 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
281 Ngày càng dữ tợn

❊ ❊ ❊

Doanh trại đơn sơ, hàng rào dây thép gai, mặt đất nâu đen, từng đống túi cát phòng thủ đầy bùn đất. Những người lính mặc quân phục Nhật thời Thế chiến II, tay cầm súng trường 38 đang canh giữ bốn phía, cảnh vật nơi đây đang phơi bày cho ta biết đây là đâu: Doanh trại quân Nhật.

Vong Trần mình đầy thương tích ngã trên mặt đất, tóc tai rũ rượi, khắp người không có chỗ nào là lành lặn. Đeo còng tay xiềng chân, những chiếc đinh thép khắc phù văn xuyên qua xương bả vai, đan điền cũng bị hai cây đinh thép đâm thủng, hủy hoại khí hải.

Hắn đau đớn nằm trên đất, vài vết thương vẫn đang rỉ máu, dường như vừa phải chịu cực hình tra tấn.

Vài người cũng chịu chung cảnh ngộ, nhưng đãi ngộ tốt hơn một chút đang vây quanh Vong Trần, ân cần hỏi han, kiểm tra tình trạng cơ thể hắn.

"Đây chắc là trải nghiệm của hắn lúc bị bắt, trở thành ngân hàng máu di động trong trại nô lệ, vậy thì lúc này sư tỷ Thái Tố đã hương tiêu ngọc vẫn rồi." Lý Tiên Ngư thở hắt ra, trong lòng dâng lên nỗi bi thương mãnh liệt.

Trong đầu hiện lên hình ảnh người phụ nữ xinh đẹp tuyệt trần, vẻ đẹp thanh tao thoát tục ấy.

Nàng đã hòa mình vào đất vàng, hồng nhan hóa thành hài cốt.

"Sao phải khổ vậy, bọn họ muốn đạo pháp Toàn Chân, ngươi cứ đưa cho bọn họ là được."

"Chúng ta đều đã trở thành tù nhân, cá nằm trên thớt, cốt khí chỉ khiến chúng ta chết nhanh hơn thôi. Chỉ là đưa đạo pháp thôi mà, không cần phải bướng bỉnh như vậy."

Mọi người xung quanh khuyên giải hết lời. Họ nhìn vị đạo sĩ trẻ tuổi này bị áp giải vào trại nô lệ, nhìn hắn bị quân Nhật hành hạ, thà chết không giao ra tâm pháp, đạo thuật thượng thừa của phái Toàn Chân. Xương cốt thật cứng cỏi.

"Sợ chết thì đã không xuống núi rồi." Vong Trần nhếch mép, khóe miệng đầy máu tươi: "Thứ tổ sư truyền lại, sao có thể bị lũ giặc Nhật cướp đi, người khác làm thế nào, ta không thể ngăn cản, nhưng ta tuyệt đối sẽ không thỏa hiệp với giặc Nhật."

Nếu thỏa hiệp, sau này xuống cửu tuyền, làm sao đối mặt với hơn trăm đồng môn đã hy sinh ở Trường Sa.

"Huynh đệ, có cốt khí." Một người đàn ông mặt chữ điền lực lưỡng lấy trong ngực ra một chiếc bánh bao cứng đơ, khô khốc: "Ăn chút gì đi, đây là cái ta lén giữ lại tối qua."

Vong Trần dường như đã đói rất lâu, nhận lấy bánh bao, ăn ngấu nghiến, chiếc bánh bao nhạt nhẽo dường như trở thành sơn hào hải vị.

"Uống chút nước đi!" Một người đàn ông khác dùng bát vỡ hứng nước đưa tới.

"Đa tạ!" Vong Trần vừa húp ngụm nước đục ngầu, vừa nuốt bánh bao, "Hai vị thí chủ danh tính là gì?"

"Trần Dã!" Người đàn ông vạm vỡ nói.

"Lưu Minh!" Người đàn ông gầy gò đưa nước nói.

Lưu Minh? Trong lòng Lý Tiên Ngư động đậy, đây chẳng phải là tổ tiên của Lưu Không Sào - kẻ có năng lực của Hải Tặc Vương nhưng lại không có hùng tâm tráng chí đó sao.

Lý Tiên Ngư nhớ tới người bạn kia, kẻ có thể lôi ra một khối thịt rồi khoét một cái lỗ, là có thể tạm biệt phụ nữ, tự mình vận động cơm no áo ấm.

Năm đó chính là Trần Dã và Lưu Minh đã phong ấn Slime, hóa ra họ gặp gỡ và quen biết nhau trong trại nô lệ. Sau này khi Yêu Đạo chết, hai người ẩn danh, trốn thoát khỏi sự thanh trừng của Đạo môn, cũng coi như an hưởng tuổi già.

"Hai vị thí chủ, các người tới đây bao lâu rồi?" Vong Trần hỏi.

"Có nửa năm rồi." Lưu Minh nói.

"Giặc Nhật bắt giữ huyết duệ trên quy mô lớn, giam mà không giết, cũng không biết là vì sao." Trần Dã nói.

"Mấy vị đồng môn của ta cũng bị quân Nhật bắt, các người ở đây lâu như vậy, có từng nghe qua Vong Chân, Thái Tố không?" Vong Trần vội vàng hỏi.

Trần Dã và Lưu Minh nhìn nhau, cố gắng hồi tưởng rồi lắc đầu nói: "Chưa từng."

"Vương Bác, Trần Phúc, Cao Minh, Chu Lực, những người này các người có nghe qua không?" Vong Trần liên tiếp báo ra tên của hơn chục người.

Trần Dã và Lưu Minh vẫn lắc đầu.

Lý Tiên Ngư lặng lẽ nhìn, lòng lạnh buốt, đừng hỏi nữa, họ đều chết cả rồi, bao gồm cả người phụ nữ chúng ta yêu thương, sư tỷ Thái Tố.

Trần Dã nói: "Tuy nhiên, trong số tù binh gần đây, đúng là có một đệ tử phái Toàn Chân."

"Ai?"

"Vong Tình."

Lưu Minh phỉ nhổ: "Một kẻ tham sống sợ chết, làm tay sai cho giặc Nhật, đồ bại hoại mà thôi."

"Ngươi nói cái gì?" Vong Trần trợn to mắt.

Lưu Minh hừ lạnh: "Chỉ sớm hơn ngươi vài ngày, khoảng bảy tám ngày trước thôi, hắn cùng một kẻ tên Tào Tuấn bị quân Nhật bắt, mang về trại nô lệ, hừ, một trận tra tấn là lập tức khuất phục, ngoan ngoãn hiệu trung với quân Nhật."

"Không thể nào, ngươi nói bậy!" Phản ứng của Vong Trần rất dữ dội, hắn kích động túm lấy cổ áo Lưu Minh, gương mặt dữ tợn.

"Đạo trưởng Vong Trần, đây là sự thật." Trần Dã tiến lên can ngăn, thở dài: "Ngươi không tin thì đi hỏi người khác xem."

Mọi người xung quanh nhao nhao nói: "Họ không nói dối, đúng là có một đạo sĩ tên Vong Tình và một thanh niên tên Tào Tuấn làm tay sai cho giặc Nhật, nhưng trong trại nô lệ kẻ khuất phục quân Nhật không ít, chúng ta thấy cũng chẳng lạ gì, chỉ là hai kẻ đó đặc biệt vô dụng, xương cốt mềm nhũn, nửa ngày đã khuất phục rồi."

Vong Trần đứng không vững.

Đúng lúc này, mấy người lính cầm súng trường 38 mở cửa hàng rào, quát: "Tập trung lại, bọn Chi-na."

Rất nhanh, hàng trăm nô lệ huyết duệ trong trại nô lệ bị tập trung lại, mỗi người trên thân đều đeo còng tay xiềng chân, đinh thép xuyên qua xương bả vai, bọn họ sẽ bị tiêm định kỳ thuốc ức chế huyết mạch chi lực.

Vong Trần là người thê thảm nhất trong tất cả, vì hắn là kẻ khó thuần phục nhất.

Một sĩ quan Nhật bước vào trại nô lệ, lảm nhảm nói bằng tiếng Nhật, bên cạnh có Hán gian làm phiên dịch.

"Mỗi ngày chúng đều tẩy não chúng ta, bắt chúng ta phải hiệu trung với Thiên Hoàng Đại Nhật Bản." Lưu Minh nói nhỏ bên tai Vong Trần.

"Phỉ, nằm mơ! Thôn của ta bị quân Nhật đốt, người nhà cũng bị giết, lão tử sống tạm đến giờ, chỉ vì tìm cơ hội làm thịt vài thằng Nhật lùn." Trần Dã nhổ bãi nước bọt nói.

"Trong đám bọn mày, kẻ nào xuất thân danh môn chính phái, đều có thể dùng công pháp bí tịch để đổi lấy sự hữu hảo của Thiên Hoàng."

"Kẻ nào không biết thời thế, chỉ có con đường chết."

"Chỉ cần bọn mày cung cấp được nơi ẩn náu của nhiều đồng bọn huyết duệ hơn, để họ gia nhập gia đình lớn này của chúng ta, bọn mày có thể ra khỏi trại nô lệ, quân Nhật hứa hẹn sẽ cho bọn mày đãi ngộ phúc lợi như binh lính bình thường."

Nghe sao giống đa cấp vậy... Lý Tiên Ngư chưa kịp phun ra câu này, vì hắn nhìn thấy Vong Trần lảo đảo, gương mặt lập tức trắng bệch như tờ giấy, đôi môi gần như hóa thành màu trắng phấn.

Chắc là hắn đã phản ứng lại rồi, biết mình tại sao lại bị mai phục, có lẽ cũng đoán được kết cục của đồng bọn. Yêu Đạo đã chết tám mươi năm rồi, nhưng nhìn thấy chuyện cũ tám mươi năm trước này, Lý Tiên Ngư chợt hối hận, hắn thà rằng chưa từng nhận được nhẫn, chưa từng bước vào ký ức của Yêu Đạo, chưa từng quen biết sư tỷ Thái Tố.

Điều tuyệt vọng nhất trên thế giới này chính là hai chữ "chuyện cũ", ngươi biết nó không đẹp đẽ, biết kết cục của nó. Nhưng ngươi lại hoàn toàn không thể thay đổi, ngay cả việc liều mạng cũng không làm được.

Về sau nữa, Vong Trần không nghe thấy gì nữa, cả người hắn ngẩn ngơ đứng tại chỗ. Cho đến khi "đại hội động viên" sắp kết thúc, tên Hán gian phiên dịch lại lời của sĩ quan Nhật: "Ai trong bọn mày muốn hiệu trung với Thiên Hoàng?"

Không một ai đáp lời.

Tên Hán gian sầm mặt: "Chỉ cần bọn mày đồng ý hiệu trung với Thiên Hoàng, là có thể rời khỏi đây."

Nhưng những kẻ nhẫn nhịn được đến giờ, đều là loại lì lợm, không sợ chết. Thậm chí còn có người chửi: "Lão tử có chết cũng không làm Hán gian giống như mày."

Tên Hán gian phiên dịch tức giận dậm chân.

"Đầu quân cho Thiên Hoàng Đại Nhật Bản có gì không tốt, đi theo bước chân của Nhật Bản, cùng nhau tạo ra vòng thịnh vượng chung Đông Á, vẫn hơn là làm một kẻ bệnh phu Đông Á." Những lời lẽ này hắn nói rất thuần thục, mở miệng là có thể nói ngay.

"Ta..." Trong đám đông, bỗng nhiên có người nói.

Mọi người kinh sợ quay đầu lại, nhưng rồi ngẩn ngơ, vị đạo sĩ trẻ tuổi xương cốt cứng cỏi, vậy mà lại định đầu quân cho quân Nhật?!

Trong những ánh nhìn nóng rực, sắc mặt Vong Trần tái nhợt, hắn nắm chặt nắm đấm, cơ nhai lồi lên, dường như nói ra câu này cần phải dùng hết sức lực toàn thân: "Ta nguyện ý."

"Ê, thế này chẳng phải hiểu chuyện rồi sao." Tên Hán gian phiên dịch vui mừng khôn xiết: "Ngươi giống ta, rất có tiền đồ, ngươi tiến lên đây."

Vong Trần từng bước một, chậm rãi tiến lên, hắn hơi cúi đầu, không dám nhìn vào những ánh mắt phẫn nộ, khinh bỉ kia.

Hắn đến trước mặt sĩ quan Nhật, trầm giọng nói: "Ta sẽ không đầu quân cho quân Nhật, nhưng ta nguyện ý giao đạo pháp cho các ngươi."

Ngập ngừng một chút, Vong Trần nghiến răng nói: "Không phải miễn phí, ta có điều kiện."

Tên Hán gian phiên dịch nhíu mày, có chút không hài lòng với câu trả lời của Vong Trần, nhưng vẫn dịch trung thực lại cho sĩ quan Nhật nghe.

Sĩ quan Nhật đánh giá Vong Trần, nói một câu tiếng Nhật.

"Thái quân hỏi ngươi, ngươi thuộc môn phái nào, biết những gì?" Tên Hán gian phiên dịch nói.

"Phái Toàn Chân!" Da mặt Vong Trần nóng ran, hắn cảm thấy nỗi sỉ nhục cực lớn, hít sâu một hơi: "Tám loại trận pháp phái Toàn Chân, ba bộ tuyệt học nội đan, ta đều biết cả. Tìm được một người, ta đưa cho các ngươi một bộ tuyệt học. Vong Tình không học nhiều bằng ta, những gì ta biết, hắn không biết."

"Ta muốn dùng chúng để đổi lấy đồng bọn của ta, nếu bọn họ bị các ngươi bắt."

Sau khi dịch lại, mắt sĩ quan Nhật sáng lên.

Tên Hán gian phiên dịch lấy sổ nhỏ ra, ghi chép lại tất cả cái tên mà Vong Trần nói.

Sĩ quan Nhật vỗ vỗ vai Vong Trần, nói một câu tiếng Nhật rồi quay người bỏ đi.

Tên Hán gian phiên dịch thu lại cuốn sổ nhỏ, vỗ vỗ vào mặt Vong Trần, cười nhạt nói: "Thái quân bảo, người sẽ giúp ngươi tìm, nhưng tuyệt học, ông ta muốn tất cả."

Vong Trần từ một hảo hán xương cốt cứng cỏi, biến thành kẻ "tự vả" kinh điển.

Từ đó, mọi người trong trại nô lệ không nói chuyện với hắn nữa, ruồng bỏ hắn, khinh bỉ hắn. Chỉ có Trần Dã và Lưu Minh thông cảm cho tâm trạng nóng lòng tìm kiếm đồng bọn của hắn, thậm chí còn an ủi hắn.

Thoắt cái đã qua mấy ngày, cuộc sống của Vong Trần trong trại nô lệ không hề dễ chịu, vết thương trên người vì không được sát trùng, băng bó kịp thời, tiết trời đầu hạ khiến vết thương nhanh chóng mưng mủ lở loét.

Mỗi ngày hắn chịu đựng nỗi đau trên cơ thể cùng với sự lo âu trong tinh thần, thường xuyên giật mình tỉnh giấc trong mơ, hoặc ngồi một mình trong đêm khuya, gương mặt lộ vẻ tàn nhẫn.

Lý Tiên Ngư có thể cảm nhận được, trong khoảng thời gian này, tâm thái của Yêu Đạo đã thay đổi nghiêng trời lệch đất. Hắn có lẽ nằm mơ cũng không ngờ tới, người phản bội họ lại là đồng môn cùng lớn lên từ nhỏ, là Vong Tình đã cùng mình tắm máu kháng chiến ở Trường Sa.

Con dao hung ác nhất, luôn là con dao do người mình tin tưởng đâm ra.

Con dao của kẻ thù chỉ có thể hủy hoại cơ thể ngươi, còn con dao do người thân thiết đâm ra, sẽ cùng lúc tiêu diệt cả tâm hồn.

Ngày hôm nay, sau khi ăn xong cơm thừa canh cặn chua loét, tên Hán gian phiên dịch mặc quân phục Nhật, bước đi nghênh ngang tiến vào trại nô lệ, nhìn quanh một vòng, quát: "Vong Trần, Vong Trần đâu?"

Vong Trần đang cuộn mình trong túp lều rách như một con chó bại trận, gần như bò lăn lộn xông ra, xiềng chân kêu loảng xoảng.

"Hô, vài ngày không gặp, đã ra cái dạng người không ra người, quỷ không ra quỷ thế này à?" Tên Hán gian phiên dịch giật mình.

Lúc này Yêu Đạo, đôi mắt vẩn đục, gương mặt tiều tụy, tóc tai rũ rượi, vết thương trên người mưng mủ bốc mùi, thu hút lũ ruồi vo ve, giống như một kẻ ăn mày lang thang đầu đường xó chợ.

"Người ngươi muốn tìm, chúng ta đã tìm thấy cho ngươi rồi. Là kẻ bị bắt cùng ngày với ngươi đấy." Tên Hán gian phiên dịch nói.

Đôi mắt vẩn đục của Yêu Đạo, bỗng chốc bùng lên ánh sáng rực rỡ.

Lý Tiên Ngư hơi kích động, hắn vui mừng thay cho Yêu Đạo, vào thời khắc này, trong cảnh nước mất nhà tan mà tìm lại được đồng bọn xưa cũ, là hạnh phúc lớn nhất của đời người, cũng là bất hạnh lớn nhất nhỉ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:249
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.