Bắc Hải Mộ Viên. Đây là một nghĩa trang có diện tích cực kỳ rộng lớn, trồng những hàng thông, hàng bách xanh mướt, ngụ ý vạn cổ trường thanh.
Nghĩa trang này là tài sản của tổ chức chính phủ, bên trong chôn cất vong linh của tất cả các bậc tiền bối kể từ sau Minh Trị Duy Tân, từ khi tổ chức chính phủ được thành lập.
Tang lễ của Nham Khi Đế Nhân sẽ được cử hành tại nhà nguyện nhỏ trong nghĩa trang. Bốn mươi năm trước, ông đã tiễn người đàn ông bỏ rơi vợ con vào nghĩa trang này, bốn mươi năm sau ngày hôm nay, chính ông cũng sẽ được chôn cất tại đây.
Tang lễ không hề long trọng, đối với một bậc trưởng bối trong giới huyết duệ đầy uy vọng và luôn tận tâm với chức trách, một tang lễ long trọng hoàn toàn vô nghĩa, thậm chí còn là một sự mạo phạm.
Thế nhưng đội hình tham dự tang lễ lại rất hùng hậu, tầng lớp trung cao cấp của tổ chức chính phủ đều có mặt, các gia tộc huyết duệ có quan hệ tốt với tổ chức chính phủ cũng do đích thân gia chủ ra mặt để dự lễ tang này.
Nhà nguyện rộng rãi không chứa nổi vô số người đến viếng, các cán bộ và gia chủ tụ tập trong nhà nguyện, những người có thân phận thấp hơn chỉ đành đứng ngoài nhà nguyện để cầu nguyện cho ông lão.
Thanh Mộc Kết Y ngồi ở vị trí trung tâm lệch trái, bên cạnh là gia chủ Thanh Mộc Đại Phụ. Cô nhắm mắt, hai tay nắm trước ngực, lắng nghe lời cầu nguyện của linh mục và cùng mọi người cầu nguyện.
Sau khi cầu nguyện xong, những người đến dự tang lễ xếp hàng vào viếng di dung của Nham Khi Đế Nhân. Thanh Mộc Kết Y cũng đi theo xem, Nham Khi Đế Nhân nằm yên lặng trong quan tài dưới cây thập tự giá của Chúa Jesus.
Đó là một ông lão có hình dung tiều tụy, nói theo thuật ngữ chuyên môn hơn là: một cái xác khô.
Thịt máu của ông teo tóp, da dán chặt vào xương, tựa như một cái xác khô được đào lên từ ngôi mộ cổ ngàn năm. Thế nhưng lúc sinh thời khí huyết của ông lão rất vượng, lục phủ ngũ tạng không hề xuất hiện dấu hiệu suy kiệt.
Chết đi lại là bộ dạng thê thảm thế này.
Lòng Thanh Mộc Kết Y lúc đó chùng xuống, đặc điểm tử vong quá rõ ràng, mà trong giới huyết duệ hiện nay, lại còn vô cùng quen tai, người biết thi triển loại yêu pháp này chỉ có Lý Tiên Ngư.
Mọi người nét mặt đau buồn, mang theo vài phần phẫn nộ.
Kết thúc việc viếng, nhân viên đưa nước sạch và bánh mì lên.
Thanh Mộc Kết Y ngồi trong góc, cúi đầu gặm miếng bánh mì trắng chất lượng trung bình, lòng đầy tâm sự.
Lần này ngoài việc tham dự tang lễ của Nham Khi Đế Nhân, thì chính là để tổ chức chính phủ và các gia chủ gia tộc huyết duệ bàn bạc cách xử lý việc này.
Sau khi chiêm ngưỡng di dung của Nham Khi Đế Nhân, cô nhạy bén nhận ra trong nhà nguyện tràn ngập một luồng phẫn nộ, sự phẫn nộ bị kìm nén. Chỉ thiếu một chút đốm lửa rơi xuống là có thể châm ngòi một đám cháy ngút trời.
Nếu cứ mặc cho sự việc phát triển, cái nồi này mười phần có chín là sẽ do Lý Tiên Ngư gánh.
Nhưng xử lý truyền nhân nhà họ Lý thế nào lại là một chuyện rất đau đầu.
Lý Tiên Ngư không phải người thường, khoan hãy nói đến Bảo Trạch, chỉ riêng bốn chữ "truyền nhân nhà họ Lý" thôi cũng đủ khiến đại bộ phận thế lực trong giới huyết duệ phải kiêng dè.
Dù giới huyết duệ có trải qua bao nhiêu vật đổi sao dời, Viễn Đông mãi mãi có một vị Cực Đạo đỉnh phong, có một vị siêu cường giả đứng sừng sững trên đỉnh thế gian: Vô Song Chiến Hồn!
Muốn đối phó với truyền nhân nhà họ Lý, trước hết phải vượt qua ải Vô Song Chiến Hồn.
Bốn chữ Vô Song Chiến Hồn đối với giới huyết duệ đảo quốc mà nói quá nặng nề.
Lúc này, Thanh Mộc Kết Y nghe thấy hai tiếng lẩm bẩm bằng tiếng Trung:
"Chết mất, chết mất, trong tổ chức đâu có bảo chúng ta là cần phải tham dự tang lễ của Nham Khi Đế Nhân đâu."
"Dù sao cũng mới chết vào rạng sáng hôm nay mà."
"Vừa nãy cậu có xem dáng vẻ của ông ta rồi đấy, vãi thật, tôi có thể dùng tiết tháo để đảm bảo, kẻ giết ông ta chính là Lý Tiên Ngư không sai được, lúc chúng ta ở Vạn Thần Cung từng thấy không ít cái xác khô như vậy, đặc điểm cái chết giống y đúc."
"Bán bộ Cực Đạo đã bị rút cạn khí huyết, thịt không ăn được nữa rồi. Haizz."
Còn, còn muốn ăn thịt Nham Khi tiền bối?! Cậu chắc là đang nằm mơ giữa ban ngày à. Thanh Mộc Kết Y chấn động.
"Này này, não cậu bị hỏng à, lúc này mà còn nhớ thương chuyện ăn thịt. Cậu không thấy người đảo quốc đang ném ánh mắt đầy gai góc về phía chúng ta à, tôi đang hoảng lắm đây, tôi muốn về nước."
"Không về được đâu, theo cách làm của hội đồng quản trị, chuyện này chắc chắn sẽ đổ vấy cho chúng ta, bắt chúng ta đi giao thiệp với Lý Tiên Ngư."
"Nói đi cũng phải nói lại, sao Lý Tiên Ngư lại ở đảo quốc, không phải cậu ta đi làm nhiệm vụ bí mật rồi sao. Cậu nói xem chuyện này có phải do hội đồng quản trị âm thầm sai khiến không?"
"Hội đồng quản trị không sai khiến được cậu ta đâu, tình hình cụ thể tôi cũng không rõ, nhưng Lý Tiên Ngư chắc chắn có lý do của cậu ta, cậu ta không phải là người tùy tiện làm bậy."
"Cứ có cảm giác chuyến đi đảo quốc lần này sẽ rất nguy hiểm, đợi về tới Bảo Trạch, tôi phải đòi gấp đôi điểm tích lũy, không, gấp mười lần... Phi, tôi không được cắm flag, lời trẻ con không kiêng kỵ, lời trẻ con không kiêng kỵ."
Thanh Mộc Kết Y chậm rãi quay đầu lại, nhìn thấy một thanh niên đẹp trai và một người đàn ông da ngăm đen gầy gò. Trong đầu nhanh chóng hiện lên tư liệu liên quan đến hai người, Thổ Thần và Thực Thần, hai trong mười vị thần của Bảo Trạch, tên thật của Thổ Thần là Điền Hạo, tên thật của Thực Thần không rõ.
Sao hai người họ lại tới đảo quốc?
Sau thoáng sững sờ, Thanh Mộc Kết Y liền hiểu ra. Tổ chức chính phủ và Bảo Trạch từng ký kết hiệp ước liên minh công thủ, trong bản hiệp ước dày cộp đó có bao gồm việc tương trợ, nghĩa là khi một bên phải chịu sự xâm hại vượt quá giới hạn chịu đựng của bản thân, với tư cách là đồng minh thì có nghĩa vụ ra tay giúp đỡ.
Sự giúp đỡ này còn có một điều kiện tiên quyết: phải là bên bị xâm hại chủ động đưa ra yêu cầu viện trợ.
Tổ chức chính phủ không muốn cầu viện Hiệp hội Siêu năng giả, bởi vì như vậy thì lại phải làm đàn em cho người ta. Một tổ chức đến khả năng tự bảo vệ còn không có, lẽ nào lại còn muốn ngồi ngang hàng với người ta?
Vì thế, cầu viện Bảo Trạch ngược lại là một lựa chọn cực tốt. Bảo Trạch có tiền, thực lực cường hãn, nhân tài đông đúc, quan trọng là kể từ sau chiến tranh, quốc gia này đối ngoại đã giương lên các khẩu hiệu như "hữu nghị", "cùng nhau thịnh vượng". Là một người hàng xóm "thích giúp đỡ".
Nhưng rất rõ ràng, đều là dân chơi chính trị cả, lòng ai cũng đen tối lắm.
Bảo Trạch chỉ cử vỏn vẹn hai vị S cấp đỉnh cao, tuy nói cũng là một luồng sức mạnh cực mạnh, nhưng điều này chắc chắn không đạt tới tiêu chuẩn tâm lý của tổ chức chính phủ.
Người ta cũng không phải thực sự thích giúp đỡ đến thế, phái hai vị S cấp đỉnh cao tới cho có lệ thôi.
Thanh Mộc Kết Y thầm nghĩ trong bụng, chợt nghĩ tới Lý Tiên Ngư, nếu những suy nghĩ này của mình bị anh biết, chắc chắn sẽ bị gõ đầu cho xem.
Lúc này, Thanh Mộc Kết Y bị tiếng ồn ào huyên náo thu hút ánh nhìn. Quay đầu nhìn lại, một người đàn ông trung niên chưa đầy bốn mươi tuổi đang kích động đẩy những người bên cạnh ra, đứng bên cạnh quan tài của Nham Khi Đế Nhân.
Gò má anh ta đẫm nước mắt, đôi mắt đỏ ngầu, tâm trạng kích động: "Trong số những người ở đây, ai chưa từng nhận ơn huệ của cha tôi? Ông ấy đề bạt các người, giúp đỡ các người, thậm chí dạy bảo các người. Không có ông ấy, các người có được địa vị ngày hôm nay sao?"
Từng ánh nhìn bị thu hút sang, nhìn anh ta chỉ vào đám nhân vật lớn mà chửi bới thậm tệ.
Thanh Mộc Kết Y cau mày, thầm nghĩ đây là đang làm loạn cái gì vậy, gây mâu thuẫn trong tang lễ là sự bất kính lớn nhất đối với người đã khuất.
Cô nhận ra người đàn ông trung niên này, là con trai út của Nham Khi Đế Nhân. Nham Khi Đế Nhân có ba con trai hai con gái, con trai trưởng thiên phú cực tốt, khi còn trẻ đã chết trong một vụ ám sát. Con trai thứ thiên phú bình thường, nhưng lại vừa có tính kiên trì, lại cực kỳ khổ luyện, nhưng lại tử trận trong một lần hành động chống khủng bố liên hợp giữa tổ chức chính phủ và Hiệp hội Siêu năng giả.
Giới huyết duệ đảo quốc bàn tán xôn xao về cái chết của người con trai thứ đó, đều nói là bị Hiệp hội Siêu năng giả hại chết. Nói vậy cũng không phải không có căn cứ, mấy năm đó giới huyết duệ đảo quốc dần dần lớn mạnh, xuất hiện rất nhiều luận điệu muốn thoát khỏi Hiệp hội Siêu năng giả, muốn ngồi ngang hàng với Hiệp hội Siêu năng giả.
Tổ chức chính phủ cũng quả thực đã làm như vậy. Mọi người có lý do để tin rằng vụ tử trận ngoài ý muốn này là một lời cảnh cáo của Hiệp hội Siêu năng giả dành cho Nham Khi Đế Nhân.
Cũng sau sự kiện lần đó, Nham Khi Đế Nhân không còn thích đào tạo con trai nữa, giữ lại đứa con trai út duy nhất nuôi trong nhà, nuôi như một thiếu gia ăn chơi trác táng, không cho anh ta nhúng tay vào việc nội bộ của tổ chức chính phủ nữa.
Thanh Mộc Kết Y rất có ấn tượng với "thiếu gia ăn chơi" Nham Khi Trì này, bởi vì cô từng suýt chút nữa đã gả cho tên này rồi.
Con trai út của thủ lĩnh tổ chức chính phủ, gia thế địa vị cao không còn gì để nói, không biết bao nhiêu phụ nữ trong giới huyết duệ muốn trèo cao cũng không trèo nổi.
Nham Khi Trì cũng rất ưng ý Thanh Mộc Kết Y, trẻ trung xinh đẹp, cực phẩm vưu vật, hơn nữa lại nhỏ hơn mình mười mấy tuổi, cưới cô gái như vậy về nhà, khỏi lo trở thành "mặt vàng" (bà vợ già nua, nhan sắc phai tàn).
Sau đó vì ba lý do, nhà họ Thanh Mộc tạm thời dập tắt ý định liên hôn: Một, chênh lệch tuổi tác quá lớn, gả Thanh Mộc Kết Y qua đó, nhà họ Thanh Mộc khó tránh khỏi nghi ngờ là đang làm "chó liếm" (kẻ hạ mình nịnh nọt). Chủ yếu là vì lúc đó Thanh Mộc Kết Y mới trưởng thành có quá nhiều fan hâm mộ, vừa nghe tin nữ thần sắp gả cho ông chú, tâm lý liền nổ tung, đủ loại lời đồn thổi nổi lên khắp nơi.
Hai, Thanh Mộc Kết Y dần dần bộc lộ tài năng, gia tộc cũng muốn xem cô có thể đạt được thành tựu ra sao. Dù sao lúc đó cô mới mười chín tuổi.
Ba, tu vi của Nham Khi Trì quá kém, không phải ứng viên con rể lý tưởng nhất của nhà họ Thanh Mộc.
Con rể lý tưởng nhất, nhất, nhất của nhà họ Thanh Mộc phải là người vừa có gia thế hiển hách, lại vừa phải là nhân trung long phượng thực lực cường đại.
Nham Khi Trì vung vẩy cánh tay, thần sắc kích động: "Truyền nhân nhà họ Lý đã giết chết cha tôi, đây là đang vả vào mặt tổ chức chính phủ các người đấy. Thế mà các người thì sao? Vô Song Chiến Hồn không dễ chọc, Vô Song Chiến Hồn không nói lý, những lời này các người cứ lải nhải mãi ngoài việc phơi bày sự mềm yếu của mình ra, thì chẳng có ý nghĩa gì cả."
"Hôm nay Lý Tiên Ngư giết cha tôi, ngày mai hắn dám diệt bất kỳ ai có mặt ở đây, giết người thân bạn bè của các người, diệt tộc các người."
Không ít người hơi nhíu mày. Lời này nghe chẳng lọt tai, nhưng lại là sự thật, Lý Tiên Ngư qua mặt hải quan, tự ý lẻn vào đảo quốc, đây vốn dĩ đã là hành vi phạm pháp rồi.
Trong giới huyết duệ, nếu muốn ra nước ngoài, so với người bình thường phải có thêm một thủ tục, đó chính là sự đồng ý của tổ chức huyết duệ chính phủ sở tại. Thông thường mà nói, người có huyết duệ không có tiền án tiền sự có thể tùy ý qua lại các nước, nhưng cũng phải xem thực lực, cấp S sẽ bị giám sát nghiêm ngặt, cấp S đỉnh cao nếu không có nguyên nhân đặc biệt, tổ chức chính phủ sở tại cơ bản sẽ không đồng ý.
Còn huyết duệ Bán bộ Cực Đạo và Cực Đạo, thì trăm phần trăm không được rời khỏi biên giới quốc gia. Chẳng ai muốn một quả bom hạt nhân hình người chạy đến cửa nhà mình chơi đùa, lỡ như anh nghĩ quẩn muốn tự bạo thì sao.
Bây giờ, Lý Tiên Ngư và Vô Song Chiến Hồn, hai quả bom hạt nhân hình người đã chạy tới đảo quốc, giới huyết duệ đảo quốc nếu cứ im lặng chịu lép vế, khoan hãy nói đến ảnh hưởng quốc tế, chỉ riêng phương diện an toàn thôi đã là mối nguy hại cực lớn rồi.
"Chư vị, người ngoài đã ức hiếp tới tận đầu chúng ta rồi, lẽ nào còn muốn nhẫn nhịn chịu đựng sao? Thủ lĩnh của tổ chức chính phủ chết dưới tay Vô Song Chiến Hồn, mà chúng ta lại phải uốn mình cầu toàn, nghĩ một kế sách vẹn toàn? Chuyện này truyền ra ngoài, cả thế giới sẽ cười chê chúng ta."
Nham Khi Trì quét mắt qua mọi người, có người bất lực, có người thờ ơ, càng nhiều người xấu hổ cúi đầu xuống.
"Tất cả mọi người ở đây sẽ bị đóng đinh trên cột nhục, mấy trăm năm sau, hậu nhân của chúng ta... đến tận ngày hôm nay, tinh thần võ sĩ đảo quốc của chúng ta thực sự đã tan biến hết rồi sao?"
Thanh Mộc Kết Y cảm thấy không khí trong nhà nguyện càng lúc càng ngưng trọng, nồng nặc mùi thuốc súng.
"Nham Khi quân nói đúng." Có người vỗ ghế đứng dậy, sải bước gạt đám đông ra, đứng cùng một chỗ với Nham Khi Trì: "Tôi tán đồng quan điểm của Nham Khi quân. Về tư, Nham Khi Đế Nhân tiền bối có ơn với Tiểu Lâm gia chúng tôi, đại ân chưa báo, thì lấy việc báo thù để trả ơn. Về công, Nham Khi Đế Nhân là thủ lĩnh của chúng ta, ông ấy bị ám sát tại đảo quốc, với tư cách là huyết duệ đảo quốc, tuyệt đối không thể dung nhẫn, không thể lùi bước."
Tiểu Lâm quân, cái mạng chó của anh chính là người ta cứu đấy... Thanh Mộc Kết Y phồng má. Cô biết Tiểu Lâm Thứ Lang là kiếm khách huyết khí phương cương, phong mang tất lộ, nên rất dễ bị kích động cảm xúc, bị dắt mũi.
"Nói rất đúng, nếu chọn cách phục tùng thì quá khó coi rồi."
"Chúng ta phải bắt truyền nhân nhà họ Lý trả nợ máu, phải báo thù cho Nham Khi tiền bối."
Phái cấp tiến thi nhau cảm khái trần từ, bày tỏ quan điểm của mình.
Tiếng ồn ào lập tức lớn hẳn lên, Thanh Mộc Kết Y nhìn quanh bốn phía, phát hiện số lượng phái cấp tiến rất đáng kể, nhiều hơn phái bình tĩnh.
Nham Khi Đế Nhân có uy vọng cực cao ở đảo quốc, những người muốn báo thù cho ông ở đây chiếm đa số.
"Mọi người bình tĩnh, bình tĩnh, hiện nay chúng ta và Thiên Thần Xã chiến hỏa chưa tắt, thực sự không nên chọc vào Vô Song Chiến Hồn."
"Có gì mà không dám chọc, chúng ta có thể cầu viện Hiệp hội Siêu năng giả. Hơn nữa, truyền nhân nhà họ Lý là nhân viên của Bảo Trạch, Bảo Trạch sẽ dung túng hắn làm ra chuyện như vậy sao?"
"Phải đó, Bảo Trạch có thái độ gì."
Từng chùm ánh mắt đổ dồn về phía Thực Thần và Thổ Thần đang ngồi xếp hàng ăn quả.
Trong nháy mắt đã trở thành tiêu điểm chú ý của cả hội trường rồi đấy. Thổ Thần Điền Hạo bên ngoài bình tĩnh như chó già, nội tâm chửi thề liên tục.
Anh liếc nhìn Thực Thần đang biểu cảm lạnh lùng, tỏ vẻ việc không liên quan đến mình, chợt nhận ra hội đồng quản trị phái anh và Thực Thần tới đảo quốc, thực ra đã ngầm định anh là tổ trưởng.
Thực Thần là một du hiệp chuyên đi gank, rất ít khi tham gia công việc nội bộ của Bảo Trạch, đối với quyền lực và chức vụ cũng không để tâm, chỉ lo giết người làm nhiệm vụ. Nói theo một nghĩa nào đó, anh ta và Tam Vô giống nhau. Người như vậy chắc chắn không thích hợp làm đội trưởng.
Điền Hạo đứng dậy, nghênh đón những ánh mắt bất thiện của tổ chức chính phủ, thu lại nụ cười, giọng điệu chân thành: "Chư vị, cái chết của Nham Khi Đế Nhân tôi rất lấy làm tiếc, cũng xin bày tỏ niềm thương tiếc sâu sắc. Sáng sớm hôm nay, quý phương thông báo tin buồn của Nham Khi Đế Nhân cho tôi, tôi rất kinh ngạc, không dám tin đây là việc làm của Lý Tiên Ngư."
"Tôi đã báo chuyện này với hội đồng quản trị, hội đồng quản trị hẳn sẽ triệu tập hội nghị để bàn bạc về chuyện này, chư vị không cần phải vội."
Nói xong, anh nhìn quanh mọi người: "Nhưng các vị nói chuyện này là Lý Tiên Ngư làm, bản thân tôi không thừa nhận. Trừ khi các vị có thể đưa ra chứng cứ."
"Chứng cứ?" Nham Khi Trì hừ lạnh một tiếng, bước tới một bước, hung tợn trừng Điền Hạo: "Hôm đó ở Kabukicho, có người tận mắt nhìn thấy Vô Song Chiến Hồn. Nếu ông muốn nhân chứng, bây giờ tôi có thể đưa cho ông ngay, vì người nhìn thấy Vô Song Chiến Hồn không phải là ít."
Điền Hạo xua tay, tỏ ý mình tạm thời không cần đối chất với nhân chứng, ra hiệu cho anh ta nói tiếp.
Sáng nay anh có nghe ngóng, đêm đó Kabukicho hỗn loạn một mảnh, người của tổ chức chính phủ nhanh chóng giải tán đám đông, chạy tới cứu trường, người nhìn thấy Vô Song Chiến Hồn không phải một hai người, mà là một nhóm người rất lớn. Anh không rõ tình hình, nên hỏi nhân chứng cũng vô nghĩa. Theo ý nghĩ của Điền Hạo, là trước tiên liên lạc với Lý Tiên Ngư, tìm hiểu đầu đuôi sự việc, rồi mới điều tra, suy nghĩ đối sách. Nhưng Lý Tiên Ngư đã mất liên lạc rồi.
"Báo cáo khám nghiệm tử thi của cha tôi chính là chứng cứ tốt nhất, ai cũng biết, Lý Tiên Ngư giỏi dùng yêu pháp hấp thụ khí huyết."
Điền Hạo lại xua tay: "Vậy có nghĩa là ngoài việc mục kích Vô Song Chiến Hồn xuất hiện ở Kabukicho, không ai tận mắt thấy hai ông cháu họ giết chết Nham Khi Đế Nhân ư?"
"Thử hỏi, ngoài Vô Song Chiến Hồn ra, còn ai có thể giết chết Nham Khi tiền bối?" Có người bất bình chỉ trích.
"Các vị hiểu lầm rồi, tuy không biết tình hình cụ thể, nhưng điều này rõ ràng là một âm mưu nhắm vào Lý Tiên Ngư." Điền Hạo vẻ mặt nghiêm túc nói: "Tôi từng thấy hài cốt của người bị Lý Tiên Ngư nuốt chửng khí huyết, so với dáng vẻ chết của Nham Khi Đế Nhân thì có chút khác biệt. Hiển nhiên là có người đã ngụy tạo dáng vẻ chết của Nham Khi Đế Nhân, hãm hại Lý Tiên Ngư."
"Trên báo cáo khám nghiệm tử thi chẳng phải cũng có nghi vấn sao, nghi ngờ Nham Khi Đế Nhân chết vì một loại độc tố không xác định. Thi thể chết dưới yêu pháp bàn tay trái của Lý Tiên Ngư không phải như thế này. Tôi sẽ thông báo lại cho Bảo Trạch, bảo họ gửi một bản báo cáo khám nghiệm tử thi tới để đối chiếu. Bảo Trạch chúng tôi có không ít những báo cáo như vậy, dù sao Lý Tiên Ngư ở Vạn Thần Cung không ít lần dựa vào bàn tay trái để giết người."
Báo cáo khám nghiệm tử thi có thể ngụy tạo, tin rằng Bảo Trạch sẽ giúp Lý Tiên Ngư chối tội, dù sao đây cũng không phải chuyện của riêng Lý Tiên Ngư. Dù sao thì cũng không được thừa nhận, kéo dài thời gian, chuyện này giải quyết thế nào thì ném cho hội đồng quản trị đau đầu, anh cứ kéo dài thời gian trước đã, rồi nghĩ cách liên lạc với Lý Tiên Ngư.
Đội quân viện binh của Bảo Trạch đến Tokyo không phải là chuyện bí mật, Lý Tiên Ngư chỉ cần để ý một chút đến động tĩnh của tổ chức chính phủ là có thể biết họ đã đến Tokyo.
Đám người tổ chức chính phủ có mặt tại hiện trường nổi trận lôi đình, kẻ ngốc cũng có thể nhìn ra Điền Hạo đang ngụy biện, đang chối quanh.
Điền Hạo hắng giọng một tiếng: "Ngoài ra, tôi lấy danh nghĩa Bảo Trạch đảm bảo, tất cả những lo lắng vừa rồi của các vị đều sẽ không thành hiện thực. Lý Tiên Ngư là bạn đồng hành của chính nghĩa, sẽ không làm hại các vị. Việc tổ chức chính phủ cần giải quyết bây giờ không phải là chuyện "Lý Tiên Ngư có gây nguy hại hay không", mà là Thiên Thần Xã!"
"Đây chắc chắn là Thiên Thần Xã hãm hại bạn đồng hành chính nghĩa của Bảo Trạch chúng ta." Thực Thần gật gật đầu, tỏ ý đây chính là sự thật.
"Nếu tôi có chứng cứ chứng minh, Lý Tiên Ngư chính là hung thủ thì sao." Bên ngoài nhà nguyện, đột nhiên truyền đến một giọng nói trong trẻo.
Mọi người nhìn theo hướng âm thanh, một cô gái mặc kimono hoa anh đào khoan thai bước tới, cô trang điểm nhẹ nhàng, tóc xanh búi ở sau gáy, trút bỏ vẻ tươi tắn kiều diễm, mày mắt toát lên vẻ lạnh lùng và nghiêm nghị.
Cô chưa kịp lại gần, bên ngoài nhà nguyện, đám đông mặc âu phục đen đã vây quanh cô.
Thanh Mộc Kết Y nhíu mày, cô nhận ra cô gái cùng tuổi này, chính là kẻ thù không đội trời chung của cô, Anh Tỉnh Tuyết Nại Tử.