Nguyên Lai Ta Là Yêu Nhị Đại

Lượt đọc: 4752 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
676 Lửa cháy dầu sôi

❊ ❊ ❊

"Ngươi ra ngoài bằng cách nào?" Thanh Sư dường như không cam tâm, nghiến răng nghiến lợi hỏi.

"Thật vậy, tầng thứ tám dưới lòng đất của trụ sở kiên cố đến mức có thể chống lại bom hạt nhân, dù là Cực Đạo bị nhốt ở trong đó cũng đừng hòng thoát thân." Tần Trạch nhếch mép, cười mỉa: "Nhưng ngươi đừng quên, đó là cái lồng mà ta đã tham gia thiết kế. Ngươi nhốt ta trong nhà mình, lại huyễn hoặc đó là nơi giam cầm tối ưu, kêu trời không thấu kêu đất không hay sao?"

"Nhận diện mống mắt có biết không, nhận diện khuôn mặt có biết không, nhận diện dấu vân tay có biết không? Ta chỉ cần một mệnh lệnh đơn giản là có thể khiến toàn bộ hệ thống an ninh của Bảo Trạch tê liệt."

"Hội đồng quản trị cứ tưởng tìm được kỹ sư máy tính có kỹ thuật tiên tiến nhất để kiểm tra đi kiểm tra lại, là đã nắm rõ hệ thống an ninh trong lòng bàn tay, thật nực cười. Để lại cửa sau là sở thích xấu chung của tất cả dân lập trình mà."

"Hai ngày trước, ta biết thời gian kết minh từ miệng Pháp Vương, ngay đêm đó đã lén lút trốn ra ngoài, sau khi liên lạc được với chủ nhân Vạn Thần Cung thì vẫn luôn mai phục ở Nam Cương."

"Nhưng vì sợ các ngươi phát giác nên mới trốn ở nơi xa."

"Dù là vậy, mỗi ngày ngươi đều bị tiêm thuốc ức chế liều lượng lớn, ngươi không phải Cổ Yêu, căn bản không thể hoàn toàn tiêu trừ tác dụng phụ của thuốc chỉ trong vỏn vẹn hai ngày." Thanh Sư đưa ra nghi vấn của mình: "Người tiêm thuốc đều là người của Hội đồng quản trị, bọn họ không thể nào phản bội."

Vấn đề này, Tần Trạch không trả lời nó, nhún vai: "Ngươi đoán xem."

Thanh Sư chợt cười rộ lên, "Thế mới thú vị, thế mới thú vị. Mạnh được yếu thua, quy luật tự nhiên. Âm mưu cũng là một phần của thực lực. Con người là sinh vật rất thú vị, bẩm sinh nhỏ yếu, nhưng lại có tiềm năng phát triển cực lớn."

"Có được đối thủ như ngươi, cũng không tính là cô độc."

"Nói xong chưa? Nếu nói xong rồi thì nghe tiếp đề nghị của ta." Tần Trạch cười hì hì nói: "Ta biết thứ ngươi tới đây không phải bản tôn, bắt đầu từ Đấu Thần, đến đảo quốc, rồi tới bây giờ, ngươi tổng cộng đã tách ra ba bốn phân thân cảnh giới Cực Đạo, bản thể chắc chắn thực lực tổn hại lớn."

"Sự hợp tác giữa các ngươi chỉ giới hạn ở việc đối phó với chủ nhân Vạn Thần Cung, lẫn nhau cũng là đối thủ cạnh tranh, nên ta đoán dù ngươi có cắn răng, cũng sẽ chỉ tách thêm một phân thân Cực Đạo mà thôi, chứ bản thể tuyệt đối sẽ không đến. Giờ mà đến, chưa biết chừng sẽ bị Đa Nhĩ Cổn "đen ăn đen" đấy."

Thanh Sư hừ lạnh một tiếng, không hề phản bác: "Ngươi muốn nói gì?"

"Vì thứ ngươi tới đây không phải bản tôn, nên ta cũng không hứng thú với ngươi." Tần Trạch dụ dỗ: "Mục tiêu chính của chúng ta là Đa Nhĩ Cổn, chỉ cần ngươi rời đi ngay bây giờ, ta lập tức đi giết Đa Nhĩ Cổn. Giết nó rồi, một Cực Đạo đỉnh phong mất đi, chẳng phải cũng có lợi cho ngươi sao?"

"Các ngươi sớm muộn gì cũng sẽ đối địch, ngươi giúp nó giết chúng ta, Đa Nhĩ Cổn sẽ nắm quyền kiểm soát Bảo Trạch. Vậy sau đó ngươi dựa vào cái gì để đấu với nó?"

Thanh Sư cười hì hì nói: "Nói cũng có lý, sau khi giết Đa Nhĩ Cổn, ta lại dựa vào cái gì để đấu với ngươi, đấu với Vô Song Chiến Hồn, đấu với chủ nhân Vạn Thần Cung?"

"Ngươi không biết chủ nhân Vạn Thần Cung đáng sợ đến mức nào đâu, một khi để bà ta khôi phục đỉnh phong, tất cả mọi người đều phải chết. Thực ra các ngươi cũng chẳng qua là bị bà ta lợi dụng mà thôi."

"Câu này nghĩa là sao." Tần Trạch ngẩn ra.

"Ta không biết đã xảy ra chuyện gì trên người bà ta, nhưng ngươi nghĩ xem, quả là vật của bà ta, tại sao bà ta lại để Lý Vô Tướng mang ra khỏi Vạn Thần Cung? Có kẻ vào nhà ngươi trộm bảo bối, ngươi sẽ tha cho hắn sao?"

"Trong thời gian Lý Vô Tướng tiến vào Vạn Thần Cung, chắc chắn đã xảy ra chuyện không bình thường."

"Hắn là một con kiến hôi, dựa vào cái gì mà lấy được quả từ tay chủ nhân Vạn Thần Cung."

"Thái độ của bà ta đối với Lý Tiên Ngư cũng không hợp lý. Chủ tể là loại sinh vật gì? Tàn bạo, lạnh lùng, vô tình, chúng ta sống đã vô tận tuế nguyệt, dù là con người hay sinh vật khác, cũng chẳng qua chỉ là hạt bụi trong dòng sông lịch sử."

"Tại sao bà ta phải đối xử đặc biệt với Lý Tiên Ngư? Ngươi đã từng nghĩ đến lý do chưa?"

"Có lẽ đây là bà ta đang dụ dỗ các ngươi, khiến các ngươi nghĩ rằng có Lý Tiên Ngư thì bà ta sẽ ngoan ngoãn nghe lời. Từ đó yên tâm hợp tác với bà ta, giúp bà ta tiêu diệt đối thủ cạnh tranh, đợi đến khi quả chín."

"Nói nghe thật mẹ nó có lý." Tần Trạch ngoài mặt cười tủm tỉm, trong lòng suy nghĩ lung tung.

"Tất cả các ngươi đều quên một chuyện, đây chính là chỗ đáng sợ của bà ta." Thanh Sư dẫn dụ từng bước.

"Chuyện gì?" Tần Trạch không nhịn được lên tiếng hỏi dồn.

"Bảo Trạch hoàn toàn đánh giá thấp mức độ nguy hiểm của bà ta. Năm đó, thời đại Thái Cổ xa xôi, bà ta là tồn tại đã trấn áp tám vị Cổ Yêu." Thanh Sư trầm giọng nói: "Ngươi, Bảo Trạch, bao gồm cả Lý Tiên Ngư, đều chọn cách lãng quên chuyện này."

"Bảo Trạch muốn giết chúng ta vì chúng ta gây nguy hại cho sự thống trị của nhân loại, sự an định của xã hội. Nhưng nếu luận theo mức độ nguy hại, chủ nhân Vạn Thần Cung mới là kẻ đáng sợ nhất. Bà ta hoàn toàn không hề ôn thuần như vẻ bề ngoài."

"Tần Trạch, liên thủ với chúng ta đi. Tiêu diệt chủ nhân Vạn Thần Cung, khi bà ta vẫn chưa khôi phục đỉnh phong."

"Chúng ta vẫn luôn bị trì hoãn thời gian, mà bà ta nhân cơ hội âm thầm khôi phục. Thử nghĩ xem, một khi bà ta khôi phục đỉnh phong, còn cần nhìn sắc mặt Bảo Trạch sao? Còn cần kiêng dè chúng ta sao?"

"Cả thế giới này đều do bà ta định đoạt, bà ta muốn diệt thế, các ngươi ngăn cản được sao?"

"Chủ nhân Vạn Thần Cung nắm giữ quyền năng của ngọn lửa và sự tái sinh, nổ tung nhiệt độ cao không thể giết chết bà ta, chỉ có thể hủy diệt gia viên của chính mình. Nhân loại trước mặt bà ta không có phần thắng."

"So sánh lại, có phải chúng ta vô hại hơn không? Chúng ta chỉ muốn quả, còn ngươi nắm giữ Khí Chi Kiếm, là lưỡi dao treo trên đầu chúng ta. Ngươi còn có Vô Song Chiến Hồn và hậu nhân Lý gia, không thiếu năng lực chống lại chúng ta."

Tần Trạch lắc đầu, không thể không phục: "Lợi hại, lợi hại, năm đó có phải cũng nhờ cái miệng này mà lừa được ba anh em kết bái kia xoay như chong chóng không?"

"Suýt chút nữa ta cũng bị ngươi thuyết phục rồi."

"Nếu ngươi có thành ý, được, để bản thể của ngươi đến tìm ta. Hôm nay, Đa Nhĩ Cổn nhất định phải chết. Ít nhất, cũng phải khiến hắn lột một lớp da."

"Được," Thanh Sư trầm mặc, cân nhắc trong lòng một lát, gật đầu: "Ngươi đi về phía đông, ta đi về phía tây, mọi người lùi lại, ta không can thiệp nữa."

"Sảng khoái." Tần Trạch chắp tay.

Hai người ăn ý quay lưng, không nhanh không chậm đi về hướng đông và tây.

Ba.

Hai.

Một.

Tần Trạch đột ngột quay người, vung Khí Chi Kiếm: "Ăn cứt đi."

Ăn ý hơn là, nắm đấm của Thanh Sư cũng đồng thời nện tới.

"Keng!"

Khí Chi Kiếm chém vào màu sắc vàng kim, trên bề mặt cơ thể Thanh Sư bao phủ một lớp quang mang màu vàng.

"Ta khác với những Cổ Yêu khác, mấy trăm năm nay, không ít lần nghiên cứu tuyệt học do huyết duệ nhân loại khai sáng. Chúng thoát thai từ dị năng, nhưng lại khác biệt hoàn toàn với dị năng. Nắm giữ càng nhiều pháp thuật, càng có thể chiếm ưu thế lớn hơn trong giao chiến cùng cảnh giới."

"Ví như bây giờ! Khí Chi Kiếm của ngươi, có thể phá được kim thân của ta không?"

Vừa nói, nó vừa đấm một quyền vào ngực Tần Trạch, cũng đấm ra một mảng quang mang vàng kim rực rỡ.

"Từ khi ta bước vào Cực Đạo, vẫn chưa có trận chiến nào thật sảng khoái." Tần Trạch nói: "Luyện khí, chưa chắc đã thua dị năng."

Đại chiến giữa những quả bom hạt nhân hình người bùng nổ trong chớp mắt, hai người không ngừng di chuyển, bóng dáng thoắt ẩn thoắt hiện trên hoang nguyên, chạm vào nhau là tách ra, rồi lại nhanh chóng lao vào đánh nhau.

Mỗi lần giao thủ đều kèm theo tiếng nổ lớn, tựa như từng quả tên lửa đang phát nổ trên hoang nguyên Nam Cương.

Bụi bặm tràn ngập, thổi lên một cơn bão cát, phóng tầm mắt nhìn tới, chỉ thấy một mảng cát bụi mịt mù.

"Pháp Thiên Tượng Địa!"

Thân hình Tần Trạch phồng lên theo gió, hóa thành người khổng lồ cao trăm mét, đầu đội trời xanh, chân đạp đất vàng.

"Sa Giáp!"

Cơn bão cát cuồng nộ dường như được ban cho sự sống, chủ động hội tụ về phía hắn, ngưng kết thành một bộ giáp màu đen vàng trên bề mặt cơ thể.

"Khí Chi Kiếm!"

Trong tay người khổng lồ "xuy" một tiếng, phun ra ánh sáng trắng chói mắt.

Ánh sáng trắng ngưng tụ thành thanh kiếm khổng lồ, tựa như đao trảm hạm trong tay Gundam.

Xung quanh Khí Chi Kiếm, nhiệt độ cao thiêu đốt, không khí vặn vẹo.

Người khổng lồ cao trăm mét lạnh lùng nhìn xuống Thanh Sư nhỏ bé, một kiếm chém xuống.

Sau khi truyền nhân xảy ra chuyện ngoài ý muốn, chiến lực của Tổ Nãi Nãi bắt đầu tuột dốc, từ chủ lực biến thành dự bị. Băng Trát Tử chịu trách nhiệm chống đỡ phần lớn áp lực, bà thì ở bên cạnh lướt trận, chờ cơ hội xuất thủ.

Trong cảm nhận của Tổ Nãi Nãi, chắt trai nhỏ dù tình trạng tồi tệ nhưng tính mạng không lo, bà có thể cảm nhận được tình trạng của chắt trai trong một phạm vi nhất định.

Dù sao thì cốt lõi của bà đã hòa quyện linh nhục với truyền nhân.

Băng Trát Tử thì thảm rồi, cứ bị đánh mãi, đại khái là giết địch tám trăm, tự tổn tám trăm. Nếu là đối phó với Cực Đạo nhân loại, dựa vào đặc tính bất diệt của Cổ Yêu, có lẽ có thể mài chết đối phương.

Nhưng Đa Nhĩ Cổn cũng có đặc tính bất tử tương ứng.

"Đều nói Cổ Yêu là không thể giết chết, nhưng thực ra không khoa trương đến thế." Đa Nhĩ Cổn vừa tấn công hung mãnh, vừa có tâm trạng nhàn rỗi để nói chuyện.

"Ta từng dẫn dắt đại quân huyết duệ tàn sát rồng ở Trường Giang, ta hiểu các ngươi hơn bất kỳ ai, biết cách đối phó với loại sinh vật như các ngươi."

"Nói toạc ra chính là mài, chỉ cần tiêu hao hết sức mạnh của các ngươi, hủy diệt thân xác các ngươi đến một mức độ nhất định, các ngươi sẽ "chết", tách ra di vật chứa đựng quyền năng trên thi thể ban đầu."

"Di vật có bản năng đoạt xá các sinh vật khác, một khi tinh huyết thôn phệ đạt đến mức độ nào đó, các ngươi sẽ tái sinh. Cho nên di vật cần phải phong ấn. Mượn sức mạnh mạnh mẽ hơn để mài mòn ý chí chứa trong di vật, như vậy, các ngươi mới thực sự chết hẳn."

"Ồ, ta nói sai rồi, thứ chết đi là ý chí của chủ tể đời trước, nhưng di vật thì sẽ không tiêu vong. Khi có người kế thừa quyền năng, chủ tể mới liền ra đời."

"Đây chính là chân tướng về việc Cổ Yêu bất tử bất diệt."

"Ngươi sẽ lại tách ra di vật như thế nào? Hay là trực tiếp tái sinh? Ta rất tò mò."

Băng Trát Tử im lặng không nói, phóng ra từng đạo lưỡi lửa, liếm láp thân thể Đa Nhĩ Cổn.

Vùng đất dưới chân bọn họ tan chảy thành nham thạch, lại nhanh chóng bị dị năng hệ thủy của Đa Nhĩ Cổn đóng băng thành dung nham đen, sau đó lại hóa thành nham tương lần nữa, cứ tuần hoàn như vậy.

"Ta căm ghét Yêu Đạo, căm ghét Lý Tiên Ngư, căm ghét tất cả những kẻ sở hữu Khí Chi Kiếm. Bởi vì bọn chúng đang lãng phí của trời, tinh hoa mà Cổ Yêu mất vô tận tuế nguyệt để tiến hóa ra, lại bị hủy hoại trong tay vài kẻ nhân loại nhỏ bé không đáng kể."

"Ta đặc biệt căm ghét Yêu Đạo," Đa Nhĩ Cổn nói: "Ta mất hơn hai trăm năm, mới hoàn toàn hấp thụ được di vật của Chân Long, mài mòn ý chí tàn dư của nó. Lúc đó tiếng nói cộng hòa vang vọng khắp thiên hạ. Ta từng thử xây dựng quân đội, trục lộc thiên hạ. Nhưng sau đó ta hiểu ra, cá nhân vĩ lực dù mạnh đến đâu, cũng không thể thay đổi đại thế. Nhất là trong trường hợp không thể để lộ chân thân."

"Bởi vì người phương Tây đều là những kẻ đạo đức giả tự xưng chính nghĩa, bọn chúng cắt xẻ chiếc bánh Trung Quốc này, chắc chắn sẽ gây cản trở cho ta. Mà ta lại kiêng dè những chủ tể khác."

"Sau khi đảo quốc toàn diện xâm lược Trung Hoa, người phương Tây bận lo thân không xong, ta cho rằng đây là một cơ hội, nhưng trớ trêu thay..." Sắc mặt Đa Nhĩ Cổn chợt trở nên bạo ngược: "Trớ trêu thay trong thời loạn thế này, lại xuất hiện một Yêu Đạo."

Cực Đạo đỉnh phong, tay cầm Khí Chi Kiếm, bất kỳ chủ tể nào cũng phải kinh tâm.

"Thế là ta chọn âm thầm phát triển thế lực, bồi dưỡng thân tín. Từng bước mưu tính đến tận bây giờ, đợi khi ta lấy được quả, ta sẽ dùng nó để xây dựng lại triều đại nhà Thanh."

Đa Nhĩ Cổn vươn tay bóp chặt trán Băng Trát Tử, ném mạnh cô xuống đất: "Ngươi từng có được quả, ngươi nói cho ta biết, nó có thể hoàn thành giấc mơ của ta không?"

"Ngươi nói đi, nói đi, nói đi..."

Hắn dùng bạo lực hủy hoại thân xác Băng Trát Tử, xé rách cánh tay cô, đánh xuyên lồng ngực cô.

Tổ Nãi Nãi lặng lẽ không tiếng động xuất hiện sau lưng hắn, trong con ngươi lóe lên ánh đỏ yêu dị, há cái răng trắng nhỏ nhắn, cắn mạnh vào cổ Đa Nhĩ Cổn, cắn nứt vảy cứng, xé xuống một mảng thịt lớn.

Đa Nhĩ Cổn gầm lên đau đớn, không màng đến Băng Trát Tử, thúc cùi chỏ về phía sau, húc Tổ Nãi Nãi lảo đảo lùi lại, túm lấy cổ bà, ấn xuống đất.

"Phì!"

Tổ Nãi Nãi nhổ vụn thịt đã nhai nát vào mặt hắn, cười lạnh: "Đến máu cũng thối hoắc."

Lúc này, ba người đang kịch chiến trong lòng đều cảm giác được điều gì đó, đồng thời ngoảnh đầu nhìn về phía đông.

Có người đến, kẻ đó không hề che giấu khí cơ của bản thân, với tốc độ không nhanh không chậm, đang tiến gần về phía này.

Cả ba đều không nói nữa, chăm chú nhìn về phía đông.

Đồng minh của họ đã phân định thắng thua rồi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:641
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.