Nhân Dục

Lượt đọc: 583 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
011, Lấy tâm làm thượng sách (Thượng)

❊ ❊ ❊

Tiểu Bạch biết Lạc Thủy Hàn có việc cầu mình, nhưng tuyệt đối không ngờ tới lại là việc này, kinh ngạc đứng bật dậy: "Mời tôi làm vệ sĩ! Lạc tiên sinh không phải là đang nói đùa đấy chứ?"

Lạc Thủy Hàn cũng đứng dậy, làm bộ thân thiết vỗ vai Tiểu Bạch ra hiệu hắn ngồi xuống, vừa cười nói: "Thật ra cũng không thể gọi là vệ sĩ, chức vị cụ thể là Trợ lý an ninh cao cấp của tập đoàn Hà Lạc, chỉ là nhiệm vụ tạm thời là phụ trách an toàn cho con gái ta, cũng là người thừa kế tập đoàn Hà Lạc, Lạc Hề. Ta biết cậu tốt nghiệp từ Đại học đường, lại từng làm việc ở các định chế tài chính lớn, nhưng chức vị này cũng không tính là ủy khuất cậu, Tiểu Bạch cậu sẽ không phải là coi thường đó chứ?" Lạc Thủy Hàn tặng một chiếc mũ cao, lại tiện miệng bịa ra một chức vị vốn không tồn tại ở tập đoàn Hà Lạc là "Trợ lý an ninh cao cấp", dù sao thì cũng là hắn tự quyết định.

Bạch Thiếu Lưu: "Tôi không có ý đó!... Vệ sĩ, hay nói cách khác là trợ lý an ninh, luôn phải biết võ công mới được, tôi không có chút bản lĩnh đó."

Lạc Thủy Hàn lộ vẻ tán thưởng, dùng ngữ khí cố ý bất mãn nói: "Người trẻ tuổi thân mang tuyệt kỹ nhưng lại có thể tự giác nội liễm mà không phóng túng, thân ở khốn cảnh vẫn có thể tự thủ không đi vào đường tà, đây mới là nhân tài đáng tin cậy nhất, chỉ là quá khiêm tốn thì không tốt!... Bốn cao thủ đánh lén cậu, cậu trong chớp mắt đã làm bị thương ba người còn phế một kẻ, bản thân không tổn hao gì ung dung rời đi. Nếu thế này mà không tính là có võ công, vậy thì không ai dám nói mình có bản lĩnh nữa rồi!"

Ngữ khí và biểu cảm của Lạc Thủy Hàn tuy có chút làm bộ, nhưng trong lòng hắn là thật tâm. Bản thân hắn không biết võ công, chỉ tin vào sự thật đã xảy ra, mà sự thật chính là Bạch Thiếu Lưu tuyệt đối cao minh hơn bốn vệ sĩ ban đầu của Lạc Hề cộng lại, hơn nữa Cố Ảnh mà hắn vô cùng tin tưởng cũng nói như vậy! Trước khi đến hắn đã xem qua tư liệu của Tiểu Bạch, vô cùng kinh ngạc khi hiểu được hoàn cảnh của Tiểu Bạch thực sự rất gian nan, ngay trong tình cảnh đó người trẻ tuổi này lại không dựa vào thân thủ của mình để làm chuyện xấu ức hiếp người khác, điều này vô cùng đáng quý! Huống chi Tiểu Bạch đã qua giáo dục đại học, có văn hóa, không phải loại võ phu bình thường.

Nếu không phải vì Lạc Hề, hắn vốn không muốn đích thân tới, nhưng sau khi gặp Tiểu Bạch, suy nghĩ của Lạc Thủy Hàn đã thay đổi, chuyến đi này quả thực không uổng phí, loại người này không phải dễ dàng mà gặp được. Lạc Hề vốn không muốn đám võ phu vệ sĩ vô cùng tẻ nhạt cứ bám theo cả ngày, lần này xảy ra chuyện ngoài ý muốn vệ sĩ ngược lại còn giúp ngược, cô ta càng có lý do để không cần vệ sĩ. Lạc Thủy Hàn lại chẳng có cách nào với đứa con gái không biết hiểm ác nhân gian này, nên mới đích thân tới thăm "cao nhân" Tiểu Bạch. Còn về phía Lạc Hề, hy vọng Cố Ảnh có thể thuyết phục được con bé.

Đáng tiếc là Lạc Thủy Hàn có chút nghĩ sai rồi! Ba tháng trước Tiểu Bạch vẫn còn là một kẻ tàn phế, "võ công" của hắn mới luyện thành cách đây không lâu, trong ý thức vẫn chưa xem mình là "cao thủ". Có vài việc dù Lạc Thủy Hàn có điều tra chi tiết đến đâu cũng không thể tra ra được.

Thành ý của Lạc Thủy Hàn, Tiểu Bạch đã cảm nhận được, đối phương là nghiêm túc chứ không phải nói chơi. Tiểu Bạch ngược lại ngẩn người, hắn thầm nghĩ trong lòng: "Mình lợi hại vậy sao? Hôm đó ra tay, mình quả thật có nắm chắc cùng bốn kẻ đó lưỡng bại câu thương, nếu đối phương không phải đánh lén mà có ba kẻ giúp đỡ, mình cũng không sợ Đàm Minh. ... Đàm Minh là người thế nào? Đại đệ tử chân truyền của Bắc phái Đàm Thoát! Chỉ cái danh hiệu này thôi cũng đủ mang đến tiệm cầm đồ đổi được vài lạng bạc. Nói như vậy mình quả thực là cao thủ, ngay cả Thanh Trần cũng từng khen mình. Trang tỷ nói thân thủ của mình có thể làm vệ sĩ, quả nhiên bà ấy nói trúng thật!"

Lạc Thủy Hàn thấy Tiểu Bạch trầm ngâm không nói, tưởng hắn còn đang do dự, bèn chuyển chủ đề nói tiếp: "Tiểu Bạch, nghe nói cậu do bà ngoại, ông ngoại nuôi lớn? ... Ông ngoại cậu cách đây không lâu vừa khỏi bạo bệnh, hiện vẫn đang ở vùng quê Vu Thành làm món lừa ngũ vị?"

Bạch Thiếu Lưu hoàn hồn đáp: "Vâng ạ, họ rất vất vả, đều trách cháu không nên thân." Khi nói Tiểu Bạch trong lòng có cảm thán thực sự. Có hai câu tục ngữ nói rất hay: "Bách thiện hiếu vi tiên, luận tâm bất luận tích, luận tích gia bần vô hiếu tử. Vạn ác dâm vi thủ, luận tích bất luận tâm, luận tâm thế thượng vô hảo nhân." Tiểu Bạch không phải bất hiếu, nhưng hắn quả thực chưa làm được nhiều việc cho bà ngoại, ông ngoại, lời của Lạc Thủy Hàn có thể nói là nói trúng tim đen của hắn.

Lạc Thủy Hàn: "Khi cậu thi đỗ Đại học đường rời quê hương, có phải đã từng nói rằng chờ sau này tốt nghiệp tìm được việc làm tốt, sẽ đón hai lão vào thành phố hưởng phúc?"

Bạch Thiếu Lưu: "Lạc tiên sinh làm sao biết được ạ?"

Lạc Thủy Hàn: "Cậu là một đứa trẻ tốt, đây là tình người thường tình, không cần nói ta cũng có thể đoán được. Còn về các tình huống khác ta đã tìm người điều tra qua, muốn giao an toàn của con gái cho cậu, thì tổng phải nắm rõ lai lịch của cậu mới được."

Bạch Thiếu Lưu đột nhiên ngẩng đầu nói: "Tôi có một yêu cầu."

Lạc Thủy Hàn: "Có yêu cầu gì cứ việc đưa ra, đừng khách sáo với ta."

Bạch Thiếu Lưu: "Tôi nghe nói công việc vệ sĩ có thể sẽ gặp nguy hiểm, vì Lạc tiên sinh có tiền, xin ông hãy mua cho tôi một bản bảo hiểm nhân thân khổng lồ. Người thụ hưởng bảo hiểm cứ ghi là bà ngoại, ông ngoại tôi, yêu cầu của tôi chính là cái này."

Lạc Thủy Hàn hơi sững sờ, ngay sau đó vui mừng trong lòng, không ngờ Tiểu Bạch lại đồng ý dứt khoát như vậy, hắn liên tục nói: "Đáng nên, đáng nên, đơn bảo hiểm ngày mai sẽ được đưa đến tay cậu. Cậu còn yêu cầu gì nữa không?"

Bạch Thiếu Lưu: "Còn một vấn đề nữa, công việc trợ lý an ninh cao cấp kia, có thời gian biểu không? Nếu là bảo vệ hai mươi bốn trên hai mươi bốn giờ, tôi làm không được, vì tôi còn có việc khác."

Lạc Thủy Hàn suy nghĩ một chút, lại liếc nhìn cánh cửa phòng ngủ đang đóng chặt kia rồi đáp: "Cậu làm việc vào ban ngày, chủ yếu là khi con gái ta rời nhà đi ra ngoài, buổi tối không cần trực ban. Tuy không phải là tám tiếng nghiêm ngặt, nhưng tuyệt đối có thời gian tan tầm. Giờ cậu có thể bàn một chút về yêu cầu lương bổng rồi."

Bạch Thiếu Lưu cuối cùng cũng bộc lộ mặt non nớt trẻ tuổi, mở miệng liền nói: "Mỗi tháng năm nghìn được không ạ?"

Lạc Thủy Hàn cười, là sự chế giễu đầy thiện ý, kể từ khi bước vào cửa đến nay, tâm trạng hắn lần đầu tiên thực sự thả lỏng. Hắn nói như đùa: "Năm nghìn quá ít, ta cho cậu một vạn."

Tiểu Bạch nhìn thấy nụ cười của Lạc Thủy Hàn liền phản ứng lại rằng mình đã phạm một sai lầm, báo một mức lương thấp đến buồn cười, Lạc Thủy Hàn tiện miệng cho hắn gấp đôi cũng chỉ là đang nói đùa thôi. Hắn có chút ngượng ngùng hỏi: "Đàm Lượng người bị tôi một cước đá phế lương tháng bao nhiêu ạ?"

Lạc Thủy Hàn: "Cái này ta thật sự không rõ lắm, chắc là khoảng hai vạn."

Bạch Thiếu Lưu: "Vậy tôi cũng muốn hai vạn."

Lạc Thủy Hàn cố ý nhíu mày: "Đâu có ai đàm phán đãi ngộ kiểu cậu? Cậu đòi năm nghìn, ta tăng cho cậu gấp đôi, sao cậu còn tự tăng lên gấp đôi nữa? Cái này mà để người khác nhìn thấy sẽ tưởng chúng ta bị thần kinh đấy."

Bạch Thiếu Lưu: "Vừa rồi tôi không hiểu thị trường nên phạm sai lầm, có sai thì sửa thôi ạ, hai vạn tôi rất hài lòng rồi, hơn nữa ông cũng nhất định sẽ cho đúng không?"

Lạc Thủy Hàn đầy hứng thú nhìn Tiểu Bạch, cách đàm phán của người này cũng thật trực tiếp. Mức lương hắn sẵn lòng đưa ra cao hơn hai vạn không ít, nhưng nhìn thế này thì không cần bàn thêm nữa, cầu nhân được nhân là kết quả tốt nhất. Hắn suy nghĩ một chút rồi nói: "Vậy cứ thế đi, nhưng cũng không thể để cậu giống với Đàm Lượng, lương tháng của cậu là thu nhập ròng hai vạn sau khi đã trừ đi các loại thuế phí... Tiểu Bạch, cậu đang nghĩ gì vậy? Ta còn một việc muốn trưng cầu ý kiến của cậu, này, Tiểu Bạch!"

Tiểu Bạch mất tập trung, trong lòng tính toán bắt đầu mơ mộng hão huyền. Một tháng thu nhập ròng hai vạn, một năm là hai mươi bốn vạn, hai năm là bốn mươi tám vạn, ba năm là bảy mươi hai vạn... Làm thế này chừng hai ba năm, là có thể mua một căn nhà ở khu vực hơi xa trung tâm một chút để đón bà ngoại, ông ngoại đến, làm thêm hai ba năm nữa cưới vợ cũng đủ rồi. Lạc Thủy Hàn không ngờ hắn khi bàn về chủ đề "nghiêm túc" như vậy cũng có thể lơ đãng, lên tiếng cắt ngang giấc mộng đẹp của hắn.

Bạch Thiếu Lưu: "Xin lỗi, vừa rồi tôi đang nghĩ một số chuyện, Lạc tiên sinh có lời cứ nói."

Lạc Thủy Hàn: "Nghe nói căn nhà này là của một đồng nghiệp cũ của cậu là cô Trang, cậu sống cùng cô ấy, mà cô ấy cũng đang nhàn rỗi ở nhà. Tập đoàn Hà Lạc của chúng ta vừa hay có chức vị kiêm nhiệm đang trống, không cần đến công ty đi làm, ở nhà thông qua mạng mã hóa truyền tải xử lý một số văn kiện tài chính, chỉ cần chú ý bảo mật cố gắng không tiếp xúc với người ngoài là được. Không biết cô Trang có thích hợp không?"

Bạch Thiếu Lưu: "Thích hợp thích hợp ạ, lương tháng bao nhiêu?"

Lạc Thủy Hàn: "Chính là cái giá lúc nãy cậu đưa ra, năm nghìn. Nhưng cần có nhân viên cấp trung trở lên của công ty giới thiệu và bảo lãnh, nếu cậu đã làm Trợ lý an ninh cao cấp của tập đoàn Hà Lạc, thì có thể giới thiệu và cung cấp bảo lãnh cho cô ấy. Có vấn đề gì không?"

Bạch Thiếu Lưu: "Không vấn đề gì! Trang tỷ của tôi bây giờ không tiện gặp khách, nhưng tôi nghĩ chị ấy chắc chắn sẽ đồng ý. Tôi thay mặt chị ấy cảm ơn ông trước!"

Lạc Thủy Hàn: "Vậy ta không còn chuyện gì nữa, sáng mai tám giờ đúng sẽ có xe ở dưới lầu đón cậu, sự vụ cụ thể sẽ có người chuyên trách nói cho cậu biết nên làm thế nào, quấy rầy lâu như vậy ta cũng nên cáo từ đây."

Bình thường những việc vụn vặt như thế này, căn bản không cần Lạc Thủy Hàn đích thân xử lý, nhưng đã đến thì tự nhiên phải làm việc cho kín kẽ. Nhìn thì tưởng hắn nói không ít lời thừa thãi, nhưng ý tứ ám chỉ lại rất rõ ràng. Tiểu Bạch đồng ý làm việc cho hắn thì mọi sự dễ bàn, nếu đi theo vết xe đổ của Đàm Lượng, thì kẻ xui xẻo không chỉ có Tiểu Bạch, mà cả bà ngoại, ông ngoại của hắn thậm chí cả người không liên quan là Trang Như đều phải chịu liên lụy. Những lời này không thể nói và cũng không cần phải nói, để Tiểu Bạch tự mình liên tưởng là được. Nói về chơi đùa tâm thuật, Lạc Thủy Hàn rõ ràng cao minh hơn Tiểu Bạch trẻ tuổi không trải sự đời nhiều lắm.

---❊ ❖ ❊---

Dùng một câu để hình dung Tiểu Bạch bây giờ - điển hình của hạng người không có chí lớn! Hắn vẫn chưa biết sau này mình sẽ làm ra những chuyện kinh thiên động địa cỡ nào. Không khỏi cảm thán một câu thời thế tạo anh hùng, cái gọi là nhân vật lớn trước đó cũng chẳng biết mình sẽ bước lên đầu sóng ngọn gió.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:38
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.