Nguyên Quy năm thứ tư, ngày hai mươi tám tháng bảy, triều đình truyền tin ra thiên hạ, cải nguyên Thiên Chính. Tháng sau tức gọi là tháng tám năm Thiên Chính nguyên niên!
Triều Thương Nghĩa Cảnh chỉ nhận được sự bảo vệ của hơn trăm tên thị tòng thân cận, mang theo gia quyến, chuẩn bị đi dựa vào Triều Thương Cảnh Kính. Triều Thương Cảnh Kính đóng cửa không nhận, miệng nói thành vách mỏng manh, không thể tại đây chống lại đại quân của Chức Điền Tín Trường, bảo Triều Thương Nghĩa Cảnh hãy tới Bình Tuyền Tự mà ông ta thân cận để cầu sự che chở của tăng chúng tín đồ địa phương.
Kết quả đến khi Triều Thương Nghĩa Cảnh tới Bình Tuyền Tự, hơn trăm người chỉ còn lại mười ba mười bốn người, số còn lại phần lớn đã bỏ chạy, vứt bỏ ông ta mà đi. Mà Bình Tuyền Tự vì sợ hãi uy thế của Chức Điền Tín Trường, lại công nhiên phái hơn sáu trăm chúng ngăn cản Triều Thương Nghĩa Cảnh tiến vào tự lãnh. Sau đó dâng lên một ít rượu nước cơm nắm, mời Triều Thương Nghĩa Cảnh đi nơi khác tạm lánh.
Lúc này Triều Thương Nghĩa Cảnh thật sự là cầu trời không thấu, cầu đất không linh, sau khi dưới sự hầu hạ của cơ thiếp, ông ta đã uống một trận thỏa thuê. Gần đó lại truyền đến tin tức Triều Thương Cảnh Kính đã đầu hàng Chức Điền Tín Trường, sắp phát binh tới đánh.
Ngay lập tức, Triều Thương Nghĩa Cảnh thu lại vẻ mặt, chỉnh đốn y phục, thay áo bào trắng, vung bút viết xuống: “Lũy bại tái chiến thệ bất khuất, vô ngã vô tha độ kim sinh. Tứ đại bản không!”. Vung đao tự sát, hưởng dương bốn mươi mốt tuổi!
Rất nhanh thủ cấp của ông ta đã được đưa tới trước quân Tín Trường. Triều Thương Cảnh Kiện còn đang kháng cự nhìn thấy cảnh ấy, lòng biết đại thế đã mất, chỉ đành than thở một tiếng rồi mở thành đầu hàng. Tín Trường đánh chiếm Việt Tiền nhất quốc, hậu họa tiêu tan rất nhiều!
Tiền Ba Cát Kế nhận chữ dưới tên Tín Trường, đổi tên thành Quế Điền Trường Tuấn, được phong làm Nhất Thừa Cốc thành chủ, nhậm Việt Tiền thủ hộ đại, trở thành gia thần của Tín Trường. Phú Điền Trường Phồn được phong Việt Tiền Phủ Trung thành chủ, những kẻ đầu hàng còn lại đều được thưởng theo thứ bậc.
Tin tức truyền đến Lạc Dương, tự nhiên khiến thiên hạ xôn xao chấn động. Triều đình vốn còn đang do dự xem có nên lập tức cải nguyên hay không. Nhìn thấy Triều Thương Nghĩa Cảnh binh bại thân tử, lần này đến rắm cũng không dám thả thêm một cái, lập tức đồng ý với thượng tấu của Chức Điền Tín Trường về việc cải nguyên.
Dư âm của sự việc này vẫn chưa dừng lại, Giang Bắc Tá Hòa Sơn thành chủ Y Tố Viên Xương vốn kháng cự vô cùng kịch liệt, Vũ Sài Tú Cát trong lúc nhất thời thật sự chẳng có cách nào với ông ta.
Kết quả hiện tại nhìn thấy thủ cấp của Triều Thương Nghĩa Cảnh, biết rõ đại thế đã mất, bèn lấy điều kiện nhận nuôi con trai của Tín Trường để đầu hàng Chức Điền Tín Trường. Ông ta vừa hàng, đã lật đổ quân cờ domino đầu tiên. Sơn Bản Sơn thành chủ A Bế Trinh Chinh lập tức đầu hàng, theo sau đó Quật Tú Thôn, Cung Bộ Kế Nhuận, Tiểu Xuyên Hựu Trung, Trư Từ Thăng Trinh, v.v. lần lượt đổ về phía Vũ Sài Tú Cát.
Thiển Tỉnh Trường Chính đến đây cũng chỉ còn lại lãnh địa Tiểu Cốc Tả Cận, vị Thái thú Giang Bắc từng một thời, nay đã thành quân cờ bỏ đi, khốn thủ trong tòa thành cô độc!
Đừng nói đến việc tổ chức đại quân tranh hùng với Chức Điền Tín Trường, hiện tại ngay cả Vũ Sài Tú Cát mà Chức Điền Tín Trường để lại ở Giang Bắc Hoành Sơn cũng không đánh lại, đất đai cứ mất đi liên tục.
Khi những tin tức này truyền hết đến Sơn Nội Phủ Trung thành, đã là khoảng tháng tám. Nhất Sắc Cung Nội ở Lạc Dương và Sơn Nội Chủ Kế ở Chân Đảo cũng đã cuối cùng lần lượt trở về Phủ Trung.
Túc Lợi Nghĩa Chiêu cuối cùng cũng nhận ra đám tép riu không có cách nào vây đánh chết được Chức Điền Tín Trường, hơn nữa sự biến mất của các thế lực kháng cự ở Giang Bắc, Giang Nam, Việt Tiền, v.v. đồng nghĩa với việc Túc Lợi Nghĩa Chiêu đang ở Chân Đảo thành đã lọt thỏm vào vòng vây của Chức Điền Tín Trường.
Tế Xuyên Đằng Hiếu cũng đã đến Phủ Trung, chỉ một mình thong dong mà tới, ngay cả vợ ông ta, cô ruột của Túc Lợi Nghĩa Chương, cũng không mang theo, trên người chỉ có một phong Ngự giáo thư viết trên lụa trắng.
"Binh Bộ hiện tại tới Phủ Trung, gánh vác trách nhiệm tày trời nha!" Tiểu Bình Thái chỉ thăm hỏi.
"Nhân sinh tại thế, như lá thuyền nhỏ nổi trôi trên biển, có ngày nào là dễ dàng đâu?" Tế Xuyên Đằng Hiếu mỉm cười.
Cũng không có ai vạch trần việc ông ta đã để lại người con trai Hùng Thiên Đại ở Lạc Dương, chính là người sau khi Chức Điền Tín Trường nhận nuôi Minh Trí Ngọc Tử, đã trở thành con rể của Chức Điền Tín Trường.
Mặc dù đã đến lúc phải chọn phe, nhưng rốt cuộc cũng không đặt hết quân bài lên người Sơn Nội gia. Cha đứng về phía Sơn Nội, con trai vì thân phận tự nhiên đứng về phía Tín Trường.
"Mời tiến lên ngồi đi." Mọi người nhường chỗ.
Tế Xuyên Đằng Hiếu là sứ giả mạc phủ, nguyên nhiệm Ngự cung chúng đầu, lại là con rể lớn của Sơn Nội Nghĩa Trị, là nhất môn chúng tiêu chuẩn của Sơn Nội gia, dù nói thế nào thì vị trí trong Sơn Nội gia cũng đủ cao.
Hiện tại đã mang Ngự giáo thư của Túc Lợi Nghĩa Chiêu tới, vậy tự nhiên phải ngồi vào vị trí cao hơn mọi người!
Sau khi lương quân của Mao Lợi Huy Nguyên tiến vào Chân Đảo thành, Túc Lợi Nghĩa Chiêu hoàn toàn kiên định quyết tâm tử thủ Chân Đảo thành, tập hợp đám phụng công chúng và công nhân thân tín, gia cố thành trại, đồng thời gửi tới cho Túc Lợi Nghĩa Chương đại nghĩa danh phận.
Túc Lợi Nghĩa Chiêu minh xác hạ đạt Thiên hạ võ gia tổng thảo phạt lệnh đối với Chức Điền Tín Trường!
Tam Hảo Nghĩa Kế, Tùng Vĩnh Cửu Tú lập tức hưởng ứng, theo sau đó Nhiếp Tân Hoang Mộc Thôn Trọng đục nước béo cò, lập tức khởi binh công sát Hòa Điền Duy Chính, thủ hộ đại quan mà Chức Điền Tín Trường sắp đặt tại Nhiếp Tân, gần như đoạt lấy một nửa Nhiếp Tân.
Sau đó các thế lực ở Kỳ Nội hầu hết đều hưởng ứng Túc Lợi Nghĩa Chiêu, Lục Giác Nghĩa Trị tập hợp cựu đảng tiến vào Giang Nam Niêm Giang thành, mưu toan phục hưng Lục Giác thị tại Giang Nam.
Tín Trường phi ngựa tiến vào Lạc Dương, tọa trấn Nhị Điều, chỉ huy trấn áp những kẻ phản đối ở khắp nơi, đồng thời thỉnh Chính Thân Đinh hạ chỉ nghị hòa với Túc Lợi Nghĩa Chiêu. Và bày tỏ nguyện ý lấy ngự liệu sở của Sơn Thành nhất quốc, Nhiếp Tân bán quốc để cung phụng Túc Lợi Nghĩa Chiêu.
Túc Lợi Nghĩa Chiêu vốn luôn "uyển chuyển" cuối cùng cũng đã cứng rắn lên, nghiêm từ cự tuyệt yêu cầu của Chức Điền Tín Trường, biểu thị không thể tha thứ cho đại tội xâm phạm thần phật, lăng ngược mạc phủ hết lần này tới lần khác của Chức Điền Tín Trường.
Trở ngại lớn nhất trong việc khai chiến giữa Sơn Nội và Chức Điền từ đây biến mất!
Túc Lợi Nghĩa Chương đã có được đại nghĩa danh phận thảo phạt "nghịch tặc" Chức Điền Tín Trường!
Đương nhiên điều này không phải là vô điều kiện, sau một hồi mặc cả giữa Sơn Nội Chủ Kế và Túc Lợi Nghĩa Chiêu, Túc Lợi Nghĩa Chiêu lấy hình thức minh phát Ngự giáo thư hứa hẹn với thiên hạ. Một khi Túc Lợi Nghĩa Chương vung quân thượng Lạc, tiến vào Lạc Dương sau đó sẽ tổ chức nghi thức tại Bạch Hà Đại Xã, truyền ngôi cho Túc Lợi Nghĩa Chương.
Mà Túc Lợi Nghĩa Chiêu với thân phận Đại Ngự Sở sẽ chỉ đạo Túc Lợi Nghĩa Chương xử lý mạc chính, cho đến khi Túc Lợi Nghĩa Chương mười tám tuổi. Sau đó sẽ lui về Đông Sơn hoặc Nam Đô an dưỡng tuổi già, không còn nhúng tay vào mạc chính nữa.
Người con trai hiện có này của Túc Lợi Nghĩa Chiêu được đưa tới Việt Hậu Thượng Sam thị, trở thành dưỡng tự của Quan Đông Quản Lĩnh Thượng Sam Khiêm Tín, đính ước hôn nhân với con gái của tiên Quản Lĩnh Thượng Sam Hiến Chính.
Tất cả mọi thứ, đều là để thúc giục Túc Lợi Nghĩa Chương mau chóng khởi binh thượng Lạc!
Đám tép riu ở Kỳ Nội nhìn thấy thanh thế tuy lớn, nhưng rõ ràng là cục diện bị Chức Điền Tín Trường từng bước đánh bại. Ngay cả một vật khổng lồ như Triều Thương Nghĩa Cảnh đều đã chết, không có ai có mười phần mười tự tin nói rằng mình có thể đánh gục được Chức Điền Tín Trường.
"Cung thỉnh Điện hạ tảo tốc thượng Lạc!" Tế Xuyên Đằng Hiếu cúi đầu, sau khi cung kính hành lễ với Túc Lợi Nghĩa Chương, gập Ngự giáo thư lại dâng lên cho Túc Lợi Nghĩa Chương.
Ngày này cuối cùng đã đến! Thôn Thượng Nghĩa Quang từ trong tay Tế Xuyên Đằng Hiếu nhận lấy Ngự giáo thư, lại trịnh trọng đưa cho Túc Lợi Nghĩa Chương.
"Xin phụ điện yên tâm, tất sẽ cùng Kỳ Phụ Đạn Chính hội săn tại Lạc Trung!"