Nhật ký của Eve, Bản đầy đủ

Lượt đọc: 62 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sau Sự Sa Ngã

❊ ❊ ❊

Khi nhớ lại, Vườn Địa đàng giống như một giấc mơ đối với tôi. Nơi đó thật đẹp, đẹp đến nao lòng, đẹp đến mê hồn; còn giờ thì nó đã mất, và tôi sẽ chẳng bao giờ còn nhìn thấy nó nữa.

Vườn Địa đàng đã mất, nhưng tôi đã tìm thấy ANH, và tôi thỏa nguyện. Anh ấy yêu tôi hết mức có thể; còn tôi yêu anh bằng tất cả sức mạnh bản năng nồng nhiệt của mình, và tôi nghĩ, điều này hoàn toàn phù hợp với tuổi trẻ và giới tính của tôi. Nếu tự hỏi tại sao tôi yêu anh, tôi nhận ra mình không biết, và thực sự cũng chẳng bận tâm muốn biết; vậy nên tôi cho rằng thứ tình yêu này chẳng phải là kết quả của lý lẽ hay thống kê, kiểu như tình cảm ta dành cho lũ bò sát hay động vật khác vậy. Tôi nghĩ chắc là thế. Tôi yêu vài loài chim vì tiếng hót của chúng; nhưng tôi đâu có yêu Adam vì giọng hát của anh—không, không phải vì thế; anh càng hát tôi lại càng không tài nào quen nổi. Ấy vậy mà tôi vẫn cứ bảo anh hát, vì tôi muốn tập yêu thích mọi thứ mà anh quan tâm. Tôi tin mình sẽ làm được, vì ban đầu tôi không thể chịu nổi, nhưng giờ thì tôi chịu được rồi. Giọng anh làm sữa chua cả ra, nhưng chẳng sao cả; tôi có thể tập quen với loại sữa đó.

Không phải vì sự sáng dạ của anh mà tôi yêu anh—không, không phải vì thế. Anh ấy không có lỗi vì sự sáng dạ đó, nếu có thể gọi là sáng dạ, bởi anh đâu tự tạo ra nó; anh là do Chúa tạo ra thế nào thì cứ để vậy, thế là đủ rồi. Chắc chắn là có một mục đích khôn ngoan đằng sau đó, ĐIỀU ĐÓ tôi biết rõ. Rồi theo thời gian nó sẽ phát triển, dù tôi nghĩ sẽ chẳng nhanh chóng đâu; và vả lại, cũng chẳng việc gì phải vội; cứ như hiện tại là anh ấy ổn rồi.

Cũng không phải vì cách cư xử lịch thiệp, chu đáo hay sự tinh tế của anh mà tôi yêu anh. Không, anh vẫn còn thiếu sót về mặt này, nhưng như thế đã là ổn, và anh cũng đang dần tiến bộ.

Cũng không phải vì sự cần cù mà tôi yêu anh—không, không phải vì điều đó. Tôi nghĩ anh có tố chất đó, và tôi không hiểu sao anh lại giấu giếm tôi. Đó là nỗi đau duy nhất của tôi. Ngoài chuyện đó ra, giờ đây anh rất thành thật và cởi mở với tôi. Tôi chắc chắn anh chẳng giấu tôi điều gì ngoại trừ chuyện đó. Việc anh có bí mật giấu tôi khiến tôi buồn, đôi khi nghĩ đến mà mất cả ngủ, nhưng tôi sẽ gạt nó ra khỏi đầu; chuyện đó sẽ không làm ảnh hưởng đến hạnh phúc của tôi, vốn dĩ đang tràn đầy.

Cũng không phải vì kiến thức của anh mà tôi yêu anh—không, không phải vì thế. Anh ấy tự học, và thực sự biết rất nhiều thứ, nhưng ngặt nỗi những thứ đó lại chẳng hề đúng.

Cũng không phải vì sự hiệp sĩ của anh mà tôi yêu anh—không, không phải vì thế. Anh ấy đã mách lẻo về tôi, nhưng tôi không trách anh; tôi nghĩ đó là đặc thù giới tính của đàn ông, mà anh ấy đâu có tự chọn giới tính cho mình. Tất nhiên là tôi sẽ không bao giờ mách lẻo về anh, thà chết còn hơn; nhưng đó cũng là đặc thù giới tính của phụ nữ, và tôi chẳng lấy làm tự hào gì, vì tôi cũng đâu có chọn giới tính cho mình.

Vậy tại sao tôi lại yêu anh? CHỈ ĐƠN GIẢN VÌ ANH ẤY LÀ ĐÀN ÔNG, tôi nghĩ vậy.

Xét cho cùng anh là người tốt, và tôi yêu anh vì điều đó, nhưng dù anh không tốt tôi vẫn cứ yêu. Nếu anh có đánh đập hay ngược đãi tôi, tôi vẫn sẽ tiếp tục yêu anh. Tôi biết chắc là vậy. Tôi nghĩ đó là chuyện thuộc về giới tính.

Anh ấy mạnh mẽ và đẹp trai, tôi yêu anh vì những điều đó, tôi ngưỡng mộ và tự hào về anh, nhưng kể cả khi thiếu những phẩm chất ấy tôi vẫn yêu. Nếu anh xấu xí, tôi vẫn yêu; nếu anh tàn tạ, tôi vẫn yêu; và tôi sẽ làm lụng vì anh, sẽ tận tụy vì anh, sẽ cầu nguyện cho anh, và sẽ túc trực bên giường bệnh của anh cho đến khi tôi lìa đời.

Vâng, tôi nghĩ mình yêu anh chỉ đơn thuần vì anh LÀ CỦA TÔI và LÀ ĐÀN ÔNG. Tôi cho rằng chẳng còn lý do nào khác. Và vì vậy tôi nghĩ đúng như những gì tôi đã nói lúc đầu: thứ tình yêu này không phải là sản phẩm của lý lẽ hay thống kê. Nó cứ thế TỰ ĐẾN—chẳng ai biết từ đâu—và không thể tự giải thích nổi. Mà cũng chẳng cần phải giải thích.

Đó là những gì tôi nghĩ. Nhưng tôi chỉ là một cô gái, người đầu tiên xem xét vấn đề này, và biết đâu đấy, vì thiếu hiểu biết và kinh nghiệm nên tôi đã sai thì sao.

Nguồn: Gutenberg
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.