Những Câu Chuyện Kỳ Lạ Của Darren Shan (Bộ 12 Tập)

Lượt đọc: 1209 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2
Chương 2

❊ ❊ ❊

Qua khỏi hang, tình hình còn thảm bại hơn- nửa chặng đầu bập bềnh như cái mái chèo trong hồ bơi- rồi là nhưng hố trũng, những chỗ ngoặt chóng mặt- vách lởm chởm đá nhợn- nước điên cuồng phun lên dữ dội- quăng quật tôi như một trái banh- không còn khả năng kiểm soát- không còn thở nổi- phổi muốn vỡ tung ra- tay ôm chặt đầu- chân co lên tận ngực- để dành dưỡng khí- đầu va vào đá- rồi đến lưng- chân- bụng- rồi lại đầu va đập tiếp- vai- rồi lại đầu...

 

Không còn đếm nổi bao nhiêu cú va đập- cũng không cảm thấy đau đớn gì nữa-mắt như lừa phỉnh tôi- nhìn lên: bầu trời, trăng, sao- đây là khởi đầu của sự kết thúc- giác quan xáo trộn, đầu óc mịt mù- hết may mắc- hết hy vọng- hết... sống!

 

Tôi mở miệng để uống ngụm nước cuối cùng- thình lình lại bị quăng vào vách đá- không khí bùng nổ, đẩy tôi lên- tôi lạc vào một túi nhỏ không khí giữa nước và mái- phổi tự động ngấu nghiến hít dưỡng khí vào.

 

Suốt mấy giây bồng bềnh sát vách, hít thở- dòng nước lại cuốn trôi kéo tôi xuống- qua một đường hầm hẹp, với một tốc độ không ngờ- đường càng hẹp dần tốc độ càng tăng- vách đá nhơn nhẵn, nếu không tôi đã bị cắt ra từng mảnh- cảm giác như đang trong cầu trượt nước- gần như cảm thấy thú vị được lướt đi trong một cơn ác mộng.

 

Đường hầm trở nên bằng phẳng- dưỡng khí lại giảm- cố ngoi đầu lên, tìm không khí- không thể- không còn sức nữa.

 

Nước dâng tới mũi- tôi bật ho- nước tràn vào họng- không còn sức kháng cự- tôi lật sấp- phổi đầy nước- kết thúc rồi không khép nổi miệng- chờ chết- thình lình: không nước- bay bổng - gió rít chung quanh- tôi nhìn xuống đất- dòng suối đang chảy qua- tôi bềnh bồng như một con chim, hay một con dơi- bồng bềnh lại gần, lại gần dòng suối hơn nữa- tôi lại bị mắt phỉnh phờ?

 

Xoay mình lại- nhìn lên- bầu trời- bầu trời, bầu trời thật sự, mênh mông, đầy sao sáng- đẹp quá! - mình thoát rồi! - thoát thật rồi- mình đang thở- đang sống- mình...

 

Hết bay bổng- đổ sập , xuống nước- cú va chạm làm ruột gan tôi như vỡ vụn, đầu óc tôi lùng bùng- lại tối như bưng, nhưng lần này, không phải đường hầm tăm tối, mà là trong đầu tôi, tối mù tối mù.

Lưu, Mạo Hiểm, Kinh Dị, Khoa Học Viễn Tưởng Dịch Giả: Shan
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.