Chopin bước qua khung cảnh tráng lệ được dệt nên bởi những giỏ hoa phủ đầy rìa sân khấu, tiến đến trước cây đàn đại dương cầm màu đen bóng Pleyel.
Anh quay người, từ tốn tháo từng ngón găng tay, rồi nhẹ nhàng đặt đôi găng trắng lên mặt đàn đen bóng. Anh ung dung phẫy vạt áo dài, trong nhịp xoay mềm mại của đuôi én mà ngồi xuống ghế đàn.
Chỉ với một động tác đó, Charoline cảm thấy tim mình như ngừng đập trong khoảnh khắc.
Cô nhìn anh nhẹ nhàng nhắm mắt, lặng lẽ đợi tiếng ồn lắng xuống. Rồi anh ngửa nhẹ đầu, từ từ nâng hai tay lên, đôi mắt xanh lam rực sáng mở ra, và những ngón tay bắt đầu nhảy múa trên phím đen trắng.
Ngay từ nốt đầu tiên vang lên, tim Charoline lại đập mạnh thêm một lần nữa.
Và rồi, âm nhạc giáng xuống.
Âm thanh trong trẻo, linh động tuôn trào từ đôi tay ấy, giai điệu chủ đề quen thuộc đến ám ảnh hiện lên rực rỡ dưới kỹ thuật điêu luyện của anh.
Tất cả đều hòa tan trong từng cú chạm tinh tế và nhạy bén, không chút kiểu cách, nhịp điệu ổn định mà đầy ý vị uyển chuyển, tầng tầng lớp lớp rõ ràng.
Đó là phong cách nghệ thuật riêng của Chopin. Anh có kỹ thuật rực rỡ, nhưng không bao giờ khoe mẽ. Âm thanh từ đàn dương cầm mang sắc thái đậm nhạt phong phú, như chính nội tâm dịu dàng và đầy cảm xúc của anh.
Âm nhạc của anh chính là hiện thân của cái đẹp và chất thơ.
Từ khi Chopin chạm vào nốt đầu tiên, mọi hình ảnh về những tiết mục đặc sắc trước đó trong đầu Charoline đều tan biến. Cô, cũng như toàn bộ khán giả trong khán phòng, đều trở thành những kẻ sùng bái âm nhạc của riêng người ấy.
Đây là lần đầu tiên trong suốt buổi hòa nhạc, khi có người biểu diễn trên sân khấu, mà ngoài tiếng đàn ra, không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào khác.
À không, ngoại trừ tiếng thở.
Chopin chơi xong nốt cuối cùng, đứng dậy cúi chào khán giả. Sau vài giây yên lặng, cả khán phòng như muốn nổ tung bởi tiếng hò reo và vỗ tay cuồng nhiệt, như thể mái vòm cũng bị nhấc bật lên.
“Vậy… vậy là kết thúc rồi sao? Anh ấy chỉ biểu diễn có chút xíu như vậy thôi sao?”
Charoline kinh ngạc khi thấy Chopin rời sân khấu, khó tin rằng buổi hòa nhạc của anh lại ngắn ngủi như thế.
“Sao có thể được, đây là hòa nhạc của Fred đấy.” Liszt vừa vỗ tay vừa nghiêng đầu thì thầm bên tai cô, “Buổi hòa nhạc phải đan xen tiết mục khác nữa, lát nữa anh ấy sẽ quay lại. Hơn nữa, Fried đã chơi trọn một bản concerto rồi, cũng nên nghỉ ngơi một chút.”
“…”
“Charoline, chẳng lẽ cô chưa từng đi nghe hòa nhạc bao giờ sao, sao lại lạ lẫm với quy trình như vậy?”
“Xin lỗi, những buổi hòa nhạc tôi từng trải qua… hoàn toàn khác.”
Cô nhìn thẳng vào mắt anh, thầm cầu nguyện trong lòng: “Xin anh đấy, Franz thân yêu, hãy sớm khởi xướng mô hình hòa nhạc mà tôi đã quen thuộc đi…”
Liszt còn định nói gì đó, nhưng vì ca sĩ bước lên sân khấu nên đành dừng lại.
Tomeoni mang đến một bản aria đầy cuốn hút. Dù cảm thấy áy náy, nhưng Charoline vẫn hoàn toàn đắm chìm trong dư âm của bản trình diễn vừa rồi của Chopin, không thể thoát ra được. Đến khi cô hoàn hồn thì bài hát cũng gần kết thúc, đành dồn hết sự nhiệt tình vào tràng pháo tay tiễn ca sĩ rời sân khấu.
Buổi hòa nhạc bước vào giờ nghỉ, trong khán phòng bắt đầu nhộn nhịp. Charoline nghe thấy từ “Chopin” liên tục được nhắc đến quanh mình, gương mặt cô rạng rỡ hơn bao giờ hết.
Liszt vừa đội mũ kéo thấp và mang theo hộp đàn vĩ cầm của cô, nói là sẽ đặt ở hậu đài để tiện mừng Chopin sau buổi diễn. Nhưng Charoline cảm thấy chắc chắn chuyện không chỉ đơn giản như vậy.
Vị quý ông nói giọng Đức khi nãy cũng đã rời đi. Ban đầu cô còn định trao đổi danh thiếp với anh ta, có vẻ không thành rồi. Cô bắt đầu quan sát những người ngồi hàng ghế đầu, đa phần là các nhà phê bình âm nhạc. Trong giờ nghỉ họ nhanh chóng ghi chép lại điều gì đó lên giấy, thậm chí có người vì quên mực mà bị đồng nghiệp trêu chọc đầy nhiệt tình.
Không có ghi âm hay máy ảnh, con người thời ấy đã dùng cách nguyên thủy nhất để ghi lại và lan truyền âm nhạc.
Cuộc đời tôi có thể đồng hành cùng âm nhạc, quả thật là một điều tuyệt vời.
Charoline không biết rằng, một bất ngờ nữa từ người bạn thân đang đợi cô phía trước.
Từ khoảnh khắc ấy trở đi, nhịp đập trái tim cô sẽ dần hòa nhịp với mạch đập của âm nhạc thế kỷ XIX.
Màn hợp tấu dương cầm hiếm thấy này giành được tràng pháo tay như sóng vỗ. Khi sân khấu chỉ còn lại hai cây đàn đối diện nhau, Chambeau mang đến một màn đơn ca tuyệt vời. Kể từ đó, buổi hòa nhạc hoàn toàn trở thành sân khấu của Chopin và cây đàn của anh.
Anh chơi Mazurka trên cây đàn Pleyel. Những âm thanh xuất phát từ quê hương Ba Lan, qua bàn tay anh trở nên kỳ diệu và cuốn hút một cách nổi bật. Những giai điệu đậm chất ca hát, từng câu từng chữ đều chất chứa vẻ rực rỡ và cảm xúc của một nghệ sĩ trình diễn.
Bằng gió và khúc ca của Ba Lan, anh đã chinh phục thành phố lãng mạn này!
Chopin vừa mỉm cười vừa cúi chào, rồi rời khỏi sân khấu, nhưng tiếng vỗ tay vẫn không hề dừng lại.
“Franz, tuyệt quá đi mất! Tôi chẳng muốn buổi hòa nhạc này kết thúc chút nào!”
Charoline đang đứng dậy theo mọi người vỗ tay kích động nói với Liszt niềm say mê của cô dành cho màn trình diễn của Chopin.
“Đừng lo, vẫn chưa kết thúc đâu, còn điều bất ngờ đang chờ cô đấy.”
Liszt bất ngờ ghé sát lại Charoline, nở một nụ cười quyến rũ đặc trưng của một nghệ sĩ dương cầm, khiến trái tim cô lỡ nhịp trong khoảnh khắc.
Trên sân khấu, Chopin quay trở lại, khiến cả khán phòng như vỡ òa trong phấn khích.
Biểu diễn encore!
Khi nhận ra điều đó, khán giả liền ổn định chỗ ngồi, tiếp tục chờ đợi nghệ sĩ dương cầm đầy phong thái ấy lại một lần nữa ngân lên giai điệu từ cây đàn.
Chopin lại tiến đến phía trước sân khấu, cúi chào. Vẫn là vẻ ung dung, vẫn là phong thái đĩnh đạc đầy khí chất.
Lần đầu tiên, nghệ sĩ dương cầm mắt xanh tóc nâu cất giọng trên sân khấu. Tuy giọng anh không lớn, nhưng đủ để thu hút sự chú ý của toàn bộ khán phòng.
Lời mời nói ra trong nụ cười ấm áp của anh như một quả bom phát nổ giữa đêm nhạc yên ả.
Liszt đang bị Charoline sửng sốt nhìn chằm chằm vuốt lại tóc, đứng dậy cúi chào khán giả. Cả khán phòng lại một lần nữa vang lên những tiếng hét đầy phấn khích.
“Cô sẵn sàng chưa, Charoline?”
Liszt quay sang hỏi cô một câu đầy ẩn ý.
Cô ngẩng đầu, đôi mắt mở to, nhìn thấy ánh mắt đầy nụ cười ấm áp của Liszt, và cái gật đầu mời gọi từ Chopin trên sân khấu.
Mắt cô bắt đầu đỏ hoe. Thì ra họ biết hết. Thì ra, ở nơi cô không nhìn thấy, họ đã âm thầm chuẩn bị cho cô một mùa xuân để cô có thể tỏa sáng.
“Đưa tay cho tôi nào, Charoline, hãy cùng nhau chơi một bản nhạc nhé.”
Đó là giọng nói dịu dàng nhất mà cô từng nghe từ Liszt.
Cô đưa tay cho anh, bàn tay ấm áp của anh truyền cho cô sức mạnh để đứng dậy, cho cô can đảm cúi chào khán giả.
“Liszt! Đã bao lâu rồi tôi chưa nghe anh biểu diễn! Đêm nay được thần ban phước sao? Tôi sắp ngất mất rồi!”
“Đây sẽ là quyết định tệ hại nhất của hai vị ấy.”
“Tôi không biết gì khác, nhưng tôi chắc chắn rằng người phụ nữ này sẽ hủy hoại cả buổi hòa nhạc hoàn hảo!”
Charoline khẽ run lên, nhưng Liszt siết chặt tay cô.
Cô không đáp lại, nhưng trái tim đã được lời nói ấy dẫn dắt đến nơi có ánh nắng ấm áp.
Lời của Liszt như một bộ giáp, bảo vệ cô khỏi tất cả những lời lẽ độc địa áp đặt từ bên ngoài.
Sau khi ôm Chopin, Liszt cũng nhẹ nhàng ôm lấy Charoline, thì thầm vào tai cô: “Hãy tự do mà chơi nhạc nhé, Lorraine. Buổi encore này, cô chính là nhân vật chính.”
Cô có thể vượt mọi chông gai, phá bỏ mọi giới hạn, và chinh phục mọi ánh nhìn, mọi đôi tai trong khán phòng!
truyenfull,truyenfull vn