Những Ngày Chơi Đàn Và Nói Lời Yêu Cùng Liszt

Lượt đọc: 414 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7: Chương 7

❊ ❊ ❊

Charoline chạy một đoạn khá xa khỏi nhà hàng rồi mới dừng lại. Cô đặt chiếc vali vừa vội vã lấy lại từ người phục vụ xuống, ngẩng đầu nhìn bầu trời. Bóng tối đã bao phủ Paris, mặt trăng lưỡi liềm vẽ nên một vệt sáng trắng trên tấm màn đen. Những chiếc đèn dầu trên phố đã được thắp sáng, hòa nhịp cùng những vì sao trên cao. Có lẽ với Paris, màn đêm kỳ diệu mới chỉ vừa bắt đầu, nhưng vẻ đẹp rực rỡ ấy lại không thuộc về cô.

Nước mắt rơi xuống khi cô ngẩng lên nhìn trời. Charoline dùng ngón tay lau đi những giọt nước mặn chát, cố gắng nặn ra một nụ cười.

“Không sao đâu, Charoline, mình không cần phải yếu đuối hay tủi thân như vậy. Mạnh mẽ lên! Hãy nghĩ đến cây vĩ cầm của mình, nghĩ đến Paganini!” Vừa kéo vali đi về phía chiếc ghế sắt ở góc đường, cô vừa thì thầm trấn an bản thân với giọng run run.

Ngồi xuống ghế, Charoline đặt hộp đựng vĩ cầm lên đùi, ôm nó vào lòng, áp má lên bề mặt xanh lục sẫm của chiếc hộp, như thể có thể hút lấy dũng khí và sức mạnh từ cây đàn bên trong. Nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi, cô đành dùng mu bàn tay thay cho khăn tay để lau chúng.

“Mình chỉ đang bị đưa đến một nơi xa lạ và thiếu cảm giác an toàn thôi. Tất cả ở đây đều xa lạ với mình. Chỉ là chưa quen thôi! Tin vào chính mình! Ngày bé mình đã có thể tự mình ra nước ngoài vì cây vĩ cầm, bây giờ mình cũng đang ở nước ngoài, chỉ khác thời gian thôi. Đừng sợ, đừng sợ, đừng sợ! Không khóc nữa, dừng lại đi, nước mắt!”

Cô ép mình phải mỉm cười, ép bản thân không nghĩ đến nỗi cô đơn, ép mình bỏ qua và buông bỏ.

“Thôi nào, hôm nay không suôn sẻ lắm, nhưng xem ra tối nay mình phải qua đêm ở đây rồi. Trời vẫn tốt với mình mà, xem này, trời quang đãng, ít nhất áo khoác và mũ của mình cũng giúp mình không bị lạnh. Mình còn có thể chơi nhạc, và buổi biểu diễn vừa rồi cũng có người yêu thích đấy! Chỉ là mình thiếu một chút may mắn thôi. Ai bảo mình kiêu ngạo về piano trước mặt ‘Vua piano’ Liszt cơ chứ. Hậu quả của sự bốc đồng chính là không dám nhận công việc, nhỉ? Khiêm tốn, Charoline, khiêm tốn! Mình mất cơ hội dùng bữa tối rồi. Nhưng ngày mai là một ngày mới, mình có thể tìm một công việc khác! Cùng lắm thì… làm một nghệ sĩ lang thang thôi mà!”

Có vẻ những lời tự nói đó giúp cô quên đi những điều không vui. Cuối cùng nước mắt Charoline cũng ngừng rơi.

“Thật kỳ lạ! Hôm nay mình còn gặp Liszt và Delacroix nữa! Mình đúng là một người may mắn đấy, biết không? Nếu mẹ biết, chắc chắn bà ấy sẽ hét lên vì vui sướng!” Nghĩ đến mẹ, nụ cười trên môi Charoline thoáng khựng lại. Cô nhắm mắt lắc đầu rồi mở mắt ra, “Chắc hẳn những bậc thầy đó sẽ không để ý đến lỗi vô tình của mình đâu!”

“Nhưng thật bực mình, nếu có thể trở về nhà, nhất định phải kể cho mẹ nghe! Những bức chân dung của Liszt truyền lại hoàn toàn không đáng tin! Rõ ràng anh ta tóc vàng, mắt xanh lục pha chút xanh dương, vậy mà tranh lại vẽ tóc nâu đen! Còn kiểu tóc nữa, đâu phải chẻ ngôi giữa, mà là những lọn xoăn tự nhiên màu vàng kim! Quan trọng nhất là nhan sắc anh ta, đẹp hơn tranh nhiều! Đã bảo tranh chân dung phương Tây là hiện thực mà, ai ngờ lại sai lệch đến vậy!”

Charoline cứ ngồi trên ghế dài, dùng những suy nghĩ vui vẻ để xua đi những nỗi bất an khi bất ngờ đến Paris năm 1830.

*

Ở phía bên kia, Liszt và Delacroix vừa kết thúc bữa tối mừng sinh nhật. Hai người đứng trước cửa nhà hàng chào tạm biệt nhau.

“Thôi được rồi, bạn của tôi, đến đây thôi. Tôi cần về xưởng vẽ để tiếp tục sáng tác. Nàng thơ của tôi dường như đã xuất hiện, và tôi nghe thấy những tấm toan, màu vẽ, cọ đang gọi mình!”

“Vậy tôi không mời anh đến một quán cà phê hay quán rượu nào nữa. Tôi biết, khi anh có cảm hứng, không ai kéo được anh ra khỏi thế giới hội họa.”

“Vậy tạm biệt nhé, Franz. Xe ngựa đến rồi!”

“Tạm biệt, Eugène thân mến. Tôi mong chờ được thưởng thức kiệt tác của anh và sẽ đánh đàn tặng anh lúc đó!”

“Nhất định rồi! Nhớ giữ gìn sức khỏe!” Delacroix ôm người bạn mình một cái rồi bước lên xe.

Tối nay uống vài ly rượu với Delacroix, tuy không nhiều nhưng Liszt lại cảm thấy hơi ngà ngà, điều mà anh lâu rồi không trải nghiệm. Có lẽ cơ thể vốn ốm yếu chưa hồi phục hoàn toàn, nên nhạy cảm với cồn chăng? Anh ngẩng đầu nhìn trời, không quá muộn, trăng sáng và đèn đường lung linh, thật đẹp. Anh chọn ngẫu nhiên một hướng đi, muốn hít thở không khí, để khi mệt sẽ bắt xe ngựa về.

Chẳng đi được bao xa, hơi men đã tan phần lớn dưới làn gió đêm. Khi rẽ qua một góc phố, với thị lực tốt, Liszt thề rằng anh nhìn thấy trên chiếc ghế dài bên kia đường chính là cô nghệ sĩ piano thú vị phương Đông vừa chạy khỏi nhà hàng.

*

Charoline đã kết thúc những suy nghĩ mộng mơ, tâm trạng u ám trong cô gần như đã tan biến. Ngồi trên ghế dài, cô cúi đầu nhìn những viên đá lát đường, âm thầm cầu nguyện rằng đêm nay trời sẽ không mưa, nhiệt độ sẽ không quá thấp. Đột nhiên, một đôi giày da sáng bóng xuất hiện trước mặt cô.

“Chào buổi tối, cô gái phương Đông đáng yêu! Chúng ta lại gặp nhau rồi.”

“Ngài Liszt? Ngài… sao lại ở đây?!”

“Dùng xong bữa tối, đương nhiên tôi ra ngoài đi dạo một chút.”

“…”

“?”

“Ngài Delacroix đâu rồi? Ông ấy không đi cùng ngài sao?”

“Tôi với anh ấy đâu phải hai nốt nhạc trong cùng một hợp âm ba (Triad), đâu cần thiết phải lúc nào cũng xuất hiện cùng nhau!” Liszt hóm hỉnh đáp. “Tôi có thể ngồi xuống bên cạnh cô không? Đứng thế này nói chuyện với cô có vẻ hơi thất lễ.”

Charoline lúc này mới nhận ra mình đã không đứng dậy khi nói chuyện với vị thiên tài trẻ tuổi này! Cô bất giác đỏ mặt, người thất lễ thật ra chính là cô.

“Ngài cứ tự nhiên!” Charoline vội vàng ôm lấy hộp đàn, dịch sang bên trái một chút.

“Cảm ơn cô!”

Liszt ngồi xuống một cách thong dong, chỉnh lại tay áo và vạt áo. Anh nhận thấy cô gái bên cạnh có vẻ căng thẳng, cơ thể như cứng đờ, nên ngẩng đầu nhìn trời, mỉm cười nhẹ nhàng.

“Trăng lưỡi liềm đẹp quá, không sáng bằng trăng tròn nhưng vẫn đủ dịu dàng và cuốn hút. Cô nghĩ sao?”

“Vâng… đúng vậy, thưa ngài Liszt.” Charoline dần trấn tĩnh lại, “Đây là lần đầu tiên tôi thấy một đêm trăng sáng và trong trẻo thế này, dù không phải mùa đẹp nhất, cảm giác vẫn thật yên tĩnh và bình yên.”

“Lần đầu tiên?”

“À, có lẽ vì mùa này tôi thích ở trong phòng nghỉ ngơi hoặc tập đàn hơn?”

“Ha ha ha, xem ra cô là một cô gái nhỏ! Vậy tại sao cô bé ngoan này lại đến nhà hàng chơi đàn thay vì ở nhà tập luyện?”

“Chà, thưa ngài! Tôi đã trưởng thành rồi, xin đừng gọi tôi là ‘cô bé ngoan’!” Charoline bực bội, cảm giác căng thẳng biến mất hoàn toàn. “Tôi đã học cách tự lập từ rất sớm rồi! Tôi có thể tự mình theo đuổi và làm điều tôi thích!”

“Được rồi, tôi hiểu rồi, ‘cô bé ngoan đã trưởng thành.'”

“Ngài!”

“Được rồi, quay lại chủ đề đêm trăng nhé!”

“…Thưa ngài Liszt, xin thứ lỗi, tôi nghe nói ngài rất giỏi giao tiếp, nhưng không hiểu sao ngài đổi chủ đề lạ kỳ như vậy! Đây chắc là lời đồn nhảm nhí rồi nhỉ?!”

Liszt nghe lời trách móc pha chút cáu kỉnh của Charoline, chỉ mỉm cười gật đầu: “Ừ, cô có thể nói chuyện với tôi như vậy, chứng tỏ cô đã thoải mái hơn rồi. Như thế là tốt, cô không cần phải quá căng thẳng.”

Cô bắt đầu quan sát kỹ người được coi là một trong những nghệ sĩ piano vĩ đại nhất lịch sử âm nhạc: Anh có dáng người hơi gầy nhưng vẫn toát lên sự cứng cáp và uy nghiêm, làn da nhợt nhạt mang chút yếu đuối nhưng đôi mắt sáng ngời đầy sức sống. Khuôn mặt anh đẹp trai đến mê hoặc, trang phục và phụ kiện tinh tế khiến anh trông thật hoàn hảo. Dưới ống tay áo được may khéo léo là đôi tay lý tưởng của một nghệ sĩ piano, mảnh mai nhưng mạnh mẽ và linh hoạt.

“Vậy… cô nghĩ mùa nào là đẹp nhất?”

“Xin lỗi?” Đang mải ngắm, Charoline vội vàng hoàn hồn.

“Tiểu thư! Bầu trời đêm kìa!”

“Ồ, mùa hè. Đủ rực rỡ và huy hoàng, giống như tiếng đàn piano của ngài vậy. Nhưng giờ đây tôi lại thích bầu trời đêm nay hơn, giống như những bản ‘Nocturnes’ vậy.”

“‘Nocturnes’?”

“À! Đó là những bản hòa tấu đầy mê hoặc của màn đêm. Tin tôi đi, ngài sẽ thích chúng!”

“Được rồi, tôi sẽ mong chờ được nghe chúng. Nhưng trời đã khuya rồi, cô nên về nhà thôi. Xin thứ lỗi, nhưng Paris về đêm không phải nơi thích hợp cho một quý cô ở một mình. Nếu cần, tôi có thể tiễn cô về.”

Charoline nhìn vào đôi mắt xanh biếc của anh. Dưới ánh trăng, đôi mắt ấy mang một chiều sâu kỳ diệu. Nhưng trong đôi mắt cuốn hút ấy, cô lại thấy được sự nghiêm túc và một chút lo lắng nhẹ nhàng. Tim cô bỗng chốc ấm áp. Trong đôi mắt của người nghệ sĩ piano này, cô cảm nhận được một sự quan tâm chân thành.

Cô đứng lên, bước đến trước mặt Liszt và nghiêm túc xin lỗi, “Ngài Liszt, tôi xin lỗi vì những lời lẽ xúc phạm ngài trong nhà hàng. Là một nghệ sĩ, tôi phải chấp nhận sự thật rằng kỹ năng piano của mình chưa đủ tốt.”

Liszt định nói gì đó, nhưng Charoline đã ngắt lời.

Vừa dứt lời đầy khí thế, một tiếng kêu “ọc ọc” rõ ràng phát ra từ bụng Charoline…

Tác giả có đôi lời: 【Phỏng vấn – No.2, Op.3】

Liszt: Ha ha (vẫn giữ nụ cười vui vẻ), có cần tôi liệt kê danh sách các mối quan hệ trong mạng lưới xã hội của tôi không? Tôi e là chương này của cô không đủ chỗ đâu.

Charoline: Ha ha (cố gắng giữ nụ cười), có cần tôi tiết lộ cách xử lý của mình không? Chương tiếp theo của cô còn cần không?

Chopin: Ha ha (giữ nụ cười xa cách), có cần tôi lang thang thêm vài năm nữa ở vùng ngoại ô nước Pháp không? Câu chuyện tiếp theo của cô còn viết được không?

Hôm nay lại là một ngày cả dàn nhân vật đồng lòng diss tác giả, ngửa mặt than trời.

truyenfull,truyenfull vn

Nguồn: heliophilia3.wordpress.com
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Sherlor

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.