Tôi muốn gửi lời cám ơn đến những người đã nhận lời phỏng vấn và cung cấp thông tin cho tôi, bao gồm: Bob Albrecht, Al Alcorn, Marc Andreessen, Tim Berners-Lee, Stewart Brand, Dan Bricklin, Larry Brilliant, John Seeley Brown, Nolan Bushnell, Jean Case, Steve Case, Vint Cerf, Wes Clark, Steve Crocker, Lee Felsenstein, Bob Frankston, Bob Kahn, Alan Kay, Bill Gates, Al Gore, Andy Grove, Justin Hall, Bill Joy, Jim Kimsey, Leonard Kleinrock, Tracy Licklider, Liza Loop, David McQueeney, Gordon Moore, John Negroponte, Larry Page, Howard Rheingold, Larry Roberts, Arthur Rock, Virginia Rometty, Ben Rosen, Steve Russell, Eric Schmidt, Bob Taylor, Paul Terrell, Jimmy Wales, Evan Williams và Steve Wozniak. Tôi cũng xin được bày tỏ lòng biết ơn của mình đến những người đã cho tôi lời khuyên trong suốt thời gian viết cuốn sách, bao gồm: Ken Auletta, Larry Cohen, David Derbes, John Doerr, John Hollar, John Markoff, Lynda Resnick, Joe Zeff và Michael Moritz.
Cám ơn Rahul Mehta, Đại học Chicago và Danny Wilson Z., Đại học Harvard đã đọc bản thảo ban đầu để sửa chữa những lỗi sai về toán học hoặc kỹ thuật; không hề nghi ngờ, tôi vẫn còn để sót vài chỗ khi họ không chú ý. Tôi đặc biệt biết ơn Strobe Talbott, người đã đọc và đưa ra rất nhiều nhận xét cho bản thảo. Ông ấy cũng làm điều tương tự với mỗi cuốn sách tôi đã viết, từ cuốn The Wise Men (Những nhà thông thái) năm 1986, và tôi đã giữ tất cả các ghi chú chi tiết của ông ấy như là một minh chứng cho sự uyên bác và lòng quảng đại của ông.
Tôi cũng đã thử một vài điều khác biệt cho cuốn sách này: các chương sách đều tham khảo các gợi ý và chỉnh sửa từ nhiều nguồn khác nhau. Đây không phải là một chuyện mới mẻ. Gửi bản thảo đi các nơi lấy ý kiến là một trong những lý do tại sao Hội Hoàng gia được thành lập ở London vào năm 1660 và lý do tại sao Benjamin Franklin lại thành lập Hội Triết học Mỹ. Khi làm việc tại tạp chí Time, chúng tôi có thông lệ gửi bản thảo câu chuyện cho tất cả các cục để “nhận xét và chỉnh sửa”, nó rất hữu ích. Ngày trước, tôi đã gửi các phần trong bản thảo của mình cho hàng chục người mà tôi biết. Bằng cách sử dụng Internet, tôi có thể trưng cầu ý kiến và sự chỉnh sửa từ hàng ngàn người mà tôi không hề quen biết.
Điều này dường như rất đúng, bởi tạo điều kiện cho quá trình hợp tác là một trong những lý do để tạo ra Internet. Một đêm, khi tôi đang viết về điều này, tôi nhận ra rằng mình nên thử dùng mạng Internet cho mục đích sơ khởi này. Tôi hi vọng nó sẽ hoàn thiện bản thảo của tôi hơn và cho phép tôi hiểu rõ hơn về cách thức mà các công cụ dựa trên Internet ngày nay (so với hệ thống Usenet và các hệ thống bảng thông báo cũ) thúc đẩy sự hợp tác.
Tôi đã thử nghiệm trên nhiều trang web. Trang web tốt nhất hóa ra lại là trang Medium được lập bởi Ev Williams, một nhân vật trong cuốn sách này. Một đoạn trích đã có 18.200 người đọc trong tuần đầu tiên nó được đưa lên mạng. Nhiều hơn khoảng 18.170 người đọc bản thảo của tôi so với lúc trước. Rất nhiều độc giả đã bình luận, và hàng trăm người đã gửi email cho tôi. Từ đó, tôi có nhiều thay đổi và bổ sung cũng như viết thêm một phần hoàn toàn mới (về Dan Bricklin và VisiCalc). Tôi muốn cảm ơn hàng trăm cộng tác viên, một số người trong số đó bây giờ tôi đã quen biết, những người đã giúp đỡ tôi trong suốt quá trình thu nhận ý kiến đóng góp từ nhiều nguồn này. (Nói ra điều đó, tôi hy vọng rằng ai đó sẽ sớm phát minh ra sự liên kết giữa một eBook nâng cao và một wiki sao cho các hình thức mới của lịch sử đa phương tiện có thể thể hiện chúng là một phần được tác giả chỉ dẫn và một phần có nguồn từ cộng đồng).
Tôi cũng muốn cảm ơn Alice Mayhew và Amanda Urban, là các biên tập viên và là đại diện của tôi trong suốt 30 năm, cùng đội ngũ ở Simon Schuster: Carolyn Reidy, Jonathan Karp, Jonathan Cox, Julia Prosser, Jackie Seow, Irene Kheradi, Judith Hoover, Ruth Lee-Mui, and Jonathan Evans. Tôi cũng rất biết ơn Pat Zindulka và Leah Bitounis, cùng rất nhiều người khác ở Viện Aspen. Tôi đã rất may mắn khi có ba thế hệ trong gia đình sẵn sàng đọc và nhận xét bản thảo của cuốn sách này: cha tôi, Irwin (một kỹ sư điện); anh trai tôi, Lee (một cố vấn máy vi tính); và con gái tôi, Betsy (một cây bút về lĩnh vực công nghệ, người đầu tiên gợi ý cho tôi về Ada Lovelace). Trên tất cả, tôi rất biết ơn vợ của mình, Cathy, độc giả sáng suốt nhất và cũng là người nhân ái nhất mà tôi từng biết.