Hắn rửa mặt xong xuôi liền đeo đàn ghi-ta lên lưng rồi ra khỏi cửa.
Hắn đi về phía địa chỉ mà Trưởng phòng tuyên truyền Trương Đào gửi cho mình ngày hôm qua.
Khoảng nửa giờ sau, hắn đi tới một con hẻm có chút vắng vẻ.
Hai bên hẻm đậu đầy những chiếc xe ba gác nhỏ, trông vô cùng bừa bộn.
Vương Hoàn phải mất một lúc lâu mới tìm thấy cửa tiệm ghi trên địa chỉ, tiệm này không có tên.
Hắn gõ cửa.
Từ bên trong bước ra một nam thanh niên đầu tóc rối bời, có lẽ vì quanh năm không nhìn thấy ánh mặt trời nên da dẻ hơi tái nhợt, cả người toát ra vẻ cô độc, xa cách. Còn khuôn mặt trông hơi mệt mỏi, không biết có phải vì đêm qua ngủ không ngon giấc hay không.
Nhìn thấy Vương Hoàn, cậu ta nheo mắt lại: "Anh tìm ai?"
Vương Hoàn vội vàng nói: "Chào anh, tôi tên Vương Hoàn, hôm qua đã liên lạc với anh qua điện thoại, hẹn hôm nay mười giờ sáng tới đây thu âm bài hát."
Nam thanh niên hỏi: "Trương Đào giới thiệu đúng không?"
Vương Hoàn gật đầu.
"Vào đi."
Nam thanh niên liếc nhìn Vương Hoàn một cái rồi quay người đi vào trong.
Vương Hoàn bước vào, phát hiện trong phòng vẫn là một đống lộn xộn, ngoài khu vực thu âm là còn tương đối sạch sẽ ra thì những nơi khác gần như không còn chỗ đặt chân, thật không hiểu nam thanh niên trước mặt sống ở cái nơi này kiểu gì.
Nếu không phải chỗ này do Trương Đào giới thiệu thì Vương Hoàn đã muốn quay đầu bỏ đi rồi.
Môi trường trước mắt này thật sự quá tệ.
"Anh muốn thu âm mấy bài hát?"
Nam thanh niên nhìn Vương Hoàn.
"Bốn bài."
Vương Hoàn dự định thu luôn bài hát mới có được là "Có anh trên đời này", nhưng tạm thời sẽ chưa đăng lên mạng.
"Được thôi, chúng ta chốt giá trước đã, một bài sáu trăm, bốn bài tổng cộng là hai ngàn bốn. Nếu anh thấy đắt thì coi như chưa nói gì, đi ra ngoài rồi rẽ phải một trăm mét, ở đó có hai phòng thu âm, phí thu chỉ ba trăm một bài thôi." Nam thanh niên thản nhiên nói.
Sáu trăm một bài?
Vương Hoàn hơi kinh ngạc, mức giá này đúng là vượt xa dự đoán của hắn.
"Có thể nói cho tôi biết tại sao anh thu phí đắt gấp đôi người khác không?" Vương Hoàn hỏi.
"Thiết bị, kinh nghiệm."
Chàng trai chỉ nói bốn chữ rồi khoanh tay dựa vào cái tủ bên cạnh, thong dong nhìn Vương Hoàn.
Thái độ trên mặt rất rõ ràng.
Giá là thế đấy.
Anh chấp nhận thì chúng ta thu âm.
Không chấp nhận thì ra cửa rẽ phải.
"Được, tôi tin anh, mức giá này tôi chấp nhận. Nhưng chất lượng âm thanh thu được phải tốt đấy."
Vương Hoàn tin rằng Trương Đào chắc chắn sẽ không hại mình, hơn nữa hắn cũng muốn thu được hiệu quả tốt nhất để tránh để lại khiếm khuyết sau này phải hối hận.
Nam thanh niên trước mắt tuy vẻ mặt cô độc, nhưng Vương Hoàn biết, càng là những người như vậy càng mang trong lòng một trái tim kính trọng đối với âm nhạc.
Sẽ không dễ dàng qua loa với hắn.
Cho nên dù nam thanh niên nói chuyện rất gắt gỏng, Vương Hoàn cũng không hề tức giận.
Ngược lại còn kiên định hơn với ý định thu âm ở đây.
"Chất lượng không tốt tôi trả lại tiền cho anh, nhưng nếu tự anh hát dở thì tôi không gánh cái nồi này đâu."
Nam thanh niên thản nhiên nói.
"Tôi hát sẽ không dở, bây giờ bắt đầu được chưa?" Vương Hoàn cười cười.
"Anh hát cover hay là nguyên tác? Đã mang lời bài hát chưa?"
"Bài hát nguyên tác, lời bài hát tôi đều nhớ trong đầu rồi, không quên đâu." Vương Hoàn chỉ chỉ vào đầu mình.
"Nhạc đệm thì sao?"
"Đàn ghi-ta đệm hát, tạm thời chưa có nhạc đệm."
"Ha ha, được thôi."
Nam thanh niên cười cười, không hỏi thêm gì nữa.
Cậu ta đi tới một phía của phòng thu âm bắt đầu chỉnh thiết bị.
Không lâu sau, chàng trai ngẩng đầu hỏi: "Anh có muốn hát thử không?"
Vương Hoàn lắc đầu: "Không cần, bắt đầu luôn đi."
Nam thanh niên lại cười, cậu làm nghề này bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên gặp khách hàng như Vương Hoàn.
Không cần máy nhắc lời, không có nhạc đệm, không hát thử, ôm một cây ghi-ta là dám tới thu âm bài hát nguyên tác.
Trâu bò thật!
Còn ngông hơn cả cậu hồi đó!
Cậu không nói nhiều.
Cũng không định nhắc nhở Vương Hoàn.
Liên quan gì đến cậu.
Rất nhanh nam thanh niên đã chỉnh xong máy móc, làm một cái hiệu lệnh bắt đầu thu âm về phía Vương Hoàn rồi lùi sang một bên, vẫn khoanh tay đứng ở đó, nhìn rất ngầu.
Vương Hoàn gật đầu, rồi ngồi vào trong phòng thu âm bắt đầu thu.
Nhẹ nhàng gảy dây đàn ghi-ta, âm nhạc trầm lắng chảy ra từ đầu ngón tay hắn.
Bài hát đầu tiên vẫn là bài hát song song đầu tiên mà hắn có được: Bạn cùng bàn.
Nam thanh niên nhướng mày, là một người lăn lộn trong ngành âm nhạc nhiều năm, cậu lập tức nghe ra được Vương Hoàn có tạo nghệ không hề thấp đối với ghi-ta.
Nỗi buồn trong lòng Vương Hoàn dâng lên, sau khi thiên phú cảm xúc được nâng cao, ngay khi bắt đầu gảy đàn, hắn lập tức cảm thấy mình chìm vào trong cảm xúc của bài hát.
"Ngày mai liệu bạn có nhớ chăng
Nhật ký ngày hôm qua bạn viết
Ngày mai liệu bạn có còn vương vấn
Người hay khóc nhất từng yêu thương..."
Ơ?
Bài hát quen thuộc quá!
Nam thanh niên vốn đang khoanh tay trong mắt lộ vẻ ngạc nhiên.
Cậu lập tức lấy điện thoại ra, mở vòng bạn bè.
Vòng bạn bè của nam thanh niên rất đơn giản, cơ bản chín phần mười là những người làm âm nhạc, cũng chỉ có những người chuyên tâm vào âm nhạc mới có thể trở thành bạn bè với một kẻ tính tình lập dị như cậu.
Lướt xuống vài trang, tìm thấy vòng bạn bè của một người bạn, bấm vào xem video người này đăng.
Trong video là cảnh Vương Hoàn ôm đàn ghi-ta hát, địa điểm là quán nướng Hạc Giấy.
Ba bài hát kinh ngạc của Vương Hoàn tối qua, có không ít người quay video đăng lên mạng.
Dần dần liền lan truyền ra.
Khi tối muộn hôm qua nam thanh niên lướt thấy video này, đã nghe đi nghe lại hơn mười lần. Tiếc là bài hát trong video chỉ có hơn mười giây, làm cậu có cảm giác muốn phát điên.
Cậu lập tức nhắn tin riêng cho người bạn gửi video, nhưng đối phương nói mình cũng chỉ chuyển tiếp video của người khác, không biết chàng trai hát là ai, khiến cậu thất vọng vô cùng.
Hậu quả là:
Cậu trằn trọc cả đêm không ngủ được, đây cũng là lý do tại sao khi Vương Hoàn gặp mặt hôm nay lại thấy cậu tinh thần không tốt.
Người mình tìm cả đêm.
Lại ở ngay đây?
Hơn nữa còn đến phòng thu âm của cậu để thu bài hát?
Vẻ coi thường trong đáy mắt nam thanh niên quét sạch, thay vào đó là sự cuồng nhiệt.
Cậu lập tức hướng điện thoại về phía Vương Hoàn trong phòng thu âm, muốn quay lại cảnh Vương Hoàn thu âm, nhưng nghĩ lại, liền bỏ ý định này.
Chỉ là những lúc sau khi Vương Hoàn thu âm bài hát, ánh mắt cậu trở nên vô cùng tập trung, đảm bảo Vương Hoàn có thể tận hưởng chất lượng ở mức cao nhất.
Vài phút sau.
Vương Hoàn hát xong, tháo tai nghe, nhìn về phía nam thanh niên bên ngoài, nam thanh niên gật đầu ra hiệu mọi thứ đều ok.
Hắn bước ra ngoài, liền thấy chàng trai nét mặt kích động bước tới: "Vương Hoàn chào anh, hóa ra anh chính là chàng trai hát ở quán nướng Hạc Giấy tối qua, tôi tên Đặng Quang Viễn, vừa rồi đắc tội rồi, ngại quá."
"Chào anh."
Vương Hoàn mỉm cười gật đầu.
Đối với sự thay đổi thái độ của nam thanh niên, hắn không quá ngạc nhiên. Chỉ cần là người đam mê âm nhạc, hắn tin rằng đều sẽ bị mấy bài hát của mình chinh phục.
"Vương Hoàn, không ngờ anh có thể viết ra được những bài hát nguyên tác kinh điển như vậy, anh biết không? Video tối qua anh hát ở quán nướng Hạc Giấy đã lan truyền rồi, những người làm âm nhạc xung quanh tôi đều đánh giá anh rất cao, nói anh là ca sĩ nguyên tác thiên tài nhất trong mười mấy năm trở lại đây, sau này nhất định sẽ nổi tiếng lớn." Đặng Quang Viễn không tiếc lời khen ngợi của mình.
"Cảm ơn."
Vương Hoàn nhìn về phía chiếc máy bên cạnh, "Bài hát tôi vừa thu thế nào?"
"Rất hoàn hảo, gần như không có khiếm khuyết."
Đặng Quang Viễn giơ ngón tay cái lên.