Hoàng Vũ quay đầu nhìn lại.
Hóa ra là vì fan của Vương Hoàn đang lần lượt bước vào, dòng người đông đúc ào ào kéo đến khiến cửa chính tạm thời bị tắc nghẽn. Fan của Dư Nham tình cờ muốn đi vào, đám người hỗn loạn này vừa định cố hết sức chen vào cửa thì bị mấy bảo vệ chặn lại.
"Thật ngại quá, các vị vui lòng đợi một chút."
Đội trưởng bảo vệ chặn họ lại nói.
"Đợi? Dựa vào cái gì! Đây là thái độ của trung tâm thương mại các người sao? Làm ơn đi, chúng tôi vì nể mặt Nham ca mới đến đây, vậy mà bây giờ các người lại từ chối chúng tôi ở ngoài cửa, chúng tôi có thể coi đây là sự phân biệt đối xử của trung tâm thương mại đối với Nham ca không?"
Một cô gái đứng ra, giọng điệu bất thiện.
Đội trưởng bảo vệ mặt mày khó xử. Nếu trung tâm thương mại Thiên Thịnh bọn họ bị mang tiếng phân biệt đối xử với Vương Hoàn thì không sao, dù sao tập đoàn Thiên Thịnh cũng không sợ, nhưng anh ta chỉ là một đội trưởng bảo vệ quèn, sợ rằng sẽ bị fan của Dư Nham phun nước bọt đến chết.
"Vị tiểu thư này, không phải không cho các người vào, mà vì bây giờ fan của Hoàn ca quá đông, cho nên phải có trước có sau chứ? Nếu mọi người cùng ùa vào trung tâm thương mại, rất dễ gây ra hỗn loạn, thậm chí có khả năng xảy ra giẫm đạp. Để đảm bảo an toàn, mong mọi người bình tĩnh chớ nóng vội."
Cô gái chưa kịp nói gì, từ phía sau cô ta đứng ra một thanh niên lưu manh, chỉ vào đội trưởng bảo vệ nói: "Biết nói chuyện không đấy? Mày bảo ai là tiểu thư?"
Hoàng Vũ thấy vậy vội vàng chạy tới, cười nói: "Mọi người bớt giận, tôi là quản lý ở đây. Việc này là do chúng tôi làm không tốt, để mọi người phải chịu ủy khuất rồi. Nhưng bây giờ là fan của Hoàn ca đang vào sân, nếu mọi người cứ thế xông vào dễ gây ra xung đột lắm. Mọi người xem, hơn hai ngàn người bọn họ kìa, đánh nhau thật thì các người cũng không phải đối thủ, đúng không? Cho nên không cần tranh giành làm gì, hơn nữa bây giờ Nham ca vẫn chưa tới, có vào cũng vô ích... Ừm, cái cậu kia, đi bảo người ta khiêng vài thùng nước tới, phát cho mỗi người họ một chai."
Đội trưởng bảo vệ lập tức làm theo.
Thanh niên lưu manh liếc nhìn đội quân Poison đông đảo, rụt cổ lại, nhưng vẫn cố chống chế: "Thế còn tạm được, lãnh đạo đúng là lãnh đạo, chúng tôi nể mặt anh. Nếu là thái độ của tên bảo vệ lúc nãy, tin không, tôi khiến hắn ở Băng Thành này không trụ nổi dù chỉ một phút!"
"Đúng, đúng, mong mọi người rộng lượng bỏ qua cho."
Hoàng Vũ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Liếc nhìn các fan của hai bên, trong lòng thầm nghĩ: Đây chính là sự chênh lệch đấy, thật không biết Vương Hoàn là sinh viên mà sao quản lý đội fan giỏi đến mức này.
---❊ ❖ ❊---
Sau khi Thất Thất vào trong trung tâm thương mại, liền giơ điện thoại quay một vòng, phấn khích nói với phòng livestream: "Anh em à, những gì mọi người đang thấy chính là khung cảnh của trung tâm thương mại Thiên Thịnh, nó tọa lạc tại con phố đi bộ sầm uất nhất Băng Thành, hôm nay nó sắp khai trương rồi. Tất nhiên, hôm nay Thất Thất có thể đến đây không phải để đi dạo phố, mà là vì Hoàn ca sẽ xuất hiện tại đây trong buổi biểu diễn thương mại đầu tiên trong đời anh ấy, và còn hát một bài hát mới nữa."
"Tuy bây giờ mới hơn sáu giờ sáng, nhưng trong trung tâm thương mại đã khá nhộn nhịp rồi. Mọi người xem phía sau tôi đi, có đông không? Có bá khí không? Nói cho mọi người biết, bọn họ đều là fan của Hoàn ca đấy. Hôm nay chúng ta đã tổ chức hẳn hai ngàn người tới đây xem Hoàn ca biểu diễn, chúng ta muốn cho tất cả mọi người biết: Băng Thành là sân nhà của Hoàn ca! Không ai có thể cướp đi vinh quang của Hoàn ca!"
Đạn mạc lập tức bay lên.
"Thất Thất bá khí!"
"Đội quân Poison vùng lên, Thất Thất cố lên!"
"Á á á! Tôi không đi được, Hoàn ca khi nào mới tới Ma Đô hát đây?"
"Thất Thất, Hoàn ca đâu rồi?"
"Hu hu, tôi tuy đã đăng ký nhưng không được Thất Thất chọn, tôi đau khổ quá, chỉ có cái ôm của Hoàn ca mới an ủi được tâm hồn bị tổn thương của tôi."
Thất Thất liếc nhìn đạn mạc.
Về cơ bản đều là những lời ghen tị.
Cô cười hihi: "Những người bạn không được chọn đến hiện trường ủng hộ Hoàn ca cũng đừng buồn nhé, hôm qua Hoàn ca đã nói với tôi, anh ấy chuẩn bị tới phòng thu âm để thu bảy bài hát hiện có thành album, sau đó ký tặng cho các bạn trong phòng livestream. Tất nhiên, số lượng album tổng cộng chỉ có tám bản, tám bản album này sẽ được tặng dưới hình thức bốc thăm sau khi Hoàn ca kết thúc buổi biểu diễn thương mại vào tối nay."
Thất Thất vừa dứt lời, đạn mạc trong phòng livestream lập tức bùng nổ.
"Vãi! Album của Hoàn ca á?"
"Bản độc quyền à? Sao lại chỉ có tám bản thế."
"Tôi lấy danh nghĩa đội quân Poison thề, album chắc chắn là mười bản, nhưng bị Thất Thất tự ý giữ lại hai bản rồi."
"Thất Thất, album của đàn ông cô mà cô còn phải sưu tầm sao? Chuyển cho tôi đi, hai ngàn một bản thế nào?"
Người hâm mộ nói câu cuối cùng đã trực tiếp tặng một siêu tên lửa.
Bị người này khuấy động, phòng livestream càng náo nhiệt hơn.
Có người trực tiếp gửi đạn mạc: "Đặt trước một album có chữ ký của Hoàn ca, nếu tôi không trúng, tôi mua lại với giá năm ngàn một bản, không nói dối đâu. Đến lúc đó mọi người có thể nhắn tin riêng cho tôi."
Thậm chí có cả đại gia xuất hiện, gửi mười siêu tên lửa trong phòng livestream, hào sảng tuyên bố: "Mọi người hãy nhớ tên tôi: Tiêu Sái Ca. Album của Hoàn ca, tôi bao hết."
Trong chốc lát, một cuộc cạnh tranh giữa các đại gia bắt đầu trong phòng livestream.
Quà tặng gần như không dừng lại.
Chỉ trong vài phút, độ nóng của phòng livestream đã vượt quá năm mươi triệu, bỏ xa người đứng thứ hai hơn hai mươi triệu.
---❊ ❖ ❊---
Trong lòng Thất Thất đập thình thịch, đám cư dân mạng này đoán trúng phóc rồi, Vương Hoàn nói với cô là mười album, nhưng bị cô tự ý bớt lại hai bản.
Tất nhiên, chuyện này Thất Thất tuyệt đối sẽ không thừa nhận.
Cô nói với phòng livestream: "Được rồi, mọi người đừng tranh cãi nữa, bốc thăm là chuyện của tối nay. Còn bây giờ, chúng ta hãy dồn sự chú ý vào buổi diễn thương mại của Hoàn ca đi."
Vì lúc này còn cách giờ khai trương trung tâm thương mại mấy tiếng nữa, Ngụy Thạc nhanh chóng sắp xếp cho fan của Hoàn ca, ai muốn đi dạo trung tâm thương mại thì cứ tự nhiên, ai muốn ở lại quảng trường tầng một chờ buổi diễn bắt đầu thì cứ ngồi tại chỗ nghỉ ngơi.
Còn Thất Thất, dưới sự xúi giục của cư dân mạng trong phòng livestream, bắt đầu đi dạo quanh trung tâm thương mại Thiên Thịnh từng tầng một.
"Mọi người có thể thấy, bên trong trung tâm thương mại Thiên Thịnh cực kỳ sang trọng, ăn uống vui chơi cái gì cũng có. Nếu có bạn ở nơi khác đến Băng Thành, nhất định phải tới đây dạo một vòng, đảm bảo không phí chuyến đi."
"Đúng rồi, còn một chuyện nữa, chắc mọi người đều biết 'Quán nướng Hạc Giấy' nhỉ? Hoàn ca từng ngẫu hứng sáng tác bài hát kinh điển được mọi người yêu thích là 'Hạc Giấy' tại đó. Và hôm nay, chi nhánh của Quán nướng Hạc Giấy cũng đã gia nhập trung tâm thương mại Thiên Thịnh. Nói nhỏ một câu, Hoàn ca chính là ông chủ của quán nướng này đấy."
Thất Thất tranh thủ quảng cáo một đợt cho Quán nướng Hạc Giấy.
---❊ ❖ ❊---
Khi Thất Thất và nhóm người của cô đến trung tâm thương mại Thiên Thịnh.
Vương Hoàn đang tập luyện căng thẳng tại một nơi bí mật.
Đêm qua gần như anh không ngủ, tất cả là vì buổi biểu diễn sáng nay.
Vì trong buổi biểu diễn thương mại Thiên Thịnh hôm nay, anh sẽ hát một bài nhạc rock, mà nhạc rock muốn đạt hiệu quả tốt nhất thì chỉ dựa vào một mình anh và một cây đàn guitar là không được, bắt buộc phải có sự hỗ trợ của ban nhạc.
Thế là hôm qua khi anh tới phòng thu âm của Đặng Quang Viễn để thu album, tiện thể nhắc đến chuyện này.
Không ngờ Đặng Quang Viễn lập tức vỗ ngực nói chuyện này cứ tìm anh ta là được.
Chiều hôm đó, Đặng Quang Viễn liền tìm tới ba người.
"Tôi, Linh Hầu, Đại Sinh, lần lượt phụ trách guitar bass, keyboard, trống jazz. Cậu có thể đảm nhiệm vị trí guitar."
Trong mắt Vương Hoàn có chút khác lạ, không ngờ Đặng Quang Viễn lại là một tay guitar bass.
Hai người còn lại, Linh Hầu trông khá gầy nhỏ, nhưng ánh mắt sáng quắc. Còn Đại Sinh thì trông toàn thân núng nính mỡ, nặng ít nhất hơn trăm cân, người như thế này mà chơi trống jazz, sợ rằng lực bộc phát sẽ vô cùng kinh người.
Vương Hoàn tin rằng người Đặng Quang Viễn tìm tới chắc chắn có thực lực không tầm thường.
"Cảm ơn anh, Đặng ca." Anh cảm kích nói.
Không có sự phối hợp của ban nhạc, dù một mình anh cũng có thể miễn cưỡng hát, nhưng không khí hiện trường chắc chắn sẽ giảm đi đáng kể.
Bây giờ, cuối cùng anh cũng không còn nỗi lo này nữa.
"Không khách sáo, bọn tôi cũng đang chờ mong nhạc rock của cậu đấy. Cậu nhóc cậu mang lại cho bọn tôi quá nhiều bất ngờ, vốn tưởng rằng cậu giỏi nhất là nhạc tình và nhạc học đường, không ngờ tới cả nhạc rock cũng biết."
"Vậy... tìm chỗ nào đó, mấy anh em mình mài giũa một chút nhé?" Vương Hoàn hỏi.
"Tất nhiên rồi, tới chỗ của tôi!"
Đại Sinh vỗ ngực nói.