Trong lòng Vương Hoàn dâng lên cảm giác kỳ quái, luôn cảm thấy hai chữ vệ sĩ này dường như còn hơi xa lạ với mình.
Nhưng nghĩ kỹ lại, Viên Khải nói quả thực có đạo lý.
Phóng mắt nhìn khắp Hoa Hạ, thậm chí là toàn thế giới, những ngôi sao có danh tiếng nhỏ hơn cậu rất nhiều mỗi khi xuất hành đều có một đống trợ lý, người đại diện, vệ sĩ đi theo. Ngay cả một hot vlogger nhỏ bé thôi mà dáng vẻ cũng hoành tráng hơn cậu nhiều.
Chỉ có mình cậu là như kẻ ngốc, lúc nào cũng độc lai độc vãng, đi đâu cũng chỉ một cái vali là chu du thiên hạ. Bởi vì trong tiềm thức, cậu vẫn coi mình là một người bình thường, nên cảm thấy không cần thiết phải bày vẽ những thứ khoa trương đó.
"Cũng đến lúc phải tìm một vệ sĩ rồi, hơn nữa cũng cần tìm một người đại diện."
Vương Hoàn thầm suy nghĩ một chút.
Bây giờ mỗi lần xuất hành, cậu đều bị không ít truyền thông và fan theo đuôi, nếu có vệ sĩ thì sẽ tránh được một số sự cố bất ngờ.
Tuy Vương Hoàn tự cho rằng thân thủ không tệ, dù có vệ sĩ thì cũng chỉ là hình thức. Nhưng dù sao bây giờ mình cũng là nhân vật công chúng, chuyện đấm đá không nên đích thân ra tay, đúng không?
Còn về người đại diện, bây giờ điện thoại công việc của cậu gần như mỗi ngày đều nhận được hàng chục cuộc gọi hợp tác thương mại, chỉ là cậu hoàn toàn không có thời gian quan tâm. Nếu có một người đại diện, cậu có thể đẩy hết những chuyện này cho đối phương.
Nghĩ đến đây, Vương Hoàn nói vào điện thoại: "Viên đạo, chuyện vệ sĩ thì để tự tôi tìm công ty vệ sĩ là được, không cần phải làm phiền ông đâu ạ."
Viên Khải cười nói: "Tôi biết ngay cậu sẽ nói thế mà, nhưng nếu là vệ sĩ bình thường thì làm sao có thể khiến thầy lên tiếng bảo tôi đi làm chuyện này chứ? Hơn nữa thằng nhóc cậu là một kẻ gây rắc rối, mới vài tháng ngắn ngủi mà chẳng biết đã gây ra bao nhiêu phiền phức, vệ sĩ bình thường thật sự rất khó bảo đảm an toàn cho cậu, nên cậu cứ ngoan ngoãn tới chỗ tôi một chuyến đi, bảo đảm sẽ cho cậu một bất ngờ."
"Ồ... nhưng tôi xin đính chính một chút, tôi thật sự không phải kẻ gây rắc rối."
"Ha ha."
Cúp điện thoại.
Rất nhanh, Viên Khải gửi vị trí thời gian thực qua WeChat.
---❊ ❖ ❊---
Một tiếng sau, Vương Hoàn lái xe đến nơi Viên Khải đã nói.
Ngay sau đó, cậu được Viên Khải dẫn vào một căn phòng rộng rãi sáng sủa.
Trên một chiếc ghế gỗ, đang ngồi một thanh niên khoảng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, thanh niên ngồi thẳng tắp, hai tay đặt tự nhiên trên đầu gối, da mặt ngăm đen, tóc húi cua, lông mày rậm, tướng mạo cũng bình bình vô kỳ.
Trước mặt thanh niên có một cái bàn, trên bàn đặt ngay ngắn mấy tờ giấy A4.
Viên Khải nhìn thanh niên, cười nói: "Lữ Minh Quân, cậu qua đây đi, đây chính là người mà tôi đã nói với cậu, người sau này cậu cần bảo vệ, cậu ấy tên Vương Hoàn. Còn về tư liệu của cậu ấy, tôi vừa đưa cho cậu rồi. Tin rằng cậu cũng đã xem hết những nội dung này, hiểu cơ bản về Vương Hoàn. Bây giờ hai bên làm quen với nhau đi nhé?"
"Được ạ, Viên tiên sinh."
Lữ Minh Quân đứng dậy, ánh mắt nhìn về phía Vương Hoàn, chào một cái: "Chào Vương Hoàn, tôi tên Lữ Minh Quân, sau này tôi chính là vệ sĩ của cậu, chịu trách nhiệm bảo vệ an toàn cho cậu trong cuộc sống hằng ngày."
Giọng rất to. Đanh thép mạnh mẽ.
Vương Hoàn nhìn Lữ Minh Quân một cái, ngoài đôi mắt đặc biệt sáng ra thì không nhìn ra người này có điểm gì đặc biệt, nhưng người này đã là do Hồ lão cố ý dặn Viên Khải tìm, cậu đoán đối phương chắc là có chút bản lĩnh thực sự.
Cậu gật đầu, mỉm cười nói: "Chào anh, vậy sau này làm phiền anh rồi."
Lữ Minh Quân vẻ mặt nghiêm túc, tiếp tục dùng giọng sang sảng nói: "Vương Hoàn, tuy cậu là người được Chung lão đích thân bảo tôi tới bảo vệ, nhưng trước khi trở thành vệ sĩ của cậu, có mấy điểm tôi cần phải nhắc nhở đặc biệt với cậu. Thứ nhất, dù tôi đã sớm xuất ngũ, nhưng vẫn giữ vững tác phong quân nhân, trong cuộc sống sau này, tôi chỉ bảo vệ an toàn thân thể cho cậu khi cậu gặp nguy hiểm đến tính mạng, còn về những tai họa mà các nghệ sĩ các cậu thường gây ra vì đời tư, đạo đức nghề nghiệp, fan hâm mộ... chỉ cần không nguy hại tới sự an toàn của cậu, tôi sẽ không quản. Thứ hai, ngoài vấn đề an toàn của cậu, những chuyện nhỏ nhặt khác tôi đều sẽ không quan tâm. Thứ ba, sau này khi cậu gặp nguy hiểm, bắt buộc phải nghe theo sự chỉ huy của tôi, không được tùy hứng làm càn. Nếu không tôi không ngại áp dụng biện pháp cưỡng chế đâu. Thứ tư, tôi chỉ chịu trách nhiệm an toàn cho một mình cậu, còn an toàn của trợ lý, người đại diện và nhân viên trong ê-kíp của cậu sau này, trừ khi bất đắc dĩ, nếu không tôi sẽ không nhúng tay vào. Thứ năm, cậu là nghệ sĩ, tôi khuyên cậu đừng làm những chuyện trái đạo đức hoặc vi phạm pháp luật như một số nghệ sĩ khác, nếu không vì giới hạn tác phong nghề nghiệp, dù tôi không tố cáo cậu, nhưng tôi cũng có quyền lập tức chấm dứt quan hệ thuê mướn giữa hai bên."
Nói xong, Lữ Minh Quân mắt sáng như đuốc, nhìn Vương Hoàn, ánh mắt toát lên sự kiên quyết không thể từ chối.
Ồ hố!
Vương Hoàn lộ vẻ kinh ngạc, tay vệ sĩ này thú vị đấy, chủ nhân là cậu đây còn chưa nói câu nào, mà anh là vệ sĩ đã liệt kê ra một đống yêu cầu rồi.
Tuy những yêu cầu này nghe thì không quá đáng, nhưng tự anh ép người ta như vậy để đưa ra yêu cầu, có phải là hơi vượt quá giới hạn rồi không?
Cậu chỉ thuê một vệ sĩ thôi chứ có phải rước một ông tổ về thờ đâu.
Thôi được rồi!
Muốn làm thì làm không làm thì thôi. Vương Hoàn trong lòng khó chịu, định lên tiếng.
Viên Khải vốn đã nắm rõ mọi tư liệu về Lữ Minh Quân từ miệng Chung lão, nghe Lữ Minh Quân nói một tràng như vậy, thầm kêu không ổn. Bởi vì thằng nhóc Vương Hoàn này nhìn bề ngoài thì có vẻ thật thà, nhưng tận xương tủy lại rất bướng bỉnh. Hai cái tính khí này mà đụng độ nhau thì còn bàn bạc quái gì chuyện vệ sĩ nữa? Sợ là sẽ trực tiếp tan rã ngay lập tức.
Nếu đúng là như vậy thì uổng phí hết tâm huyết của thầy rồi.
"Khụ khụ..."
Viên Khải vỗ vai Vương Hoàn, kéo cậu sang căn phòng bên cạnh.
Vương Hoàn khó hiểu: "Viên đạo, ông kéo tôi tới đây làm gì?"
Viên Khải bất lực nói: "Tôi mà không kéo cậu sang đây, tôi thấy bước tiếp theo hai người các cậu kiểu gì cũng làm ầm ĩ lên cho xem."
Vương Hoàn hừ lạnh: "Không đâu, người kiêu ngạo tôi gặp nhiều rồi, anh ta là cái thá gì chứ."
"..." Viên Khải cạn lời, thái độ thế này mà còn bảo không làm ầm ĩ?
Ông mở lời giải thích: "Lữ Minh Quân này vốn là binh vương của một đội đặc chủng nào đó, vì tính cách quá bướng bỉnh, phạm một lỗi nhỏ mà đánh mất tiền đồ rộng mở, dù được Chung lão... Chung lão là ai thì cậu không cần hỏi, dù Lữ Minh Quân được Chung lão bảo lãnh, nhưng chỉ đành ngậm ngùi xuất ngũ. Cậu ta bình thường ở chỗ Chung lão, lần này vì thầy lên tiếng, Chung lão mới phái cậu ta tới bảo vệ cậu. Bởi vì cậu trong thời gian ngắn chưa đầy nửa năm, danh tiếng đã đạt tới mức độ này. Theo đà này, sau này cậu chắc chắn sẽ vươn ra quốc tế, môi trường nước ngoài khác với trong nước, nên bên cạnh cậu không thể thiếu một hai người vệ sĩ xuất sắc. Mà Lữ Minh Quân chính là lựa chọn tốt nhất, nói không hề ngoa, thân thủ của một mình cậu ta có thể địch lại cả một đội vệ sĩ của các ngôi sao khác. Tôi nghe Chung lão nói, cậu ta còn là một người lính thực sự từng thấy máu, căn bản không phải là loại vệ sĩ bình thường có thể so sánh. Nếu không phải thầy lên tiếng, người như vậy tuyệt đối sẽ không được phái tới bảo vệ cậu. Nên cậu nhất định phải trân trọng cơ hội này, không được bỏ lỡ."
"Trâu bò vậy sao?" Vương Hoàn lộ vẻ kinh ngạc.