Trong phần này, người review phân tích tác hại của thiếu ngủ thông qua thí nghiệm của Tiến sĩ Dinger về mức độ tập trung. Luận điểm là sự thiếu ngủ không chỉ làm giảm năng suất mà còn làm mất khả năng tự nhận thức về tình trạng mệt mỏi của chính mình, một điều vô cùng nguy hiểm.
Ví dụ cụ thể là thí nghiệm với 4 nhóm đối tượng: nhóm không ngủ 3 ngày, nhóm ngủ 4 tiếng, nhóm ngủ 6 tiếng, và nhóm ngủ đủ 8 tiếng. Người review nhấn mạnh kết quả: nhóm ngủ thiếu không nhận ra mình đang bị suy giảm khả năng tập trung, họ trả lời sai gấp 400% so với bình thường, tạo ra một sự ảo tưởng về sức khỏe.
Logic ở đây là sự tích lũy thiếu ngủ (sleep debt). Người review lập luận rằng ngay cả khi bạn cố gắng 'ngủ bù' vào cuối tuần sau những ngày thiếu ngủ, cơ thể cũng không thể trở lại trạng thái hoàn hảo ban đầu. Thiếu ngủ giống như động cơ nguội, cần rất nhiều thời gian để làm nóng lại, và không thể phục hồi ngay tức khắc.
Người review tỏ ra rất nghiêm túc và lo ngại khi bàn về tác hại này, đặc biệt đối với những người làm công việc đòi hỏi sự tập trung cao. Người này dùng giọng điệu cảnh báo: 'khi một người thiếu ngủ, anh ta không nhận ra mình đang thiếu ngủ đến mức nào'. Điều này phản ánh tâm lý chủ quan cực kỳ nguy hiểm trong công việc và cuộc sống.
Người review liên hệ với lối sống của người hiện đại, nhất là các bạn trẻ có thói quen thức khuya cày phim hay làm việc. Người này khuyên rằng nếu bạn đang ngủ ít hơn 6 tiếng mỗi đêm, hãy coi đó là tín hiệu báo động đỏ cho sức khỏe thể chất, vì tác hại của nó không chỉ dừng lại ở sự mệt mỏi mà còn gây ra các bệnh nghiêm trọng như Alzheimer.