Trong phần này, người review nhận định rằng cơ thể cũng trở thành một công cụ mà bản ngã lợi dụng để xây dựng hình ảnh. Chúng ta bị ám ảnh bởi vẻ đẹp, giới tính, sức khỏe, và biến những đặc điểm này thành thước đo giá trị bản thân.
Người review dẫn chứng về những người luôn lo âu về cân nặng, vẻ ngoài của mình. Họ cảm thấy thua kém nếu không đạt được những chuẩn mực cái đẹp xã hội đề ra. Đây là cách cái tôi so sánh và phán xét dựa trên vẻ bề ngoài.
Theo lập luận của người review, khi ta đồng nhất mình với cơ thể, ta trở nên vô cùng nhạy cảm với sự lão hóa và bệnh tật. Bởi lẽ, đối với bản ngã, sự suy tàn của cơ thể đồng nghĩa với sự suy tàn của chính con người đó, gây ra nỗi sợ hãi tột cùng.
Người review bày tỏ sự đồng cảm với những người phải chịu đựng áp lực này. Họ nhấn mạnh rằng việc quá chăm chút cho vẻ bề ngoài đôi khi là một hình thức "trốn chạy" khỏi sự trống rỗng bên trong. Việc hiểu ra cơ thể chỉ là ngôi nhà tạm bợ sẽ giúp ta nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Để liên hệ, người review khuyên chúng ta hãy biết ơn cơ thể mình thay vì sử dụng nó như một thứ trang sức để khoe khoang. Việc trân trọng sức khỏe thật sự, thay vì chạy theo vẻ đẹp hình thức, là cách để giải phóng bản ngã khỏi cơ thể.