Sai Lầm Của Phượng Hoàng – Người Vợ Bị Ruồng Bỏ

Lượt đọc: 1624 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 310
Ta quan trọng hơn bất cứ thứ gì...

❊ ❊ ❊

Lưu lại trong thế giới băng sơn này mười ngày, mọi người cảm thấy thế là đủ rồi, dù sao họ cũng chẳng phải kẻ nhàn rỗi, bên ngoài còn rất nhiều chuyện đang chờ họ đi xử lý.

Mười ngày sau, Tuyết Thiên Ngạo chẳng buồn tìm lý do, trực tiếp thông báo với chúng trưởng lão Tuyết tộc rằng họ muốn ra ngoài một thời gian.

Chúng trưởng lão Tuyết tộc nhìn Tiểu Thần Long tuy đã tỉnh nhưng sắc mặt vẫn không tốt lắm, so với trước càng thiếu đi sức sống và thần thái, đều thầm hiểu trong lòng mà gật đầu.

Thiếu chủ chắc chắn là lo lắng cho sức khỏe của Tiểu thiếu chủ, muốn thay Tiểu thiếu chủ ra ngoài tìm thuốc. Thiếu chủ vốn lạnh lùng, nội liễm, muốn làm một người "cha" tốt e là sẽ không nói ra đâu.

Đối với sự hiểu lầm của chúng trưởng lão Tuyết tộc, Tuyết Thiên Ngạo lười giải thích, Đông Phương Ninh Tâm cũng không nói nhiều, chỉ nắm tay Tiểu Thần Long cùng đi ra ngoài.

Mọi người đều rất bình thản, nhưng Tiểu Thần Long lại chẳng bình thản nổi. Đối mặt với ánh mắt "nhiệt tình" của các vị trưởng lão, Tiểu Thần Long thấy sởn gai ốc. Những trưởng lão này nhìn cậu bằng ánh mắt giống như nhìn thấy món mỹ vị thượng hạng nào đó, cái bộ dáng đó... Tiểu Thần Long từng có lúc nghi ngờ liệu bọn họ có biết cậu là thần thú rồi không? Nhưng nhìn ánh mắt của họ lại không giống lắm.

Tuy nhiên, nể tình sắp được rời khỏi Tuyết tộc, Tiểu Thần Long phớt lờ ánh mắt của chúng trưởng lão...

Tại cửa ra ngoại tộc của Tuyết tộc, chúng trưởng lão tiễn đưa một đoạn đường. Đúng lúc đó, Đại thống lĩnh đang tuần tra ở ngoại tộc, muốn tìm Đông Phương Ninh Tâm cùng nhóm người để báo thù rửa hận, đang vui mừng nhìn thấy Đông Phương Ninh Tâm xuất hiện, vừa chuẩn bị tiến lên thì nhìn thấy bộ dáng cung kính của các trưởng lão phía sau...

Nhất thời Đại thống lĩnh hoảng sợ không thôi, hắn hình như đã đắc tội với người không nên đắc tội rồi?

Đáng tiếc Đại thống lĩnh đã lo bò trắng răng, Đông Phương Ninh Tâm căn bản không hề để hắn vào trong lòng.

Các trưởng lão tiễn Tuyết Thiên Ngạo đến đây thì chuẩn bị quay về, nhưng ngay lúc này Đông Phương Ninh Tâm đột nhiên lên tiếng.

"Các vị trưởng lão đợi một lát, Mặc Ngôn còn một chuyện chưa thông báo với các vị."

Mọi người đều kỳ lạ, không biết Đông Phương Ninh Tâm định làm gì? Không xem mặt sư cũng xem mặt phật, nể mặt Tuyết Thiên Ngạo nên các trưởng lão dừng lại, nhìn Đông Phương Ninh Tâm, dùng ánh mắt hỏi xem có chuyện gì. Đặc biệt là Đại trưởng lão khi nghe hai chữ "Mặc Ngôn", càng thêm ngứa răng, lạnh lùng nhìn Đông Phương Ninh Tâm.

Ngay cả Tuyết Thiên Ngạo khi nghe Đông Phương Ninh Tâm tự xưng là "Mặc Ngôn" cũng thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc. Không biết vì sao Tuyết Thiên Ngạo đột nhiên có chút bất an, Đông Phương Ninh Tâm nàng đã biết được chuyện gì? Tuyết Thiên Ngạo nhìn về phía Đông Phương Ninh Tâm, nhưng lại phát hiện biểu cảm trên mặt nàng không hề thay đổi.

Người duy nhất biết chuyện ở đây chính là Quỷ Thương Ngộ, hắn mỉm cười hiểu ý. Hắn biết ngay Đông Phương Ninh Tâm nhất định sẽ để dành quả bom hạng nặng này đến cuối cùng mới nói.

Đông Phương Ninh Tâm chẳng hề để tâm đến ánh mắt của chúng trưởng lão, khi nhận thấy sự khó hiểu của Tuyết Thiên Ngạo, nàng dành cho hắn một nụ cười "không sao đâu", rồi nói với chúng trưởng lão.

"Các vị trưởng lão, Mặc Ngôn đột nhiên nhớ ra có một chuyện quên thông báo với các vị, vừa nãy lúc rời đi mới nhớ ra, bây giờ xin đặc biệt thông báo với các vị."

Giọng điệu của Đông Phương Ninh Tâm vô cùng khách khí, khi thấy chúng trưởng lão không mấy kiên nhẫn, nàng cũng không rườm rà mà đi thẳng vào vấn đề.

"Khi Mặc Ngôn lên nội thành Tuyết tộc từng bị Tuyết Lan tiểu thư của quý tộc dẫn theo Tuyết Ảnh hộ vệ đội vây giết."

Cái gì? Tuyết Thiên Ngạo nhìn Đông Phương Ninh Tâm với vẻ mặt sợ hãi còn sót lại. Vây giết của Tuyết Ảnh hộ vệ đội, hay cho một ả Tuyết Lan, thật đủ tàn nhẫn, lại dám điều động Tuyết Ảnh hộ vệ đội. May mà Đông Phương Ninh Tâm không sao, nếu không ta, Tuyết Thiên Ngạo, nhất định sẽ chôn vùi ngươi cùng với Tuyết Ảnh hộ vệ đội dưới băng sơn của Tuyết tộc...

Cái gì? Tuyết Ảnh hộ vệ đội và Tuyết Lan? Sự kinh ngạc của các trưởng lão không hề kém cạnh Tuyết Thiên Ngạo, Tuyết Ảnh hộ vệ đội căn bản không phải là thứ mà Tuyết Lan có thể điều động.

"Mau đi tra tung tích của Tam trưởng lão và Tuyết Lan." Đại trưởng lão lập tức phản ứng lại, nói với người phía sau.

"Tuân lệnh..." Các trưởng lão phía sau lập tức rời đi.

Điều động Tuyết Ảnh hộ vệ đội, Tam trưởng lão và Tuyết Lan lần này xong đời rồi, hèn chi bọn họ lại trốn tránh không dám gặp người...

Đại trưởng lão tức đến mức hổn hển không ra hơi, nhưng nhìn sắc mặt đen sì của Tuyết Thiên Ngạo, ông hiểu rằng nếu ông không đứng ra xin lỗi thì không xong. Dù sao cũng do ông quản lý không tốt nên mới để Tam trưởng lão có cơ hội thừa nước đục thả câu, dù có mất mặt, Đại trưởng lão vẫn nói với nhóm người Đông Phương Ninh Tâm.

"Xích thiếu chủ, Quỷ thiếu chủ, Đông Phương cô nương, đều do trong Tuyết tộc ta xuất hiện kẻ bại hoại, làm liên lụy đến các vị rồi."

Đối mặt với thái độ hạ mình của Đại trưởng lão, Đông Phương Ninh Tâm vô cùng hào phóng, tùy ý phất tay cười nhạt. "Đại trưởng lão khách khí rồi, chỉ là một chuyện nhỏ thôi. Sở dĩ đặc biệt thông báo với Đại trưởng lão là vì chúng ta tiện tay thay các vị dọn dẹp kẻ bại hoại, tiêu diệt sạch sẽ Tuyết Ảnh hộ vệ đội của các vị rồi."

Ầm... Đại trưởng lão nghe lời Đông Phương Ninh Tâm xong, đột nhiên cả người không thể cử động được, ngây người đứng đó nhìn Đông Phương Ninh Tâm, nhìn Quỷ Thương Ngộ và Xích Diễm.

Vừa rồi ông nghe thấy cái gì? Tuyết Ảnh hộ vệ đội - đội hộ vệ đứng đầu của Tuyết tộc có sức mạnh sánh ngang Thần giả, đã bị tiêu diệt sạch? Hơn nữa thiếu chủ của Xích tộc và Quỷ tộc đều biết rồi?

Lời nói của Đông Phương Ninh Tâm không khác gì một quả bom, nổ cho Đại trưởng lão suýt chút nữa liệt người, cũng làm cho Tuyết Thiên Ngạo bối rối không thôi.

Tuyết Thiên Ngạo không có chút hảo cảm nào với Tuyết Ảnh hộ vệ đội, nhưng hắn hiểu rõ sự lợi hại của họ. Hắn đã không ít lần chịu thiệt trong tay Tuyết Ảnh hộ vệ đội, đối với việc Đông Phương Ninh Tâm có thể tiêu diệt sạch Tuyết Ảnh hộ vệ đội, không thể không nói là rất chấn kinh...

Quỷ Thương Ngộ mặc dù đã đoán trước được, nhưng thấy Đông Phương Ninh Tâm nói ra những lời dọn dẹp bại hoại một cách đường hoàng như vậy, vẫn không nhịn được mà bật cười.

Người hả hê nhất không ai khác chính là Xích Diễm. Hắn ghét nhất là Tuyết tộc này nọ, mấy ngày nay ở Tuyết tộc hắn bức bối muốn chết, hôm nay nhìn thấy bộ dạng xấu hổ của chúng trưởng lão Tuyết tộc, không nhịn được mà cười ha hả, nhưng lại bị một ánh mắt lạnh lùng của Tuyết Thiên Ngạo chặn đứng...

Đông Phương Ninh Tâm biết chuyện tiêu diệt Tuyết Ảnh hộ vệ mà không nói cho Tuyết Thiên Ngạo biết là rất không đúng, nhưng Tuyết Thiên Ngạo dù sao cũng là người Tuyết tộc, nàng thật sự không biết phải mở lời thế nào.

Đặc biệt để dành đến lúc này mới nói, chỉ là vì Đông Phương Ninh Tâm hiểu giấy không gói được lửa, chuyện này sớm muộn gì trên dưới Tuyết tộc cũng sẽ biết thôi.

Hít sâu một hơi, Đông Phương Ninh Tâm gửi lại cho Tuyết Thiên Ngạo một ánh mắt "rời đi rồi nói sau"...

Mà Tuyết Thiên Ngạo cũng vô cùng phối hợp, không hỏi thêm gì nữa, sắc mặt vẫn như thường lệ.

Đông Phương Ninh Tâm lại thấp thỏm không yên, dọc đường đi cẩn thận quan sát Tuyết Thiên Ngạo, cân nhắc xem mở lời thế nào thì tốt hơn.

Vài lần tìm được cơ hội định nói lại bị Tuyết Thiên Ngạo thản nhiên lái sang chuyện khác, điều này khiến Đông Phương Ninh Tâm càng thêm bất an. Tuyết Thiên Ngạo giận rồi sao?

Thế nhưng, sự kiêu ngạo của Đông Phương Ninh Tâm khiến nàng không thể mở miệng xin lỗi Tuyết Thiên Ngạo. Tuyết Ảnh hộ vệ đội muốn giết nàng, nàng chẳng qua chỉ là phản kích mà thôi.

Đông Phương Ninh Tâm rất muốn nói chuyện rõ ràng việc này với Tuyết Thiên Ngạo, nhưng Tuyết Thiên Ngạo lại không cho Đông Phương Ninh Tâm cơ hội. Phải nói rằng hành động này của Tuyết Thiên Ngạo càng làm sự bất an của Đông Phương Ninh Tâm tăng thêm, mà trớ trêu thay Tuyết Thiên Ngạo vẫn giữ vẻ bình chân như vại...

Tiểu Thần Long thu hết sự bất an của Đông Phương Ninh Tâm và sự cố ý của Tuyết Thiên Ngạo vào tầm mắt, nhìn Đông Phương Ninh Tâm với vẻ khinh bỉ.

Người phụ nữ ngốc nghếch này không phát hiện ra, Tuyết Thiên Ngạo căn bản không hề bận tâm đến việc Tuyết Ảnh hộ vệ đội bị tiêu diệt sao? Tuyết Thiên Ngạo rõ ràng là đang cố ý khiến Đông Phương Ninh Tâm phải lo lắng cho hắn, thật không biết người phụ nữ ngốc này khi nào mới phát hiện ra... Tay cậu bị nắm đau quá rồi...

Tiểu Thần Long cạn lời nhìn trời...

Nhóm người Đông Phương Ninh Tâm đã đi qua dãy núi Tịch Diệt, tức là đã sớm rời khỏi phạm vi của Tuyết tộc, nhưng đến tận đây Đông Phương Ninh Tâm vẫn không tìm được thời gian để nói rõ với Tuyết Thiên Ngạo chuyện Tuyết Ảnh hộ vệ đội bị tiêu diệt.

Tay của Tiểu Thần Long vẫn đang chịu sự dày vò, Tiểu Thần Long lại không nói thêm một câu nào, chỉ im lặng đi bên cạnh Đông Phương Ninh Tâm, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt ráng nhịn đến mức ửng đỏ một cách bất thường.

Rời khỏi Tuyết tộc lâu như vậy, đến tận đây Tuyết Thiên Ngạo vẫn rất bình thản không hề nhắc đến chuyện Tuyết Ảnh hộ vệ đội.

Trong đêm, cả nhóm quây quần bên đống lửa nướng thịt, mắt Tuyết Thiên Ngạo vô tình nhìn thấy Xích Diễm. Phải nói là mấy ngày nay Xích Diễm ngoan thật.

Không biết Xích Diễm bị đả kích hay sao, từ khi Tuyết Thiên Ngạo xuất hiện, Xích Diễm đột nhiên trở nên yên tĩnh và trầm mặc. Tuy cả người không có sự thay đổi 180 độ, nhưng so với trước kia trông điềm đạm hơn không ít.

Nhưng chính cái tên Xích Diễm trông có vẻ hiểu chuyện điềm đạm này, dưới một ánh mắt của Tuyết Thiên Ngạo, suýt chút nữa run tay, làm món thú rừng vừa nướng xong trên tay rơi xuống đất. Xích Diễm đúng là uất ức mà.

Để trấn an tâm thần, Xích Diễm nhớ lại tình huống lần đầu gặp Tuyết Thiên Ngạo, sự ngông cuồng của hắn và sự khiêm tốn của Tuyết Thiên Ngạo. Lúc đó hắn đã là cao thủ Đế giả, mà Tuyết Thiên Ngạo chẳng qua chỉ là Tôn giả trung giai hay cao giai gì đó. Nghĩ đến đây, Xích Diễm mới miễn cưỡng bày ra dáng vẻ điềm tĩnh, dùng ánh mắt khiêu khích Tuyết Thiên Ngạo, hỏi hắn có chuyện gì?

Đối với sự khiêu khích của Xích Diễm, Tuyết Thiên Ngạo hoàn toàn không để vào mắt. Hắn vốn là người có tâm tính cực kỳ kiên cường, sao có thể so đo với loại người không mấy hiểu chuyện này. Hiện tại Tuyết Thiên Ngạo sắp bước vào Thần giả, bất kể là tâm trí hay gì đi nữa hắn đều mạnh hơn người cùng thế hệ rất nhiều. Đối mặt với sự khiêu khích của Xích Diễm, cảm xúc của Tuyết Thiên Ngạo không hề gợn sóng, vẫn bình tĩnh nói.

"Diễm thiếu chủ, về nhà trông coi cho kỹ Xích Ảnh hộ vệ đội của các ngươi, gặp một lần ta diệt một lần."

Đây là lời đe dọa. Tuyết Thiên Ngạo tuy không bận tâm việc Tuyết Ảnh hộ vệ đội bị tiêu diệt, nhưng đã liên quan đến Xích Diễm và Quỷ Thương Ngộ của hai tộc này, Tuyết Thiên Ngạo vẫn phải làm rõ lập trường. Cho dù Tuyết Thiên Ngạo không thừa nhận mình là người Tuyết tộc, nhưng trong mắt người ngoài, sự thật hắn là người Tuyết tộc không thể thay đổi. Tuyết Ảnh hộ vệ đội bị tiêu diệt, hắn là thiếu chủ ít nhiều cũng phải biểu thị một chút mới được.

Nếu việc Tuyết Ảnh hộ vệ đội bị tiêu diệt mà Tuyết Thiên Ngạo cứ thế bỏ qua không nhắc đến, người ngoài thật sự sẽ không coi Tuyết tộc ra gì, cho rằng Tuyết tộc nhát gan sợ phiền phức.

Xích Diễm nghe xong ném miếng thịt nướng trên tay vào đống lửa, đứng bật dậy gầm lên với Tuyết Thiên Ngạo: "Tuyết Thiên Ngạo, ý ngươi là sao? Tuyết Ảnh hộ vệ đội đâu phải chỉ mình ta giết, ta mà có bản lĩnh đó thì đã mạnh rồi, ngươi dựa vào cái gì mà trút giận lên Xích Ảnh của Xích tộc ta?"

Tuyết Thiên Ngạo vẫn không hề động đậy, chỉ liếc nhìn Quỷ Thương Ngộ đang đứng ngoài cuộc, rồi nói với Xích Diễm: "Đa tạ Diễm thiếu chủ nhắc nhở, Quỷ Ảnh hộ vệ đội, ta cũng ghi nhớ rồi."

Xích Diễm nghe xong nổi quạu, Tuyết Thiên Ngạo ngươi có ý gì hả? Để đảm bảo an toàn, Xích Diễm cẩn thận nhìn Quỷ Thương Ngộ, phát hiện Quỷ Thương Ngộ không bị ảnh hưởng bởi lời nói của Tuyết Thiên Ngạo, lúc này mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, nếu không hắn mà rước thêm cho Xích tộc hai kẻ địch lớn thì phiền toái lắm.

"Tuyết Thiên Ngạo, Tuyết Ảnh hộ vệ đội, ngươi cho rằng chỉ dựa vào ta với Quỷ Thương Ngộ hai người bọn ta mà giải quyết nổi sao?"

Đã thấy Tuyết Thiên Ngạo muốn vu oan Xích Diễm khiêu khích, Xích Diễm liền vô cùng phối hợp mà kéo Đông Phương Ninh Tâm và Tiểu Thần Long xuống nước. Hắn muốn xem xem đối mặt với việc Tuyết Ảnh hộ vệ đội bị tiêu diệt, Tuyết Thiên Ngạo sẽ đối đãi với Đông Phương Ninh Tâm thế nào.

Hừ... Xích Diễm hất cằm đầy khiêu khích.

Phù... Đông Phương Ninh Tâm lúc đầu nghe thấy Tuyết Thiên Ngạo nhắc đến chuyện Tuyết Ảnh hộ vệ đội thì thở phào nhẹ nhõm, Tuyết Thiên Ngạo cuối cùng cũng chịu bàn đến vấn đề này. Đối với việc Xích Diễm dẫn lửa lên người mình, Đông Phương Ninh Tâm cố gắng phớt lờ, Xích Diễm vốn dĩ thiếu một dây thần kinh lại còn sợ thiên hạ không loạn.

Tuy nhiên, khi nghe câu hỏi khiêu khích của Xích Diễm, Đông Phương Ninh Tâm vẫn rất căng thẳng nhìn Tuyết Thiên Ngạo. Mấy ngày nay Tuyết Thiên Ngạo quá bình tĩnh, bình tĩnh đến mức như thể chuyện của Tuyết Ảnh hộ vệ đội chưa từng xảy ra vậy, khiến nàng cứ lo lắng không biết Tuyết Thiên Ngạo có phải là tức giận quá mức rồi không.

Nàng vô thức nắm chặt tay Tiểu Thần Long, khiến Tiểu Thần Long tức đến mức trợn trắng mắt. Rõ ràng cậu cũng lo lắng mà, việc Tuyết Ảnh hộ vệ đội bị tiêu diệt cậu là người góp sức lớn nhất cơ mà...

Người phụ nữ ngốc, muốn giải thích thì mở miệng đi chứ...

Ngay lúc Đông Phương Ninh Tâm nhìn về phía Tuyết Thiên Ngạo, Tuyết Thiên Ngạo cũng quay đầu nhìn Đông Phương Ninh Tâm một cái. Mấy ngày nay Đông Phương Ninh Tâm cũng lo lắng đủ rồi, có những chuyện thái quá tất bất cập, hắn đã tận hưởng sự lo lắng của Đông Phương Ninh Tâm dành cho mình.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:252
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.