Sai Lầm Của Phượng Hoàng – Người Vợ Bị Ruồng Bỏ

Lượt đọc: 1624 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 352
Ta đến muộn rồi

❊ ❊ ❊

Vô Nhai vội vàng tiếp lấy Tịch Tà Kiếm, lúc này y mới thực sự tin rằng mình không phải đang nằm mơ, thần khí này thật sự đã trở thành của y, y nhìn Đông Phương Ninh Tâm với ánh mắt cảm kích.

Vô Nhai rất rõ Tiểu Thần Long ra tay cũng là nể mặt Đông Phương Ninh Tâm, bằng không với tính khí của tên nhóc chết tiệt kia, chắc chắn sẽ chẳng thèm để ý đến y đâu.

Hơn nữa đây là thần khí chứ nào phải cải muối củ cải gì đâu, đối phương hào phóng tặng y như vậy, chắc hẳn cũng là nể mặt Đông Phương Ninh Tâm mà thôi.

Vô Nhai đột nhiên phát hiện, bản thân nợ Đông Phương Ninh Tâm ngày càng nhiều, ân tình này làm sao trả cho hết đây?

Vô Nhai còn chưa kịp dứt nỗi lòng vừa mừng vừa tủi, Tiểu Thần Long đã lảo đảo một cái, suýt chút nữa ngã nhào. Tuyết Thiên Ngạo đứng gần đó thấy vậy, lập tức vươn tay vớt lấy, ôm lấy nhóc con.

"Không cần."

"Cậy mạnh."

Chuyện lần đầu thì lạ, lần hai thì quen, đây đã là lần thứ ba Tuyết Thiên Ngạo làm vậy, cho nên động tác ôm Tiểu Thần Long vô cùng tự nhiên. Còn Tiểu Thần Long ngoài một câu "Không cần" ra, thậm chí chẳng hề giãy giụa lấy một cái.

Đông Phương Ninh Tâm nhìn Tuyết Thiên Ngạo và Tiểu Thần Long trông như "cha con" kia, trong mắt hiện lên ý cười ấm áp. Giữa họ rốt cuộc cũng không còn vẻ thù địch như thuở ban đầu, mà thay vào đó là chút quan tâm lẫn nhau.

Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, Đông Phương Ninh Tâm tự nhủ như thế. Thấy Vô Nhai đã để Tịch Tà Kiếm nhận chủ xong xuôi, nàng liền lên tiếng nhắc nhở.

"Nơi này không thể ở lâu, chúng ta phải đi thôi. Tịch Tà Kiếm của Châm Lão rơi vào tay chúng ta, lão ta chắc chắn sẽ không bỏ qua đâu."

Vô Nhai hoàn hồn từ nỗi kinh hỉ khi có được thần khí, vội vàng gật đầu. Y là tay chuyên cướp đoạt, cướp đồ của người ta xong thì tất nhiên phải chạy lẹ. Chứ đứng tại chỗ chờ người ta tìm người giúp đỡ quay lại, đó chẳng phải là tìm chết sao.

"Chúng ta đi đâu?" Vô Nhai vô cùng hiểu chuyện, nhận được lợi ích lớn như vậy từ Đông Phương Ninh Tâm thì phải tận trách, vả lại mục đích ban đầu của y vốn là đến tìm Đông Phương Ninh Tâm.

"Thương Khung Sơn." Đông Phương Ninh Tâm kiên định thốt ra ba chữ này.

"Chưa nghe thấy bao giờ, Thương Khung Sơn có gì sao?" Vô Nhai chớp chớp đôi mắt vô tội nhìn Đông Phương Ninh Tâm.

Cái tên nghe rất khí thế, tiếc là y chưa từng nghe qua thật, Thương Khung Sơn có gì đáng để Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo đến cơ chứ.

"Cha ta được chôn cất ở Thương Khung Sơn."

"Hả? Đông Phương tiền bối, người không phải..." Vô Nhai nghe xong giật bắn mình. Lúc y đến thì Đông Phương Ngọc vẫn còn khỏe mạnh mà, nếu Đông Phương Ngọc có mệnh hệ gì, Đông Phương Ninh Tâm đã sớm đảo lộn Trung Châu rồi.

Đông Phương Ninh Tâm nghe vậy, nhiệt độ toàn thân đột ngột hạ xuống: "Ta đang nói đến Mặc Tử Nghiễn."

"À, chuyện đó... xin lỗi, ta không biết, ta không biết..." Vô Nhai nghe xong sợ hết hồn, lập tức lùi lại ba bước.

"Đi đi đi, đến Thương Khung Sơn, chúng ta đi ngay." Vô Nhai hết sức nịnh bợ tiến lên, mặt mày hớn hở, nhưng chợt nghĩ lại thấy không đúng, họ đi tế bái chứ có phải đi du ngoạn đâu mà cười cợt, thế là y lập tức đổi sang bộ mặt nghiêm chỉnh.

Đông Phương Ninh Tâm nhìn vẻ vô tâm vô phế này của Vô Nhai, cũng chẳng còn sức mà nói gì với y nữa, chỉ nhấc chân đi về hướng Thương Khung Sơn.

Thương Khung Sơn, vốn là một ngọn núi hoang không tên ở Thiên Lịch, nhưng ngọn núi hoang này lại chôn cất vị thủ hộ thần của Thiên Lịch - Mặc Tử Nghiễn.

Cái tên Thương Khung là do mười hai thân vệ của Mặc gia đặt, ngoài họ ra thì chỉ có người Mặc gia mới biết cái tên này.

Khi Đông Phương Ninh Tâm, Tuyết Thiên Ngạo, Vô Nhai và Tiểu Thần Long đến dưới chân Thương Khung Sơn, họ chỉ thấy lưa thưa vài cái cây nhỏ cùng đám cỏ cũng thưa thớt không kém.

Thương Khung Sơn là một ngọn núi hoang phế, nơi đây trước kia vốn là đất chết không một cọng cỏ, nên cũng chẳng có ai trông nom. Sau này không biết làm sao, thỉnh thoảng lại mọc ra vài cái cây, vài nhành cỏ. Tất nhiên, những cây cỏ sống sót được đều phải trải qua một phen giãy giụa khắc nghiệt, dù sao nơi toàn là đất vàng này thật sự không thích hợp để thực vật sinh trưởng.

Đông Phương Ninh Tâm nhìn đỉnh núi "cao cao tại thượng", nàng cuối cùng cũng hiểu vì sao mười hai thân binh của cha nàng lại chọn Thương Khung Sơn.

Thương Khung Sơn tuy là núi hoang, nhưng lại là ngọn núi cao nhất của Thiên Lịch và Thiên Diệu. Trên đỉnh ngọn núi này, có thể nhìn thấy cả Thiên Lịch và Thiên Diệu. Nói cách khác, đỉnh Thương Khung Sơn có thể bao quát thiên hạ. Một nơi như vậy mới xứng với cha nàng, phải nói rằng mười hai thân binh kia rất hiểu tâm ý của cha nàng.

"Lên thôi." Tuyết Thiên Ngạo ném Tiểu Thần Long cho Vô Nhai, rồi ôm ngang eo Đông Phương Ninh Tâm, cả hai bay vút về phía đỉnh Thương Khung Sơn.

Vô Nhai luống cuống tay chân tiếp lấy Tiểu Thần Long, cả lớn cả nhỏ đều tỏ vẻ cực kỳ không vui. Tiểu Thần Long trừng mắt nhìn Vô Nhai một cái, dọa y vội vàng buông tay. Vô Nhai vừa buông tay, thân hình nhỏ bé của Tiểu Thần Long liền rơi xuống đất, ngay sau đó nhóc con phóng vút theo Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo.

"Này, đợi ta với!" Vô Nhai thấy thế vội vàng vận khí đuổi theo, đám người này sao mà vậy chứ.

Trên đường bị truy sát, khó khăn lắm mới thoát được kẻ địch để đến dãy Thương Khung Sơn, vậy mà chẳng cảm thán lấy một câu đã bay vút lên trên là sao? Không phải là đến tế bái cha sao? Sao lại chẳng bày ra vẻ mặt đau buồn, thương tâm gì cả vậy?

Vô Nhai vừa lắc đầu vừa bất lực dốc sức vận khí. Thế nhưng dù sao cũng bị giới hạn bởi chân khí, y bị Đông Phương Ninh Tâm, Tuyết Thiên Ngạo và Tiểu Thần Long bỏ lại một khoảng rất xa. Thấy không đuổi kịp nữa, Vô Nhai dứt khoát không đuổi nữa, cứ tà tà bò lên. Mặc dù Thương Khung Sơn chẳng có phong cảnh gì để ngắm, nhưng mỗi bước đi lên cao, tầm mắt lại mở rộng thêm một chút. Vào mắt là vạn dặm giang sơn của Thiên Lịch, "Nơi này cũng được đấy chứ", Vô Nhai tự nhủ như vậy.

Ngay khi Vô Nhai đã bò lên đến lưng chừng núi, từ dưới chân núi không còn thấy bóng dáng y đâu nữa, thì một nhóm người vận đồ đen đuổi tới chân núi. Họ đang tìm kiếm tung tích của Đông Phương Ninh Tâm, Tuyết Thiên Ngạo và Vô Nhai khắp nơi, kẻ đứng đầu không ai khác chính là Châm Lão.

"Người đuổi đến đây thì biến mất không thấy đâu nữa." Một thám tử bước đến trước mặt Châm Lão bẩm báo.

"Đây là nơi nào?" Châm Lão nghiêm giọng hỏi.

"Một ngọn núi hoang vô danh ạ."

"Núi hoang vô danh? Tuyết Thiên Ngạo làm sao lại đến nơi khỉ ho cò gáy này, chắc chắn là mượn cớ bỏ trốn. Tìm, có đào đất ba thước cũng phải tìm ra cho ta. Đó là Hồng Hoang thần khí đấy, dù có chết cũng phải đoạt lại cho ta."

Mặt Châm Lão đen như đít nồi. Thế nào gọi là trộm gà không thành còn mất nắm thóc, tình cảnh của lão bây giờ chính là như vậy. Không bắt được cây mộc châm đó thì thôi, lại còn đánh mất luôn Tịch Tà Kiếm của mình, mà cây Tịch Tà này cũng đâu phải của lão, lão chỉ là mượn dùng thôi mà!

"Rõ." Hắc y nhân bên cạnh cũng hiểu mức độ nghiêm trọng của sự việc, lập tức tản ra khắp nơi tìm kiếm.

Lúc này, Đông Phương Ninh Tâm, Tuyết Thiên Ngạo và Tiểu Thần Long đã lên tới đỉnh Thương Khung Sơn. Vừa đáp xuống, đã có bốn đại hán mặc quân trang, tay cầm trường thương chắn trước mặt Đông Phương Ninh Tâm.

"Kẻ nào?" Người cất tiếng hỏi đầy sát khí, giọng điệu vô cùng bất thiện. Sát khí này mang đậm vẻ bá đạo, khác với sự lạnh lẽo của Vô Nhai, sát khí này là thứ đã được tôi luyện qua sa trường.

Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo ngẩng đầu nhìn bốn người trước mặt. Giáp trụ trên người họ rất cũ, nhưng lại vô cùng sạch sẽ và chỉnh tề.

Người tới trông chừng bốn mươi tuổi, đôi mắt sáng như sao, khí thế hùng hổ. Tuy vì điều kiện sống trên núi khó khăn nên trông hơi đen gầy, nhưng khí tức bưu hãn trên người lại cho thấy bốn người này không hề đơn giản. Những nhân vật như thế này dù đặt ở quân doanh nào cũng đều là mãnh tướng, là hảo thủ chinh chiến bốn phương. Vậy mà họ lại vì một người đã khuất mà bỏ lại tất cả vinh hoa phú quý, khổ thủ trên ngọn núi vô danh này.

Đông Phương Ninh Tâm nhìn bốn người trước mặt, trong lòng vô cùng kính trọng. Bốn người này là những bậc trưởng bối đáng kính của nàng, Đông Phương Ninh Tâm lập tức ôm quyền, hành lễ với bốn người: "Gặp qua bốn vị thúc thúc."

Bốn người nhìn Đông Phương Ninh Tâm rồi lại nhìn Tuyết Thiên Ngạo và Tiểu Thần Long bên cạnh nàng, thấy có chút lạ lùng. Họ cẩn thận đánh giá Đông Phương Ninh Tâm, để rồi chợt phát hiện ra điều gì đó.

"Ngươi, ngươi... ngươi là?" Giọng bốn người trước mặt run rẩy. Họ không thể tin vào mắt mình, họ lại có thể loáng thoáng thấy bóng dáng công tử trên người cô gái bất ngờ xuất hiện này sao? Chuyện này sao có thể chứ?

Bốn người chằm chằm nhìn Đông Phương Ninh Tâm, không dám chớp mắt lấy một cái. Con gái của công tử chẳng phải bị si ngốc sao?

Đông Phương Ninh Tâm nhìn biểu cảm của đối phương, chắc là họ đã đoán ra thân phận của nàng rồi. Lão tổ tông từng nói Mặc Ngôn trông rất giống Mặc Tử Nghiễn, nhất là cái khí chất thanh quý vô hoa kia, quả thật giống hệt như đúc từ một khuôn với Mặc Tử Nghiễn.

Đông Phương Ninh Tâm biết họ muốn nói gì, nàng khẳng định gật đầu. Chẳng hiểu sao, giọng điệu lúc này của nàng lại mang theo vài phần nghẹn ngào.

"Ta tên Mặc Ngôn, tam tiểu thư Mặc gia, mẫu thân là Ngọc Uyển Nhi, phụ thân là Mặc Tử Nghiễn."

Đông Phương Ninh Tâm nói xong, liền ngẩng đầu nhìn bốn người trước mặt, nói thế này chắc họ đã hiểu nàng là ai rồi.

"Tiểu... tiểu thư?" Đại hán vừa mới lớn tiếng quát tháo họ lúc nãy bỗng thay đổi sắc mặt. Gương mặt nghiêm nghị ban nãy bỗng trở nên vô cùng kích động, hắn nhìn Đông Phương Ninh Tâm vừa nghẹn ngào vừa khó tin, bàn tay cầm thương run lên bần bật. Ba người còn lại bên cạnh hắn cũng nhìn Đông Phương Ninh Tâm với vẻ mặt kích động tương tự, mắt đỏ hoe.

"Mặc Ngôn tiểu thư!" Bốn người hét lớn một tiếng, trường thương trong tay "keng" một tiếng rơi xuống đất. Lúc này, họ không cách nào dùng ngôn từ để diễn tả tâm trạng của mình nữa.

Mười sáu năm rồi.

Đông Phương Ninh Tâm gật đầu, thừa nhận thân phận của mình.

"Bịch!" Nam nhi đầu gối có vàng, nhưng giờ khắc này, bốn vị đại thúc mặc quân trang đồng loạt quỳ rạp xuống trước mặt Đông Phương Ninh Tâm. Lúc này, chỉ có một cái quỳ mới có thể bày tỏ tâm trạng của họ lúc này.

"Thuộc hạ bái kiến tiểu thư." Tiếng bốn người đồng thanh vang dội, ngoài kích động ra thì chỉ còn là kích động. Giờ phút này, họ chỉ biết rằng họ đã nhìn thấy hậu nhân của công tử. Đời này kiếp này họ còn có thể nhìn thấy hậu nhân của công tử, thật tốt quá.

Họ cứ ngỡ cuộc đời mình chỉ đến thế mà thôi, canh giữ ở Thương Khung Sơn, bầu bạn cùng công tử, nào ngờ họ lại có thể nhìn thấy con gái của công tử.

Con gái của công tử, nàng đang đứng trước mặt họ một cách khỏe mạnh, không hề si ngốc.

Ông trời rốt cuộc cũng không lãng quên công tử của họ, con gái của ngài không nên phải chịu cảnh si ngốc ngây dại.

Đông Phương Ninh Tâm giật mình, nàng vốn không đủ tư cách nhận cái quỳ lạy này của những thân binh dưới trướng cha mình. Khi bốn người quỳ xuống, nàng không kịp đỡ họ dậy.

Đông Phương Ninh Tâm liền lập tức quỳ theo, quỳ trước mặt bốn vị đại hán. Tuyết Thiên Ngạo và Tiểu Thần Long thì ngay lập tức né sang một bên, họ không có tư cách nhận lễ này.

"Mặc Ngôn tiểu thư, người mau đứng dậy, người mau đứng dậy đi, sao chúng ta có thể nhận cái quỳ của người được." Bốn vị đại thúc vội vàng muốn đỡ Đông Phương Ninh Tâm đứng dậy, gương mặt đầy vẻ xúc động.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:319
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.