Sai Lầm Của Phượng Hoàng – Người Vợ Bị Ruồng Bỏ

Lượt đọc: 2630 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 629
Đôi mắt không còn thần thái vẫn đẹp như xưa

❊ ❊ ❊

"Tuyết Thiên Ngạo, làm thế này liệu có đóng băng mất kinh mạch nơi mắt Đông Phương Ninh Tâm không?" Hội trưởng Đê Tiện cũng thở phào một hơi dài, thế này thì nhãn cầu hẳn là giữ được rồi, chỉ là làm vậy thì mắt Đông Phương Ninh Tâm liệu có bị tổn thương chồng chất tổn thương hay không...

"Chỉ cần giữ được nhãn cầu của Đông Phương Ninh Tâm là tốt rồi." Tuyết Thiên Ngạo lạnh lùng đáp, lúc này anh chỉ cầu mong Đông Phương Ninh Tâm có thể tỉnh lại, đôi mắt không trở nên trống rỗng chẳng còn gì cả.

"Đúng vậy, giữ được nhãn cầu đó là tốt rồi."

Hội trưởng Đê Tiện thở dài một tiếng, là ông quá tham lam rồi...

Tuyết Thiên Ngạo cúi người xuống, đoản đao hướng về phía nhãn cầu đang bị đóng băng, anh hít sâu một hơi, dùng một lực khéo léo khoét xuống...

"Trời phù hộ, nhất định phải thành công!"

Tim mọi người đều đập thình thịch tận cổ họng!

Một tiếng "phập" vang lên, máu từ mắt Đông Phương Ninh Tâm bắn ra, tựa như suối máu, không ngừng trào ra ngoài, làm ướt đẫm tay Tuyết Thiên Ngạo. Tuyết Thiên Ngạo vẫn bất động nhìn chằm chằm vào mắt Đông Phương Ninh Tâm, nơi khóe mắt cô trào ra một giọt lệ trong veo...

"Đông Phương Ninh Tâm, nàng thấy chưa, ta làm được rồi, đôi bàn tay vụng về này đã lấy được yêu đồng trong mắt nàng ra, giữ lại được nhãn cầu cho nàng."

"Đông Phương Ninh Tâm, hãy tin ta, con mắt còn lại, ta cũng có thể lấy ra được."

"Tuyết Thiên Ngạo, ta tin chàng, ta tin chàng..." Đông Phương Ninh Tâm đã đau đến mức không thể thở nổi, cô bất động, căn bản không cách nào xoa dịu nỗi đau của chính mình, chỉ đành mặc cho nỗi đau này nuốt chửng lấy cô.

Nhưng vì bên cạnh có Tuyết Thiên Ngạo, có người thấu hiểu cô như Tuyết Thiên Ngạo, cô có thể chịu đựng được, dù đau đớn hay nguy hiểm đến đâu cô cũng không sợ...

"Nhanh, nhanh cầm máu." Tần Dực Phong thấy Tuyết Thiên Ngạo không có động tĩnh gì, liền lập tức tiến lên, cầm lấy đan dược ở bên cạnh đút cho Đông Phương Ninh Tâm, rồi ra tay giúp cô lau sạch vết máu trên mặt.

"Không cần." Tuyết Thiên Ngạo ngăn hành động của Tần Dực Phong lại, lần nữa ngưng tụ chân khí vào đầu ngón tay, đóng băng vết thương của Đông Phương Ninh Tâm.

Chân khí ngưng tụ trên đầu ngón tay vô cùng tiêu hao tinh lực, nhưng đây lại là biện pháp nhanh chóng và hiệu quả nhất, Tuyết Thiên Ngạo muốn dành cho Đông Phương Ninh Tâm tất cả những gì tốt đẹp nhất.

Sau khi làm xong tất cả những việc này, Tuyết Thiên Ngạo không dừng lại lấy nửa khắc, dùng thủ pháp tương tự lấy yêu đồng trong con mắt còn lại ra.

Có kinh nghiệm từ lần ngưng tụ chân khí ở đầu ngón tay đầu tiên, những lần sau Tuyết Thiên Ngạo làm vô cùng thuần thục. Trong lúc Hội trưởng Đê Tiện và Tiểu Thần Long còn chưa kịp hoàn hồn từ thủ pháp vừa rồi của Tuyết Thiên Ngạo, đoản đao của anh đã đặt lên con mắt còn lại của Đông Phương Ninh Tâm, chuẩn bị ra tay lấy yêu đồng phía trên ra...

"Tốt quá rồi!" Trái tim mọi người cuối cùng cũng được thả lỏng, niềm vui sướng không thể diễn tả bằng lời. Giờ khắc này họ mới hiểu ra, Đông Phương Ninh Tâm dù có không nhìn thấy cũng không sao, bởi vì nhãn cầu của cô đã được giữ lại, cho dù không nhìn thấy, Đông Phương Ninh Tâm vẫn rực rỡ chói lọi như xưa...

Cổ tay dùng lực một cái, yêu đồng thuận lợi bay ra ngoài.

Tuyết Thiên Ngạo thở phào một hơi dài.

"Á..."

Cùng lúc đó, Đông Phương Ninh Tâm cũng đột nhiên thét lên một tiếng thảm thiết, thân thể vốn bất động đột nhiên co giật, cả người suýt chút nữa bật dậy khỏi giường.

Một tiếng "keng" vang lên, đoản đao trong tay Tuyết Thiên Ngạo rơi xuống đất.

Tiếng thét thảm thiết đau đớn tận tâm can ấy khiến Tuyết Thiên Ngạo ngẩn người, thân thể đột ngột chuyển động khiến anh bừng tỉnh. Tuyết Thiên Ngạo vội vàng đè chặt lấy Đông Phương Ninh Tâm, nhưng sau tiếng thét ấy, Đông Phương Ninh Tâm lại nằm bất động trên giường, cả người như một kẻ không còn chút sức sống nào.

Tuyết Thiên Ngạo vội vàng cầm máu cho con mắt còn lại của Đông Phương Ninh Tâm, kiểm tra hơi thở của cô, xác định cô không sao mới thở phào nhẹ nhõm.

"Thế nào? Thế nào rồi?" Hội trưởng Đê Tiện và Tiểu Thần Long lúc này mới dám tiến lên hỏi.

"Yêu đồng đã lấy ra rồi, không có gì đáng ngại nữa, Đông Phương Ninh Tâm hẳn là vì đau quá mà ngất đi thôi." Tuyết Thiên Ngạo quay người bình tĩnh trấn an mọi người, giữa hàng mày ánh mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi không thể che giấu, trông như đã kiệt quệ chân khí...

Hội trưởng Đê Tiện vừa thấy thế, chẳng cần biết Tuyết Thiên Ngạo có muốn hay không, lập tức đổ ra mấy viên đan dược nhét cho anh. "Nuốt xuống đi, đừng để đến lúc Đông Phương Ninh Tâm tỉnh lại thì ngươi lại đổ gục xuống, bây giờ ngươi không thể gục ngã được."

Đông Phương Ninh Tâm tỉnh lại đối với người đời mà nói là kết thúc, nhưng đối với họ mà nói lại chỉ là bắt đầu.

Sau này, họ phải giúp Đông Phương Ninh Tâm thích nghi với những ngày tháng không nhìn thấy gì...

Tuyết Thiên Ngạo cũng không từ chối, việc ngưng tụ chân khí vào đầu ngón tay là lần đầu anh thử nghiệm, tuy thành công nhưng tổn thương gây ra quả thực không nhỏ. Sau khi nuốt đan dược, điều tức một lát, sắc mặt Tuyết Thiên Ngạo khá hơn đôi chút mới nói:

"Các ngươi xuống nghỉ ngơi trước đi, khoảng thời gian này mọi người đều mệt rồi. Đông Phương Ninh Tâm tỉnh lại cũng chỉ là chuyện trong vài ngày tới thôi, đến lúc đó chúng ta phải chuẩn bị tìm Xích Hoàng."

Không tha cho Đại Tần Đế quốc, thì sao có thể tha cho kẻ cầm đầu là Xích Hoàng chứ. Mặc dù Xích Hoàng không rõ tung tích, nhưng Tuyết Thiên Ngạo tin rằng, trên đời này không có người không tìm thấy, dù có phải đào đất ba tấc Tuyết Thiên Ngạo cũng phải lôi được Xích Hoàng ra. Mối thù giữa họ với Xích Hoàng là không đội trời chung...

"Được." Nghe thấy sắp đi tìm Xích Hoàng, cảm xúc của mọi người đều rất cao.

Mối thù này, họ nhất định phải báo...

Đông Phương Ninh Tâm quả thực đã ngất đi vì đau như Tuyết Thiên Ngạo nghĩ, ngay tối hôm đó cô đã tỉnh lại. Đông Phương Ninh Tâm chỉ khẽ cử động đầu ngón tay, vậy mà Tuyết Thiên Ngạo đã phát hiện ra.

"Đông Phương Ninh Tâm." Tuyết Thiên Ngạo kìm nén niềm vui sướng trong lòng.

Hơi ngẩn người, Đông Phương Ninh Tâm hồi lâu sau mới hoàn hồn, trong nhất thời cô không thể thích nghi được việc mình không nhìn thấy gì.

Khóe miệng lộ một tia cười khổ, Đông Phương Ninh Tâm nhanh chóng che giấu nỗi buồn trong lòng, cô chống tay nửa người ngồi dậy: "Tuyết Thiên Ngạo, ta không sao rồi."

"Ta không sao rồi?" Nghe bốn chữ này, mũi Tuyết Thiên Ngạo bất giác cay xè, mắt đã không nhìn thấy gì rồi mà còn gọi là không sao...

Khoảnh khắc Đông Phương Ninh Tâm tỉnh lại lúc nãy, vẻ thất thần ngơ ngác đó anh không hề bỏ lỡ. Rõ ràng là chưa quen với việc đôi mắt mình không nhìn thấy gì, vậy mà đã vội vàng trấn an anh trước, Đông Phương Ninh Tâm như thế này sao có thể không khiến người ta đau lòng.

Nhìn dải băng gạc vẫn còn vấy máu trên mắt Đông Phương Ninh Tâm, Tuyết Thiên Ngạo quay mặt đi, khẽ khàng chuyển đề tài: "Có đói không, ta đi chuẩn bị chút gì cho nàng ăn."

Nói xong, anh quay người định đi ra ngoài, anh cần thời gian để bình phục tâm trạng của mình.

Tuyết Thiên Ngạo đã nghĩ qua rất nhiều loại cảm xúc của Đông Phương Ninh Tâm sau khi tỉnh lại, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới cô có thể bình thản như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, điều này khiến anh muốn an ủi cũng không biết bắt đầu từ đâu...

"Tuyết Thiên Ngạo, đừng đi, ta không đói..." Đông Phương Ninh Tâm vội vàng đưa tay ra, muốn nắm lấy Tuyết Thiên Ngạo.

Cô không hề bình tĩnh và lạnh lùng như vẻ bề ngoài, không nhìn thấy gì, lòng cô rất hoảng loạn, nhưng cô không thể để Tuyết Thiên Ngạo cùng cô đau buồn.

"Được, ta không đi." Tuyết Thiên Ngạo vội vàng xoay người, tiến lên đặt tay mình vào lòng bàn tay Đông Phương Ninh Tâm.

Đông Phương Ninh Tâm, nàng như thế này càng khiến ta đau lòng hơn.

Ngay cả việc nắm lấy tay ta cũng là xa xỉ, điều này đối với nàng là nỗi đau đớn nhường nào...

Nắm lấy tay Tuyết Thiên Ngạo, Đông Phương Ninh Tâm bất giác cảm thấy an tâm, cô không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi đó, những ngón tay khẽ ma sát trên mu bàn tay Tuyết Thiên Ngạo, hồi lâu sau mới lên tiếng: "Tuyết Thiên Ngạo, ta không nhìn thấy nữa rồi."

Có những việc bắt buộc phải đối mặt, ví dụ như chuyện này.

"Đúng vậy, nàng không nhìn thấy nữa rồi."

"Tuyết Thiên Ngạo, ta không hối hận, thực sự không hối hận, dù có quay lại một lần nữa lựa chọn của ta vẫn như vậy." Cô không muốn Tuyết Thiên Ngạo cứ mãi dằn vặt vì chuyện này, chuyện đôi mắt là lựa chọn của chính cô, tuy sau đó có rất nhiều trắc trở, nhưng họ đã vượt qua được rồi, không phải sao?

"Không được phép có lần sau." Tuyết Thiên Ngạo chỉ có thể nói câu này, đôi khi Đông Phương Ninh Tâm cố chấp đến mức khiến người ta đau đầu.

"..." Đông Phương Ninh Tâm hơi do dự, cô không thể hứa hẹn gì với Tuyết Thiên Ngạo. Nếu lần tới còn gặp phải tình huống nguy hiểm như vậy, nhất định sẽ có lần sau, điểm này Đông Phương Ninh Tâm có thể khẳng định, vì cô không thể nhìn Tuyết Thiên Ngạo gặp nguy hiểm.

Thấy Đông Phương Ninh Tâm chần chừ không đáp, Tuyết Thiên Ngạo nói tiếp: "Nhanh nói đi, sẽ không có lần sau."

"Tuyết Thiên Ngạo..."

"Sao vậy?"

"Mắt ta đau..." Lần đầu tiên, Đông Phương Ninh Tâm dùng cách này để dời sự chú ý của Tuyết Thiên Ngạo.

"Nằm xuống, để ta xem nào..."

Tuyết Thiên Ngạo quên mất mình đang đòi hỏi lời hứa của Đông Phương Ninh Tâm, anh khẩn trương đỡ cô nằm xuống, cẩn thận tháo băng gạc trên mắt cô ra, tỉ mỉ quan sát xem có phải lại bị viêm nhiễm sưng tấy hay không...

Đông Phương Ninh Tâm nằm bất động, tận hưởng sự khẩn trương và cẩn trọng của Tuyết Thiên Ngạo.

Thực ra, mù mắt cũng không có gì không tốt.

Cô có thể tận hưởng sự dịu dàng hiếm có của Tuyết Thiên Ngạo, có thể tùy ý làm nũng trên người anh. Dù sao cô cũng không nhìn thấy biểu cảm của người khác, cũng không nhìn thấy dáng vẻ xấu xí của mình trong mắt họ...

"Hơi sưng đỏ, ta dùng đá chườm cho nàng." Tuyết Thiên Ngạo ngưng khí thành băng, cẩn thận đặt đá lạnh lên mắt Đông Phương Ninh Tâm di chuyển qua lại, hy vọng nhờ đó có thể giảm bớt nỗi đau cho cô.

Cảm giác mát lạnh khiến cơn đau nhói ở mắt vơi bớt vài phần, cũng khiến lòng Đông Phương Ninh Tâm dâng lên chút cảm động không thể gọi tên. Không nhìn thấy gì khiến cô thêm phần ỷ lại và bất an.

"Tuyết Thiên Ngạo..."

"Ừm..."

"Cảm ơn chàng..."

"Không hỏi ta vì sao lại cảm ơn nàng à?"

"Tại sao?"

"Cảm ơn nàng, đã luôn ở bên ta."

"Ừm..."

"Tuyết Thiên Ngạo..."

"Ừm..."

"Có chàng thật tốt..."

"..."

Hai người trò chuyện rôm rả một hồi, đôi mắt Đông Phương Ninh Tâm nhờ tác dụng của việc chườm đá sớm đã không còn đau nữa, thế nhưng Đông Phương Ninh Tâm không nói, Tuyết Thiên Ngạo cũng không dừng động tác chườm đá lại...

Ngày hôm sau khi Tần Dực Phong và Hội trưởng Đê Tiện tới, họ thấy mắt Đông Phương Ninh Tâm đã sớm tiêu sưng từ lâu, dải băng gạc trắng quấn trên mắt cũng không còn thấm máu nữa.

Tuy nhiên mọi người đều không phát hiện ra tại sao, bởi vì vừa vào cửa họ đã vây quanh Đông Phương Ninh Tâm. Nhìn thấy Đông Phương Ninh Tâm tỉnh lại, họ đều vui mừng khôn xiết, sự lo lắng bồn chồn suốt mấy ngày qua đều quét sạch sành sanh...

Tiểu Thần Long vừa vào cửa đã không nói hai lời, lao tới trước mặt Đông Phương Ninh Tâm, ôm lấy cô: "Đồ ngốc, đồ ngốc, đồ ngốc, bảo ngươi không gọi ta, bảo ngươi không tìm ta, giờ hay rồi đấy, mắt ngươi không nhìn thấy gì nữa rồi."

Giọng điệu Tiểu Thần Long nghẹn ngào, cứ liên tục gọi "đồ ngốc". Trời mới biết mấy ngày nay cậu lo lắng đến mức nào, lo Đông Phương Ninh Tâm chết đi, lo cô từ nay về sau không tỉnh lại được nữa...

Khẽ xoa mái tóc Tiểu Thần Long, Đông Phương Ninh Tâm thản nhiên nói: "Ta đây không phải không sao rồi sao? Dù các ngươi không tin ta thì cũng nên tin Tuyết Thiên Ngạo chứ, có chàng ở đây ta sẽ không sao đâu."

"Đông Phương Ninh Tâm, lần sau gặp nguy hiểm nhớ gọi ta. Long Phượng Di Châu đang ở trên người ta, còn có Thái Hư Thần Giáp, vào lúc nguy cấp nó cũng có thể bảo vệ chúng ta. Phải biết rằng mạng của ngươi không chỉ là của riêng ngươi đâu."

"Được, ta biết rồi." Đông Phương Ninh Tâm không trả lời trực diện, Thái Hư Thần Giáp chỉ có thể bảo vệ phần thân trên, đôi mắt không nằm trong phạm vi bảo hộ của Thái Hư Thần Giáp. Còn về Long Phượng Di Châu, Đông Phương Ninh Tâm càng không đặt quá nhiều hy vọng, thứ đó khi nào có tác dụng thì thật khó nói...

Tần Dực Phong thấy Đông Phương Ninh Tâm bị Tiểu Thần Long quấn lấy, liền cười tiến lên giải vây cho cô: "Đông Phương Ninh Tâm, chúng ta lại gặp nhau rồi..."

Đông Phương Ninh Tâm hơi xoay đầu, tìm hướng có giọng nói của Tần Dực Phong nhìn sang. Vừa rồi người vào quá đông, cô nhất thời chưa thích nghi được cuộc sống của người mù, nghe thấy giọng Tần Dực Phong mới biết anh cũng vào đây.

"Ta nên gọi ngươi là gì?"

Gặp lại Tần Dực Phong, hay nói đúng hơn là Quỷ Thương Ngộ, Đông Phương Ninh Tâm có một cảm giác đau xót khó nói thành lời. Nhìn thấy Tần Dực Phong, cô lại nghĩ đến chính mình, cô và Tần Dực Phong giống nhau biết bao. Cuộc đời họ đều long đong lận đận, vận mệnh trắc trở, nhưng họ chưa từng bỏ cuộc, dù bị ông trời ruồng bỏ vẫn lặng lẽ, nỗ lực sống tiếp.

Tần Dực Phong và Đông Phương Ninh Tâm là cùng một loại người, họ có thể tiêu cực, có thể bi quan với cuộc đời, nhưng đối với sinh mệnh thì chưa từng từ bỏ.

Có lẽ Tần Dực Phong còn lạc quan hơn Đông Phương Ninh Tâm, bởi vì anh muốn buông bỏ hoàn toàn một Quỷ Thương Ngộ tăm tối, chỉ để lại một Tần Dực Phong đầy ánh mặt trời.

"Đông Phương Ninh Tâm, không phải ngươi không nhận ra ta đấy chứ." Tần Dực Phong khoa trương kêu lớn, vẻ mặt đầy tổn thương.

Nếu Đông Phương Ninh Tâm có thể nhìn thấy, chắc chắn sẽ không bỏ lỡ tia ảm đạm và đau thương trong mắt Tần Dực Phong.

Chọn trở thành Tần Dực Phong, anh đã từ bỏ thân phận Quỷ Thương Ngộ, từ bỏ thân phận có thể quang minh chính đại yêu Đông Phương Ninh Tâm này.

Với tư cách là huynh đệ của Tuyết Thiên Ngạo, dù thế nào anh cũng không được phép thể hiện sự ái mộ đối với Đông Phương Ninh Tâm.

"Ta không nhìn thấy ngươi." Đông Phương Ninh Tâm thản nhiên nói, chỉ là sự thản nhiên này có mấy phần là cố gượng ép thì chỉ mình cô biết. Cô bắt buộc phải ép mình chấp nhận sự thật không nhìn thấy gì, thời thời khắc khắc nhắc nhở bản thân.

Một câu nói khiến mọi người ảm đạm.

"Ninh Tâm..." Hội trưởng Đê Tiện ân cần gọi.

"Ta không sao, sớm đã biết là không nhìn thấy gì rồi mà, phải không? Có thể giữ được nhãn cầu là ta đã mãn nguyện lắm rồi, không bắt ta phải mang theo hai cái hốc máu sống qua ngày, ta còn vui hơn bất cứ điều gì." Người ta phải biết tri túc, sau khi trải qua vận mệnh suýt chút nữa bị móc mắt, cô càng thản nhiên chấp nhận số phận không nhìn thấy gì của mình...

"Sau này, chúng ta chính là đôi mắt của nàng." Tuyết Thiên Ngạo bước lên, nắm chặt lấy tay Đông Phương Ninh Tâm.

"Đúng vậy, sau này các ngươi chính là đôi mắt của ta. Bây giờ nói cho ta biết, người trước mặt ta là ai đi?" Đông Phương Ninh Tâm thuận nước đẩy thuyền...

Tần Dực Phong cười lắc đầu, anh hiểu dụng ý của Đông Phương Ninh Tâm, nhưng càng như vậy anh lại càng xót xa cho cô. Đông Phương Ninh Tâm, sao nàng có thể chu đáo đến nhường này...

Không đợi mọi người lên tiếng, Tần Dực Phong chủ động tiến lên: "Đông Phương Ninh Tâm, ta là Tần Dực Phong, huynh đệ tốt nhất, tốt nhất, tốt nhất của Tuyết Thiên Ngạo."

"Tần Dực Phong..." Đông Phương Ninh Tâm cẩn thận nghiền ngẫm ba chữ này, phải làm thế nào mới có thể từ bỏ một bản thể khác, toàn tâm toàn ý chỉ làm Tần Dực Phong...

Đông Phương Ninh Tâm tự nhận bản thân mình không làm được, ngay cả khi tái sinh thành Mặc Ngôn cô cũng không thể buông bỏ tất cả những gì thuộc về Đông Phương Ninh Tâm...

"Đúng vậy, Tần Dực Phong, Tần Dực Phong đã biến mất từ lâu..."

Đông Phương Ninh Tâm hơi gật đầu về phía Tần Dực Phong: "Tần Dực Phong, cảm ơn sự có mặt của ngươi, không có ngươi ta không biết khi nào mới tỉnh lại."

"Đừng cảm ơn, ta đến đây không phải vì nàng, ta đến vì Thiên Ngạo..." Tần Dực Phong xua xua tay, nhưng ngay lập tức nhớ ra Đông Phương Ninh Tâm không nhìn thấy, liền hạ tay xuống với vẻ khá thất vọng.

Người con gái này, người con gái phong hoa tuyệt đại này không nhìn thấy nữa rồi...

Nhưng dù không nhìn thấy, nàng vẫn là Đông Phương Ninh Tâm, Đông Phương Ninh Tâm chói lọi khiến người ta không thể rời mắt, Đông Phương Ninh Tâm dùng đôi bàn tay tạo nên kỳ tích.

Tần Dực Phong tin rằng, ở Hồng Hoang này, dù Đông Phương Ninh Tâm không nhìn thấy gì, cũng không thể ngăn cản cô tỏa sáng rực rỡ...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:586
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.