Sai Lầm Của Phượng Hoàng – Người Vợ Bị Ruồng Bỏ

Lượt đọc: 2630 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 638
Phách lối mượn đường & Hành trình mới

❊ ❊ ❊

Đã quyết định đi tới Dị giới, Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo không dừng lại dù chỉ nửa khắc. Khi Vô Nhai trở về, hắn liền được thông báo rằng Đông Phương Ninh Tâm, Tuyết Thiên Ngạo, Tiểu Thần Long cùng Hội trưởng Đê Tiện muốn đi Dị giới, còn hắn và Tần Dực Phong thì bị giữ lại để hỗ trợ Bách Lý Yên, Vương Lang xử lý chiến sự của đế quốc.

Vô Nhai sống chết không đồng ý, nhưng Tuyết Thiên Ngạo và Đông Phương Ninh Tâm nói thẳng với hắn, hiện giờ hai nước đang giao chiến kịch liệt, "Lam Sắc Thiểm Điện" bắt buộc phải ở lại, nếu không thì phần thắng của Đại Hán Đế quốc không lớn. Mà "Lam Sắc Thiểm Điện" ở lại thì Vô Nhai không thể đi, dù sao người có thể chỉ huy được "Lam Sắc Thiểm Điện" cũng chỉ có một mình Vô Nhai...

Đối mặt với tình huống này, Vô Nhai dù tức giận cực độ nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể ai oán nhìn Hội trưởng Đê Tiện đang đắc ý, thầm oán giận, sớm biết thế lúc trước đã không tự ứng cử làm đội trưởng "Lam Sắc Thiểm Điện", giờ thì hay rồi...

Không thể cùng Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo đến Dị giới, Vô Nhai liền yêu cầu, sau khi Đại Tần Đế quốc bình định xong, nếu Tuyết Thiên Ngạo và Đông Phương Ninh Tâm vẫn chưa từ Dị giới trở về, hắn sẽ suất lĩnh "Lam Sắc Thiểm Điện" đến Dị giới tìm họ.

Đối với việc này, Tuyết Thiên Ngạo không có bất kỳ ý kiến gì. Tên Thú nhân kia dù bất an nhưng dưới một cái liếc mắt của Tiểu Thần Long, cũng không dám hé răng nửa lời.

Có được lời hứa hẹn này Vô Nhai mới thấy tâm tình tốt hơn, tỏ vẻ hắn sẽ dùng tốc độ nhanh nhất để thu phục Đại Tần Đế quốc, đồng thời lăng trì cái ả Tần Tri Hiểu kia...

Mà Tuyết Thiên Ngạo và Đông Phương Ninh Tâm đều không để lời của Vô Nhai trong lòng. Tuy Dị giới hung hiểm, nhưng họ tin rằng trước khi "Lam Sắc Thiểm Điện" quét sạch Đại Tần, họ chắc chắn đã quay về rồi...

Đã quyết định đi Dị giới, Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo không có ý định đi tay không. Họ chưa bao giờ là người kiểu chỉ biết lợi dụng mà không cho đi, sau khi biết tộc Thú nhân này thiếu lương thực, hai người cực kỳ hào phóng hứa tặng một triệu thạch lương thực cho tộc Thú nhân.

Đối với tộc Thú nhân mà nói, tên gọi là thứ họ tự hào nhất. Tộc Thú nhân vô cùng lạc hậu, dã man, nhưng cái tên này lại là biểu tượng duy nhất cho văn minh của họ. Ở tộc Thú nhân rất ít người đặt tên, một khi đã nói cho bạn biết tên nghĩa là đã công nhận bạn, coi bạn là tri kỷ, mà tộc Thú nhân có thể vì tri kỷ mà chết.

Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo căn bản không hề nghĩ tới chỉ với vỏn vẹn một triệu thạch lương thực mà có thể đổi lấy lòng trung thành của một chủng tộc, món hời này quả thực rất đáng giá.

Thế nhưng Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo đã quên mất, nơi đây là Hồng Hoang chứ không phải Trung Châu. Ở Trung Châu, bất kể là một trong hai thành hay một trong ba các, họ tùy tiện cũng có thể lấy ra nhiều lương thực như thế, nhưng ở Hồng Hoang nơi các thế lực cát cứ, lớn nhỏ đan xen này, kẻ có thể một hơi lấy ra một triệu thạch lương thực e rằng cũng chỉ có mình Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo mà thôi.

Một triệu thạch lương thực thì dễ lấy, nhưng vận chuyển lại là một vấn đề lớn. Một triệu thạch lương thực ít nhất phải cần mấy vạn đại quân mới có thể vận chuyển lên đường. Muốn đến Thiên Chi Nhai bắt buộc phải mượn đường Đại Đường Đế quốc, mà họ vận chuyển mục tiêu lớn như vậy đi vào lãnh thổ Đại Đường, liệu điều đó có khả thi không?

Đại Đường Đế quốc sẽ mặc kệ mười vạn quân Hán đi lại trong địa bàn của mình sao?

"Yên tâm, giao cho ta." Tạm thời không thể đi Dị giới, Vô Nhai vừa nghe thấy liền hào sảng nhận lấy việc vận chuyển lương thực.

Hội trưởng Đê Tiện hỏi Vô Nhai có cách gì, nhưng Vô Nhai lại tỏ vẻ thần bí, sống chết không chịu nói. Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo ngược lại chẳng hề có chút tò mò nào, nhìn vẻ đắc ý đó của Vô Nhai là biết chuyện này hắn nhất định có thể làm vô cùng mỹ mãn.

Ngày hôm sau, phân chia thành hai đường, Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo cùng một nhóm người đi thẳng tới biên giới Đại Đường, còn Vô Nhai thì quay về Hán Đế quốc chuẩn bị lương thực, đồng thời chuẩn bị chuyện mượn đường của Đại Đường Đế quốc.

Cứ tưởng phải đợi rất lâu, không ngờ đoàn người Đông Phương Ninh Tâm chỉ mới ở biên giới Đại Đường một ngày, Vô Nhai đã suất lĩnh "Lam Sắc Thiểm Điện" của hắn đến.

Nhìn thấy Vô Nhai đến tay không, mọi người đều nghi hoặc khó hiểu, Hội trưởng Đê Tiện còn xông lên phía trước, hỏi Vô Nhai: "Vô Nhai, sao ngươi lại đến nhanh thế, lương thực đâu?"

Vô Nhai nhìn ánh mắt nghi hoặc của mọi người, cười vô cùng đắc ý: "Lương thực? Sớm đã ở trong lãnh thổ Đại Đường rồi, bản đại thiếu làm việc ngươi cứ yên tâm đi, đảm bảo không làm lỡ việc của ngươi."

"Vô Nhai, có phải ngươi không mượn được đường nên đang lừa mọi người ở đây không?" Hội trưởng Đê Tiện căn bản không tin, họ đến trước Vô Nhai một ngày, Vô Nhai làm sao có thể vận chuyển lương thực tới được.

Tên Thú nhân Tân Khố nhìn thấy tình huống này cũng đầy bất an, không phải đang lừa hắn đó chứ, làm hắn mừng hụt một trận.

Chỉ riêng Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo là giữ được bình tĩnh, nhìn thấy vẻ đắc ý của Vô Nhai, hai người thu lại sự ngạc nhiên lúc trước, vẻ mặt bình thản, không nói gì cả.

Đợi nửa ngày cũng không đợi được Tuyết Thiên Ngạo và Đông Phương Ninh Tâm hỏi đến tung tích của lương thực, khiến Vô Nhai kêu lên đầy u uất, buồn bực nói: "Thiên Ngạo, Ninh Tâm, đi thôi..."

Hừ, các ngươi không hỏi thì ta cũng không nói cho các ngươi biết, làm cho các ngươi sốt ruột chết đi được. Vô Nhai thầm đắc ý nghĩ trong lòng, chỉ là bước chân chậm lại, hắn vẫn đang đợi Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo hỏi đây, nếu không hắn không tìm được cơ hội để nói...

Đông Phương Ninh Tâm không nhìn thấy biểu cảm của Vô Nhai, nhưng từ giọng điệu của hắn cũng có thể đoán ra được. Đông Phương Ninh Tâm mỉm cười nhạt, biết rõ Vô Nhai đang chờ cô và Tuyết Thiên Ngạo hỏi, nhưng lại cố tình chẳng nói gì cả, không những vậy còn ra hiệu cho Hội trưởng Đê Tiện không được hỏi, rồi kéo Tuyết Thiên Ngạo chậm rãi bước về phía lãnh thổ Đại Đường...

Cô và Thiên Ngạo vội gì chứ, biên giới Đại Đường ngay trước mắt rồi, Vô Nhai còn có thể giấu được bao lâu, coi chừng nhịn đến nghẹn chết đấy...

Đối mặt với sự điềm nhiên của Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo, Vô Nhai có một loại cảm giác bất lực sâu sắc, cơ hội khoe khoang không còn nữa...

Mà người bất lực khác chính là Thú nhân Tân Khố, đối mặt với tình cảnh này muốn hỏi mà không dám, tâm trạng thấp thỏm bất an, sợ rằng một triệu thạch lương thực kia chỉ là trăng trong nước, hoa trong gương...

Nhìn thấy bộ dạng này của Thú nhân Tân Khố, Tiểu Thần Long tỏ vẻ rất mất mặt, thầm nhắc nhở: "Đừng có làm mất mặt nữa, Tuyết Thiên Ngạo và Đông Phương Ninh Tâm không phải loại người thất hứa."

"Nơi trọng yếu biên giới Đại Đường, các người là kẻ nào?" Quân lính biên giới Đại Đường nhìn thấy nhóm người Đông Phương Ninh Tâm khí độ bất phàm, lập tức chất vấn.

Vô Nhai tiến lên một bước, lộ ra lệnh bài của "Lam Sắc Thiểm Điện": "Lam Sắc Thiểm Điện mượn đường..."

Giọng điệu lạnh lẽo khác hẳn vẻ cợt nhả lúc nãy, thần sắc nghiêm nghị khiến người ta sợ hãi từ tận đáy lòng. Quân lính Đại Đường vừa nhìn thấy lệnh bài này, lại nhìn hai trăm chiến sĩ mặc giáp xanh lam sau lưng họ, sắc mặt lập tức tái mét, run rẩy nói: "Lam, Lam Sắc Thiểm Điện... Mau, mau bẩm báo Thái tử điện hạ, quân đoàn Lam Sắc Thiểm Điện tới rồi."

Quân lính Đại Đường hoảng loạn thành một đoàn, nhanh chóng chạy về phía doanh trướng cách đó không xa. Hội trưởng Đê Tiện nhìn Vô Nhai đầy khó hiểu: "Vô Nhai, chuyện này là sao?"

Tuyết Thiên Ngạo cũng dùng ánh mắt hỏi Vô Nhai, đối với phản ứng của quân lính Đại Đường, hắn tỏ vẻ rất hiếu kỳ.

Vô Nhai cười hì hì, hoàn toàn không còn vẻ dũng mãnh đối mặt với quân lính Đại Đường lúc nãy. Đám quân lính Đại Đường nhìn thấy bộ dạng này của Vô Nhai từ xa, lần lượt dụi mắt, họ nhìn nhầm rồi chăng. Đội trưởng của quân đoàn "Lam Sắc Thiểm Điện" sao lại là một kẻ mặt dày mày dạn hay cợt nhả thế này, vừa nãy còn là một tên liệt cơ mặt giống y như gã nam nhân lạnh lùng bên cạnh, sao chỉ chớp mắt một cái đã hoàn toàn khác biệt...

Nhưng rất nhanh họ đã hiểu ra mình không nhìn nhầm, bởi vì người mà trong mắt họ tồn tại như thiên thần là Vô Nhai, lúc này đang cười nịnh nọt với Tuyết Thiên Ngạo và Đông Phương Ninh Tâm:

"Đông Phương Ninh Tâm, Tuyết Thiên Ngạo, ta nói cho các ngươi biết, nghe xong đừng có không tin, bản đại thiếu thời gian trước vô ý đi ngang qua lãnh thổ Đại Đường, gặp loạn thần Đại Đường tạo phản, vô tình cứu được Hoàng đế và cả nhà Thái tử của đế quốc, để bọn họ được chiêm ngưỡng sự lợi hại của "Lam Sắc Thiểm Điện", sau đó..."

"Nói trọng điểm đi..." Tuyết Thiên Ngạo lạnh lùng ngắt lời Vô Nhai. Chuyện này hắn thật sự không hề biết, Đại Đường Đế quốc cách Đại Tần Đế quốc khá gần, Đại Đường Đế quốc và Đại Hán Đế quốc cách nhau khá xa, đối với chuyện của Đại Đường Đế quốc, Tuyết Thiên Ngạo và Đông Phương Ninh Tâm không biết nhiều lắm, bởi vì họ tạm thời không có ý định xuất binh đánh Đại Đường Đế quốc...

Vừa nghe Tuyết Thiên Ngạo lạnh lùng ngắt lời, Vô Nhai liền thấy u uất.

Tên Tuyết Thiên Ngạo này chẳng lẽ không thể để hắn đắc ý một chút sao, hắn vất vả lắm mới làm được một chuyện phong quang như thế này mà...

Ai oán thì ai oán, Vô Nhai vẫn ngoan ngoãn nói trọng điểm: "Trọng điểm chính là, ta tìm Hoàng đế Đại Đường mượn đường, để chúng ta đi thẳng tới Thiên Chi Nhai, đối phương rất sảng khoái liền cho mượn đường. Không chỉ vậy, họ còn vô cùng hào phóng tặng ta một triệu thạch lương thực, để đỡ phải vận chuyển từ Đại Hán tới phiền phức..."

Nói đến cuối cùng, Vô Nhai vẫn không nhịn được mà đắc ý, xem hắn lợi hại chưa kìa, không tốn một binh một tốt nào mà kiếm được một triệu thạch lương thực.

Tất nhiên trong này không hoàn toàn là công lao của Vô Nhai, trong tình huống này, Hoàng đế Đại Đường thà tặng lương thực chứ không muốn cho Đại Hán mượn đường, phải biết rằng nhỡ đâu gã Vô Nhai này mượn đường xong không đi nữa, tiện tay diệt luôn Đại Đường Đế quốc thì sao?

"Chúng ta là trọng thần của Đại Hán, ngươi không sợ hoàng thất Đại Đường ra tay giết chúng ta trong lãnh thổ của họ sao? Ngươi nên hiểu là ở trong lãnh thổ Đại Đường, đối phương hoàn toàn có khả năng này." Đông Phương Ninh Tâm lên tiếng phá tan sự đắc ý của Vô Nhai.

Không trách Đông Phương Ninh Tâm đa nghi, mà là ở Hồng Hoang này chẳng có lấy một người lương thiện. Gã Hung có thể liên thủ với Đông Dạ lừa gạt ân tình của Dược Thần Cốc và Hắc Ưng, Tần Tri Hiểu có thể lấy oán báo ân, Đại Đường Đế quốc thì có gì mà không thể chứ? Vì quyền thế thiên hạ này, người hoàng tộc từ lâu đã không còn lương tâm...

"Ta chính là lo lắng mà, cho nên ngươi không thấy ta đặc biệt mang "Lam Sắc Thiểm Điện" đến sao, có họ ở đó người Đại Đường không dám manh động."

Chút phòng bị này Vô Nhai vẫn có, tuy nói hiện nay thế lực của Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo ở ba đại đế quốc Hồng Hoang đang ở đỉnh cao, nhưng người thật sự có thể tin tưởng thì không nhiều.

Thiên hạ Hi hi (náo nhiệt) đều là vì lợi mà đến, thiên hạ nhương nhương đều là vì lợi mà đi. Trong một năm tranh đấu ở Hồng Hoang này, Vô Nhai hiểu rõ đạo lý này.

Quân lính Đại Đường nghe bên cạnh mà toát mồ hôi hột, "Lam Sắc Thiểm Điện" này quả nhiên phách lối, lại dám trực tiếp nói như thế ngay trước mặt họ...

Ngay khi Đông Phương Ninh Tâm, Tuyết Thiên Ngạo và Vô Nhai đang bàn luận việc này như chốn không người, Thái tử điện hạ của Đại Đường Đế quốc là Lý Dĩ Tiện đã được đám hộ vệ hộ tống, tự mình bước ra khỏi doanh trướng đến nghênh đón.

Từ xa, Lý Dĩ Tiện đã hướng về phía Tuyết Thiên Ngạo và Đông Phương Ninh Tâm chắp tay thi lễ, hoàn toàn không có dáng vẻ của một Hoàng thái tử: "Các hạ Thiên Ngạo, cô nương Ninh Tâm, cô (ta) đã nghe danh uy vũ của hiền phu phụ từ lâu, hôm nay cuối cùng cũng được gặp mặt."

"Thái tử điện hạ khách khí rồi." Tuyết Thiên Ngạo và Đông Phương Ninh Tâm ngược lại rất nhạt nhòa, chỉ gật đầu nhẹ với Lý Dĩ Tiện.

Về phần Thú nhân Tân Khố, họ cũng không lo lắng, từ khi rời khỏi quân doanh Đại Hán, hắn đã cải trang, tồn tại dưới thân phận vật cưỡi của Tiểu Thần Long.

Lý Dĩ Tiện đối với sự "vô lễ" của Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo không chút để tâm, vô cùng khách khí và cung kính mời đoàn người Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo vào doanh trướng Đại Đường.

Vừa bước vào doanh trướng liền nhiều lần nhắc đến ân cứu mạng của Vô Nhai và "Lam Sắc Thiểm Điện", cùng sự ngưỡng mộ đối với "Lam Sắc Thiểm Điện" và sự sùng bái đối với phu phụ Đông Phương Ninh Tâm, vẻ mặt chân thành không giống giả vờ, ít nhất Tuyết Thiên Ngạo và Đông Phương Ninh Tâm không nhìn ra được...

Thái tử Lý Dĩ Tiện dường như rất nhàn rỗi, từ giây phút Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo đặt chân vào Đại Đường Đế quốc, hắn đã đi cùng suốt chặng đường, hơn nữa bên cạnh không mang theo một tên hộ vệ nào, thấp thoáng ý định biến bản thân thành con tin để bên cạnh Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo.

Mượn đường Đại Đường, dọc đường thuận buồm xuôi gió, nơi Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo đi qua đều nhận được sự tiếp đón nhiệt tình của quan lại địa phương, chuyến đi này còn thuận lợi hơn cả khi đi ở Đại Hán Đế quốc, thực sự khiến người ta có cảm giác như khách quý trở về nhà.

Vô Nhai cùng "Lam Sắc Thiểm Điện" dọc đường ăn ngon uống sướng, căn bản không có cơ hội chiến đấu, nhưng điều này không có nghĩa là Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo đã buông bỏ cảnh giác.

Cho đến khi họ đến một biên giới khác của Đại Đường, mà nơi đây chỉ còn cách Thiên Chi Nhai trăm dặm đường, ở đây, Lý Dĩ Tiện này dù muốn tính kế gì cũng đã mất cơ hội.

Nhìn thấy một triệu thạch lương thực Đại Đường chuẩn bị đều ở cả đây, Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo mới thực sự tin rằng vị Thái tử Đại Đường này là chân thành muốn giao hảo.

Thiên Chi Nhai không thuộc về ba đại đế quốc, coi như là vùng đất ngoại vi Hồng Hoang. Đến vùng biên giới này, Lý Dĩ Tiện mới dừng bước tiễn đưa:

"Dĩ Tiện chúc các vị lên đường thuận buồm xuôi gió, hoan nghênh các vị bất cứ lúc nào cũng có thể đến Đại Đường."

Đến đây, Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo đối với vị Thái tử Lý Dĩ Tiện này ngược lại có chút hảo cảm, khách khí hơn nhiều so với lần đầu gặp mặt, gật đầu rồi chia tay, dẫn theo quân lính Đại Đường áp giải lương thảo hướng về Thiên Chi Nhai mà đi.

Mà khi đoàn người Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo đi rồi, vị đại tướng trấn thủ địa phương mới tiến lên thỉnh Lý Dĩ Tiện hồi đế đô, đồng thời vô cùng khó hiểu thỉnh giáo:

"Thái tử điện hạ, Đại Đường chúng ta làm thấp hèn mình như vậy, không tránh khỏi làm tổn hại uy danh đế quốc, cho dù chúng ta muốn giao hảo với họ cũng không cần Thái tử điện hạ ngài tự mình làm con tin cho họ chứ."

Nghe thấy câu hỏi của thuộc hạ, trên gương mặt nho nhã của Lý Dĩ Tiện lộ ra nụ cười đắng chát nhàn nhạt, xoay người nhìn hướng đã không còn thấy bóng người, thở dài thườn thượt...

Nếu không phải Đại Đường Đế quốc trọng văn khinh võ, nếu không phải đế quốc trải qua nội loạn đã sớm phá nát tan tành, hắn đâu cần phải thế này.

Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo ở biên giới từng chẳng hề để tâm mà nói rằng, vạn nhất đây là âm mưu của Đại Đường thì sao?

Vô Nhai tự tin đáp lại rằng có "Lam Sắc Thiểm Điện" ở đây, có thể thấy đối phương căn bản không để trăm vạn hùng binh của Đại Đường vào mắt. Để xóa bỏ sự nghi ngờ của Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo, hắn đã đi cùng suốt hành trình, lấy chính mạng sống của mình làm tin mới đổi được sự tín nhiệm của họ.

Mà dọc đường đi, Lý Dĩ Tiện cảm thấy may mắn vì quyết định của mình, may mắn là hắn không hề có nửa phần tính kế với đoàn người Tuyết Thiên Ngạo, may mắn là hắn đã dùng hành động của chính mình để đổi lấy sự tin tưởng của đối phương, nếu không hắn sẽ là Tần Tri Hiểu thứ hai...

Mà trên đường, khi Vô Nhai hỏi về cách nhìn của Tuyết Thiên Ngạo đối với Lý Dĩ Tiện, Tuyết Thiên Ngạo đã cho một đánh giá rất cao: Một người biết nhìn thời thế, một người có thể co có thể duỗi, chỉ cần cho thời gian, tương lai ắt làm nên nghiệp lớn...

Lý Dĩ Tiện xoay người hướng về phía đế đô bước đi, còn đoàn người Đông Phương Ninh Tâm thì đi tới chân núi Thiên Chi Nhai, chuẩn bị bước vào Dị giới, tìm kiếm cách khôi phục đôi mắt...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:586
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.