Sai Lầm Của Phượng Hoàng – Người Vợ Bị Ruồng Bỏ

Lượt đọc: 3490 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 890
Ta yêu chuộng hòa bình, nhưng các ngươi cứ ép ta động thủ

❊ ❊ ❊

Nhìn Lý Mạc Viễn vẻ mặt nắm chắc phần thắng, Tuyết Thiên Ngạo rất tử tế phối hợp.

"Phải."

Sự bình tĩnh trong mắt đã bị sự sắc bén thay thế, hàng mi dài đổ bóng nơi mi mắt, che đi những cảm xúc trong đáy mắt...

Rồng có vảy ngược, chạm vào tất chết. Vảy ngược lớn nhất của Tuyết Thiên Ngạo chính là Đông Phương Ninh Tâm và Tiểu Tiểu Ngạo, kế đến là cha mẹ chàng. Đây là hơi ấm duy nhất trong cuộc đời Tuyết Thiên Ngạo.

Lý Mạc Viễn thật không khôn ngoan, lại dám lấy di vật của mẫu phi Tuyết Thiên Ngạo ra để uy hiếp chàng. Cho dù hôm nay Lý Mạc Viễn tính toán thành công, thì ngày sau Tuyết Thiên Ngạo cũng sẽ báo đáp lại gấp bội...

Lý Mạc Viễn, ngươi đi đường ngươi, ta qua cầu ta. Ngươi muốn thiên hạ này, ta Tuyết Thiên Ngạo chưa bao giờ nghĩ tới việc tranh giành với ngươi, nhưng ngươi lại quá không khôn ngoan, hết lần này tới lần khác khiêu khích. Đã như vậy, ta Tuyết Thiên Ngạo chờ ngươi ra chiêu...

Quân Vô Lượng và Khuynh Tự Dã lo lắng nhìn Tuyết Thiên Ngạo. Nghe Lý Mạc Viễn nói như vậy, bọn họ hiểu rõ Kim Lũ Y này quan trọng thế nào với Tuyết Thiên Ngạo, nhưng mà...

Giao thiệp với kẻ như Lý Mạc Viễn, không khác gì làm việc với hổ, thời điểm này ở Vân Trung Thành mà lấy Kim Lũ Y này ra, hắn tuyệt không có ý tốt gì.

May thay, Tuyết Thiên Ngạo vẫn bình thản tự tại, không có lấy một chút nôn nóng, ánh mắt nhìn Kim Lũ Y kia cũng phẳng lặng như giếng khô.

Nhất thời khiến người ta không đoán ra nổi, rốt cuộc chàng có để ý chiếc áo này hay không. Dù sao cha mẹ Tuyết Thiên Ngạo đã mất từ lâu, mà Tuyết Thiên Ngạo, nói thật ra, chính là kẻ máu lạnh vô tình, người đã chết rồi, sao chàng lại để tâm đến đồ của người chết cơ chứ.

Kim Lũ Y không uy hiếp được Tuyết Thiên Ngạo sao? Lý Mạc Viễn không nghĩ vậy, hắn là một kẻ đánh cược, hắn không quan tâm Tuyết Thiên Ngạo có để ý hay không, hắn cứ đặt cược rằng Tuyết Thiên Ngạo để ý...

Khóe môi nhếch lên một nụ cười tà tứ: "Nói như vậy, chủ nhân của Kim Lũ Y này, hẳn phải là Thiên Ngạo các hạ rồi?"

Chủ nhân? Tuyết Thiên Ngạo nhìn Lý Mạc Viễn, không thừa nhận cũng không phủ nhận.

Thái độ này khiến Lý Mạc Viễn nhất thời không nắm chắc, nhưng đã đi đến bước này, hắn cũng không muốn lùi bước nữa. Bất luận Tuyết Thiên Ngạo nghĩ thế nào, hắn đều phải lợi dụng Kim Lũ Y này thật tốt, đổi lấy thứ mình muốn.

Địa cung Nhân giới bị hủy, bảy vị trưởng lão tử trận, toàn bộ Nhân giới đã rơi vào cảnh gió táp mưa sa, mà kẻ đầu sỏ lại đang ở ngay trước mặt, hắn lại không thể ra tay... Giờ đây, hắn bắt buộc phải tạo ra chút thành tích để chứng minh thực lực Thiếu chủ Nhân giới của mình.

Nụ cười trên mặt Lý Mạc Viễn càng rạng rỡ hơn, ẩn ý nói: "Quân tử không đoạt cái người khác yêu thích, chẳng phải nên vật quy nguyên chủ sao?"

"Vật quy nguyên chủ?" Tuyết Thiên Ngạo nghiền ngẫm bốn chữ này, ngay lúc mọi người đều tưởng chàng sẽ nói "phải", Tuyết Thiên Ngạo lại hỏi ngược lại: "Vật quy về nguyên chủ nào?"

Lời này vừa thốt ra, cả trường yên lặng, từng người không hiểu nhìn Tuyết Thiên Ngạo. Không nói thì thôi, vừa nói đã khiến Lý Mạc Viễn nghẹn họng, hai vợ chồng này trong phương diện này, cứ như đã bàn bạc với nhau vậy.

Đông Phương Ninh Tâm nhếch môi, trong mắt lộ ra tia cười đầy hứng thú. Vốn dĩ còn lo lắng Tuyết Thiên Ngạo sẽ vì sự xuất hiện của Kim Lũ Y mà tự loạn trận cước, xem ra... nàng vẫn đánh giá thấp tâm tính của Tuyết Thiên Ngạo. Người đàn ông này chững chạc, sớm đã biết cách thu phát cảm xúc tự do, nếu Lý Mạc Viễn có bản lĩnh lấy con trai bọn họ ra uy hiếp, có lẽ nàng và Tuyết Thiên Ngạo sẽ hoảng...

Lý Mạc Viễn bị Tuyết Thiên Ngạo chẹn họng như vậy, đúng là khó chịu vô cùng, nắm đấm dưới tay áo buông ra rồi siết chặt, siết chặt rồi lại buông, nụ cười trên mặt cũng cứng đờ, hồi lâu sau mới nói: "Nguyên chủ nào? Chẳng phải là của Thiên Ngạo các hạ sao?"

"Của ta? Trên đó có chữ 'Tuyết' là của ta sao?" Tuyết Thiên Ngạo nhìn Lý Mạc Viễn với vẻ mặt nhìn kẻ ngốc.

Lý Mạc Viễn hít sâu một hơi, không ngừng tự nhủ rằng Tuyết Thiên Ngạo cố ý, cố ý kích giận mình. Hồi lâu sau mới nén được ngọn lửa giận trong lòng, nụ cười trên mặt cũng khôi phục vẻ ôn hòa vốn có.

"Xem ra Thiên Ngạo các hạ không coi trọng Kim Lũ Y này, vậy ta hủy nó đi thì thế nào?" Chân khí trong tay ngưng tụ thành quả cầu... Lý Mạc Viễn hiểu, nếu Tuyết Thiên Ngạo không lên tiếng nữa, hắn sẽ không còn bậc thang để xuống, đến lúc đó, hắn nhất định phải hủy Kim Lũ Y này...

Một chiếc Kim Lũ Y chẳng có giá trị gì, giá trị lớn nhất của chiếc áo này nằm ở chỗ nó là của mẫu phi Tuyết Thiên Ngạo, mẫu phi của Tuyết Thiên Ngạo ngay cả thi cốt cũng không để lại, chỉ để lại mỗi chiếc Kim Lũ Y này...

Mọi người đều không dám thở mạnh, đều nhìn cuộc giao tranh không tiếng động của Lý Mạc Viễn và Tuyết Thiên Ngạo. Mồ hôi trên trán Chiêu Hoa thành chủ không ngừng rơi xuống. Hắn biết, hôm nay dù thế nào đi nữa, hắn cũng đã đắc tội với Tuyết Thiên Ngạo.

Món nợ này sớm muộn gì Tuyết Thiên Ngạo cũng sẽ tính với hắn. Nghĩ đến đây, Chiêu Hoa thành chủ vô cùng oán hận nhìn Lý Mạc Viễn. Lý thiếu chủ này thật đúng là thứ không bớt lo chút nào! Cũng chẳng biết phải lấy ra bao nhiêu linh dược mới có thể dẹp yên cơn giận của Tuyết Thiên Ngạo... Nghĩ đến những linh dược giá trị liên thành sắp phải dâng lên, Chiêu Hoa thành chủ đau như cắt...

Hủy? Lý Mạc Viễn nửa ngày không động thủ, Tuyết Thiên Ngạo liền hiểu, nếu chàng không lên tiếng thì cục diện bế tắc này sẽ không thể phá vỡ. Dưới sự mong đợi vô cùng của Lý Mạc Viễn, cuối cùng Tuyết Thiên Ngạo cũng nói một lời mềm mỏng: "Lý thiếu chủ muốn gì?"

Lý Mạc Viễn thở phào nhẹ nhõm, hắn biết ngay là Tuyết Thiên Ngạo để ý chiếc áo này mà. "Đã là vật quy nguyên chủ, Kim Lũ Y này đương nhiên là tặng cho Thiên Ngạo các hạ rồi." Đây coi như là được hời còn ra vẻ.

"Ồ?" Tuyết Thiên Ngạo không hề kích động giơ tay đón lấy. Lý Mạc Viễn bỏ ra bao nhiêu tâm tư thế kia, sao có thể không có chiêu bài phía sau...

"Nhưng mà..." Quả nhiên, Lý Mạc Viễn còn có đoạn sau. "Thứ trong tay các ngươi, có phải cũng nên vật quy nguyên chủ không?"

"Thứ trong tay chúng ta? Lý thiếu chủ ám chỉ thứ gì?" Chỉ cần Lý Mạc Viễn không hét giá trên trời, chàng có thể cân nhắc. Dù sao có những thứ có thể thay thế, nhưng cũng có những thứ không thể thay thế được. Ví dụ như Kim Lũ Y này... Tuyết Thiên Ngạo có thể lùi một bước nhỏ, cũng chỉ đến thế mà thôi...

"Thái Hư Thần Giáp và Liễu Vân Đằng, những thứ này là của Nhân giới." Lý Mạc Viễn cố nén sự vui sướng trong lòng, báo ra thứ mình muốn.

"Lý Mạc Viễn, ngươi đang nói đùa sao? Một chiếc Kim Lũ Y, ngươi mở miệng ra là đòi hai món thần khí." Tuyết Thiên Ngạo cười lạnh một tiếng, ánh mắt sắc bén liếc nhìn Chiêu Hoa thành chủ, khiến Chiêu Hoa thành chủ sợ đến mức hai chân run rẩy.

Hắn biết ngay mà, biết ngay mà, đúng là phiền toái! Chiêu Hoa thành chủ vô cùng hy vọng thời gian có thể quay ngược trở lại, hắn tuyệt đối sẽ không nhất thời hứng khởi mà đem Kim Lũ Y này ra khoe khoang cho Lý Mạc Viễn xem...

"Tuyết Thiên Ngạo, giá trị của Kim Lũ Y, đối với ngươi mà nói là không thể dùng tiền để đo đếm." Điểm này Lý Mạc Viễn rất chắc chắn, nếu không đã không vội vã lấy ra ở Vân Trung Thành như thế.

"Quả thật, giá trị của Kim Lũ Y đối với ta không thể dùng tiền để đo đếm, cho nên nó không thể giao dịch được. Lý Mạc Viễn... không phải ngươi vừa nói vật quy nguyên chủ sao? Thực ra ta luôn cho rằng, thứ này nằm trong tay ai, người đó chính là chủ nhân..."

Dứt lời, Tuyết Thiên Ngạo bay lên không trung, Phá Thiên Thương từ trên trời giáng xuống, đâm thẳng vào mặt Lý Mạc Viễn... Đàm phán đổ vỡ, chàng cũng chẳng có hứng thú tiếp tục với Lý Mạc Viễn nữa.

Kim Lũ Y nằm trong tay Lý Mạc Viễn thêm một khắc, lòng chán ghét của chàng đối với Lý Mạc Viễn lại tăng thêm một phần. Vân Trung Thành thì đã sao? Không lập kế hoạch trước thì đã sao? Tuyết Thiên Ngạo chàng không ngại đánh một trận, không có trận chiến nào là không máu lạnh... Dự tính xấu nhất, chẳng qua là bọn họ bị người của Vân Trung Thành và Nhân giới truy sát...

Thay đổi đột ngột khiến sắc mặt Lý Mạc Viễn thay đổi, vội vàng lùi lại, dựng lên phòng ngự: "Tuyết Thiên Ngạo, ngươi có ý gì..."

Đáng chết, quy tắc của Vân Trung Thành là, trong Vân Trung Thành không cho phép Ngũ giới đánh nhau, mâu thuẫn của Ngũ giới thì ra khỏi Vân Trung Thành mới được đánh.

"Chính là ý ngươi thấy đấy. Lý Mạc Viễn, ta vốn không muốn ra tay ở Vân Trung Thành, nhưng ngươi cứ ép ta động thủ... Ngươi biết đây là Kim Lũ Y của mẫu phi ta, vậy hẳn phải hiểu, người có thể mang Kim Lũ Y tới là ai rồi..."

"Tuyết Thiên Ngạo, ý ngươi là phụ hoàng của ngươi chết ở Vân Trung Thành?" Lý Mạc Viễn không phải kẻ ngu xuẩn, Tuyết Thiên Ngạo chỉ điểm một chút là hắn hiểu ngay... Chỉ là hắn hoàn toàn không ngờ tới, người của Trung Châu, ngoại trừ bọn họ ra, còn có người có thể đến Hồng Hoang, đến Ngũ giới...

"Nói đúng rồi đấy." Tuyết Thiên Ngạo không hề che giấu sự phẫn nộ, sát khí đằng đằng nhìn về phía Chiêu Hoa thành chủ, thần sắc băng lãnh kia hệt như đang nhìn một kẻ đã chết... Lý Mạc Viễn đã tìm cho chàng một lý do đường đường chính chính để diệt Vân Trung Thành.

"Thiên, Thiên Ngạo Thần Vương, hiểu lầm, là hiểu lầm..." Chiêu Hoa thành chủ đẫm mồ hôi. Theo lý mà nói, nhờ các loại linh dược, hắn cũng sở hữu thực lực Thiên Thần, nhưng đối mặt với sát khí của Tuyết Thiên Ngạo, không biết vì sao, ngay cả dũng khí ra tay hắn cũng không còn.

"Hiểu lầm sao? Vô ích thôi, đã là hiểu lầm thì cứ hiểu lầm mãi đi. Mối thù giết cha không đội trời chung, Chiêu Hoa thành chủ, món nợ này chúng ta tính cho rõ luôn đi."

Sau khi buông lời tuyên chiến này, Lăng Tử Sở, Quân Vô Lượng và Khuynh Tự Dã lập tức không khách khí nữa, ba người nhanh chóng gia nhập cuộc chiến. Lăng Tử Sở nhảy tới bên cạnh Tuyết Thiên Ngạo, vừa vặn đỡ lấy một chiêu của Lý Mạc Viễn: "Thiên Ngạo Thần Vương, kẻ này cứ giao cho ta đi, cao thủ của Vân Trung Thành này còn rất nhiều..." Hắn muốn rửa sạch nỗi nhục khi Diệp Phi Dương trốn thoát khỏi tay mình.

Tuyết Thiên Ngạo biết bây giờ mình vẫn chưa phải đối thủ của Lý Mạc Viễn, liền gật đầu, xoay người dùng một thương hất văng Chiêu Hoa thành chủ, kẻ đang định cướp đoạt Kim Lũ Y.

"Chiêu Hoa thành chủ, ta tuy từng nói thứ này nằm trong tay ai là của người đó, nhưng phiền ngươi nhớ kỹ, đồ của Tuyết Thiên Ngạo ta, ngoại trừ ta ra, bất kỳ kẻ nào cũng đừng hòng đụng vào." Chiếc Kim Lũ Y giá trị liên thành, Tuyết Thiên Ngạo tiện tay nhét vào trong ngực. Đối với chàng, thứ này quan trọng không phải ở giá trị, mà là ba chữ "Tuyết" thêu trên đó.

"Tuyết Thiên Ngạo, đừng tưởng ngươi là Thần Vương của Quang Minh Thần Điện thì có thể muốn làm gì thì làm, chuyện của Vân Trung Thành ta chưa tới lượt ngươi làm chủ. Muốn báo thù giết cha? Được thôi... hôm nay ngươi chủ động ra tay với Vân Trung Thành ta, nếu ngươi chết ở đây, người của Quang Minh Thần Điện cũng không làm gì được ta."

Chiêu Hoa thành chủ giận rồi... Nhìn dáng vẻ này của Tuyết Thiên Ngạo, rõ ràng là muốn lấy việc này làm cái cớ để chiếm làm của riêng Vân Trung Thành. Hừ... đồ nhãi ranh ngu dốt. Cả triệu năm nay, vị chủ nhân Ngũ giới nào mà chẳng có ý đồ với Vân Trung Thành, nhưng chưa một ai thành công cả. Bất kỳ giới nào độc chiếm Vân Trung Thành, đều sẽ trở thành mục tiêu tấn công hợp lực của bốn giới còn lại, Tuyết Thiên Ngạo này thật sự quá ngây thơ. Thù giết cha ư? Người chết ở Vân Trung Thành đếm không xuể, nếu ai cũng tới tìm Vân Trung Thành báo thù, thì hắn chẳng phải bận chết sao...

Tuyết Thiên Ngạo hừ lạnh một tiếng, bay vọt lên không trung, hai tay nắm Phá Thiên Thương, từ trên cao giáng xuống, nện thật mạnh vào Thành chủ phủ... "Rầm..." Thành chủ phủ Vân Trung Thành xa hoa vô cùng, trong khoảnh khắc sụp đổ mất một nửa... "Chờ diệt thành đi, Chiêu Hoa thành chủ..."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:857
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.