Sai Lầm Của Phượng Hoàng – Người Vợ Bị Ruồng Bỏ

Lượt đọc: 3611 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 982
Không gian vỡ vụn

❊ ❊ ❊

Tiểu Băng Thử ngoan ngoãn nằm trong tay Vô Nhai, nhìn Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo, một người thi triển Không Gian Tĩnh Chỉ Thuật, một người thi triển Tinh Không Chi Lực, lặng lẽ cúi đầu, che giấu sự chua xót trong lòng.

Muốn khống chế người có thể điều khiển Diệt Thiên Nỗ, quả nhiên là si tâm vọng tưởng.

Không biết giờ nó hối hận còn kịp không, Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo liệu có thể tin tưởng nó một lần nữa hay không?

Tiểu Băng Thử mang vẻ mặt nặng nề.

Tuyết Thiên Ngạo hoàn toàn không bị ngoại cảnh ảnh hưởng, trong lúc Đông Phương Ninh Tâm chuẩn bị Không Gian Tĩnh Chỉ, Tuyết Thiên Ngạo đã bắt đầu ngưng tụ Tinh Không Chi Lực.

Nắm đấm vung lên, sức mạnh trong cả trời đất như hồng thủy vỡ đê, ồ ạt đổ về phía sơn động.

Nhìn qua chỉ là cái vẫy tay nhẹ nhàng, nhưng lại nặng tựa vạn cân, giữa không trung ẩn hiện một luồng khí lưu, theo cú vung tay của Tuyết Thiên Ngạo mà chập chờn lên xuống.

Còn chưa ra tay, toàn bộ sơn động đã bắt đầu run rẩy, những tảng đá lớn trong khoảnh khắc rơi xuống đã hóa thành bột mịn, hòa vào trong Tinh Không Chi Lực của Tuyết Thiên Ngạo.

"Đây chính là sức mạnh của Tinh Không sao?" Tiểu Băng Thử thầm tặc lưỡi.

Người mà Diệt Thiên Nỗ chọn trúng quả nhiên không đơn giản.

Tiểu Băng Thử nhìn Đông Phương Ninh Tâm rồi lại nhìn Tuyết Thiên Ngạo.

Hai người này đều có tư cách trở thành chủ nhân của Diệt Thiên Nỗ, vậy việc nó cần làm tiếp theo không phải là nghĩ cách để Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo dần quen với sự dẫn dắt của nó, mà là đưa Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo đến trước mặt Diệt Thiên Nỗ, để Diệt Thiên Nỗ lựa chọn xem chủ nhân mới của nó là ai.

Tiểu Băng Thử lặng lẽ cúi đầu.

Có lẽ đây chính là định mệnh.

Nó vừa mới ra lệnh cho Hoàng Tuyền Huyền Vũ buông bỏ kiêu ngạo của thần thú, thần phục nhân loại, giờ đây liền đến lượt nó.

Trong lúc Tiểu Băng Thử đang rối rắm, Tinh Không Chi Lực mà Tuyết Thiên Ngạo chưởng khống càng lúc càng mạnh, ầm ầm... những tảng đá lớn trong sơn động dưới tác động của Tinh Không Chi Lực đều biến thành bột mịn.

Hai vị Kim Y Thần Vương trốn thoát từ Bát Trận Đồ, còn chưa kịp xử lý vết thương trên người, đã bị tình cảnh trước mắt dọa cho kinh ngạc.

Không biết từ khi nào, trước mặt bọn họ xuất hiện một cái hố sâu vạn mét, hố sâu không ngừng lún xuống, Tinh Không Chi Lực vô cùng vô tận đang lao nhanh vào trong sơn động, khiến hai vị Kim Y Thần Vương không dám lại gần nửa bước.

"Đại ca? Chuyện này là sao? Tinh Không Chi Lực? Trong Ngũ Giới còn có người biết sử dụng Tinh Không Chi Lực ư?" Thần Vương vóc người thấp bé mặt đầy kinh hãi.

Chuyện này phải lập tức bẩm báo Thánh Sứ đại nhân, người như vậy quá nguy hiểm.

Nhưng nghĩ lại, động tĩnh lớn như vậy, Thiên Địa Quy Tắc sao lại không biết, thế nhưng tại sao Thiên Địa Quy Tắc lại không ra tay, chẳng lẽ việc này là do Thiên Địa Quy Tắc cho phép?

Thần Vương vóc người cao lớn cũng nghĩ như vậy, đôi mắt nhìn cái hố lớn không ngừng lún xuống, thần tình phức tạp.

"Tinh Không Chi Lực mạnh mẽ như thế, nếu không có sự cho phép của Thiên Địa Quy Tắc thì không thể nào tồn tại được. Chúng ta hãy tạm thời quan sát biến hóa, đối mặt với sức mạnh khủng khiếp như vậy, lúc này lao lên quá mức thiếu khôn ngoan, chờ, chờ người phát ra Tinh Không Chi Lực tiêu hao hết chân khí rồi tính tiếp."

Tinh Không Chi Lực tuy uy lực lớn, nhưng cái giá phải trả để sử dụng nó cũng rất lớn.

Trừ phi là thực lực trên Thần Vương, bằng không sau cú đánh này, nếu không có ba canh giờ để hồi phục, tuyệt đối không còn khả năng tái chiến.

Mà Thiên Địa Quy Tắc tuyệt đối sẽ không cho phép Ngũ Giới chi chủ sở hữu Tinh Không Chi Lực, điểm này Thần Vương vóc người cao lớn vô cùng khẳng định.

"Thảo nào kẻ xông trận lại không coi trọng Cửu Thiên Chi Kim và Tinh Không Vẫn Thạch trong Bát Trận Đồ, hóa ra là vì bảo vật tốt hơn nằm ở đây." Thần Vương vóc người thấp bé tự cho là thông minh nói.

Rõ ràng, Thần Vương vóc người cao lớn cũng vô cùng tán đồng cách nói này, gật đầu, đôi mắt đặt trên cái hố lớn trước mặt, dáng vẻ thâm trầm khó đoán.

"Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ chực sẵn phía sau. Người bên trong định sẵn là làm áo cưới cho chúng ta rồi, chúng ta cứ chờ ở đây, đợi đối phương lấy được bảo vật bên trong ra, thừa dịp không phòng bị mà tru sát bọn chúng."

Thần Vương cao lớn làm một động tác giết người cướp của, tay vừa giơ lên đã đau đến mức hét lớn: "Xuy, đau chết lão tử rồi."

Hóa ra, vai phải của Thần Vương cao lớn bị lợi tiễn trong Bát Trận Đồ đâm trúng, đầu mũi tên vẫn còn găm trên người hắn.

"Đại ca, huynh cẩn thận một chút, để đệ giúp huynh rút mũi tên ra." Thần Vương vóc người thấp bé ân cần tiến lên, trong lòng thầm tính toán.

Lát nữa người bên trong xông ra, hắn sẽ trốn ở phía sau, để Thần Vương cao lớn xông lên.

Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ chực sẵn phía sau.

Hắc hắc, không đến cuối cùng, sao biết được ai là chim sẻ.

"Xuy..." Chưa kịp mơ mộng về tương lai tốt đẹp, Thần Vương thấp bé vừa cử động, vết thương trên người lại bị đụng đến, máu chảy không ngừng.

Hai vị Thần Vương đi ra từ Bát Trận Đồ, toàn thân gần như không chỗ nào lành lặn, nếu không phải tảng đá lớn kia đã rơi xuống, hai người bọn họ sớm đã bị tảng đá đè thành thịt nát rồi.

Ngay lúc hai người đang than đau vì ngoại thương trên người, từ trong cái hố sâu hoắm truyền ra một giọng nói khiến họ chấn động:

"Không Gian Tĩnh Chỉ!"

"Hắc Ám Thần Vương? Lại là nhóm người Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo, ta sớm nên nghĩ tới mới phải, cao thủ ở Băng Xuyên Tùng Lâm này, ngoại trừ chúng ta thì cũng chỉ có bọn họ." Trước khi Không Gian Tĩnh Chỉ phát động, Thần Vương cao lớn vô cùng uất ức.

Đồ của Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo, không dễ cướp đâu.

Thần Vương thấp bé lại không có suy nghĩ như vậy, người vì tiền mà chết, chim vì ăn mà vong.

Biết người gây ra cái hố lớn này là ai, hắn ngược lại càng thêm yên tâm, hai vị Thần Vương bọn họ mà không xử lý nổi mấy tên Thiên Thần kia thì thật là trò cười.

Sau khi Không Gian Tĩnh Chỉ, tiếp theo xảy ra chuyện gì, chỉ có người trong sơn động mới biết.

Tuyết Thiên Ngạo vung nắm đấm, đánh về phía vị trí mà Đông Phương Ninh Tâm chỉ định: "Tinh Không Hoàng Quyền."

Dải Tinh Không Chi Lực tựa như cự long kia, theo cú đấm này của Tuyết Thiên Ngạo đánh ra, toàn bộ bộc phát.

Ầm rắc...

Tinh Không Chi Lực đánh vào không gian hư vô, một tiếng nổ lớn vang lên, không gian xuất hiện một vết nứt.

Lăng lệ, phong mang, hủy diệt tất cả, đây chính là sức mạnh của Tinh Không.

Khí tức đặc thù thuộc về không gian, trong nháy mắt tràn ngập toàn bộ sơn động.

Phương vị đã đúng, vậy mọi chuyện dễ xử lý rồi.

Một vết nứt là chưa đủ, dưới sự tĩnh chỉ của không gian, Tuyết Thiên Ngạo cũng không lo vết nứt này sẽ tự khôi phục, thừa dịp cơ hội này, Tuyết Thiên Ngạo triệu hồi Long Kiếm, lợi dụng Tinh Không Chi Lực còn sót lại, lần nữa đánh về phía vết nứt không gian.

"Tinh Không Thiểm Điện."

Tinh Không Chi Lực còn lại, vờn quanh trên Long Kiếm, một tia sáng vụt qua.

"Ầm... rắc!"

Từng đạo tia chớp lấy Long Kiếm làm môi giới, mang theo uy thế trời đất, bổ về phía không gian kia. Khí thế và sức mạnh kinh người có thể trong chớp mắt hóa vạn vật thành tro bụi.

Sau mười đạo tia chớp, Không Gian Tĩnh Chỉ kết thúc, Tinh Không Chi Lực tiêu hao hết, cũng đồng thời... mảnh vụn không gian bay đầy đất.

"Chúng ta vào thôi."

Nhìn khoảng không gian hư vô kia bị xé toạc một lỗ hổng, phơi bày trước mắt mọi người, Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo hài lòng mỉm cười.

Lúc trước, không gian của Hồng Nham Thánh Sứ, họ phá nát từ bên trong, lần này họ lại tìm vị trí không gian từ bên ngoài, rồi đánh nát nó.

Xem ra, sau này không gian của bất kỳ ai cũng không thể nhốt được họ nữa.

Không gian, cũng chỉ đến thế mà thôi.

Đám người bay thân tiến vào, ngay khi họ bước vào không gian của chủ nhân Lăng Nguyệt Động Phủ, toàn bộ sơn động trong nháy mắt hủy diệt, còn lỗ hổng bị Tuyết Thiên Ngạo xé rách cũng đã tu sửa hoàn tất...

Nhìn khoảng không gian rộng bằng căn mật thất, Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo chỉ có thể nói là bội phục.

Không phải bội phục thực lực của chủ nhân Lăng Nguyệt Động Phủ, mà là bội phục sự thông minh của hắn.

Thu nhỏ không gian lại bằng một căn mật thất, không những có thể đảm bảo tính ẩn mật của không gian, còn có thể giảm bớt sức mạnh cần thiết để duy trì không gian.

Dẫu sao, không gian nhỏ như vậy, dù là Ngũ Giới chi chủ cũng có thể duy trì nó nghìn năm bất biến.

Xem ra thực lực của chủ nhân Lăng Nguyệt Động Phủ không phải cao nhất, nhưng quả thực là kỳ tài trời đất, từ Bát Trận Đồ là có thể thấy được, chủ nhân Lăng Nguyệt Động Phủ này rất biết cách mượn ngoại lực.

Nếu Đông Phương Ninh Tâm đoán không lầm, không gian này của chủ nhân Lăng Nguyệt Động Phủ đã mượn sức mạnh của Hoàng Tuyền Huyền Vũ.

Nếu không, không gian này sẽ không khéo lại xây ngay phía trên thủy trì mà Hoàng Tuyền Huyền Vũ đang ở.

Không gian rất nhỏ, cho nên mọi thứ đều một cái là nhìn thấu, thần khí gì đó ngay cả cái bóng cũng không thấy đâu.

Chính giữa không gian có một tảng đá đen khổng lồ, tảng đá đen tỏa ra khí tức âm lãnh, khiến người ta không dám lại gần.

Chính giữa tảng đá đen cắm một thanh kiếm, lưỡi kiếm cắm chắc chắn vào trong tảng đá, không có lấy một tia khe hở, giống như cùng tảng đá đen là một thể.

Thân kiếm thon dài, lưỡi kiếm ánh bạch quang, dưới sự tôn lên của tảng đá đen, tỏa ra khí tức túc sát của chiến trường máu sắt.

Thanh kiếm này, trong nháy mắt thu hút sự chú ý của bốn người Đông Phương Ninh Tâm!

"Kiếm tốt!"

"Không ngờ, đúng là Côn Ngô Kiếm đứng thứ ba trong Hồng Hoang thần khí." Đông Phương Ninh Tâm mỉm cười lắc đầu.

Lúc trước nàng còn cười, thanh kiếm trong Bát Trận Đồ này, không lẽ là Côn Ngô Kiếm sao, không ngờ lại đúng là vậy.

Đây coi là trùng hợp sao?

"Nếu chỉ là Côn Ngô Kiếm, vậy chúng ta vẫn là lỗ." Tuyết Thiên Ngạo bước tới, lạnh lùng nhìn Tiểu Băng Thử một cái.

Tiểu Băng Thử ủy khuất kêu "Chít" một tiếng.

"Không thể như vậy được, không thể vì tôi phạm một lỗi lầm mà vơ đũa cả nắm như thế, thực ra tôi cũng chưa làm gì cả, hay nói cách khác là chưa kịp làm gì."

Tiểu Băng Thử u sầu nhìn Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo một cái, phát hiện hai người căn bản không thèm nhìn nó, liền uất ức vẽ vòng tròn trong lòng bàn tay Vô Nhai.

Nó nhận lỗi là được chứ gì?

Nó không dám nữa là được chứ gì?

Ở nơi Tiểu Băng Thử không nhìn thấy, Đông Phương Ninh Tâm bật cười thầm.

Sau chuyện của Tiểu Thần Long, Đông Phương Ninh Tâm có thể hiểu được tâm trạng của Tiểu Băng Thử.

Thần thú địa vị càng cao, càng không muốn bị khế ước, dù không bị nô dịch, chỉ cần có một quan hệ khế ước tồn tại, cũng sẽ khiến địa vị của thần thú sụt giảm.

Chỉ là nàng thực sự không hiểu, con Tiểu Băng Thử này sao lại cho rằng, họ có năng lực khế ước với nó.

Phải biết rằng, cô và Tuyết Thiên Ngạo đều không thể khế ước thần thú nữa rồi.

Trước khi câu đố này được giải đáp, nàng vẫn không cách nào buông xuống sự đề phòng trong lòng.

Vì vậy, giữa họ duy trì như thế này là được rồi.

Nàng lắc đầu với Tuyết Thiên Ngạo: "Ở đây chắc chắn không chỉ có Côn Ngô Kiếm, nó sẽ không lừa chúng ta đâu."

"Nó" ở đây là chỉ Tiểu Băng Thử.

Dù thế nào đi nữa, Đông Phương Ninh Tâm vẫn tin tưởng Tiểu Băng Thử.

Mặc kệ Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo có nhìn thấy hay không, Tiểu Băng Thử đều ở một bên gật đầu lia lịa, để chứng minh mình không lừa người.

"Chúng ta cứ lấy Côn Ngô Kiếm ra trước đã." Tuyết Thiên Ngạo đã sớm kiểm tra tảng đá đen một lượt, không phát hiện bất kỳ cơ quan nào.

Tảng đá đen hồn nhiên nhiên thiên thành, ngoại trừ Côn Ngô Kiếm ở chính giữa, không có nửa tia khe hở, nếu còn bảo vật khác ở đây, điểm đột phá duy nhất chính là thanh Côn Ngô Kiếm này.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:857
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.