Siêu Cấp Binh Vương

Lượt đọc: 2130 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1605
Báo Tin

❊ ❊ ❊

Kachiya đã dám nghĩ đến chuyện ám sát Bớt, nghĩ đến việc đoạt quyền, thì chắc chắn không thể là không chuẩn bị gì cả. Cũng không thể nào không có sự sắp đặt nào, chỉ sợ trong phủ Nguyên thủ quốc gia này cũng có rất nhiều tai mắt của hắn, giúp hắn giám sát nhất cử nhất động của Bớt, biết rõ từng hành động, lời nói của Bớt. Cho nên Diệp Khiêm không dám mạo hiểm, đi từ cửa chính mà bị tai mắt phát hiện thì kế hoạch của anh coi như hỏng bét.

Những ngày này Bớt rất bận rộn, có lẽ là biến đau thương thành sức mạnh, con trai cả Nội Hy chết khiến lòng ông ta khó lòng chịu đựng. Nhưng quan trọng nhất là, dù không muốn tin, ông ta cũng phải thừa nhận sự lợi hại của Lang Nha. Trận đầu tiên đánh rất đẹp mắt, đập tan quân cướp biển xâm phạm, quan trọng hơn là sau khi Lang Nha trấn giữ tại đây, lũ cướp biển và phần tử khủng bố dường như đều tan thành mây khói. Ông ta thậm chí không dám tin, rốt cuộc Lang Nha có sức mạnh thế nào mà có thể khiến lũ cướp biển và phần tử khủng bố kiêng dè đến vậy. Trong lòng ông ta cũng không nhịn được mà hơi động tâm, nghĩ xem có nên giữ Lang Nha lại không, biết đâu có thể giúp ông ta ổn định Ang-gô-la.

Làm vua và Nguyên thủ quốc gia lâu như vậy, Bớt làm sao không hiểu thực ra Ang-gô-la không bình lặng như vẻ bề ngoài, bên trong sóng ngầm cuộn trào. Đây cũng là một lý do rất quan trọng khiến ông luôn nỗ lực tìm cách nắm lấy quyền quân sự trong tay mình.

Ngay lúc Bớt đang trầm tư, cửa sổ phía sau đột nhiên mở ra, một bóng người nhảy từ ngoài vào khiến ông giật mình. Quay đầu thấy là Diệp Khiêm, lông mày Bớt không khỏi nhíu lại, trên mặt hiện lên vẻ khó chịu và cả sự kinh ngạc, không hiểu rốt cuộc Diệp Khiêm leo vào từ phía sau bằng cách nào. Hừ lạnh một tiếng, Bớt nói: "Tiên sinh Diệp, anh là kẻ trộm sao? Có cửa không đi lại phải leo cửa sổ."

Diệp Khiêm mỉm cười nhạt, nói: "Tôi cũng muốn đi cửa chính chứ, tôi đâu có rảnh rỗi sinh nông nổi mà không dưng đi leo tường mạo hiểm, lỡ xảy chân là mất mạng như chơi đấy."

"Hừ!" Bớt hừ một tiếng, nói: "Anh vào đây tìm tôi thế này, chắc là có chuyện quan trọng gì đúng không? Ngồi đi. Uống trà hay cà phê?"

Diệp Khiêm vội lắc đầu nói: "Chuyện tôi đến đây không được để bất cứ ai biết, nếu không thì tôi đã chẳng cần phải leo tường làm gì."

Bớt ngẩn ra một chút, ngạc nhiên hỏi: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Có liên quan đến lũ cướp biển và phần tử khủng bố kia à? Cũng không đúng, nhiệm vụ của anh lần này chính là đối phó với chúng, đâu có gì khuất tất, tại sao phải leo tường vào?"

"Cũng có thể nói là có liên quan đến lũ cướp biển đó, nhưng còn nghiêm trọng hơn thế." Diệp Khiêm nói, "Vua Bớt, ông có biết lai lịch của lũ cướp biển và phần tử khủng bố đó không?"

Bớt lắc đầu nhẹ nói: "Sao tôi biết được, quân đội Ang-gô-la mỗi lần đi càn quét đều không lần nào chạm mặt lũ cướp biển đó, làm sao mà rõ thân phận của chúng. Anh nói vậy ý là anh đã biết rồi? Biết rồi thì mau nói đi, đừng có lòng vòng, tôi không thích chờ đợi."

"Đừng vội." Diệp Khiêm mỉm cười nhẹ nói, "Đêm Lang Nha đặt chân đến Ang-gô-la, có đám cướp biển đến tập kích, chắc là chúng tưởng chúng ta chưa chuẩn bị kỹ càng nên muốn đánh úp, nhưng lại bị chúng tôi dẫn vào bẫy và đánh tan tác. Theo điều tra của chúng tôi, lũ cướp biển đó là cướp biển Somali, thuộc một trong những băng nhóm, người của Đội vệ binh Puntland."

"Đội vệ binh Puntland?" Mày Bớt khẽ nhíu lại, nói: "Những tên cướp biển này từ trước tới nay làm việc khá có chừng mực, gốc rễ của chúng ở châu Phi nên không gây rối nghiêm trọng đối với các quốc gia châu Phi. Hơn nữa, chúng thường chỉ cướp bóc trên biển, sao lần này lại đột nhiên chạy đến vùng biển Ang-gô-la gây chuyện?"

"Lúc đầu tôi cũng có suy nghĩ giống vua Bớt, Lang Nha tôi và cướp biển Somali được xưng là cặp đôi mạnh nhất trên biển và đất liền, trước nay nước sông không phạm nước giếng. Tôi cũng từng tìm hiểu đôi chút về chúng, chúng quả thật đúng như vua Bớt nói, hiếm khi đi cướp bóc ở vùng duyên hải nước khác, thường chỉ cướp bóc trên biển. Cho nên, tôi đã đặc biệt đến Somali một chuyến." Diệp Khiêm nói. Ngừng một lát, Diệp Khiêm nói tiếp: "Vua Bớt, ông đoán xem tôi nghe ngóng được tin tức gì?"

"Kẻ nội gián dẫn đến à?" Bớt khẽ cau mày nói.

"Bingo!" Diệp Khiêm búng tay một cái nói, "Vua Bớt quả không hổ danh là vua của Ang-gô-la, nói trúng tim đen rồi. Lũ cướp biển đó là do một nhân vật có tầm ảnh hưởng của Ang-gô-la dẫn đến, đó cũng là một lý do rất quan trọng khiến quân đội Ang-gô-la vây quét bao nhiêu lần mà đến cái bóng của chúng cũng không thấy."

"Là ai?" Bớt giận dữ hét lên, lại có kẻ ăn cây táo rào cây sung, cấu kết với lũ cướp biển đến làm loạn đất nước mình, sao ông có thể dung thứ, tự nhiên là vô cùng phẫn nộ.

"Đại tướng Kachiya." Diệp Khiêm nói.

"Nói bậy, Kachiya là Tư lệnh quân khu của Ang-gô-la, sao hắn lại làm vậy, anh đang vu khống." Bớt nói, "Anh nghĩ anh nói bừa như vậy là tôi sẽ tin anh sao? Anh muốn chia rẽ nội bộ."

Diệp Khiêm mỉm cười nhạt nói: "Tôi chia rẽ nội bộ làm gì? Việc đó có lợi lộc gì cho tôi? Tướng quân Kachiya có tạo phản hay không, thực ra chẳng liên quan mấy đến tôi, Ang-gô-la là phúc hay họa cũng chẳng liên quan gì đến tôi cả. Tôi chỉ cảm thấy nhận tiền của người thì phải giải quyết tai họa cho người, đã nhận tiền của ông thì đương nhiên không hy vọng ông gặp chuyện, nếu không thì tôi đi đòi tiền ai đây. Nếu ông cho rằng tôi đang chia rẽ, vậy chúng ta không còn gì để nói nữa, đến lúc chuyện thực sự xảy ra, hy vọng vua Bớt đừng trách tôi không báo trước." Nói xong, Diệp Khiêm đứng dậy muốn rời đi. Một chiêu lạt mềm buộc chặt rất đơn giản nhưng lại thường rất hiệu quả.

"Đợi đã!" Bớt gọi anh lại. Thực ra với Kachiya, Bớt không phải không có lòng đề phòng, những năm này ông luôn nỗ lực gom quyền quân sự về tay mình, nhưng người phản đối quyết liệt nhất chính là Kachiya. Diệp Khiêm nói về Kachiya như vậy, thực ra trong lòng Bớt vẫn rất tin tưởng.

Bớt khựng lại một chút nói: "Anh có bằng chứng gì không? Tại sao hắn lại làm vậy?"

"Chuyện như thế này làm sao có thể để lại bằng chứng được? Tôi chính là nhân chứng, nếu ông không tin thì tôi cũng chịu." Diệp Khiêm nói, "Còn về việc tại sao hắn lại làm vậy, tôi nghĩ trong lòng ông còn rõ hơn tôi chứ? Theo tôi được biết, vua Bớt những năm này luôn nỗ lực muốn phân giải quyền quân sự trong tay các Tư lệnh quân khu, nhưng phản ứng của Kachiya là dữ dội nhất, điều này đủ chứng minh hắn rất không muốn giao lại binh quyền trong tay mình. Tôi cũng không muốn giấu ông, mấy ngày trước, chính là vừa nãy Kachiya còn tìm tôi, hy vọng tôi có thể giúp hắn ám sát ông."

Bớt kinh ngạc thốt lên: "Ám sát tôi? Những gì anh nói là thật sao?"

"Chuyện thế này sao có thể mang ra đùa giỡn được, tự nhiên là thật rồi." Diệp Khiêm nói.

"Tại sao anh lại nói với tôi? Tôi nghĩ hắn chắc chắn đã đưa ra cho anh điều kiện rất hậu hĩnh nhỉ? Tại sao anh không đồng ý với hắn? Đồng ý với hắn thì lợi ích anh nhận được sẽ lớn hơn nhiều so với việc giúp tôi đấy chứ?" Bớt nói.

"Đúng vậy, hắn nói với tôi rằng, chỉ cần tôi hoàn thành nhiệm vụ này, sau đó hắn sẽ cho tôi một mảnh đất ở Ang-gô-la để làm căn cứ của Lang Nha." Diệp Khiêm nói, "Lợi ích này quả thực rất hậu hĩnh, nhưng tôi hiểu rõ, Kachiya căn bản không hề thật lòng hợp tác với tôi, hắn chỉ lợi dụng tôi mà thôi. Sao tôi có thể làm công cụ, để hắn dùng như quân cờ sai khiến được? Vả lại, Lang Nha tôi chỉ là một tổ chức lính đánh thuê, tôi hoàn toàn không hứng thú với đấu tranh chính trị ở Ang-gô-la."

"Hắn dự định ám sát tôi khi nào?" Bớt hỏi.

"Ngày mai." Diệp Khiêm nói, "Ngày mai vua Bớt chẳng phải được mời đến dự tiệc tại nhà hắn sao? Hắn chính là muốn lợi dụng lúc đó để ám sát ông. Vừa nãy hắn còn muốn giữ tôi lại nhà hắn, không cho tôi ra ngoài cho đến khi ngày mai kết thúc. Tôi đã cố hết sức mới thoát ra được, nhờ vậy mới có thời gian để nói cho ông biết toàn bộ sự việc. Còn việc ông tin hay không thì đó không phải chuyện của tôi, những gì cần làm tôi đã làm rồi."

"Tại sao anh lại giúp tôi?" Bớt hỏi.

Diệp Khiêm mỉm cười nhạt nói: "Tôi vừa nói rồi, tôi không giúp ông, là giúp chính tôi, tôi không muốn tham gia vào cuộc đấu tranh chính trị ở Ang-gô-la. Lang Nha tôi chỉ là một tổ chức lính đánh thuê, không hứng thú với mấy cuộc đấu tranh chính trị này. Hơn nữa, nếu tôi giúp Kachiya thì cũng đồng nghĩa với việc đẩy Lang Nha vào đường chết, chuyện ngu ngốc như vậy tôi không làm đâu."

Bớt gật đầu nhẹ, xem chừng đã tin lời Diệp Khiêm. Nghĩ kỹ lại cũng đúng là như vậy, ông hiểu rõ con người Kachiya, nếu sự việc thành công, sao hắn có thể để Diệp Khiêm sống mà rời đi chứ? "Ngày mai anh đi dự tiệc cùng tôi." Bớt nói.

Diệp Khiêm giả vờ ngẩn ra một chút, ngạc nhiên nói: "Sao ông còn đi qua đó? Hắn đã tính toán kỹ càng để đối phó với ông mà? Tôi tin rằng hắn không chỉ sắp đặt một quân cờ là tôi đâu, nếu tôi không phối hợp hành động với hắn, chắc chắn hắn còn có người khác làm thay, ông qua đó chẳng phải rất nguy hiểm sao?"

Thực ra Diệp Khiêm đương nhiên hy vọng Bớt đi, nếu không thì kế hoạch của anh thực hiện thế nào? Anh cũng nắm bắt rất rõ tâm lý của Bớt, nói những lời như vậy, Diệp Khiêm hiểu rõ Bớt chắc chắn sẽ không nhịn được mà muốn đi.

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.