Phòng nghỉ rất yên tĩnh, chẳng bao lâu sau, Vương Thanh đã thiếp đi. Vương Thanh cứ ngỡ sau khi trải qua bao nhiêu chuyện như vậy, cùng với sự sợ hãi, đau đớn và hoảng loạn, cô sẽ không thể ngon giấc, nhưng cô không ngờ rằng, khi nằm trên giường tầng dưới, cô lại nhanh chóng chìm vào giấc ngủ an lành.
Diệp Hạo Nhiên lắng nghe tiếng thở đều đặn của Vương Thanh, khẽ mỉm cười. Anh nằm trên giường, chờ đợi tàu cập bến. Đan dược bất tử! Diệp Hạo Nhiên có chút kỳ vọng, liệu có thực sự đạt được cảnh giới bất tử hay không, rất ít người có thể nói rõ ràng. Và nếu như thực sự có đan dược bất tử, liệu người dùng có trực tiếp thăng cấp lên hàng ngũ Bất tử Vương Hầu hay không?
Diệp Hạo Nhiên nheo mắt, anh nghĩ về chiếc lá đó, nghĩ về lá trà đó, nghĩ về đóa Băng Vân Tuyết Liên thần kỳ kia. Xem ra việc có thể luyện chế ra viên đan dược bất tử này, thực chất yếu tố may mắn chiếm phần rất lớn. Hơn nữa, ước chừng cả đời này, à không, mấy trăm năm nay, cũng chỉ có viên đan dược bất tử trong tay anh là luyện thành mà thôi.
Diệp Hạo Nhiên nghĩ đến chuyện Hoàng Tinh Thạch. Hoàng Tinh Thạch là vật anh bắt buộc phải có, không thể vì một viên Hoàng Tinh Thạch mà làm mất đi cơ hội luyện chế đan dược bất tử của mình, như vậy thì quá lỗ. Dù sao thì Hoàng Tinh Thạch cũng không phải là thứ gì quá trân quý, chỉ vì nó xuất hiện quá ít, rất khó hình thành mà thôi, nhưng người bình thường sẽ không có nhu cầu với Hoàng Tinh Thạch.
Khi Diệp Hạo Nhiên đang miên man suy nghĩ, con tàu bắt đầu cập bến. Diệp Hạo Nhiên đứng dậy, nhìn ra phía ngoài. Trên vùng biển ngoài kia, sương mù bao phủ mờ mịt. Tất nhiên, cửa sổ ở đây không thể mở được vì đang ở dưới khoang tàu, Diệp Hạo Nhiên cũng không cách nào xem xét tình hình bên ngoài. Anh đứng dậy, nói với Vương Thanh đang ngủ: "Này, Vương Thanh, dậy thôi, đến bờ rồi."
Vương Thanh dụi mắt, sau khi ngủ một giấc, cô nhận thấy trạng thái tinh thần của mình tốt hơn hẳn. Vương Thanh gật đầu với Diệp Hạo Nhiên, nói: "Cảm ơn anh. Phải rồi, sau khi lên bờ, anh có muốn đến nhà tôi ở không?"
Diệp Hạo Nhiên xua tay nói: "Tôi không có thói quen làm rể tới nhà đâu."
"Dẹp đi!"
"Ở đây không có di động, không có điện thoại, các người phải cẩn thận một chút."
Tề Sơn đang nói chuyện, thấy Diệp Hạo Nhiên và Vương Thanh cùng bước xuống tàu, gã cau mày, nói: "Vương Thanh, cô định rời đi cùng vị quý ông này sao?"
"Tôi về nhà." Vương Thanh nói, rồi không quan tâm đến Tề Sơn nữa, trực tiếp đi về hướng khác. Đến nơi, cô lên một chiếc xe van, vẫn là chiếc Wuling Hongguang do Hoa Hạ sản xuất, rồi ngồi chiếc xe đó rời đi.
Tề Sơn cau mày, nhưng khi thấy Diệp Hạo Nhiên và Vương Thanh tách nhau ra ở đây, gã cũng thở phào nhẹ nhõm. Sau đó gã hừ một tiếng, nhìn Diệp Hạo Nhiên với vẻ không hài lòng. Gã đối xử với Vương Thanh khá tốt, dù sao Vương Thanh cũng coi như là đồng hương, hơn nữa Tề Sơn biết Vương Thanh không phải loại phụ nữ lẳng lơ. Cô xinh đẹp, tính cách ngoan ngoãn lại rất đáng yêu, Tề Sơn luôn hy vọng Vương Thanh có thể gả cho cháu trai của mình, như vậy thì thật hoàn mỹ.
Diệp Hạo Nhiên không nghĩ nhiều, nhìn hai chiếc xe buýt trung chuyển sang trọng, anh bước lên chiếc xe đang chạy về phía đại sảnh triển lãm. Hầu hết mọi người đều đến chiếc xe này, dù sao thì thứ thu hút nhất trên đảo Las lúc này chính là buổi triển lãm vật phẩm trân quý đó. Còn về đánh bạc và các hoạt động giải trí khác, mặc dù những dự án này trên đảo Las cũng khá hấp dẫn, nhưng vào lúc này thì chẳng có mấy người đến đây vì mấy thứ đó.
Diệp Hạo Nhiên chọn một chỗ ngồi trên xe rồi ngồi xuống. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, lúc này khi đã lên đảo, hơi nước đã không còn quá nhiều. Chỉ là giữa đêm khuya, cũng không thể nhìn rõ đường xá cụ thể, nhưng Diệp Hạo Nhiên phán đoán, nơi này hẳn là có rất nhiều đồi núi.
"Này, xin hỏi ở đây có người không?" Một giọng nói vang lên, Diệp Hạo Nhiên ngẩng đầu lên, chỉ thấy Hắc Mân Côi đang đứng bên cạnh mình, cười tủm tỉm hỏi.
Diệp Hạo Nhiên nói: "Mời ngồi, quý cô xinh đẹp."
Hắc Mân Côi ngồi xuống cạnh Diệp Hạo Nhiên, nói: "Anh cũng thật dũng cảm đấy, lúc trên tàu, anh giúp đỡ nữ phục vụ đó như vậy. Hơn nữa, tôi cứ tưởng anh sẽ nhân cơ hội đó mà hạ gục cô nàng phục vụ đó chứ, không ngờ anh lại chẳng làm gì cả. Nhìn một 'cây cải trắng' non nớt như vậy chạy mất, anh không thấy xót xa sao?"
Diệp Hạo Nhiên lườm Hắc Mân Côi một cái, nói: "Sao cô biết tôi không hái cây cải trắng đó?"
Hắc Mân Côi cười khúc khích, lên tiếng: "Tất nhiên là tôi biết rồi, vì tôi ở ngay phòng bên cạnh các người đấy. Tôi đã nghiêm túc lắng nghe suốt nửa đêm, kết quả thật là cụt hứng, chẳng có âm thanh nào cả."
"Này, cô đúng là biến thái thật đấy, đêm hôm khuya khoắt, cô nghe ngóng âm thanh gì chứ, không sợ nghe xong rồi lại khao khát khó chịu sao?" Diệp Hạo Nhiên nói. Anh nói chuyện với kiểu phụ nữ phương Tây như Hắc Mân Côi thì quả thực không cần quá dè dặt, bởi vì những người phụ nữ này đều cởi mở hơn nhiều.
Hắc Mân Côi cười lớn, nói: "Tôi chỉ muốn đánh giá sức chiến đấu của anh qua âm thanh thôi mà? Kết quả là sức chiến đấu của anh quá thấp, căn bản là không có gì. Cây cải trắng non nớt như vậy mà anh cũng bỏ qua, oa, không lẽ anh bị 'yếu' thật đấy chứ?"
Diệp Hạo Nhiên cười bất lực, nói: "Nếu cô đã nói vậy, hay là chúng ta tìm cơ hội thử xem sao?"
"Hì hì, thôi bỏ đi, kẻo anh tự ti rồi không dám gặp tôi nữa, thì làm sao tôi cùng anh hoàn thành nhiệm vụ đây." Hắc Mân Côi cười nói, rồi cô tùy tiện chỉ về phía một tảng đá ngầm không xa, hạ giọng nói: "Thấy không, chỗ đó chính là nơi chúng ta đã hẹn, tàu ngầm đang ở gần khu vực đó."
Diệp Hạo Nhiên gật đầu.
Diệp Hạo Nhiên và Hắc Mân Côi trò chuyện suốt dọc đường, hơn nữa còn là những câu chuyện pha trộn giữa đứng đắn và bông đùa. Những người khác trong chiếc xe buýt trung chuyển này nghe mà thấy buồn bực, khó chịu. Họ cảm thấy bất bình, cho rằng vận đào hoa của Diệp Hạo Nhiên quá vượng. Tất nhiên họ không phải thèm khát Hắc Mân Côi, những người này đều là thương nhân giàu có, họ chỉ cần búng tay một cái là đã có những người phụ nữ xinh đẹp hơn Hắc Mân Côi chủ động tiến tới. Lý do họ không phục là bởi vì trong hoàn cảnh này, Diệp Hạo Nhiên vậy mà vẫn có thể tay trái ôm, tay phải ấp, cuối cùng họ đều quy kết là do Diệp Hạo Nhiên còn trẻ.
Diệp Hạo Nhiên và Hắc Mân Côi nói chuyện được một lúc thì xe buýt trung chuyển khởi động, quay đầu rồi chạy về phía trung tâm hòn đảo. Đường đi hơi gập ghềnh và xung quanh rất tối, nhưng chạy được khoảng mười phút, đèn đường và ánh sáng bắt đầu xuất hiện. Tiếp đó, chiếc xe buýt đi vào một cánh cổng lớn tựa như tường thành. Sau khi đi qua cánh cổng đó, bên trong bỗng chốc trở nên sáng sủa. Người ở đây tuy không nhiều nhưng đèn điện rất sáng. Tại khu vực trung tâm, một kiến trúc hình vòm sừng sững đứng đó, xung quanh còn có rất nhiều khách sạn, trung tâm tắm rửa các loại, tất nhiên là còn có rất nhiều cửa tiệm nhỏ. Những cửa tiệm này quanh năm buôn bán các loại hàng hóa bất hợp pháp, phổ biến nhất là đồ cổ, bởi vì chuyện đồ cổ này, ngay cả khi bị bắt thì án phạt cũng không nặng.
Đến trước một quảng trường, tài xế xe buýt trung chuyển lên tiếng: "Mọi người xuống xe đi, phòng triển lãm này đến sáng ngày kia mới mở cửa, vì vậy tôi đề nghị mọi người chọn một khách sạn tốt, chơi đùa thoải mái một ngày nhé."
Diệp Hạo Nhiên và Hắc Mân Côi xuống xe. Hắc Mân Côi xem xét xung quanh một lượt rồi vẫy tay với Diệp Hạo Nhiên, nói: "Tôi còn có việc, đi trước đây, anh xong việc của mình thì liên lạc với tôi."
Diệp Hạo Nhiên gật đầu. Anh tùy tiện bước vào một khách sạn, giá khách sạn rất đắt, nhưng đối với nhóm người như Diệp Hạo Nhiên, giá cả chỉ là một con số mà thôi, không ai quá bận tâm đến điều này, mọi người chú trọng tận hưởng hơn.
Diệp Hạo Nhiên ở trong phòng. Anh nhìn ngắm nơi này từ cửa sổ, nơi đây giống như đấu trường La Mã cổ đại vậy, xung quanh là những bức tường cao, giữa các bức tường là một cánh cổng khổng lồ, và tất cả các công trình đều nằm bên trong bức tường này. Bên ngoài bức tường, Diệp Hạo Nhiên đoán là nơi ở của cư dân trên đảo cùng với vườn tược của họ.
Diệp Hạo Nhiên suy nghĩ một lát, nhìn thời gian, anh không thấy buồn ngủ. Diệp Hạo Nhiên đẩy cửa sổ ra, rồi nhẹ nhàng nhảy vào màn đêm. Anh cần phải thám thính địa hình nơi này trước. Tuy chỉ là một việc không mấy khó khăn, nhưng Diệp Hạo Nhiên muốn đảm bảo thành công 100%, anh bắt buộc phải cẩn trọng tuyệt đối.
Diệp Hạo Nhiên nhảy lên nóc khách sạn, rồi quan sát xung quanh. Có rất nhiều cửa tiệm nhỏ trông khá bí ẩn xung quanh đây, các cửa tiệm này đều đã đóng cửa. Diệp Hạo Nhiên biết rằng, ngày thường những cửa tiệm này đều mở cửa kinh doanh. Nếu ai đó kiếm được đồ tốt mà không có cách nào bán đi, họ sẽ đến đây, bán lại cho các chủ tiệm này. Các chủ tiệm mua rẻ bán đắt, kiếm lợi nhuận chênh lệch. Tất nhiên, đối với những thứ như đồ cổ, còn cần phải xem xét nhãn quan của các chủ tiệm này nữa.
Diệp Hạo Nhiên quét mắt một vòng, rồi anh tung người nhảy vọt, rơi xuống một tòa nhà khác. Tòa nhà đó màu đỏ, bên trong vang lên không dứt những tiếng phụ nữ. Diệp Hạo Nhiên đảo mắt, mặc dù nơi này không phải nơi chuyên để ăn chơi, nhưng xem ra cũng không thiếu những dịch vụ kiểu này. Diệp Hạo Nhiên tiếp tục thăm dò xung quanh, anh tiến đến bức tường thành cao trăm mét, tay chân phối hợp, leo lên tường thành. Đến tận trên đỉnh bức tường, Diệp Hạo Nhiên đứng trên đầu tường nhìn ra xa. Phía xa sương mù mờ ảo, tuy là đêm tối, nhưng Diệp Hạo Nhiên vẫn cảm thấy vô cùng tĩnh mịch, quả là một nơi tốt. Đứng trên bức tường thành khổng lồ này, Diệp Hạo Nhiên đột nhiên cảm thấy khung cảnh nơi đây giống như trong anime "Attack on Titan" vậy, dùng một bức tường thành để ngăn cách hai thế giới bên trong và bên ngoài.
Diệp Hạo Nhiên quét mắt nhìn một lượt rồi tung người nhảy xuống, quay về khách sạn nghỉ ngơi.