Siêu Cấp Binh Vương

Lượt đọc: 4166 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3855
Phụ Nữ Cũng Có Ích

❊ ❊ ❊

Diệp Hạo Nhiên chỉ xuống miệng núi lửa dưới chân, nói: "Chính là nơi này, đi xuống từ đây, chính là nơi chúng ta cần tới. Nếu cô đủ can đảm, không bằng cứ xuống xem sao."

Emily quay đầu nhìn Diệp Hạo Nhiên, khó chịu nói: "Này, tôi thật sự ghét thái độ đại nam tử chủ nghĩa này của anh. Đừng tưởng phụ nữ chúng tôi đều là lũ nhát gan, càng đừng tưởng chúng tôi không làm được gì, hừ!" Nói đoạn, Emily lấy ra một cuộn dây thừng rất mảnh từ trên người. Sợi dây này được làm từ vật liệu nano, vô cùng dẻo dai, lại còn chống nước chống lửa, là loại dây thừng thiết yếu của đặc công, đoạn dây trên người Emily lại càng bền chắc hơn.

Emily hướng về phía Diệp Hạo Nhiên cười hì hì: "Thấy chưa, đây gọi là chuyên nghiệp. Anh ngay cả dây thừng cũng không có, làm sao mà xuống." Nói rồi, Emily buộc chặt dây thừng vào miệng núi lửa, đoạn cô nắm lấy dây thừng thả người tụt xuống dưới. Đồng thời, Emily còn vặn mở một chiếc đèn pin tầm xa cỡ nhỏ gắn trên cổ áo.

Diệp Hạo Nhiên không thể không khâm phục trang bị trên người Emily thật sự quá đầy đủ. Anh nhảy xuống miệng núi lửa, trong quá trình rơi xuống, ngón tay Diệp Hạo Nhiên liên tục bám víu vào vách đá, tốc độ liền chậm lại.

"Này." Tốc độ rơi của Diệp Hạo Nhiên tự nhiên nhanh hơn Emily, anh lên tiếng chào Emily đang ở giữa không trung.

Emily nhìn thấy Diệp Hạo Nhiên cứ nhảy nhót không ngừng như con ếch, liền khinh bỉ nói: "Anh là khỉ à? Lạc hậu thế, hơn nữa, chắc là ngón tay anh đau lắm nhỉ."

"Hì hì, tùy cô nói sao cũng được, dù sao thì tôi vẫn mạnh hơn cô. Ở nước chúng tôi, đàn ông đương nhiên nhất định phải mạnh mẽ hơn phụ nữ." Diệp Hạo Nhiên vừa nói, tốc độ rơi càng nhanh hơn. Sau khi đạp liên tiếp mấy cái lên vách tường, Diệp Hạo Nhiên cuối cùng cũng đáp xuống mặt đất.

Không bao lâu sau, Emily cũng đáp xuống. Sau khi hai chân chạm đất, cô dùng đèn pin trên cổ áo rọi xung quanh. Đôi mắt cô lộ vẻ kinh ngạc, lên tiếng: "Đây là... nơi này lại còn có một lối đi nằm ngang, đây là núi lửa đang hoạt động sao?"

"Núi lửa đã tắt, dù sao thì ước chừng cũng đã ít nhất mấy vạn năm không phun trào rồi." Diệp Hạo Nhiên lên tiếng, anh chỉ về phía xa, nói: "Đi thôi, cố gắng giữ tiếng động thật nhẹ, để cô mục sở thị dáng vẻ của đám quái vật kia, sau đó mới quyết định xem nên đặt vũ khí ở đâu."

Emily tự nhiên nắm lấy cánh tay Diệp Hạo Nhiên. Diệp Hạo Nhiên tất nhiên sẽ không từ chối động tác này, nó cho thấy Emily đang sợ hãi, đồng thời cũng cho thấy Emily đã coi mình là chỗ dựa trong lòng. Mối quan hệ này chính là điều mà Diệp Hạo Nhiên tận hưởng. Đèn pin của Emily rọi khắp hang động khổng lồ dưới đáy biển này, cô đã hoàn toàn bị chấn động, khẽ nói: "Nơi này thật sự quá tráng lệ. Nếu mua lại hòn đảo này rồi mở khu du lịch, tôi tin chắc sẽ phát tài ngay lập tức."

"Ồ, đây đúng là ý hay." Diệp Hạo Nhiên cũng dừng bước, nói: "Chuyện này đáng tin đấy, hay là cô mua đi, tôi đầu tư, chúng ta cùng làm một vố lớn."

Emily chỉ cười.

Diệp Hạo Nhiên lên tiếng: "Cười cái gì, tôi nói thật đấy, lợi nhuận cứ chia năm năm là được, tôi cũng không đòi thêm của cô đâu."

Emily nói: "Tiền đầu tư này nhiều lắm đấy, anh chắc chứ? Một người luyện võ như anh mà có nhiều tiền thế sao? Đừng nói là thường xuyên đi cướp ngân hàng đấy nhé."

Diệp Hạo Nhiên cười nhẹ, hai người vừa đi vừa trò chuyện trong lối đi này. Về sau, cả hai thậm chí còn bắt đầu thiết kế xem cái hang động khổng lồ này nên trang trí ra sao, xây dựng thế nào để du khách chơi mà thấy rùng rợn, chơi mà thấy vui vẻ.

Emily và Diệp Hạo Nhiên vừa đi vừa nói, bất tri bất giác đã tới cái hang tối om phía xa. Hang động bắt đầu trở nên nhỏ lại, đi tiếp về phía trước khoảng mấy trăm mét, trên mặt đất bắt đầu xuất hiện những quả trứng ghê tởm trông như sên trần. Diệp Hạo Nhiên làm thủ thế im lặng với Emily, sau đó anh chỉ về phía trước: "Ánh sáng kia, cô xem đi."

Đèn pin của Emily tuy nhỏ nhưng ánh sáng vô cùng tập trung, khoảng cách dò xét rất xa. Emily theo Diệp Hạo Nhiên tiến thêm vài bước, rồi chiếu đèn pin về phía xa. Nơi ánh sáng tập trung, chỉ thấy một con chim quái dị đen sì khổng lồ đang nằm bẹp trên vách đá. Nhìn thấy con cự điểu mặt người mình chim kia, Emily sợ hãi theo bản năng lùi lại. Dù cô đã biết sự tồn tại của loại quái vật này từ miệng Diệp Hạo Nhiên, nhưng khi thực sự nhìn thấy thứ này, cảm giác chấn động vẫn vô cùng mạnh mẽ.

Diệp Hạo Nhiên chỉ vào phía xa, thấp giọng nói: "Sâu không thấy đáy, cũng không biết xa bao nhiêu, chuyện này phải làm sao đây."

Emily nắm chặt lấy cánh tay Diệp Hạo Nhiên, cô rất sợ hãi, xua xua tay, rồi chỉ về phía sau, ra hiệu cho Diệp Hạo Nhiên lùi lại.

Diệp Hạo Nhiên và Emily đều lùi lại phía sau, lùi chừng cả ngàn mét, Emily mới thở phào nhẹ nhõm. Cô thực sự quá sợ hãi, cảnh tượng vừa rồi khiến cô cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

"Những thứ đó... rốt cuộc là thứ gì?" Emily lên tiếng hỏi.

"Làm sao tôi biết được, dù sao cũng là quái vật, hơn nữa còn cực kỳ hiếu sát. Một khi bị chúng phát hiện, hai chúng ta chắc chắn không có cách nào trốn thoát. Cô phải biết rằng, da của đám quái điểu này cứng rắn vô cùng, tựa như gang sống vậy, lợi hại lắm." Diệp Hạo Nhiên thở dài nói.

Emily gật đầu. Hiện giờ cô đã bình tĩnh lại, bắt đầu suy nghĩ cách giải quyết những con quái vật mặt người mình chim này. Emily lên tiếng: "Ý anh là những con quái vật này rất sợ lửa, đúng không?"

Diệp Hạo Nhiên gật đầu: "Chỉ có lửa mới trị được chúng thôi. Hình như cơ thể chúng cực kỳ sợ lửa, rất dễ bắt lửa."

Emily thở phào, nói: "Được rồi, như vậy thì chắc cũng tương đối dễ dàng. Chúng ta cần đo đạc độ sâu của cái hang đó trước, đảm bảo đạn cháy có thể bắn vào tận bên trong. Sau đó cần bố trí vị trí đặt pháo bắn, điều chỉnh độ cao của pháo, đảm bảo bao phủ được tất cả các khu vực. Ngoài ra, tại lối ra của hang động cần bố trí một lưới điện lửa, phòng ngừa có con quái vật nào xông ra ngoài. Tôi thấy đám quái vật này lợi hại vô cùng, chỉ sợ chúng không chết sạch, nhỡ còn sót lại một con xông ra khỏi miệng núi lửa, rồi lao tới nơi con người sinh sống, khi đó, tốc độ đẻ trứng của nó lại nhanh, không chừng thật sự giống như phim thảm họa, cả thế giới sẽ bị loại quái vật này chiếm đóng."

Diệp Hạo Nhiên nghe xong những lời của Emily, buồn bực nói: "Cô là nhà văn viết tiểu thuyết à? Sao mà giàu trí tưởng tượng thế."

"Tôi không có." Emily nói: "Anh thấy đấy, những quả trứng trên mặt đất kia, tuy ở nơi này không thể nở, nhưng không có nghĩa là những quả trứng này ra ngoài sẽ không nở được. Nếu thật sự có thể ấp nở thành công, đây chắc chắn là một bộ phim thảm họa rồi. Chưa nói gì khác, ít nhất Tây Ban Nha này là không thể ở nổi nữa."

Diệp Hạo Nhiên gật đầu, nói: "Được, được rồi, bây giờ chúng ta cần làm gì? Về phương diện này cô là chuyên gia, cô quyết định đi."

Emily nói: "Tôi lên tàu lấy một số thiết bị trước, đo đạc độ sâu hang động đó. Thông thường tôi sử dụng phương pháp đo khoảng cách bằng sóng siêu âm, nhưng nếu lũ chim này nhạy cảm với âm thanh của sóng siêu âm thì hỏng việc, nên tôi định dùng laser để đo khoảng cách, dùng bút laser và thiết bị thu để đo cự ly áng chừng. Còn nữa, chỗ pháo bắn kia phải chuyển hết xuống, đặt dưới đáy hang núi lửa mới được. Cần dùng dây đai nâng để chuyển hết số pháo đó xuống. Ừm, công trình cũng khá lớn đấy, cứ từ từ thôi, hy vọng sáng mai có thể xong xuôi. Chúng ta lên trước đi, những chuyện còn lại cứ để tôi chỉ huy là được."

Diệp Hạo Nhiên thấy Emily làm việc nhanh gọn như vậy, cũng thấy thoải mái, nói: "Được rồi, được rồi, tôi thừa nhận cô lợi hại. Dù sao cô cũng là chuyên gia, vậy thì tôi nghỉ ngơi đây."

Emily bật cười, nói: "Giờ còn nói anh là đàn ông nước Hoa Hạ không đấy?"

"Mẹ kiếp." Diệp Hạo Nhiên tỏ ý khinh bỉ Emily.

Emily leo theo dây thừng, bò ngược lên phía miệng núi lửa. Lần này Diệp Hạo Nhiên đành phải thừa nhận mình không phải đàn ông, bởi vì nếu không có dây thừng, anh cũng không có cách nào leo lên được. Diệp Hạo Nhiên mặt dày, mượn dây thừng của Emily để bò lên trên, sau khi tới chỗ cao, anh nhảy ra khỏi miệng núi lửa.

Emily thì đi trao đổi với Phí Mặc Cát và lên tàu lấy đồ. Hiện tại giao thông trên tàu khá thuận tiện, có trực thăng, còn có vài chiếc xe địa hình, vận chuyển pháo bắn hay gì đó cũng rất nhanh. Diệp Hạo Nhiên lười chẳng buồn hỏi han, đi dạo quanh hòn đảo ngắm cảnh, tiện thể phỏng đoán cái Pháp Nguyên Lực dưới sâu đáy hang kia rốt cuộc là thứ gì, rốt cuộc là thứ gì mà có thể khiến nơi này sản sinh ra nhiều quái vật đến thế.

Thật ra trong lòng Diệp Hạo Nhiên cũng từng có chút nghi hoặc. Anh thật sự muốn biết, mình làm vậy rốt cuộc là đúng hay sai. Dù sao thì đám quái vật mặt người mình chim này trông rất đáng sợ và cũng rất hung tàn, nhưng chúng chưa làm chuyện gì quá đáng, cũng chưa bay ra ngoài gây hại cho mạng sống con người. Ở một khía cạnh nào đó, chúng mới là nạn nhân, là những kẻ bị quấy rầy và bị xâm lược, tuyệt đối không thể nói là yêu quái. Nếu có thể, Diệp Hạo Nhiên thật sự hy vọng không phải làm hại đám quái vật này.

Chỉ là, thực lực của những thứ này quá mạnh mẽ, Diệp Hạo Nhiên căn bản không thể vào sâu trong đáy hang đoạt lấy món Thánh khí kia mà không làm hại chúng. Nếu tất cả chỉ là những sinh vật yếu ớt, Diệp Hạo Nhiên chắc chắn sẽ chọn cách tự mình đi sâu vào đoạt lấy Thánh khí. Trong tình huống hiện tại, mình mà đi vào thì chỉ có con đường chết.

Diệp Hạo Nhiên tuy không muốn giết những yêu vật kỳ lạ không rõ nguồn gốc này, nhưng vì Pháp Nguyên Lực, Diệp Hạo Nhiên cũng chỉ đành làm vậy. Nếu là trước kia, Diệp Hạo Nhiên còn có thể chịu đựng thêm một thời gian. Anh muốn Pháp Nguyên Lực, nhưng chưa đến mức phải sát sinh, chưa cấp bách đến thế. Nhưng bây giờ thì khác, bây giờ lão Markos đang tra cứu thông tin của mình, một khi tra ra tung tích của anh, thì bản thân anh và bạn bè của mình, Lâm Chi, Liễu Y Y ở Los Angeles, chắc chắn sẽ bị lão Markos hãm hại trong nháy mắt.

Không thể không làm.

Diệp Hạo Nhiên siết chặt nắm đấm, bất kể bên trong là gì, có thứ gì, mình cũng phải đoạt được Pháp Nguyên Lực đó.

Diệp Hạo Nhiên hít sâu một hơi, nằm trên một cái cây lớn, từ từ nhắm mắt lại...

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.