Siêu Cấp Binh Vương

Lượt đọc: 4667 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4266
Dạy Cho Một Bài Học

❊ ❊ ❊

Diệp Hạo Nhiên cùng Vô Song tiếp tục trò chuyện. Vô Song trong lòng vô cùng cảm động, cô nhìn Diệp Hạo Nhiên, thấp giọng nói: "Cảm ơn anh, anh Diệp, em thực sự... thực sự có thể về nhà rồi. Em cứ nghĩ cả đời này của mình sẽ phải trải qua như thế này chứ."

Diệp Hạo Nhiên mỉm cười với Vô Song: "Đúng vậy, em có thể về nhà rồi. Em không cần phải chịu đựng cái nắng gay gắt ở đây nữa. Sau khi về nước, em đắp mặt nạ vài lần là sẽ trở thành một đại mỹ nữ thôi, còn xinh đẹp hơn cả "cô gái trà sữa" nữa. Đến lúc đó, em có thể tìm một soái ca nhà giàu mà gả, cuộc sống hạnh phúc sẽ bắt đầu từ đây."

Vô Song nghe vậy liền cười vui vẻ: "Em không cần soái ca nhà giàu, em muốn tìm một người đàn ông giống anh để gả cơ. Anh Hạo Nhiên, anh thật tốt..."

Diệp Hạo Nhiên xoa xoa mũi nói: "Anh cũng là soái ca nhà giàu mà."

"..." Vô Song cạn lời một lát, rồi bật cười.

Hai người cười rất vui vẻ.

Vô Song khoác tay Diệp Hạo Nhiên, vừa trò chuyện thì chợt nhớ ra một việc, cô nói: "Ồ, đúng rồi, anh Hạo Nhiên, suýt nữa quên mất chưa nói với anh."

"Chuyện gì?" Diệp Hạo Nhiên ngạc nhiên nhìn Vô Song.

Vô Song nói: "Trước đây có một người bảo em cố ý tiếp cận anh, còn bảo em phải động tay động chân, giả vờ như đang tán tỉnh anh giống như tình nhân vậy. Đúng rồi, chính là cái người đưa anh đến đây đấy, rốt cuộc thì mục đích của hắn là gì nhỉ? Có phải hắn rất tốt với anh nên mới bảo em đến trò chuyện giải khuây cho anh không? Nhưng mà nói chuyện nãy giờ, em chẳng thấy anh có gì buồn phiền cả, ngược lại là em, trút hết bầu tâm sự với anh rồi."

Diệp Hạo Nhiên nhìn Vô Song, lúc này anh cũng nhận ra điều gì đó. Bản thân mình đến đây trước, sau đó gặp Vô Song, rồi Vô Song lại rất chủ động uống rượu trò chuyện với mình, thậm chí còn có những hành động thân mật, rồi chẳng bao lâu sau, Enis xuất hiện...

Diệp Hạo Nhiên nghĩ thông suốt mọi chuyện, cười ha ha nói: "Thì ra là vậy, xem ra hai gã Ivan với Nặc Nhĩ kia đúng là cứu tinh của em rồi. Chúng vốn định mượn em để khiến Enis hiểu lầm anh, không ngờ ba người chúng ta lại trò chuyện vui vẻ đến vậy. Chắc hẳn giờ tên đó đang đầy vẻ thất bại rồi."

Vô Song cũng hiểu ra, nói: "Hóa ra gã đó đúng là không phải dạng vừa, lại còn nhiều mưu mô quỷ kế như thế."

Hai người đang nói chuyện thì cửa quán bar bị đạp văng ra, sau đó ba người bước vào. Kẻ cầm đầu chính là Nate, gã này nhuộm tóc vàng. Nate dẫn hai kẻ đi vào quán bar Kim Hoàng, gã hất cằm cao ngạo. Phải biết rằng, từ giờ phút này, nơi đây đã là địa bàn của gã rồi, tất nhiên gã có lý do và tư cách để tự phụ.

Nate bước vào, rồi đi thẳng về phía Diệp Hạo Nhiên. Đến bên bàn của Diệp Hạo Nhiên, Nate liếc nhìn Vô Song, rồi lại nhìn Diệp Hạo Nhiên, hừ lạnh một tiếng.

Vô Song sợ hãi nép sau cánh tay Diệp Hạo Nhiên. Không hiểu sao, cô theo bản năng cảm thấy nấp sau lưng Diệp Hạo Nhiên là an toàn.

Diệp Hạo Nhiên ngước mắt nhìn Nate, anh nói: "Sao thế anh bạn, muốn uống chung một ly không?"

Nate cười lớn, để lộ hàm răng vàng ệch: "Anh bạn, gan cũng to đấy."

"Thì sao nào?" Diệp Hạo Nhiên nhìn Nate. Trong khi nói chuyện, Diệp Hạo Nhiên liếc nhìn xung quanh, anh có một trực giác, đây chắc chắn là trò quỷ của Ivan và Nặc Nhĩ. Diệp Hạo Nhiên cũng cạn lời với hai gã này, mưu hèn kế bẩn không dùng được thì dùng kế dương mưu, đúng là tác phong lính đánh thuê, chẳng có chút kỷ luật nào của đặc vụ Interpol cả.

Nate cười hắc hắc, ngồi xuống.

Diệp Hạo Nhiên chỉ vào bình rượu: "Muốn uống một ly không?"

Nate khinh bỉ nhìn Diệp Hạo Nhiên: "Loại như mày mà đòi uống chung với tao sao!" Nate vừa nói vừa chỉ vào Vô Song: "Người đàn bà này là của tao. Mày dám đụng vào cô ta, có phải sống chán rồi không, hả?" Nói xong, Nate rút ra một con dao phay lớn, ném phịch lên bàn.

"Á!" Vô Song sợ hãi hét lên một tiếng.

Diệp Hạo Nhiên cười khinh bỉ: "Hóa ra là vậy, được rồi, cũng đừng giấu giếm nữa, là hai gã người Mỹ sai mày tới đúng không?"

"Thả cái rắm của mày ra!" Nate cầm dao phay chỉ vào mặt Diệp Hạo Nhiên: "Hôm nay ông đây nhìn mày không vừa mắt, thế nên, hôm nay ông đây sẽ nắn gân cốt cho mày một trận. Còn nữa, cả đời này tao ghét nhất là loại mặt trắng như mày, nên tao phải cho mày biết, kiếp sau đừng có mà đầu thai thành cái dạng này nữa!" Nói đoạn, Nate vung dao phay chém thẳng vào đầu Diệp Hạo Nhiên.

Diệp Hạo Nhiên nheo mắt lại. Anh vốn tính khí khá tốt, nhưng tính khí tốt không có nghĩa là có thể bị người ta tùy ý chửi bới!

Diệp Hạo Nhiên tung một cú đá vào cái bàn, chiếc bàn nện thẳng vào ngực Nate, khiến gã nôn ra máu!

"Mẹ kiếp, còn tưởng mình là ông nội thiên hạ à." Diệp Hạo Nhiên nói xong, đứng dậy tát thẳng vào mặt Nate một cái, "chát" một tiếng, tát cho Nate ngất xỉu lăn đùng ra đất.

"Á!" Mọi người xung quanh bắt đầu la hét, nhưng đây không phải tiếng la hét hoảng sợ, mà là tiếng hò reo phấn khích. Có vẻ như người ở đây đã quen với cảnh đâm chém rồi.

Diệp Hạo Nhiên giẫm một chân lên chân Nate, sau đó đá một cước vào bụng gã, đá bay gã đi.

Thân hình Nate trượt trên mặt đất hơn mười mét, húc đổ ba cái bàn rồi mới dừng lại.

Hai gã đàn em phía sau Nate đều sững sờ. Chúng đã từng thấy đánh nhau, nhưng chưa từng thấy kiểu đánh nhau như thế này, quá là cường điệu. Chỉ trong chớp mắt, đã đấm đại ca của chúng ra bã.

Diệp Hạo Nhiên ngoắc ngón tay với hai gã đàn em của Nate. Hai tên kia vội vàng lắc đầu, lùi lại phía sau. Chúng biết mình so với Diệp Hạo Nhiên thì còn kém xa lắm.

Diệp Hạo Nhiên bĩu môi, đánh nhau ở đây thật chán, mấu chốt là đám người này vẫn còn dừng lại ở thời đại dùng dao phay gạch đá, đến cả một khẩu súng lục cũng không có.

Hai tên đàn em của Nate dìu Nate lên, chạy như bay. Chúng sợ hãi quá rồi, cứ thoát thân trước đã.

Diệp Hạo Nhiên cũng không còn tâm trạng uống rượu nữa. Anh để lại ít tiền rồi nói: "Này, Vô Song, nhớ mở điện thoại lên nhé, đợi khi nào anh làm xong việc ở đây, lúc về sẽ đưa em đi cùng."

Vô Song vội vàng gật đầu, thấp giọng nói: "Vâng, anh Hạo Nhiên, anh mau đi đi. Tên này tỉnh lại chắc chắn sẽ quay lại tìm anh gây phiền phức đấy. Ngay cả ông chủ quán bar của tụi em cũng không dám đụng đến bọn chúng. Anh mau đi đi, mấy hôm nay em cũng không đi làm đâu, sẽ ở nhà đợi tin anh."

Diệp Hạo Nhiên ừ một tiếng, cùng Vô Song ra khỏi quán bar.

Diệp Hạo Nhiên thực sự chẳng để tâm. Anh đi bộ trở về khách sạn, trong lòng lẩm bẩm, hai thằng cha Ivan và Nặc Nhĩ kia, không nghĩ cách hoàn thành nhiệm vụ, mà cứ chăm chăm mấy chuyện vặt vãnh này, lát về phải dạy dỗ bọn chúng một trận mới được.

Về đến khách sạn, Diệp Hạo Nhiên đi thẳng đến phòng của Enis. Đẩy cửa phòng Enis ra, phát hiện Ivan và Nặc Nhĩ đang định rời đi.

Ivan và Nặc Nhĩ gọi Enis về, tất nhiên không phải để bàn công chuyện, chúng chỉ muốn tách Enis ra, rồi để đám người Nate dạy dỗ Diệp Hạo Nhiên mà thôi. Ivan và Nặc Nhĩ đều biết võ công của Enis lợi hại đến mức nào, nếu Enis có mặt ở đó thì mười gã Nate cũng không phải đối thủ. Thế nên Ivan và Nặc Nhĩ đã gọi Enis về trước, hơn nữa, để phủi sạch quan hệ của mình, chúng cũng đi theo về. Như vậy, sau khi Diệp Hạo Nhiên bị đánh, chúng sẽ có chứng cứ ngoại phạm.

Lúc này, Ivan và Nặc Nhĩ ước chừng Diệp Hạo Nhiên chắc đã bị đánh tàn phế rồi, nên chuẩn bị đến quán bar xem trò vui. Chỉ là hai gã không ngờ, vừa mới đứng dậy thì đã thấy Diệp Hạo Nhiên đi vào.

Diệp Hạo Nhiên cũng không khách sáo, nhìn Ivan và Nặc Nhĩ, lên tiếng: "Ô kìa, hai vị đây là chuẩn bị đi đâu thế?"

Ivan và Nặc Nhĩ nhìn thấy Diệp Hạo Nhiên thì đều sững sờ. Chúng tưởng Diệp Hạo Nhiên phải bò về với gương mặt đầy vết thương, ai ngờ lại thấy anh trở về như người không có việc gì.

"Anh... anh sao lại..." Nặc Nhĩ nhìn Diệp Hạo Nhiên, muốn hỏi sao anh vẫn bình an vô sự.

Ivan đầu óc nhạy bén hơn, gã lập tức đưa tay lên bịt miệng Nặc Nhĩ lại: "Anh Diệp, anh đến đúng lúc lắm, lát nữa chúng ta phải bàn bạc chuyện hành động tối nay đây."

Diệp Hạo Nhiên hừ lạnh một tiếng, hai tay dang ra, túm lấy cổ áo Ivan và Nặc Nhĩ, rồi "phịch" một tiếng, ném cả hai tên lên ghế sofa.

"Anh làm gì thế!" Enis đột nhiên đứng bật dậy, nhìn Diệp Hạo Nhiên, cô rất ngạc nhiên, không biết tại sao Diệp Hạo Nhiên lại nổi giận đùng đùng như vậy.

Diệp Hạo Nhiên đóng cửa lại, nói: "Thay cô dạy dỗ thuộc hạ. Mẹ kiếp, hai gã này đến đây không tích cực tham gia nhiệm vụ thì thôi, lại cứ thích giở trò tiểu xảo. Bảo bọn chúng tự nói xem đã làm ra trò trống gì đi!"

Enis cau mày, quay đầu nhìn Ivan và Nặc Nhĩ. Cô biết đầu óc Ivan vốn rất linh hoạt, nên hỏi: "Nặc Nhĩ, chuyện gì vậy, ngươi nói xem!"

"Không có gì không có gì, bọn tôi chỉ là..." Ivan lập tức giành trả lời.

"Câm miệng!" Enis quát lớn một tiếng. Cô tiếp tục nhìn Nặc Nhĩ, nói: "Nặc Nhĩ, ngươi nói, rốt cuộc là chuyện gì? Thành thật khai báo với ta, ta sẽ tha cho các ngươi, nếu không thì đừng trách ta không niệm tình xưa nghĩa cũ!"

Nặc Nhĩ nghe vậy thì rụt cổ lại, nói: "Chuyện là thế này đại tỷ, chúng tôi... chúng tôi thực sự không nhìn nổi cảnh thằng mặt trắng này với chị, nên chúng tôi mới..."

Nặc Nhĩ kể lại sự việc, nghe mà Enis dở khóc dở cười.

Nặc Nhĩ nói xong liền lẩm bẩm: "Chúng tôi cũng không ngờ, hóa ra võ công của anh Diệp lại giỏi đến thế."

Enis hừ một tiếng: "Võ công của anh Diệp còn giỏi hơn ta nhiều, huống hồ là hai người các ngươi! Hơn nữa, ta và anh Diệp, tối hôm đó trong phòng là đang trị thương, không hề bẩn thỉu như các ngươi tưởng tượng!"

"Thật sao?" Ivan và Nặc Nhĩ đồng thời nhìn Enis đầy ngạc nhiên. Enis cau mày, rồi cô bước tới bên cạnh Diệp Hạo Nhiên: "Đương nhiên là thật. Nhưng mà, tuy trước đây giữa ta và anh Diệp không có gì, nhưng nếu anh Diệp muốn, thì giữa chúng ta vẫn có thể xảy ra chút gì đó, đúng không nào, Diệp Hạo Nhiên?"

Diệp Hạo Nhiên cười ha ha: "Được rồi, tôi cũng lười so đo, nói chuyện nhiệm vụ đi. Đêm nay các người hãy nhắm vào những kẻ xung quanh Kensandi mà tìm đột phá khẩu, còn tôi sẽ đi dò thám các thế lực lớn tại địa phương, tìm kiếm các nhà buôn vũ khí khả nghi..."

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.