Sáng ngày hôm sau, sau khi thức dậy và dùng bữa sáng xong, Diệp Khiêm đang đắn đo xem mình nên đến nhà họ Công Tôn lấy số tài vật đấu giá trước, hay là đi dự yến tiệc của nhà Mông Nguyên. Dù sao thì nhìn thái độ của nhà Tuyết Vô Tâm hôm qua, họ hận không thể lôi kéo Diệp Khiêm đi làm khách ngay khi buổi đấu giá kết thúc để trò chuyện chi tiết, hòng thắt chặt quan hệ.
Kết quả... Diệp Khiêm lại ngỡ ngàng nhận ra mình đã nghĩ quá nhiều. Cậu chờ đợi hơn một tiếng đồng hồ mà vẫn chẳng thấy ai đến mời đi dự tiệc cả.
Diệp Khiêm nhún vai,Ký nhiên người nhà Mông Nguyên không tới, vậy thì cậu cứ đi xem số đan dược mình đấu giá được đổi lại bao nhiêu tài vật là được.
Nghĩ là làm, Diệp Khiêm rời khách sạn, đi về phía Đan Hương Phường của nhà Công Tôn.
Trên đường đi, mọi thứ vẫn bình lặng, dù đi vài bước lại nghe người ta bàn tán xôn xao, thảo luận về vị Luyện Đan Đại sư thần bí này. Có người kinh ngạc, có người nghi hoặc, có người sùng bái vô cùng, cũng có kẻ khinh thường, cho rằng có lẽ cậu ta chỉ gặp may mắn, tình cờ nhặt được số đan dược này trong một bí cảnh thượng cổ nào đó.
Đối với những điều này, Diệp Khiêm chỉ thấy buồn cười. Khi tới trước cửa Đan Hương Phường, do ảnh hưởng từ buổi đấu giá, Hàn Băng Thành trở nên náo nhiệt phồn hoa gấp mấy lần so với trước khi khai chiến. Đan Hương Phường, cửa hàng đan dược có hậu thuẫn là nhà Công Tôn, việc kinh doanh tất nhiên càng thêm bùng nổ. Ai cũng biết vị Luyện Đan Đại sư thần bí đã ủy thác đan dược tuyệt phẩm cho nhà Công Tôn đấu giá, vậy nên, dù chẳng ai biết rõ quan hệ giữa nhà Công Tôn và vị Luyện Đan Đại sư này là gì, nhưng chắc chắn là rất thân thiết.
Nếu không, tại sao Diệp Khiêm không tìm đến nhà Hàn Lâm?
Chính vì điều này, họ luôn nghĩ rằng Diệp Khiêm có quan hệ tốt với nhà Công Tôn, và nhà Công Tôn chắc chắn đã nhận được không ít lợi lộc từ chỗ Diệp Khiêm. Thần đan tuyệt phẩm gì đó thì họ không dám nghĩ tới, dù sao cũng quá đắt đỏ và cũng đã đấu giá xong rồi.
Nhưng những loại đan dược tốt khác thì chắc chắn vẫn còn chứ nhỉ? Nếu có thể kiếm được vài viên, cũng coi như chuyến đi này không uổng phí.
Vì lý do của Diệp Khiêm, việc kinh doanh của Đan Hương Phường nhà Công Tôn vô cùng bùng nổ.
Đây là điều mà Công Tôn Long không hề ngờ tới, thực tế thì lúc này Công Tôn Long chẳng có tâm trí nào để ý đến chuyện kinh doanh của Đan Hương Phường. Bán mấy loại đan dược thông thường đó thì có ý nghĩa gì chứ? Bán vài trăm viên cũng chẳng bằng được một viên đan dược cấp bậc tuyệt phẩm!
Vốn dĩ Công Tôn Long định vừa kết thúc buổi đấu giá là tìm Diệp Khiêm ngay, kết quả Diệp Khiêm lại bị Tuyết Vô Tâm lôi đi thẳng. Công Tôn Long không kịp xoay xở, sáng nay đang định tìm xem có nên đi hỏi thăm tình hình của Diệp Khiêm hay không, thì mới phát hiện ra họ thậm chí còn chẳng biết Diệp Khiêm đang ở đâu.
Đây quả là một sai lầm quá lớn, Công Tôn Long vô cùng tự trách. May mà nhị thúc Công Tôn Thiên Hùng đã an ủi vài câu, dù sao thì trước đây khi Công Tôn Long muốn theo dõi Diệp Khiêm để dò la thực hư, chính Công Tôn Thiên Hùng đã ngăn cản hắn.
Đang lúc lo lắng thì nghe thấy tiểu nhị thông báo: Diệp Đại sư đã tới.
Công Tôn Long tức thì vui mừng khôn xiết, bước nhanh như bay chạy ra ngoài, cung kính đón Diệp Khiêm vào. Dĩ nhiên không thể đàm đạo chuyện gì ở đại sảnh Đan Hương được, hắn đã mời Diệp Khiêm vào hậu viện.
Dù sao thì hiện giờ buổi đấu giá đã kết thúc, Diệp Khiêm tới đây cũng coi như là muốn đàm phán nghiêm túc với nhà Công Tôn. Nhà Công Tôn dĩ nhiên cũng mơ tưởng xem có thể mời vị Luyện Đan Đại sư thần kỳ này gia nhập nhà Công Tôn hay không.
Vì vậy, lần này người nhà Công Tôn đều có mặt đầy đủ ở đây, không hề né tránh hay ẩn nấp.
Hồng Diệp nhìn thấy Diệp Khiêm, một thanh niên trẻ tuổi trông còn nhỏ hơn cả Công Tôn Long, lòng chợt dâng lên đủ loại cảm xúc phức tạp. Không biết tên nhóc này làm thế nào mà đạt được trình độ luyện đan xuất thần nhập hóa đến thế, chẳng lẽ thực sự là thiên phú siêu phàm đến mức không thể tưởng tượng nổi sao?
Hai bên giới thiệu đơn giản qua loa, coi như đã biết mặt, người nhà Công Tôn cũng thể hiện thái độ vô cùng khách khí và cung kính. Không nói tới Hồng Diệp, ông ta vốn đã biết trong chuyện như thế này, mình không thể tùy hứng, một khi làm hỏng đại sự của gia tộc, e là sau này mình cũng khó mà trụ lại được.
Ông ta đã vậy, Công Tôn Thiên Hùng lại càng hơn thế. Với thực lực và thân phận của ông, vốn là bậc trưởng bối và tiền bối của Diệp Khiêm, nhưng lúc này lại chẳng hề ra vẻ, mà trò chuyện với Diệp Khiêm vô cùng nhiệt tình về đủ thứ chuyện trên đời.
Cuối cùng, Công Tôn Long ra ngoài một chuyến, lúc quay lại, trong tay cầm theo mấy chiếc nhẫn trữ vật.
Hắn cũng không nói nhiều, trực tiếp đưa nhẫn cho Diệp Khiêm, nói: "Diệp Đại sư, đây là ba chiếc nhẫn trữ vật, tổng cộng có ba triệu cực phẩm linh thạch."
Trong buổi đấu giá lần này, có bốn người dùng vật phẩm đổi lấy đan dược, nhà Công Tôn giữ lại một viên, tổng cộng có năm viên đan dược được đấu giá bằng linh thạch, mức giá thấp nhất là năm trăm năm mươi ngàn, những viên khác cũng đa phần cao hơn mức giá này, tính ra cũng xấp xỉ ba triệu.
Diệp Khiêm mỉm cười, chắp tay nói: "Buổi đấu giá lần này, thật làm phiền nhà Công Tôn rồi." Đây chỉ là câu khách sáo, nhà Công Tôn còn mong cậu làm phiền thêm vài lần nữa ấy chứ...
Công Tôn Long cười nói: "Diệp Đại sư đừng khách sáo như vậy, lần này nhờ có đan dược của Ngài mà danh tiếng nhà Công Tôn chúng tôi nổi lên như cồn. Giờ đây nhắc tới đan dược, người ta không còn nói nhà Hàn Lâm thế này thế kia nữa, mà là nói nhà Công Tôn có quan hệ mật thiết với Diệp Đại sư, sự phát triển sau này không thể đong đếm được. Lúc vừa bước vào, chắc hẳn Diệp Đại sư cũng để ý thấy việc kinh doanh của Đan Hương Phường đang bùng nổ thế nào rồi đấy!"
Diệp Khiêm cười cười, cũng không phủ nhận, chỉ tiếp tục chủ đề vừa rồi: "Thật ra nhà Công Tôn hoàn toàn có thể đấu giá viên đan dược đó, chỗ tôi đây không chỉ có mười viên tuyệt phẩm đâu."
Lời này vừa thốt ra, lập tức khiến tất cả mọi người chấn động không ít. Dù sao thì việc Diệp Khiêm lấy ra mười viên đan dược tuyệt phẩm một cách nhẹ nhàng như vậy, lại còn tỏ ra rất tự nhiên, khiến họ suy đoán rằng trong tay Diệp Khiêm chắc hẳn vẫn còn đan dược tuyệt phẩm, thậm chí là trình độ luyện đan của gã này, có lẽ chỉ cần đưa nguyên liệu và đan phương là có thể luyện ra đan dược tuyệt phẩm!
Đây thực sự là điều không dám tưởng tượng, nhưng lại chính là sự thật.
Giờ đây Diệp Khiêm đích thân thừa nhận, Công Tôn Thiên Hùng cũng không ngồi yên nổi nữa, vội hỏi: "Diệp Đại sư vẫn còn sao? Ồ, cũng phải thôi, với thiên phú luyện đan như thế này, chỉ cần có đan phương và nguyên liệu, chắc hẳn Ngài đều có thể luyện ra đan dược tuyệt phẩm."
Diệp Khiêm cười mỉm, có vẻ như đang khiêm tốn, nhưng lại có vẻ như đang kiêu ngạo, đáp: "Điểm này tôi không phủ nhận, chỉ cần có đan phương và nguyên liệu, tôi không dám nói là trăm phần trăm đều là tuyệt phẩm, nhưng ít nhất... cũng có tỷ lệ hai ba phần mười."
"Hai ba phần mười!" Lời này của Diệp Khiêm lại một lần nữa khiến Công Tôn Long và những người khác chấn kinh.
Thông thường, luyện đan sư khi luyện đan, dù có là nhân vật lợi hại đến đâu cũng luôn tồn tại tỷ lệ thất bại. Hơn nữa, tỷ lệ thất bại này không hề thấp. Theo lẽ thường, người nào có thể đạt tỷ lệ luyện đan năm phần đã là Luyện Đan Đại sư hiếm có trên đời rồi.
Công Tôn Long đang chấn động trong lòng, nhưng vẫn dò xét hỏi: "Thông thường luyện đan sư luyện đan, đương nhiên không thể có tỷ lệ thành công một trăm phần trăm. Mà trong đó có thể ra được bao nhiêu đan dược tuyệt phẩm, dĩ nhiên càng không thể kiểm chứng."
Mục đích hắn hỏi câu này là muốn moi từ miệng Diệp Khiêm xem rốt cuộc gã này có tỷ lệ thành công đáng sợ đến mức nào.
Diệp Khiêm hiểu rõ trong lòng, nhưng tối qua sau khi Lý Hương Lan rời đi, cậu đã tính toán kỹ lưỡng xem nên đối phó với các thế lực các phương ra sao.
Còn về phía gia tộc Công Tôn, Diệp Khiêm dự định bộc lộ thiên phú luyện đan đáng sợ của mình để chấn nhiếp họ. Dù sao thì nội tình của nhà Công Tôn cũng xuất phát từ việc luyện đan, so với các thế lực khác, họ chắc chắn sẽ khao khát đan dược hơn nhiều.
Hơn nữa, lần này xem chừng cũng đã hoàn toàn làm căng với nhà Hàn Lâm rồi.
Tương lai không biết lúc nào sẽ trở mặt với nhà Hàn Lâm. Mà lúc này nếu có một vị Luyện Đan Đại sư như Diệp Khiêm ở đây, nhà Công Tôn gần như sẽ tràn đầy tự tin.
Diệp Khiêm cười cười, rất thản nhiên, nhưng tông giọng nói chuyện lại vô cùng kiêu ngạo: "Tất nhiên tỷ lệ thành công tổng thể là hai ba phần mười rồi. Tôi luyện đan, khả năng thất bại rất nhỏ, rất nhỏ, đại khái... dù tính cả các yếu tố thiên thời địa lợi nhân hòa, tỷ lệ thành công của tôi cũng tầm chín phần. Mà trong chín phần đó, tôi ước chừng có thể có hai ba lần đạt được cấp bậc tuyệt phẩm, số còn lại đều là thượng phẩm."
Hai ba phần mười tổng số! Lần này lại một lần nữa khiến người nhà Công Tôn chấn động, đặc biệt là đại sư Hồng Diệp, ông ta cũng là cao thủ luyện đan, nhưng dù ông có trạng thái tốt đến đâu, luyện chế loại đan dược đơn giản thế nào, tỷ lệ thành công cao nhất cũng chỉ được sáu phần.
Nghĩa là luyện đan mười lần, có bốn lần không thất bại, đây thực ra đã là thành tựu phi thường lắm rồi. Thế nhưng Diệp Khiêm lại nói tỷ lệ thành công của mình là chín phần, hơn nữa trong đó còn có hai ba phần đạt cấp bậc tuyệt phẩm!
Điều này thực sự khiến người ta không thể tưởng tượng nổi. Lúc này, Công Tôn Long và Công Tôn Thiên Hùng nhanh chóng trao đổi ánh mắt với nhau, đều nhìn thấy suy nghĩ của đối phương.
Đó chính là: Dù thế nào đi nữa, cũng phải thắt chặt quan hệ với Diệp Khiêm!
Tỷ lệ thành công luyện đan cao tới chín phần, trong đó xác suất tuyệt phẩm vào khoảng hai ba phần, điều này thực sự khiến người nhà Công Tôn vừa chấn động vừa vô cùng phấn khích. Dù sao thì hiện tại xem ra quan hệ giữa Diệp Khiêm và nhà Công Tôn vẫn khá tốt. Nghĩ đi nghĩ lại, nếu Diệp Khiêm muốn tìm một thế lực nương tựa ở Băng Nguyên đại lục thì nhà Công Tôn có vẻ nên là lựa chọn ưu tiên.
Chỉ là, Diệp Khiêm luyện đan căn bản không có khái niệm về tỷ lệ, vì một khi Thần Hoang Đỉnh xuất chiêu thì chắc chắn là thành công, trừ khi Diệp Khiêm bỏ nhầm nguyên liệu hoặc linh lực trong cơ thể không đủ gây ảnh hưởng đến việc luyện đan. Tỷ lệ thành công một trăm phần trăm, mà trong đó, xác suất xuất hiện tuyệt phẩm, nếu là đan dược nhất phẩm cấp thấp thì gần như toàn bộ đều có thể đạt được, càng về sau, khi phẩm cấp đan dược càng cao, Diệp Khiêm tự nhiên cũng sẽ có khả năng thất bại.
Nhưng nhìn vào tình hình hiện tại, cậu nói mình có tỷ lệ thành công chín phần, trong đó còn có hai ba phần là cấp bậc tuyệt phẩm. Tin tức này đã đủ khiến nhà Công Tôn phát điên rồi.
Tuy nhiên, Diệp Khiêm chắc chắn sẽ không nói mình thành công một trăm phần trăm, vẫn phải làm bộ làm tịch chứ! Sau này nếu nhà Công Tôn muốn nhờ cậu luyện đan, đưa mười phần nguyên liệu, Diệp Khiêm chỉ cần ném ra một hai viên cấp tuyệt phẩm là đủ khiến đám người này sùng bái sát đất rồi. Và lúc đó, Diệp Khiêm cũng tiện bề "tư túi", kiếm chác một vài loại dược liệu tốt hoặc những loại không có ở thế giới mặt đất tại nơi này.