"Cậu nói cái gì?" Dù Mạc Vịnh Tinh đã kịp ngậm miệng vào thời khắc mấu chốt, nhưng Tần Vũ vẫn nghe ra được một chút thông tin. Anh nhíu mày nhìn Mạc Vịnh Tinh hỏi.
"Không nói gì, dù sao cậu bây giờ sướng rồi, vả mặt nhà họ Mạc chúng tôi." Mạc Vịnh Tinh hừ một tiếng, tức giận nói.
"Mạc thiếu, anh nói vậy là không đúng rồi, chuyện này thì liên quan gì tới tương lai anh rể tôi? Tôi biết rõ, tương lai anh rể tôi và đường tỷ tôi đã ở bên nhau từ hồi đại học, hai người họ ở bên nhau mới là lẽ đương nhiên." Mạnh Khắc khó chịu xen lời vào.
"Tôi không muốn tranh cãi với cậu, chúng ta đi." Mạc Vịnh Tinh phất tay một cái, nhìn liếc Tần Vũ lần cuối, trực tiếp xoay người đi về phía bên kia hành lang, những người nam đi cùng anh ta vội vàng đuổi theo.
"Tương lai anh rể, chúng ta cũng về thôi, tên này đúng là đồ điên, nổi danh ở Kinh Thành đấy." Mạnh Khắc thấy Tần Vũ vẫn đứng tại chỗ ánh mắt lóe lên, mở miệng nói.
"Lý Thái, cậu cũng vậy, lúc nói chuyện chẳng chú ý gì cả, may mà là ở Đệ Nhị hội sở này, nếu ở chỗ khác, tôi đoán tên kia tuyệt đối không tha cho cậu dễ dàng như một cái chai bia đâu." Mạnh Khắc không vui nói với Lý Thái.
"Khắc thiếu, tôi đâu biết lại trùng hợp đụng phải vị hỗn thế ma vương này, tôi đúng là xui xẻo." Lý Thái xoa xoa sau đầu, cũng may là lúc đó anh ta uống nhiều quá, bản thân không có cảm giác gì.
Một nhóm người đi ngược trở lại, Tần Vũ đi cuối cùng, cúi đầu, trên mặt mang vẻ đăm chiêu, dù là sau khi vào phòng bao vẫn nhíu chặt mày, bởi vì trực giác nói cho anh biết, những lời Mạc Vịnh Tinh chưa nói hết, có chứa tin tức quan trọng mà anh không biết.
Thế nhưng, nhóm Tần Vũ về phòng bao chưa bao lâu, cửa phòng lại bị người đẩy ra, một người đàn ông hơn ba mươi tuổi tươi cười rạng rỡ đi vào. Nhìn thấy người đàn ông này, Lý Thái và mấy người kia mặt lộ vẻ nghiêm túc, lần lượt đứng dậy khỏi ghế sô pha.
"Vương ca, sao anh lại tới đây?" Mạnh Khắc cũng đứng dậy từ ghế sô pha, nhìn người đàn ông ở cửa, nghi hoặc hỏi.
"Sao mà không tới được? Nghe thủ hạ báo cáo ở đây xảy ra chút chuyện, tôi không lập tức chạy tới sao, không có việc gì chứ?" Người đàn ông bước vào phòng bao, Lý Thái và những người khác vội tươi cười, lần lượt hô: "Chào Vương ca."
"Là Vịnh Tinh ra tay. Tôi đều biết rồi, Lý Thái phải không, chuyện này làm cậu chịu uất ức rồi, thế này đi, sau này mọi chi tiêu của cậu ở hội sở đều miễn phí, cậu thấy thế được không?" Người đàn ông vỗ vỗ vai Lý Thái, nói.
"Vương ca anh khách khí rồi, chuyện này cũng đâu liên quan gì đến anh." Lý Thái vội vàng đáp.
"Có liên quan. Trước đây tôi từng nói, không ai được phép làm loạn ở hội sở của tôi, nhưng tính cách Vịnh Tinh thế nào các cậu cũng biết, lúc nổi điên lên thì là kẻ coi trời bằng vung. Còn tôi lại có quan hệ tốt với nhà họ Mạc, nên khoản này cứ tính lên đầu tôi đi. A Khắc, cậu thấy thế được không?"
Người đàn ông nói xong, ánh mắt cuối cùng nhìn về phía Mạnh Khắc. Lý Thái cũng tương tự nhìn sang Mạnh Khắc. Mạnh Khắc trầm ngâm nửa buổi, trên mặt lộ ra nụ cười, gật gật đầu: "Đã Vương ca đã nói vậy, thì chuyện này cứ coi như xong đi. Lý Thái, cảm ơn Vương ca đi."
"Cảm ơn Vương ca." Lý Thái vội vàng cảm ơn. Thế lực phía sau Vương ca này còn cao hơn nhà họ Mạc và nhà họ Mạnh một chút, ít nhất là người đang đương nhiệm hiện tại, vị của nhà họ Vương có thứ hạng trong đảng cao hơn cả nhà họ Mạc và nhà họ Mạnh.
"Vị này chính là Tần Vũ phải không, đã nghe danh từ lâu rồi." Giải quyết xong chuyện của Lý Thái, ánh mắt Vương Hạo lại rơi trên người Tần Vũ đang ngồi một bên nhíu mày trầm tư, trong mắt lóe lên một tia tinh quang, nói: "Tần Vũ lần đầu tới hội sở, đây là thẻ hội viên kim cương của hội sở chúng tôi, hy vọng cậu nhận cho."
Thấy Vương Hạo lấy thẻ hội viên kim cương ra, mắt Lý Thái và mấy người kia đều nhìn thẳng, ngay cả khóe mắt Mạnh Khắc cũng giật giật. Thẻ hội viên kim cương này anh cũng có một tấm, nhưng đó là vì anh là con cháu trực hệ nhà họ Mạnh. Còn Tần Vũ dù thật sự đang ở bên đường tỷ mình, cũng chỉ là ngoại thích, không có lý do gì có tư cách sở hữu thẻ hội viên kim cương cả.
Tần Vũ ngẩng đầu, thu hồi suy nghĩ, ánh mắt nhìn về phía Vương Hạo. Anh tuy không biết tấm thẻ hội viên kim cương trước mặt đại diện cho cái gì, nhưng có thể cảm nhận được hơi thở dồn dập của Lý Thái và mấy người xung quanh.
"Cái này, tôi không cần đâu, tôi cũng không hay tới đây." Tần Vũ lắc đầu từ chối.
"Không sao, Tần Vũ cậu cứ nhận đi, dù không tới, trong người thêm một tấm thẻ cũng chẳng sao. Nếu thật sự thấy chật chỗ, đến lúc đó cậu cứ vứt ở nhà là được." Vương Hạo cười ha ha, hoàn toàn không vì sự từ chối của Tần Vũ mà cảm thấy khó xử.
Thế nhưng, biểu cảm của Vương Hạo không đổi, biểu cảm của Lý Thái và những người khác lại trở nên kỳ quái. Đặc biệt là Lý Thái, ánh mắt nhìn Tần Vũ càng sáng rực, trong lòng lẩm bẩm: "Không hổ là thần tượng, ngay cả thẻ hội viên kim cương do Vương ca tặng mà cũng từ chối thẳng, quá mạnh mẽ."
Về tác dụng của thẻ hội viên kim cương, Lý Thái và những người khác hiểu rất rõ. Ngay cả những đại gia tộc đỉnh cấp, cũng chỉ có con cháu trực hệ mới có tư cách sở hữu, hơn nữa mỗi gia tộc nhiều nhất cũng chỉ có hai ba tấm. Sở hữu thẻ hội viên kim cương, ở hội sở này, ngay cả tầng bốn cũng có thể có một căn phòng riêng, còn có thể muốn dẫn ai vào hội sở thì dẫn.
Quan trọng nhất là, thẻ hội viên kim cương này chính là biểu tượng của thân phận. Như kiểu Lý Thái và những người khác, cũng chỉ có một tấm thẻ vàng, còn thương nhân bình thường và con cháu quan chức thông thường, nhiều nhất cũng chỉ là thẻ bạc.
"Vậy thì cảm ơn Vương ca." Tần Vũ cũng không phải kẻ không biết tốt xấu, đã đối phương muốn tặng anh tấm thẻ hội viên này, còn từ chối nữa chính là không nể mặt, lập tức nhận lấy tấm thẻ, cảm ơn.
"Ha ha, có gì mà phải cảm ơn, tôi là người làm kinh doanh, cậu nhận thẻ hội viên, sau này tiêu dùng ở hội sở, chẳng phải là kiếm tiền cho tôi sao. Nào, Tần Vũ, lần đầu gặp mặt, tôi kính cậu một ly trước."
Vương Hạo nói xong, ánh mắt nhìn về phía bàn. Lý Thái vội tìm một cái ly rượu chưa dùng tới, đặt lên bàn, rót cho cả Vương Hạo và Tần Vũ. Thế nhưng trong lòng anh ta lại đang cảm thán: "Vương ca này đúng là biết nói chuyện, ai mà không biết, sở hữu thẻ hội viên kim cương được hưởng mức giá 10%, hội sở căn bản đừng hòng kiếm được tiền từ trong tay những hội viên kim cương này, lỗ vốn thì có."
"Được rồi, tôi đi ra ngoài trước đây. A Khắc, Tần Vũ, còn có chư vị, các cậu chơi vui vẻ nhé. Chi tiêu hôm nay đều miễn phí, coi như là bày tỏ lời xin lỗi của tôi, cũng là vì Tần Vũ lần đầu đến hội sở, cứ xem như là tôi mời đi."
Tần Vũ nheo mắt nhìn Vương Hạo một cái, Vương Hạo này rất biết cách đối nhân xử thế, rất rõ ràng câu sau mới là trọng điểm, nhưng anh ta nói như vậy đã thỏa mãn cực lớn hư vinh của Lý Thái, đây là một cao thủ rất hiểu cách đối nhân xử thế.
Chờ đến khi Vương Hạo đi ra ngoài, Tần Vũ ánh mắt nhìn về phía Mạnh Khắc, hỏi: "Vương Hạo này lai lịch thế nào?"
"Bình Tây Vương từng nghe qua chưa? Con trai thứ ba của Bình Tây Vương đấy." Mạnh Khắc hạ giọng đáp.
"Bình Tây Vương? Trong hàng ngũ à?" Tần Vũ nhướn mày, truy vấn.
"Không sai, hơn nữa nghe nói còn xếp ở vị trí thứ nhất trong hàng ngũ, rất có thể chính là người kế nhiệm khóa tới." Mạnh Khắc gật gật đầu, một vài lời dù là riêng tư cũng không thể nói quá rõ, chỉ có thể nói đến thế là cùng.
"Tương lai anh rể, Vương ca này đối với anh rất tốt đấy, đây là lần đầu tiên tôi thấy Vương ca đích thân tặng người khác thẻ hội viên kim cương, mặt mũi của anh thật sự rất lớn." Mạnh Khắc mở miệng nói.
"Sao nào, thẻ hội viên kim cương này còn có gì đáng nói sao?"
"Đương nhiên rồi, nói câu cuồng ngạo, sở hữu thẻ hội viên kim cương của Đệ Nhị hội sở, thì tương đương với việc có tư bản để đi ngang dọc ở Kinh Thành, đây chính là biểu tượng của thân phận." Mạnh Khắc đáp.
"Tôi thấy là vì các cậu đã có tư bản đi ngang dọc ở Kinh Thành, mới sở hữu tấm thẻ hội viên kim cương này thì có." Tần Vũ cười cười, câu này của Mạnh Khắc nói ngược rồi.
"Dù sao cũng gần như thế, tương lai anh rể, anh đừng xem thường tấm thẻ hội viên kim cương này nhé, cứ lấy nhà họ Mạnh chúng ta mà nói, cũng chỉ có đại ca và tôi có một tấm, những người khác đều không có. Nhưng đường tỷ không tới nơi này, nếu không cũng sẽ có." Mạnh Khắc hắc hắc cười nói: "Có khi Vương ca này chính vì đường tỷ không tới, mới đưa tấm thẻ hội viên kim cương cho tương lai anh rể anh đấy. Sở hữu thẻ hội viên kim cương, có thể ở lại qua đêm trong hội sở, mà không có thẻ hội viên kim cương, một khi đợi hội sở đóng cửa, là phải rời đi."
"Khắc thiếu, câu này tôi lại không đồng ý, lần trước người con rể nhà họ Phương chẳng phải cũng tới sao, Vương ca cũng đâu có tặng anh ta thẻ kim cương, ngay cả thẻ vàng cũng không có một tấm." Lý Thái xen miệng nói bên cạnh: "Theo tôi thấy, biết đâu Vương ca cũng giống tôi, là fan hâm mộ của thần tượng, cho nên mới tặng thẻ hội viên kim cương."
"Đừng nói bậy." Mạnh Khắc trừng mắt nhìn Lý Thái một cái, "Cái miệng của cậu mà còn nói năng kiểu pháo nổ thế này nữa, sớm muộn sẽ rước họa vào thân đấy."
Nghe những lời của Lý Thái, Tần Vũ nhìn tấm thẻ kim cương trong tay, trên mặt lộ ra một tia vẻ mặt thú vị. Anh là một tướng sư, lúc Vương Hạo đi vào trước đó, anh đã có thể cảm nhận được đối phương chính là vì mình mà đến, chỉ là, mục đích đối phương kết giao với mình lại là gì? Điểm này hiện tại anh vẫn chưa nghĩ thông suốt...
Bên ngoài hành lang, Vương Hạo sau khi ra khỏi phòng bao, trên mặt lóe lên một tia tinh quang, khẽ lẩm bẩm: "Đây chính là Tần Vũ mà cha đã nhắc đến với mình sao, trông rất bình thường, không nhìn ra có gì đặc biệt."
Vương Hạo nghĩ đến một tháng trước, thần sắc của cha mình khi từ chỗ Thủ trưởng về. Bên ngoài rất nhiều gia tộc đều cho rằng cha mình có thể là người kế nhiệm khóa tới, nhưng thực tế, hai tháng trước, phía Thủ trưởng đã định xong rồi. Mà cha mình cũng đã bắt đầu tiếp nhận một số bộ phận đặc biệt chuyên thuộc về vị trí đó, chỉ là, bộ phận cụ thể thì cha cũng không tiết lộ với mình.
Thế nhưng hôm đó sau khi cha từ chỗ Thủ trưởng về, vì đại ca ở bên ngoài, nên đã gọi nhị ca và mình về, đích thân dặn dò một câu, đó là người con rể tương lai của nhà họ Mạnh, người tên Tần Vũ đó, có thể kết giao thì cứ kết giao, nhưng tuyệt đối không được xảy ra mâu thuẫn với đối phương.
Vương Hạo vẫn nhớ vẻ mặt nghiêm túc của cha mình lúc đó, biểu cảm như vậy, rất hiếm khi xuất hiện trên mặt cha, nhưng một khi đã xuất hiện, thì đại diện cho việc này rất quan trọng, không được phép xảy ra bất kỳ sai sót nào.