Siêu Phẩm Tướng Sư

Lượt đọc: 931 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 440
Diệp lão

❊ ❊ ❊

Tại tầng năm Trấn Hải Lâu, Tần Vũ vừa mới bước lên, đã nhìn thấy Lâm Hội trưởng đang mỉm cười đi về phía mình, lên tiếng: "Tần Vũ, mới bao lâu không gặp, đã là cảnh giới Tứ phẩm Tướng sư rồi. Cậu đã phá kỷ lục thăng cấp nhanh nhất của giới Huyền học rồi đấy. Nếu để người trong giới Huyền học biết, tôi đoán là sẽ gây ra chấn động toàn giới Huyền học."

"Lâm Hội trưởng đừng đùa nữa, tôi cũng chỉ là cơ duyên xảo hợp, không tính là gì cả." Tần Vũ khiêm tốn nói.

"Tần Vũ, cậu không hiểu rồi, nhất mệnh nhị vận tam phong thủy, vận khí còn ở trên phong thủy, bản thân cũng là biểu tượng của thực lực." Thấy Tần Vũ còn muốn mở miệng biện giải, Lâm Thu Sinh phất tay, ngắt lời:

"Được rồi, cậu đừng khiêm tốn nữa. Lão Tiêu nói không sai về cậu, quá viên hoạt, người trẻ tuổi thì nên có sự khí thế của người trẻ tuổi mới phải. Tuổi này mà thăng lên cảnh giới Tứ phẩm Tướng sư, dù có cuồng vọng cũng chẳng ai dám nghị luận, cậu có tư cách để cuồng vọng."

Những lời của Lâm Thu Sinh khiến Tần Vũ cười khổ không thôi. Trong lúc Tần Vũ và Lâm Thu Sinh đang nói chuyện, hai người đàn ông mặc đồ đen lại bước tới, ánh mắt dán chặt vào chiếc cặp công văn trên tay Tần Vũ. Một người trong đó lạnh lùng lên tiếng:

"Tần tiên sinh, xin lỗi, chúng tôi cần kiểm tra đồ trong chiếc cặp này của ông."

"Kiểm tra cặp của tôi?" Tần Vũ ngẩn ra, ngay sau đó sắc mặt hơi lạnh xuống. Mà vừa vặn lúc này, Tiểu Cửu ở trong cặp lật mình, đổi sang một tư thế ngủ thoải mái hơn.

"Tần tiên sinh, mời ông đưa chiếc cặp cho chúng tôi kiểm tra một chút."

Hai người đàn ông mặc đồ đen nhìn thấy cảnh này lại bước tới một bước, vô hình trung đưa Tần Vũ vào phạm vi tấn công của hai người. Chỉ cần có tình huống không đúng, họ có thể tung ra đòn chí mạng với Tần Vũ.

"Tôi không quan tâm các người là ai. Nhưng cặp của tôi không cần thiết phải để các người kiểm tra. Nếu không hoan nghênh tôi, vậy tôi cáo từ là được."

Cảm nhận được khí tức của hai người đàn ông mặc đồ đen này đã khóa chặt mình, Tần Vũ cũng lạnh mặt lại, mũi chân phải hơi nhón lên. Là một Tứ phẩm Tướng sư, cậu không còn là kẻ dễ dàng để mặc người nhào nặn nữa.

"Tần Vũ, đừng xúc động." Lâm Thu Sinh cũng là cảnh giới Tứ phẩm Tướng sư, ông tự nhiên có thể cảm nhận được sự thay đổi khí trường của Tần Vũ, vội vàng lên tiếng làm hòa: "Hai vị này cũng là vì an toàn của Diệp tiên sinh, cậu thông cảm một chút, để họ xem qua cái cặp thôi."

"Diệp tiên sinh?" Tần Vũ khẽ nhíu mày. Ở Quảng Châu, lại còn họ Diệp, chỉ có thể là gia tộc đó. Nhưng thì đã sao chứ? Tần Vũ nhìn người đàn ông mặc đồ đen, lạnh lùng nói:

"Lâm Hội trưởng, tôi tới là vì cuộc hẹn của ông, chứ không liên quan gì tới Diệp tiên sinh nào cả. Nếu nơi này bị vị Diệp tiên sinh kia chiếm rồi, vậy chúng ta đổi chỗ khác nói chuyện là được, hoặc có việc gì thì để hôm khác nói cũng không sao."

Lời này của Tần Vũ khiến nụ cười trên mặt Lâm Thu Sinh cứng đờ lại, cũng chẳng biết nên nói gì cho phải. Tần Vũ đưa cho Lâm Thu Sinh một ánh mắt áy náy, xoay người định đi về phía lối cầu thang.

"Ồ, ý các người là không cho tôi đi sao?" Tần Vũ nheo mắt nhìn hai người đàn ông mặc đồ đen chắn ở lối cầu thang, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo. Chân phải nhấc lên, đang định bước xuống, phía sau bỗng truyền đến một giọng nói già nua:

"Người trẻ tuổi dừng bước."

Tần Vũ nghe thấy giọng nói này, trong lòng khẽ thở dài một tiếng. Kỳ thực, trong thâm tâm cậu rất hy vọng hai người đàn ông mặc đồ đen kia ra tay, hoặc trực tiếp để cậu rời đi. Thậm chí vẻ mặt giận dữ trên mặt cậu có một nửa là giả vờ. Nhưng khi giọng nói này truyền đến, Tần Vũ liền hiểu, giờ cậu không đi được nữa rồi.

Tần Vũ quay đầu lại, một lão giả tóc trắng xóa đầy tang thương đang mỉm cười nhìn cậu. Lão giả ngồi trên xe lăn, được một phụ nữ trung niên đẩy tới, đang chậm rãi tiến về phía cậu.

Gương mặt lão giả rất phúc hậu, tuy trên mặt đã có nhiều đồi mồi, nhưng tuyệt nhiên không có tướng mạo gầy gò của người già thông thường, đôi mắt cũng rất trong trẻo, không hề có cảm giác vẩn đục.

"Vừa rồi là người của tôi đắc tội Tần tiên sinh, tôi thay mặt họ xin lỗi Tần tiên sinh."

Lão nhân chống hai tay lên tay vịn xe lăn, định đứng dậy. Lâm Thu Sinh nhìn thấy cảnh này vội vàng đi tới đỡ lão giả. Còn Tần Vũ trong lòng thì đảo mắt, cậu hiểu rõ, nếu thực sự để vị lão nhân trước mắt này xin lỗi mình, thì sau này đừng hòng cậu lăn lộn ở Quảng Châu, thậm chí là ở tỉnh Quảng Đông được nữa, ngay cả bố vợ tương lai của cậu cũng không thể bao che nổi cậu.

"Diệp lão, ngài chiết sát vãn bối rồi. Tôi là không biết ngài ở đây, hiểu lầm này thực sự làm lớn chuyện rồi." Tần Vũ vội vàng tiến lên một bước, đỡ lấy tay Diệp lão, hạ thấp thái độ nói.

"Tần tiên sinh quen biết tôi sao?" Diệp lão cứ đứng như vậy trên xe lăn, mặc kệ Tần Vũ đỡ lấy một cánh tay của mình, hỏi.

"Dáng vẻ của Diệp lão vẫn thấp thoáng bóng hình thời trẻ, mà rất tình cờ là tôi từng thấy ảnh thời trẻ của Diệp lão trên mạng." Tần Vũ đáp.

Kỳ thực, từ lúc Lâm Thu Sinh nói đến Diệp tiên sinh, cậu đã nghĩ ngay đến gia tộc Diệp nào rồi, chỉ là không ngờ lại chính là bản thân Diệp lão. Vị này là nhân vật lãnh đạo chính tông Hồng nhị đại, chức vụ trên quan trường có thể không cao bằng ông nội của Mạnh Dao và Mạc Vịnh Hân, nhưng bàn về sức ảnh hưởng thì còn hơn một bậc.

"Tần tiên sinh có chút ngôn bất do tâm, cậu là cố ý không muốn gặp lão già này phải không?" Ánh mắt trí tuệ của Diệp lão như thể nhìn thấu được suy nghĩ trong lòng Tần Vũ, điều này khiến sau lưng Tần Vũ toát ra một lớp mồ hôi lạnh. Những đại nhân vật thế hệ cũ này, không ai là dễ lừa cả.

"Diệp lão ngài nói đùa rồi." Tần Vũ chỉ có thể cười gượng gạo để che giấu sự lúng túng khi bị Diệp lão nhìn thấu suy nghĩ.

"Đi cùng tôi ngắm phong cảnh Trấn Hải Lâu này đi."

Diệp lão không còn xoắn xuýt vấn đề này nữa, mà nắm lấy tay Tần Vũ đi về phía lan can, ngón tay chỉ vào phong cảnh ngoài lan can, hỏi: "Cậu thấy phong cảnh này thế nào?"

Tần Vũ nheo mắt nhìn phong cảnh tú lệ của Quảng Châu bên ngoài Trấn Hải Lâu. Đứng ở đây có thể thu toàn cảnh Quảng Châu vào tầm mắt, nhìn thẳng tới Châu Giang, chỉ là cao ốc lầu đài san sát khiến Châu Giang chỉ lộ ra một đoạn, nhưng điều này hoàn toàn không cản trở Tần Vũ thưởng ngoạn.

Bắc Giang, Tây Giang, Đông Giang, ba con sông hội tụ thành nước Châu Giang, bao bọc lấy Quảng Châu, cuối cùng lại chảy vào Nam Hải. Từ vị trí Tần Vũ đang đứng có thể nhìn thấy rõ ràng, tam thủy hội tụ, nhất thủy xuất hải, đây trong phong thủy chính là cách cục thượng đẳng: Tứ thủy tụ minh đường.

Trong phong thủy học có câu: Long thừa phong mà tán, giới thủy mà chỉ, nơi hội hợp của nước sông là nơi long khí vượng thịnh. Có thể nói, chỉ xét riêng cách cục do dòng sông tạo thành, Quảng Châu là thành phố tốt nhất trong nước, chung linh độc tú.

Hơn nữa, Quảng Châu không chỉ có tứ thủy, từ chỗ Tần Vũ nhìn ra có thể thấy Quảng Châu tựa sơn triều hải, phía Bắc có Bạch Vân Sơn, hình thành từ mạch núi Cửu Liên kéo dài ngàn dặm, chính là long mạch hóa sát, thành tựu phúc địa.

Mà Việt Tú Sơn lại như tinh phong, cắm thẳng vào trục giữa của Bạch Vân Sơn, liên hợp với bảy ngọn núi khác hình thành cách cục phong thủy Cửu Long nhập châu.

Nếu cộng thêm cách cục phong thủy tứ thủy tụ đường này, thì cách cục phong thủy tổng thể của Quảng Châu chính là Cửu Long nhập châu, tứ thủy quy đường, cách cục phong thủy như vậy quả là hiếm có trên đời.

"Cửu Long nhập châu, tứ thủy quy đường, vô số thầy phong thủy đều cảm thán sự đắc thiên độc hậu, chung linh tú khí của Quảng Châu. Tần tiên sinh, cậu có cách nhìn khác không?"

"Diệp lão quá khen rồi, cách cục phong thủy của Quảng Châu đã được nhiều vị tiền bối đại sư đời trước xem qua, Cửu Long nhập châu, tứ thủy quy đường, đây là điều đã được công nhận, vãn bối cũng tán đồng." Tần Vũ nghe Diệp lão hỏi như vậy, trong lòng thót một cái, liền đáp.

"Hay cho một câu 'đã được công nhận qua các đời'." Diệp lão đột nhiên phá lên cười lớn, chỉ là trong tiếng cười này lại có một tia bi thương. Lão vươn bàn tay gầy guộc chỉ vào cảnh trí Quảng Châu dưới núi, lớn tiếng nói:

"Ai cũng biết, Cửu Long nhập châu, tứ thủy quy đường, đây là nơi long khí hội tụ, tất xuất thiên tử. Thế nhưng từ khi cách cục phong thủy này hình thành, Quảng Châu ta mấy ngàn năm qua, từng xuất hiện thiên tử chưa? Vị Trung Sơn tiên sinh duy nhất cũng chỉ có thể coi là ngụy thiên tử. Mà đây chính là cách cục phong thủy vạn trung vô nhất mà các thầy phong thủy các cậu nói đó. Cậu có thể nói cho ta biết, tại sao không?"

Câu hỏi của Diệp lão, Tần Vũ không cách nào trả lời. Lâm Thu Sinh bên cạnh cũng lộ vẻ u ám, ông cũng là người Quảng Châu, đối với cách cục phong thủy của Quảng Châu ông còn rõ hơn Tần Vũ, chỉ là có một số việc không thể thốt ra từ miệng ông được.

Câu hỏi của Diệp lão không nhận được câu trả lời từ hai vị thầy phong thủy bên cạnh, tuy nhiên Diệp lão dường như cũng đã dự liệu được kết quả này, trên mặt không chút bất mãn nào. Lão chậm rãi thu tay về, buông xuống, thần sắc có chút mệt mỏi. Tần Vũ và Lâm Thu Sinh thấy vậy vội vàng đỡ Diệp lão ngồi lại vào xe lăn.

"Ai, đều nói phong thủy Quảng Châu tốt, phong thủy tốt, nhưng chính vì phong thủy tốt này lại hại khổ người dân Quảng Châu ta." Diệp lão ngồi lại vào xe lăn, uể oải thở dài nói:

"Năm 221 trước Công nguyên, Tần Thủy Hoàng thống nhất sáu nước, nhưng lúc đó có một tinh tướng sư báo cáo với Tần Thủy Hoàng rằng, phương Nam có vương khí xuất hiện, e là sẽ xuất hiện vua mới. Tần Thủy Hoàng biết được, sợ vua mới xuất hiện đoạt giang sơn, liền phái người đục phá gò núi phương Bắc, phá hoại vương khí. Đây là lần đầu tiên phong thủy Quảng Châu ta bị phá hoại kể từ khi có ghi chép trong lịch sử."

Giọng nói của Diệp lão rất bình ổn, như thể đang kể chuyện vậy. Nhưng Tần Vũ bên cạnh lại nghe thấy khá khó chịu. Về phong thủy các đời của Quảng Châu, cậu cũng từng nghiên cứu qua, cho nên cậu biết Diệp lão sắp nói tiếp điều gì.

"Đến thời nhà Minh, Minh Thái Tổ Chu Nguyên Chương cùng Thiết Quan Đạo Nhân cùng du ngoạn Chung Sơn ở Nam Kinh. Thiết Quan Đạo Nhân kia nhìn thấy mặt biển Quảng Đông bao phủ một luồng 'vương khí', nghi là có thiên tử mới sắp xuất thế, bắt buộc phải trấn áp long mạch phong thủy của Quảng Châu, nếu không đợi vương khí thành hình, tất sẽ gây họa lớn."

"Chu Nguyên Chương người này tin phong thủy nhất, nghe lời Thiết Quan Đạo Nhân, vội vàng hạ chiếu lệnh cho Vĩnh Gia Hầu Chu Lượng Tổ đang trấn thủ Quảng Châu xây dựng tòa Trấn Hải Lâu này trên Việt Tú Sơn. Ngoài mặt là trấn hải, nhưng thực chất lại là trấn áp long mạch Quảng Châu ta."

Nói đến đây, sắc mặt Diệp lão trở nên xanh mét, ngẩng đầu nhìn đôi câu đối treo hai bên biển ngạch lầu trên cùng, hừ nhẹ một tiếng: "Thiên vạn kiếp, nguy lâu thượng tồn, vấn thùy trích đẩu ma tiêu, mục không kim cổ; ngũ bách niên, cố hầu an tại, sử ngã ỷ lan khán kiếm, lệ sái anh hùng!"

"Những văn nhân thư sinh này không hiểu chân ý của việc Chu Lượng Tổ xây dựng Trấn Hải Lâu, ngược lại còn ngâm thơ làm đối để tưởng nhớ hắn, thật đúng là ngu xuẩn hủ lậu!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:437
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.