Tần Vũ không rành rẽ quy tắc chốn quan trường, nhưng anh cũng hiểu rằng, một khi Chu Hạo đã đích thân tới đây, thì vấn đề giấy phép kinh doanh của anh chẳng còn gì phải lo lắng nữa. Còn về việc rốt cuộc sẽ giải quyết ra sao, anh cũng không cần phải bận tâm.
Trong lúc trò chuyện cùng Tần Vũ, Chu Hạo tuyệt nhiên không nhắc nửa lời về chuyện giấy phép kinh doanh, hai người chỉ tán gẫu chuyện đông chuyện tây. Tuy nhiên, họ cũng chẳng trò chuyện được bao lâu thì Tần Vũ đã nghe thấy có người gọi tên mình ở cửa sổ văn phòng.
“Tần Vũ, Tần tiên sinh có đó không ạ? Xin mời anh qua nhận lại hồ sơ thủ tục của mình.”
Nghe tiếng gọi này, Tần Vũ và Chu Hạo trao đổi một ánh mắt thấu hiểu. Tần Vũ đứng dậy, mỉm cười bước về phía cửa sổ khu văn phòng, vẫn là nhân viên đó, chỉ có điều khác với lần trước, lần này trên mặt nhân viên nọ chất đầy vẻ tươi cười, hai tay cung kính bưng hồ sơ thủ tục của Tần Vũ, thái độ xoay chuyển một trăm tám mươi độ.
Tần Vũ nhìn nhân viên kia với ánh mắt đầy thâm ý, nhận lấy hồ sơ thủ tục đối phương đưa tới mà không nói thêm lời nào. Chu Hạo thấy Tần Vũ đã hoàn tất thủ tục thì cũng đứng dậy từ trên ghế, hai người trực tiếp rời khỏi Cục Công thương.
“Chu Chủ nhiệm, Tần tiên sinh, hai vị dừng bước.”
Ngay khi Tần Vũ và Chu Hạo vừa đi tới cửa Cục Công thương, phía sau truyền đến một tiếng gọi. Tần Vũ và Chu Hạo quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Cục trưởng Cục Công thương là Lưu Kiến Mẫn đang thở hồng hộc chạy về phía này.
“Chu Chủ nhiệm, sao lại vội vã rời đi thế ạ? Xin hãy ở lại nói vài lời với các đồng chí ở Cục chúng tôi.”
“Cục trưởng Lưu, hôm nay tôi chỉ tới Cục Công thương với tư cách cá nhân, chuyện nói vài lời thì không cần thiết nữa. Hơn nữa phía Bí thư Mạnh còn có việc, chúng tôi đi trước đây.”
Chu Hạo thản nhiên liếc nhìn Lưu Kiến Mẫn một cái. Tâm tư của Lưu Kiến Mẫn sao ông có thể không rõ, chẳng qua là sợ mình vì chuyện này mà ghi hận trong lòng. Phải biết rằng Chu Hạo ngoài thân phận là thư ký của Bí thư Mạnh, Phó chủ nhiệm Văn phòng Tỉnh ủy, thì còn là lãnh đạo của Phòng Đốc tra Tỉnh ủy, chuyên đốc tra các vấn đề về tác phong làm việc của các cơ quan đơn vị. Đối với những cơ quan như Cục của Lưu Kiến Mẫn, thứ đáng sợ nhất chính là các thông báo phê bình từ Phòng Đốc tra.
Lưu Kiến Mẫn chẳng qua chỉ là một Cục trưởng Cục Công thương cấp quận, còn cách Chu Hạo tới mấy bậc. Thái độ của Chu Hạo khiến ông ta không dám mở miệng ngăn cản. Nhìn Chu Hạo cùng một thanh niên khác rời đi, sắc mặt ông ta lúc xanh lúc đỏ, trong lòng bắt đầu suy đoán: Thái độ của Chu Chủ nhiệm này rốt cuộc là không định truy cứu chuyện này, hay là chuẩn bị đợi sau này tính sổ? Nếu là vế đầu thì còn may, nếu là vế sau thì ông ta bắt buộc phải chạy vạy quan hệ, cầu xin sự tha thứ của Chu Chủ nhiệm rồi.
Không nói đến tâm trạng rối bời của Lưu Kiến Mẫn, sau khi Tần Vũ và Chu Hạo rời khỏi Cục Công thương thì cũng từ biệt nhau, Chu Hạo còn phải quay về Tỉnh ủy. Sau khi bày tỏ lòng cảm ơn, Tần Vũ cầm lấy số hồ sơ thủ tục đó rồi trở về nhà.
Hôm nay Tần Vũ tới Cục Công thương không mang theo Tiểu Cửu. Về đến nhà, Tiểu Cửu đang nằm sấp trên ghế sofa, mắt nhắm nghiền. Thấy Tần Vũ bước vào, nó uể oải “hừ” một tiếng coi như chào hỏi, rồi lại tiếp tục nhắm mắt.
“Tiểu Cửu, buổi chiều ta phải ra ngoài một chuyến, ngươi ở nhà hay là đi cùng ta?”
Buổi chiều Tần Vũ định đi tìm một trường lái để đăng ký thi bằng lái xe. Lúc mới về, anh thấy cách khu chung cư không xa có một trường dạy lái, chiều nay tới đó báo danh, học lái xe cho thành thạo, như vậy sau này ra vào khu chung cư cũng thuận tiện. Sáng nay đưa Kiều Kiều tới trường vẫn phải để anh họ lái xe tới đón.
Tiểu Cửu nghe thấy lời Tần Vũ thì mở mắt ra, lười biếng liếc nhìn anh, cái vuốt nhỏ vẫy vẫy vài cái đầy vô lực, ý bảo không đi.
Tần Vũ thấy trạng thái của Tiểu Cửu thì không nhịn được mà bật cười. Hôm qua Kiều Kiều đã hành hạ Tiểu Cửu đủ khổ sở, nhóc con này cả một đêm chỉ biết trốn tìm với Kiều Kiều.
“Tiên sinh muốn tới học lái xe ạ?” Tần Vũ vừa bước vào khu tiếp tân của trường lái, đã có một nhân viên kinh doanh nhiệt tình tiến lên đón.
“Ừ, ở đây để học thành thạo lái xe cho đến khi lấy được bằng thì thời gian ngắn nhất là bao lâu?” Tần Vũ hỏi.
“Ngắn nhất cũng phải mất một tháng ạ.” Nhân viên suy nghĩ một chút rồi đáp: “Nếu chỉ là học lái xe cho thạo, theo phương pháp của trường lái chúng tôi thì nửa tháng là gần như được rồi. Nhưng vì còn phải tham gia thi cử để lấy bằng, việc này cần có một quá trình, nhanh nhất cũng phải một tháng.”
“Tức là tổng cộng mất một tháng rưỡi.”
“Đúng vậy ạ. Nhưng nếu muốn lấy bằng trong vòng một tháng rưỡi thì không thể tập lái theo cách thông thường được.” Nhân viên nhìn biểu cảm của Tần Vũ, có chút do dự nói.
“Bởi vì nếu muốn học lái trong thời gian cực ngắn thì cần giáo viên kèm cặp một đối một. Ngoài ra, bên phòng quản lý xe cũng cần phải chạy vạy quan hệ chút ít. Dù sao thì bây giờ mỗi năm người thi bằng lái rất đông, chỉ tiêu thi của phòng quản lý xe mỗi lần cũng có hạn, đăng ký thi bình thường là phải chờ đợi xếp hàng.”
“Vậy nếu theo quy trình tập lái và thi bình thường thì mất bao lâu?”
“Bình thường thì cần hơn hai tháng một chút ạ.”
Nghe nhân viên giới thiệu xong, Tần Vũ cuối cùng vẫn quyết định đăng ký chương trình tập lái bình thường. Một tháng rưỡi với hơn hai tháng cũng chẳng chênh lệch là bao, cứ để anh họ vất vả thêm một thời gian nữa vậy.
“Chờ một chút.” Sau khi bàn xong học phí với nhân viên, đang định thanh toán thì Tần Vũ bỗng nhớ ra một việc. Anh lấy điện thoại ra, bấm một cuộc gọi.
“Alo, Lãnh Nhu, cô có biết lái xe không? Nếu không biết thì tôi đăng ký cho cô một suất học ở trường lái, đến lúc đó học lái xe đi. Ừ, như vậy sau này đưa đón Kiều Kiều đi học cũng thuận tiện hơn chút.”
Tần Vũ cúp điện thoại, cảm thấy hơi may mắn vì mình đã nhớ ra chuyện này. Sau khi Lãnh Nhu học lái xe xong, nếu anh có việc bận thì cũng tiện để cô đi đón Kiều Kiều.
Nghĩ đến sự kinh ngạc của Lãnh Nhu trong điện thoại, khóe miệng Tần Vũ hơi nhếch lên. Đây có tính là anh đang làm Dương Bạch Lao không nhỉ? Bề ngoài thì bỏ tiền cho Lãnh Nhu học lái xe, thực tế lại là chuẩn bị cho việc bóc lột thời gian nghỉ ngơi của cô sau này.
“Đăng ký cho tôi hai suất đi.” Tần Vũ nói với nhân viên.
“Vâng ạ.” Nhân viên nghe thấy lời Tần Vũ thì cười càng tươi hơn. Đợi nhân viên viết hóa đơn xong, Tần Vũ quẹt thẻ thanh toán, nhân viên định dẫn anh tới bãi tập lái nhưng bị Tần Vũ tạm thời từ chối.
“Đợi bạn của tôi đến rồi cùng đi.”
Cô nhi viện nơi Lãnh Nhu ở cách chỗ Tần Vũ không xa, nửa tiếng sau, bóng dáng Lãnh Nhu đã xuất hiện trước mặt Tần Vũ.
“Tại sao lại bắt tôi học lái xe?” Lãnh Nhu đi tới trước mặt Tần Vũ, lên tiếng hỏi giòn giã.
“Cô cũng biết đấy, có đôi khi tôi có thể phải đi xa. Đến lúc đó việc đưa đón Kiều Kiều đi học, nếu cô biết lái xe, sau này tôi mua xe rồi thì cô đón con bé cũng tiện.” Tần Vũ mỉm cười giải thích.
Lãnh Nhu nghe xong lời giải thích của Tần Vũ thì không truy vấn thêm nữa. Việc đưa đón Kiều Kiều đi học là chuyện cô và Tần Vũ đã bàn bạc từ trước, hơn nữa Tần Vũ nói cũng rất có lý, có xe rồi thì thuận tiện hơn nhiều.
“Được rồi, nhưng tiền học phí có thể trừ vào lương của tôi.”
“Việc này không cần đâu, cứ coi như là tiền thưởng ứng trước cho cô đi.” Tần Vũ vốn định nói chút tiền này anh lo là được, nhưng thấy vẻ mặt lạnh lùng của Lãnh Nhu, anh lập tức đổi giọng.
“Đi thôi, chúng ta tới bãi tập lái xem sao.”
Kể từ khi Lãnh Nhu bước vào, mặt nhân viên kinh doanh đã đỏ bừng lên. Sự quyến rũ trên người Lãnh Nhu khiến anh ta thỉnh thoảng lại lén nhìn vài cái, lén lút như kẻ trộm, lại sợ bị phát hiện. Mãi cho đến khi Tần Vũ bước tới trước mặt, anh ta mới hoàn hồn, dẫn Tần Vũ đi về phía bãi tập lái.
Bãi tập lái này nằm cách phòng tiếp tân không xa, ở một khoảng đất trống. Khi Tần Vũ và Lãnh Nhu đi tới, đã có người bắt đầu tập lái, ngoài ra còn có khá nhiều người ngồi chờ ở bên cạnh. Những người này nhìn thấy Tần Vũ và Lãnh Nhu, “vèo” một cái, ánh mắt đều đổ dồn lên người Lãnh Nhu.
Lãnh Nhu dường như đã quen với ánh mắt dán chặt của đàn ông, thần sắc không hề thay đổi chút nào. Tần Vũ đi phía trước bất lực lắc đầu, dường như mỗi lần đi cùng Mạnh Dao, hay tiểu thư họ Mạc – bây giờ là Lãnh Nhu, đi cùng ba người phụ nữ này, kéo theo đó là anh cũng trở thành đối tượng được mọi người chú ý.
Nhân viên dẫn Tần Vũ tới trước một chiếc xe tập lái, giới thiệu với Tần Vũ: “Vị này là Huấn luyện viên Lý, sau này sẽ do Huấn luyện viên Lý kèm cặp Tần tiên sinh và Lãnh tiểu thư.”
“Vậy thì làm phiền Huấn luyện viên Lý rồi.” Tần Vũ mỉm cười lấy thuốc lá trong túi ra, đưa cho Huấn luyện viên Lý. Huấn luyện viên này cũng chỉ tầm ba mươi mấy tuổi, thấy Tần Vũ đưa thuốc thì lắc đầu, ra hiệu mình không hút.
“Tôi ở đây còn có bốn học viên nữa, Tần tiên sinh hai người cứ ngồi chờ một chút.”
Tần Vũ nghe vậy cũng không có ý kiến gì. Trên chiếc xe của Huấn luyện viên Lý đang có một học viên ngồi, rất rõ ràng là Tần Vũ muốn lên xe thì phải đợi một lát.
“Đi thôi, hai ta qua bên kia ngồi chờ chút đi.” Tần Vũ nói với Lãnh Nhu. Lãnh Nhu tất nhiên không có ý kiến gì, cô giống Tần Vũ, cũng không có công việc gì, thời gian thì dư dả.
“Chào các vị sư huynh sư tỷ, mọi người xưng hô thế nào ạ?” Tần Vũ đi tới chỗ Huấn luyện viên Lý chỉ, ở đó có hai nam một nữ đang ngồi trên ghế tán gẫu. Ngoài người phụ nữ kia trông trẻ hơn một chút, tầm hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, thì hai người nam kia đều đã ngoài ba mươi.
“Tôi tên là Trương Hà, vị này là Tống Dương, còn người phụ nữ xinh đẹp này cậu cứ gọi là chị Vương đi.” Trương Hà nhận lấy điếu thuốc Tần Vũ đưa, giới thiệu cho Tần Vũ: “Còn người đang ở trên xe kia là em trai tôi, Trương Phàm.”
“Trương Hà, tên của tôi có gì mà không tiện nói thế hả?” Người phụ nữ duy nhất nghe thấy lời Trương Hà thì lườm cậu ta một cái, ngẩng đầu nói với Tần Vũ: “Tôi tên là Vương Mai, tuổi tác chắc lớn hơn hai cậu một chút, gọi tôi là chị Vương cũng được.”
“Chào anh Trương, chào anh Tống, chào chị Vương.” Tần Vũ gật đầu chào hỏi từng người một, sau đó mới giới thiệu bản thân và Lãnh Nhu. Mà Lãnh Nhu thì từ đầu đến cuối chỉ đứng bên cạnh Tần Vũ, không hề mở miệng.
Mấy người chào hỏi xong, Tần Vũ liền ngồi xuống cạnh Trương Hà, còn Lãnh Nhu thì ngồi bên cạnh Tần Vũ, yên lặng chờ đến lượt mình lên xe.
Qua mười mấy phút, xe của Huấn luyện viên Lý dừng lại, em trai của Trương Hà bước xuống xe. Tần Vũ vốn tưởng họ còn phải chờ đợi đến lượt tất cả mọi người như Trương Hà xong xuôi mới đến mình, ai ngờ Huấn luyện viên Lý lại trực tiếp gọi anh và Lãnh Nhu qua.
Tần Vũ ngạc nhiên nhìn Trương Hà và những người bên cạnh, phát hiện trên mặt họ không hề có vẻ tức giận vì bị chen hàng, không khỏi thấy hơi thắc mắc. Nhưng Trương Hà đã nhìn ra sự thắc mắc của Tần Vũ, cười giải thích: “Đây là đãi ngộ dành cho người mới, được hưởng một lần cơ hội chen hàng, nhưng chỉ có một lần duy nhất này thôi, lúc trước chúng tôi cũng từng trải qua như thế.”
“Hóa ra là vậy.” Tần Vũ nhận được lời giải thích thì mới cùng Lãnh Nhu đi về phía Huấn luyện viên Lý. Chỉ là, điều Tần Vũ không biết chính là, thứ đang chờ đợi anh, lại là một màn khiến sau này mỗi khi nhớ lại, anh đều thấy đỏ mặt.