Siêu Phẩm Tướng Sư

Lượt đọc: 1829 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 804
Manh mối

❊ ❊ ❊

Thực ra, Hứa Tình đã bị định kiến chi phối, luôn cho rằng chuyện này do quỷ làm nên không suy luận theo lẽ thường, vì vậy biểu hiện của cô còn không bằng hai người ngoài nghề là Tần Vũ và Mạnh Dao.

"Được rồi, giờ tôi quay về điều tra đây, hễ có tin tức sẽ báo cho anh ngay."

Hứa Tình cũng chẳng phải người làm việc dây dưa, đã quyết định điều tra lai lịch số tiền khổng lồ kia thì lập tức gọi điện cho cấp dưới.

"Được rồi, chúng ta đi trước đây."

Tần Vũ nắm tay Mạnh Dao đi về phía lối ra của bãi đỗ xe. Không ai nhìn thấy, lúc Tần Vũ vừa xoay người, lông mày anh hơi nhíu lại nhưng rất nhanh đã giãn ra.

"Lý Thành và ba người kia rõ ràng bị quỷ giết chết, trên người họ vẫn còn âm khí. Nếu mình không đoán sai, con quỷ đó từng ở trong tòa nhà này, nhưng tại sao bây giờ lại không cảm nhận được chút dấu vết nào? Chẳng lẽ nó đã rời khỏi tòa nhà rồi?"

"Sao lại nhiều mèo hoang thế này?"

Khi ba người Tần Vũ ra đến cửa tầng hầm để xe, Mạnh Dao kinh ngạc nhìn mấy chục con mèo hoang đang nằm trên tấm ván phía đối diện. Mấy chục con mèo này đều dùng đôi mắt xanh biếc nhìn chằm chằm họ, nhìn thôi đã thấy lạnh sống lưng.

"Nơi này sắp thành ổ mèo rồi." Hứa Tình bực bội nói một câu. Cô vốn có ác cảm tự nhiên với động vật có lông, cho nên nhìn thấy những con mèo hoang này, tâm trạng vốn đã không tốt của cô lại càng tệ hơn.

"Biết đâu những con mèo hoang này đang bảo vệ chúng ta đấy, khiến quỷ không dám ra hại người." Tần Vũ nói đùa một câu, kéo tay Mạnh Dao đi về phía chiếc xe phía trước, Hứa Tình vội vàng chạy theo.

---❊ ❖ ❊---

Ngày hôm sau!

Tần Vũ bị tiếng chuông dồn dập đánh thức, mở mắt ra nhìn số điện thoại, hóa ra là của Hứa Tình.

"Alo, Tần Vũ, lời cô Mạnh nói quả nhiên không sai, qua việc điều tra ba khoản tiền khổng lồ đó, chúng tôi đã phát hiện ra một manh mối quan trọng." Vừa bắt máy, giọng nói hào hứng của Hứa Tình đã truyền tới từ đầu dây bên kia.

Tần Vũ vô thức dịch điện thoại ra xa một chút. Chờ giọng nói phấn khích của Hứa Tình dịu bớt, anh mới đưa lại gần, mở lời: "Hứa đại đội trưởng, cô quấy rầy giấc mộng đẹp của người ta vào sáng sớm thế này sao?"

"A, sớm gì chứ, đã hơn tám giờ rồi." Hứa Tình nghe Tần Vũ nói vậy, trong lòng thầm mắng: "Đúng là con nhà giàu, dân văn phòng giờ này đã dậy đi làm từ đời nào rồi."

"Thôi bỏ đi." Tần Vũ cũng biết không thể chấp nhặt với loại người như Hứa Tình, bèn ngồi dậy từ trên giường, hỏi: "Tra được manh mối gì rồi?"

"Chúng tôi đã thẩm vấn đột xuất ba người chuyển khoản cho ba nạn nhân. Ba người này không chịu nổi áp lực nên đã khai sạch. Hóa ra họ là nhà cái của đường dây xổ số trái phép, còn ba khoản tiền khổng lồ kia là tiền trúng xổ số của ba nạn nhân trước khi chết."

"Xổ số trái phép?"

Nghe kết quả điều tra của Hứa Tình, Tần Vũ cũng ngẩn người. Xổ số trái phép trong nước tất nhiên anh đã từng nghe qua, một hai năm gần đây thì còn đỡ, chứ vài năm trước thì nó hoành hành khắp cả nước.

Tần Vũ nhớ lại hồi đó cha mẹ mình cũng từng chơi vài ván. Xổ số tổng cộng có 12 con giáp, 48 con số. Chỉ cần trúng là được đền gấp 40 lần số tiền đặt cược.

Tất nhiên, xổ số trong nước thực chất là do một số chủ sòng bạc tư nhân tự bày ra, dựa theo kết quả xổ số của Hồng Kông. Do đó không tồn tại khả năng thao túng, vì vậy người chơi vẫn rất nhiều, đặc biệt là ở nông thôn.

Thế nhưng sau này do bị công an truy quét một đợt, xổ số dần chuyển vào hoạt động ngầm. Về sau nữa, vì nhiều ông chủ đứng ra tổ chức bỏ trốn, người chơi xổ số cũng ngày càng ít đi. Tất nhiên thứ này cũng không thực sự tuyệt chủng, chỉ là không còn rầm rộ như trước nữa.

"Tần Vũ, anh nói xem ba người này đánh xổ số thì có liên quan gì đến vụ án không?" Hứa Tình hỏi qua điện thoại.

"Cô xuất thân là cảnh sát hình sự, không nên đến hỏi tôi chứ."

"Nếu suy luận theo kinh nghiệm hình sự thông thường, cả ba nạn nhân đều trúng giải xổ số lớn không lâu trước khi chết, chắc chắn là có liên quan. Nhưng đây không phải vì có khả năng dính dáng đến quỷ sao, nên tôi cũng không chắc chắn lắm."

"Quỷ khi còn sống cũng là người, cô cũng có thể dùng logic của người để suy luận hành vi của quỷ." Tần Vũ giải thích cho Hứa Tình.

Quỷ vốn dĩ là người chết hóa thành, tuy bản tính thay đổi hoàn toàn do đã biến thành quỷ, nhưng vẫn chưa thoát ly hoàn toàn khỏi phạm trù hành vi của con người. Giống như việc thường thấy trong phim truyền hình, quỷ đi vào từ hành lang hoặc cửa sổ, đây chính là kết quả do thói quen của con người thúc đẩy.

Với bản lĩnh của quỷ, tất nhiên có thể xuyên tường mà vào, vậy tại sao còn phải đi cửa sổ? Đó chính là kết quả do những hành động theo thói quen của con người thúc đẩy.

"Đợi đã... tôi hiểu rồi."

Khi Tần Vũ giải thích cho Hứa Tình, một tia sáng lóe lên trong đầu anh. Anh nhớ tới viên thịt đó, con số 08 trên viên thịt.

"Tần Vũ, anh hiểu ra cái gì rồi? Có phải biết gì rồi không?" Hứa Tình nghe Tần Vũ nói "hiểu rồi" mà không nói tiếp, vội vàng sốt sắng hỏi.

"Con số trên viên thịt đó chính là con số của xổ số." Tần Vũ nói vào điện thoại: "Tôi lập tức tới tòa nhà Việt Phủ đây, chúng ta tập hợp ở đó."

Nói xong, Tần Vũ liền cúp máy của Hứa Tình, hướng ra ngoài phòng ngủ gọi: "Xe Tăng, lát nữa chúng ta ra ngoài, đi đến một nơi."

Tần Vũ biết vào giờ này chắc chắn Xe Tăng đã dậy rồi. Bàn về quy luật sinh hoạt, ngay cả anh cũng không bằng Xe Tăng. Xe Tăng mỗi ngày đúng 6 giờ là dậy, trước tiên đánh một bộ quyền trong khu chung cư rồi mới quay về.

Đợi đến khi Tần Vũ vệ sinh cá nhân xong xuôi, Xe Tăng cũng đã thu dọn xong và chờ ở phòng khách, ngay cả Tiểu Cửu cũng hiếm khi nằm trên ghế sofa mà không trốn đi mất.

"Ồ, Tiểu Cửu, hôm nay ngươi không lẻn ra ngoài à?" Tần Vũ nhìn Tiểu Cửu, khoa trương hỏi.

Kể từ lần trước khi Hòa Thị Bích bị Giang Sơn Xã Tắc Đồ nuốt chửng, Tiểu Cửu liền giận anh, mấy ngày nay cứ sáng sớm đi tối muộn mới về. Tần Vũ cũng mặc kệ nó, dù sao trong thành phố này cũng không ai làm hại được tiểu gia hỏa, hơn nữa bây giờ nó cũng biết nặng nhẹ rồi, sẽ không tùy tiện ra tay với người bình thường.

"Hừ!"

Tiểu Cửu khinh bỉ liếc Tần Vũ một cái, dường như không muốn nói chuyện với anh, "vút" một cái đã nhảy lên vai Xe Tăng.

"Ông chủ Tần, tôi xuống lấy xe từ gara ra trước." Xe Tăng đứng dậy từ ghế sofa, đi về phía cửa. Khi đi ngang qua bên cạnh Tần Vũ, Tiểu Cửu đắc ý vẫy vẫy đuôi một hai cái.

Lúc Tần Vũ mở cửa xe chui vào, Tiểu Cửu đã nằm thoải mái trên đệm da, nheo nheo đôi mắt nhỏ, không hề để ý tới sự xuất hiện của Tần Vũ.

Sau khi nói cho Xe Tăng địa điểm cần đến, Tần Vũ cũng yên tâm nhắm mắt lại. Tay lái của Xe Tăng anh tuyệt đối yên tâm, không những nhanh mà còn êm.

"Ông chủ Tần, đến tòa nhà Việt Phủ rồi."

Khi Xe Tăng lái xe tới cửa tòa nhà Việt Phủ, xe cảnh sát của Hứa Tình đã đỗ ở đó chờ sẵn.

"Tần Vũ, rốt cuộc anh phát hiện ra điều gì?" Thấy Tần Vũ xuống xe, Hứa Tình vội vàng hỏi.

"Cô không nghĩ tới sao? Ba nạn nhân này trước khi chết đều từng trúng giải xổ số lớn, mà xổ số tổng cộng có 48 con số, từ 1 đến 48, con số 08 trên viên thịt kia chẳng phải tương ứng với con số xổ số sao?" Tần Vũ cười đáp.

"Con số trên viên thịt đó tương ứng với 08? Rốt cuộc chuyện này là thế nào? Tần Vũ, anh đừng bảo với tôi là ba nạn nhân này đến tòa nhà này là để nghiên cứu xổ số đấy nhé." Hứa Tình có chút phát điên.

"Cô nói đúng rồi đấy, ba người này đến đây chính là để nghiên cứu xổ số." Tần Vũ không những không bác bỏ lời nói lúc phát điên của Hứa Tình mà còn gật đầu nghiêm túc, khóe miệng nhếch lên, đáp đầy ẩn ý.

"Chạy tới tòa nhà hẻo lánh bị đồn là có ma này để nghiên cứu xổ số, ba người này bị bệnh à?" Hứa Tình có chút không tin, cho dù ba người này muốn cùng nhau nghiên cứu xổ số, cũng không đến mức chạy tới nơi này. Quảng Châu có biết bao nhiêu nơi, biết bao nhiêu quán trà, khách sạn không ở, lại chạy tới tầng hầm đỗ xe của một tòa nhà bị đồn là có ma để nghiên cứu, đầu óc ba người này bị hố à?

"Nếu ở lại những nơi đó thì không nghiên cứu ra được đâu." Tần Vũ thong thả nói một câu, trực tiếp đi vòng qua Hứa Tình, đi về phía sau tòa nhà.

Lần này Tần Vũ không đi vào tầng hầm đỗ xe mà đi về phía một đống đá nằm đối diện tầng hầm đỗ xe.

"Meo!"

Tần Vũ còn chưa đi tới đống đá bỏ hoang này, đã có rất nhiều mèo hoang từ trong khe đá chui ra, vừa gầm gừ với Tần Vũ vừa chạy trốn về hai phía, thậm chí có con gan dạ còn vồ lấy Tần Vũ.

Tiểu Cửu vốn đang nằm trong lòng Xe Tăng đột nhiên mở mắt, nhìn thấy mấy con mèo hoang đang nhe nanh múa vuốt với Tần Vũ, nó gầm lên một tiếng, âm thanh không lớn nhưng mấy con mèo hoang kia lập tức như cà tím gặp sương giá, héo rũ, run rẩy đứng tại chỗ, không dám động đậy.

Nhìn thấy mấy con mèo hoang này chịu thua, Tiểu Cửu hừ mũi một tiếng, lúc này mới hài lòng nhắm mắt lại lần nữa. Mà Tần Vũ thì nhìn bóng lưng Tiểu Cửu, khẽ mỉm cười, tiểu gia hỏa này tuy bề ngoài không để ý tới anh, nhưng trong lòng vẫn rất quan tâm tới anh.

Tần Vũ đi tới trước đống đá này, ánh mắt dừng lại trên một vài thứ, một lúc lâu sau anh quay người gọi Hứa Tình: "Qua đây xem này."

"Đây là nến chưa cháy hết, có gì đáng lạ đâu." Hứa Tình chỉ liếc một cái liền hỏi Tần Vũ.

"Hì hì, chính sự xuất hiện của những cây nến này mới có thể nói cho chúng ta biết rốt cuộc lúc đó đã xảy ra chuyện gì trong tầng hầm đỗ xe này." Tần Vũ cười hì hì, ra lệnh cho Xe Tăng: "Xe Tăng, anh đi siêu thị mua 48 viên thịt, ngoài ra mua thêm ít sơn xịt, ừm, giờ vẫn còn sớm, phải đợi đến tối mới có hiệu quả, thế này đi, tất cả chúng ta đều về trước, đến tối lại quay lại đây tập hợp."

"Tần Vũ, rốt cuộc anh đang giở trò gì vậy, có chuyện gì mà không thể nói bây giờ, nhất định phải đợi đến tối?" Hứa Tình có chút bất mãn hỏi.

"Đến tối cô sẽ biết, cứ để cô tận mắt chứng kiến cô mới tin." Tần Vũ cười bí hiểm, có vài chuyện nếu không tận mắt nhìn thấy, chỉ nghe anh nói thì Hứa Tình chưa chắc đã tin.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:801
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.