Tại quận Moraso, Đức, vùng thung lũng ngoại ô.
Ba ngọn núi kẹp ở giữa, hình thành một vùng thung lũng hình chữ "Nhân", khu vực ở giữa là rừng cây xanh bằng phẳng, thấp thoáng có một con sông nhỏ uốn lượn theo con đường màu vàng đất, chạy xuyên qua toàn bộ thung lũng.
Lúc này là giữa trưa, trên con đường trong thung lũng vang lên một tiếng động cơ xe hơi rõ rệt, một đội xe việt dã màu xanh quân đội đang chạy thẳng tắp dọc theo con đường tiến về phía sâu trong thung lũng.
Những đám mây trắng khẽ di chuyển theo gió, bầu trời còn lại là một màu xanh biếc. Mặt trời chiếu rọi mọi thứ không chỗ dung thân.
Gia Long thu hồi tầm mắt, nhìn về phía người lái xe.
"Còn khoảng nửa tiếng nữa, thưa ông chủ."
Người lái xe là một thành viên của Dạ Ưng, bên phía Hà Diệp Châu đã giao cho thuộc hạ của La Đức, giữa Lai Sa Đế và Nguyên Sắc đang tiến hành đàm phán, Hà Diệp Châu cùng Hải Xà, Hải Báo dưới trướng La Đức cũng đang thăm dò giao thủ với nhau, có lẽ phải mất một thời gian nữa mới có kết quả, mặc dù nghe nói đã đại khái khóa chặt khu vực Hà Diệp Châu đang ở.
Gia Long gật đầu. Tầm mắt lại dời ra ngoài xe, nhìn khung cảnh thung lũng không ngừng lùi lại phía sau. Bên đường thỉnh thoảng có thể nhìn thấy từng căn nhà gỗ nhỏ màu xám, màu nâu, có nơi thậm chí còn có nông trang, ruộng đồng.
"Kể về lai lịch của Allen Hi Nhĩ này đi."
La Đức ngồi ở bên kia, mỉm cười.
"Gã này là bạn lớn lên cùng tôi, nhưng không tính là thân thiết lắm, hồi nhỏ chơi rất tốt, nhưng lớn lên rồi, rất nhiều thứ cũng thay đổi. Bây giờ cũng đã mấy năm không gặp, không biết gã phát triển thành dạng gì, nếu không phải lần này điều tra tình báo ra, tôi còn không biết gã lại giấu sâu như vậy. Hóa ra lại là lão đại của Quang Hoàn, tổ chức xếp hạng nhất tại Đức."
Hắn hồi tưởng lại một chút.
"Tôi nhớ hắn luôn là một kẻ rất có năng lực, rất có dã tâm. Trên mặt lúc nào cũng cười hì hì, nhưng tâm tư trong tối thì không ai đoán được. Thành phủ rất sâu."
"Lực lượng đại khái của hắn thế nào?" Gia Long trực tiếp hỏi trọng điểm.
"Quang Hoàn có thể xếp hạng nhất, chỗ dựa lớn nhất chính là một quân đoàn lính đánh thuê đặc biệt của bản thân Quang Hoàn. Nói là quân đoàn, thực tế chỉ có ba người, gã Allen Hi Nhĩ đó hẳn chính là Quang Hoàn, còn có một người là Mạc Lạp, người cuối cùng tên là Tô Lan Tĩnh." La Đức giới thiệu đơn giản một lượt.
"Nghe tên giống người phương Đông?"
"Đúng vậy, người phương Đông nhập quốc tịch Đức, những người như vậy rất nhiều. Anh biết đấy." La Đức nhún vai.
Gia Long gật đầu, lần này La Đức đi cùng anh, bản thân hắn chỉ mang theo một người. Một phụ nữ da đen có biệt hiệu là Hắc Táo, trông rất tháo vát.
Còn bản thân Gia Long thì mang theo mười người của Dạ Ưng, lái ba chiếc xe tới, đề phòng các loại tình huống.
Hai người lại tán gẫu một lát về tình hình chi tiết của tổ chức Quang Hoàn. Người lái xe bên cạnh thỉnh thoảng bổ sung. Chiếc xe lượn lách dọc theo con đường. Cuối cùng chậm rãi dừng lại trước một cánh cổng hàng rào bằng gỗ.
Cổng hàng rào chặn ngang trên đường, cửa ra vào có hai gã đàn ông mặc quần áo màu xanh lá đang đứng gác.
Thấy xe tới, hai người lần lượt đi tới, một người nói chuyện vài câu với tài xế chiếc xe đầu tiên, người kia thì lấy bộ đàm ra dường như đang thông báo vào bên trong.
---❊ ❖ ❊---
Ở phía bên phải con đường thung lũng, trên sườn đồi cỏ dốc, lúc này đang nằm rạp hai bóng người không mấy nổi bật.
Hai người nhìn từ xa tình hình trên con đường bên dưới, một người chính là Coena. Người kia là Khoa Nhĩ, trên đầu hai người đội chiếc mũ cỏ đơn giản tết bằng cỏ xanh. Trên người phủ một nhánh cây lớn bị gãy. Trong tay mỗi người cầm một ống nhòm loại nhỏ nhìn xa.
"Tới rồi." Coena nói nhỏ, nhìn tình hình đoàn xe bên dưới. "Thật không biết việc dẫn Dạ Ưng Vương vào là đúng hay sai."
"Có lẽ đây sẽ là một điểm đột phá mới." Khoa Nhĩ ở bên cạnh bình tĩnh an ủi hắn, "Nếu không phải cậu thông báo cho Dạ Ưng Vương, thì Mạc Lạp sẽ không đột ngột bị gọi về, chúng ta cũng sẽ không thuận lợi thoát thân từ bên đó."
"Có lẽ vậy. Nhưng tôi cứ có linh cảm tình hình sẽ trở nên tồi tệ hơn..." Coena nhíu chặt mày.
"Cứ tĩnh quan kỳ biến đi. Tìm được cơ hội, tốt nhất là thoát khỏi tuyến phong tỏa của thung lũng, chúng ta không thể cứ bị chặn ở đây mãi." Khoa Nhĩ nói khẽ, thung lũng này trông có vẻ bình thường, thực tế xung quanh toàn bộ thung lũng đều mai phục người của Quang Hoàn, chúng đi tuần tra khắp nơi, lắp đặt thiết bị giám sát ở rất nhiều nơi không ai để ý, thậm chí một số động vật côn trùng sống ở đây cũng bị chúng giở trò, muốn thoát ra quả thực không phải là chuyện đơn giản.
Hai người nằm phục trên sườn cỏ, nhìn đoàn xe việt dã màu xanh bên dưới được người của căn cứ Quang Hoàn sau cánh cổng đón vào.
Một gã đàn ông tóc vàng đầu đinh cười lớn đi ra, ôm chầm lấy một người bước xuống từ đoàn xe. Hai người dường như là người quen, đang trò chuyện gì đó.
"Toang rồi... bọn họ lại có người là chỗ quen biết với Allen Hi Nhĩ!" Sắc mặt Coena hơi thay đổi.
"Đừng vội... tình hình không tồi tệ như tưởng tượng đâu." Khoa Nhĩ lại phát hiện ra một tia manh mối nhỏ.
---❊ ❖ ❊---
"Ha ha ha ha!! La Đức.Kruze! Chúng ta bao nhiêu năm không gặp rồi?" Gã tóc vàng đầu đinh cười lớn, ôm chầm lấy La Đức.
"E là bốn năm rồi, thật là xa xôi. Cảm giác lần trước nhìn thấy cậu vẫn còn ở Chicago." La Đức cười theo. Thể hình hắn và đối phương chênh lệch khá lớn, hắn cao một mét bảy, nặng hơn sáu mươi lăm ký, so với đối phương mà xem, căn bản giống như một cọng giá đỗ.
Gã tóc vàng đầu đinh cao khoảng hai mét, cân nặng nhìn thân hình cơ bắp cuồn cuộn kia, bả vai còn rộng hơn La Đức một khúc, ít nhất cũng phải tám, chín mươi ký.
"Lần này đến địa bàn của tôi, nhất định phải chiêu đãi tử tế, sao không giới thiệu một chút? Vị này là?" Allen Hi Nhĩ quay đầu lại, ánh mắt thoáng cái quét qua Gia Long đứng sau La Đức một bước, chỉ quét nhẹ một cái, ánh mắt gã vô thức ngưng trệ, tập trung vào Gia Long cao lớn ngang ngửa mình. Đối với chiếc mặt nạ quái dị của đối phương, gã hơi nheo mắt lại, không hỏi gì cả.
"Vị này là Gia Long, Gia Long Thomas, bạn của tôi." La Đức vội vàng cười vỗ vỗ vai Gia Long giới thiệu. "Lần này anh ấy tới đây, là muốn tham quan thử xem tổ chức Quang Hoàn lừng danh rốt cuộc trông như thế nào."
"Ừm, trong điện thoại đều nói cả rồi, yên tâm! Tôi đã sắp xếp ổn thỏa cả rồi. Đã là bạn của La Đức, thì chính là bạn của tôi - Allen Hi Nhĩ." Allen Hi Nhĩ vỗ ngực cười lớn, trên người gã chỉ mặc chiếc áo sơ mi trắng phanh ngực, còn có quần dài màu trắng và giày da, trông hoàn toàn không giống người ở lâu trong thung lũng, mà giống một thương nhân giàu có bình thường đang đi nghỉ mát ở thành phố ven biển hơn.
"Vậy làm phiền cậu rồi." Gia Long gật đầu mỉm cười.
Một hàng người của Quang Hoàn đứng ngay ngắn hai bên đường, có người riêng biệt dẫn thuộc hạ của Gia Long và La Đức sang bên kia nghỉ ngơi, ba vị thủ lĩnh họ thì tách ra đi xuyên qua cổng lớn, trực tiếp bước vào một con đường nhỏ trong rừng bên trái.
Con đường nhỏ lát đá cuội trắng, trông vô cùng trang nhã tươi mới, uốn lượn trong rừng kéo dài về phía sâu nhất.
La Đức và Allen Hi Nhĩ đi phía trước trò chuyện về những chuyện quá khứ thời thơ ấu, còn Gia Long thì cố ý tụt lại phía sau để quan sát xung quanh.
Những cái tổ chim, tổ ong, giữa cành cây, trong bụi cỏ, thậm chí cả con tê tê thi thoảng lướt qua ở xung quanh. Trên những động thực vật này đều có thể nhìn thấy các thiết bị giám sát nhân tạo tinh vi.
Thị lực của Gia Long kinh người, nhìn xuyên qua một con mắt của mặt nạ, cũng có thể nhìn rõ dấu vết của những thiết bị siêu nhỏ này.
Ba người đi xuyên qua một đoạn rừng cây, tới một tòa biệt thự màu trắng xây dựng nơi sâu trong rừng.
Cổng sắt đen tự động mở ra, hai bên canh gác lên kiểm tra một thiết bị không biết là gì, chỉ thấy bức tượng điêu khắc phía sau cổng sắt khẽ xoay một vòng, bức tượng thiếu nữ ôm bình nước, miệng bình nước từ bên cạnh nhắm thẳng vào ba người ở cửa, phía dưới lóe lên một chút ánh sáng đỏ, rồi ngay lập tức tắt ngấm.
Ba người bước vào cổng sắt, hai bên đều là vườn hoa rậm rạp bao quanh, dây leo màu xanh và hoa đỏ trắng tranh nhau điểm xuyết, trông vô cùng phức tạp mà hoa lệ.
Đi xuyên qua khu vườn xinh đẹp khúc chiết, tới cuối con đường đá cuội, xuất hiện trước mắt ba người là một tòa trang viên kiểu lâu đài ba mái nhọn màu trắng.
Hai người phụ nữ xinh đẹp mặc trang phục hầu gái cung kính mở cửa, cúi người hành lễ.
"Chào mừng ngài La Đức, ngài Gia Long."
Giọng nói trong trẻo cho thấy tuổi của hai người không quá hai mươi lăm. Trang phục hầu gái của họ rõ ràng đã qua cải tạo, nhìn chỉ là một mảnh vải đen trắng đơn giản che khuất nửa thân trước, phía sau chỉ có phần dưới cơ thể có một chút váy voan miễn cưỡng che đậy, vô cùng hở hang.
"Chào mừng đến với vương quốc của tôi, ha ha ha ha!" Allen Hi Nhĩ đắc ý cười lớn, "Đừng thấy nơi này chỉ là một trang viên nhỏ đơn giản, thực tế còn có nội dung sâu xa hơn." Gã bí hiểm giơ ngón tay chỉ chỉ xuống dưới.
"Dưới đất?" La Đức nhướng mày.
"Chính xác!" Allen Hi Nhĩ cười gật đầu, "Tôi ở đây có bột ảo giác mới nhất, có muốn thử chút không, đảm bảo độ tinh khiết phù hợp. Không phải loại hàng ngoài thị trường có thể so sánh." Nơi này của gã vốn chính là nhà máy chế tạo ma túy, thứ này tự nhiên là nhiều vô kể.
Ba người bước vào biệt thự, ngồi xuống trong sảnh vàng xa hoa, cô hầu gái xinh đẹp gần như khỏa thân bưng trái cây, bánh ngọt, đồ uống lên. Sau đó dưới ánh mắt lưu luyến không rời của La Đức, nàng khoan thai rời đi.
"Đều là hàng cực phẩm a..." La Đức liếm liếm môi.
"Hê hê, tuyệt đối nghe lời, anh thích thì chỗ tôi còn một cặp trân phẩm! Sinh đôi, là chủng loại cực kỳ quý hiếm trên thế giới, hai chị em giữa họ có cảm ứng xúc giác nhất định, bao anh hài lòng!" Allen Hi Nhĩ đắc ý hạ giọng giới thiệu.
"Ồ?" Mắt La Đức sáng lên, hắn mê nhất món này, nhưng nghĩ tới việc Gia Long tới đây là để làm chuyện chính, nên cũng tạm thời nén lại xúc động muốn hưởng thụ ngay lập tức.
"Vẫn là giải quyết việc chính trước là quan trọng." Hắn nuốt nước bọt, bưng đồ uống lên uống cạn một hơi.
"Việc chính?" Allen Hi Nhĩ thu lại ý cười, xua tay làm tư thế rửa tai lắng nghe.
"Bạn tôi Gia Long, muốn tham quan căn cứ của cậu một chút, anh ấy là một người hâm mộ cuồng nhiệt sưu tầm, có hứng thú cực lớn với chiếc mặt nạ Vô Miên Chi Diện trong truyền thuyết." Đặt ly nước xuống, La Đức đơn giản giới thiệu mục đích tới đây lần này.
"Vô Miên Chi Diện? Anh đang nói cái đó sao..." Dưới đáy mắt Allen Hi Nhĩ thoáng qua một tia hiểu rõ, "Nhưng chỗ tôi cũng chẳng liên quan gì tới thứ đó cả. Nếu hai anh cần ma túy chất lượng tốt nhất, thì tới chỗ tôi là đúng rồi, cần mỹ nữ tuyệt nhất thế giới, tới chỗ tôi, tôi cũng có thể đáp ứng yêu cầu của các anh, nhưng nếu muốn thứ này, thì tôi thực sự không có cách nào." Gã xòe tay ra, nhún vai nói, "Xin thứ lỗi cho tôi lực bất tòng tâm, không giúp được các anh."