Thần Quan Ma Vương và Các Nàng Dũng Sĩ Xinh Đẹp

Lượt đọc: 1584 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 0850
Lý do chiến đấu

❊ ❊ ❊

“Tình yêu đang bùng cháy… Khảm Tạp, không phải ngươi nói bản thân ba trăm sáu mươi lăm ngày một năm, ngày nào cũng bùng cháy ngọn lửa tình yêu sao?” Ulysse thản nhiên nhìn Khảm Tạp đang tấn công mình. Không sai, lần này chính là Khảm Tạp mà cậu quen thuộc, gã nhân thú phong lưu ở thành Tháp Cát, gã sư tử háo sắc tự xưng muốn đạt thành tích “ngàn người trảm”.

“Đó là đương nhiên, ta làm việc không nghỉ ngày nào… Không, lần này khác, ta đã yêu từ cái nhìn đầu tiên, ta đã yêu rồi, cuối cùng ta cũng tìm được người yêu của đời mình! Vì cô ấy, ta có thể đến thách đấu tại võ đài của Đại hội Dũng giả, ta muốn chứng minh, ta cũng là một cường giả tộc Sư tử đàng hoàng!” Khảm Tạp múa may móng vuốt, sục sôi máu nóng nói.

Nhìn qua thì đúng là trông giống như mùa xuân của Khảm Tạp đã tới. Nhưng với tư cách là bạn thân nhất của Khảm Tạp, Ulysse năm nào tháng nào cũng nhìn thấy vẻ mặt này của gã. Nếu như nói mỗi người đều có một mùa xuân tình yêu, thì kẻ này quanh năm bốn mùa đều có khả năng đang trong mùa xuân.

“Lần này là ai? Là nữ chiến binh tộc Hổ, hay là nữ chiến binh tộc Sư tử của các ngươi? Ta nhớ ngươi hình như đã chọc phải công chúa tộc Gấu rồi, chắc không dám ra tay với nữ chiến binh tộc Gấu nữa đâu nhỉ.” Ulysse tính toán thời gian, chắc cũng sắp kết thúc rồi.

Chút nữa để Khảm Tạp rời sân mà không bị thương là có thể kết thúc vòng đầu tiên của cậu. Cũng may đối thủ của Khảm Tạp là cậu, chứ nếu là những cường giả cấp bảy khác, thật khó mà tưởng tượng được gã chỉ có sức chiến đấu cấp năm này có bị người ta đem “nướng đỏ” hay không. Nếu gặp phải loại cường giả siêu cấp như Tutankhamun thì có khi cặn cũng chẳng còn.

“Không, không không, cấp bậc lần này hoàn toàn khác. Những cô gái ta từng yêu trước kia, hoàn toàn không cùng đẳng cấp với cô ấy. Đây là lần đầu tiên ta thấy một cô gái mạnh mẽ đến thế, cái đuôi dài đó, đôi tai gợi cảm, cơ thể đầy sức sống, một vuốt có thể xé rách đại địa! Đúng, đây mới là người phụ nữ trong mơ của ta, trong những người phụ nữ ta từng gặp, không ai phù hợp hơn cô ấy!” Khảm Tạp kích động gầm lên.

“Đuôi, tai, móng vuốt… Khảm Tạp, lần này là chiến binh tộc nào thế?” Ulysse hơi tò mò hỏi.

“Cô ấy chính là quý tộc trong tộc thú nhân chúng ta. Gần như là chủng tộc trong truyền thuyết, chỉ xuất hiện ở vùng băng nguyên phương Bắc, tộc Ngân Lang.” Nhớ lại sự kích động lúc lần đầu tiên nhìn thấy người phụ nữ đó, máu trong người Khảm Tạp đang sôi trào.

Khi bóng hình bạc đó xuất hiện trước mắt gã, gã đã hoàn toàn sững sờ. Bởi vì lúc đó, cô ấy đang chiến đấu với Lasha. Mặc dù nhìn ra là giao lưu hữu nghị, nhưng có thể dùng móng vuốt đối cứng với thanh cự kiếm Long Hoàng Phá Hoại của Lasha, một trăm kẻ như gã cũng không làm nổi.

Chỉ một vuốt tùy ý, có thể xé toạc đại địa, bóng hình di chuyển nhanh đến mức gã thậm chí không phân biệt nổi vị trí của cô ấy. Vừa hung dữ vừa mạnh mẽ, trong cơ thể nhìn có vẻ mảnh mai ấy chứa đựng sức mạnh to lớn và cuồng điên.

Chỉ một ánh nhìn, gã đã bị mê hoặc. Gã chưa bao giờ thấy người phụ nữ tộc thú nhân nào mạnh mẽ đến thế, bóng hình nhanh nhẹn như gió, móng vuốt sắc bén hơn thép gấp vô số lần, ngay lập tức chiếm trọn trái tim gã.

“Tộc Ngân Lang…” Ulysse lờ mờ có chút ấn tượng, hình như trong số những chiến binh Thánh Kỵ sĩ đoàn mà cậu từng giúp đỡ có hai người là tộc Ngân Lang, quả thực là chủng tộc rất hiếm thấy. Ít nhất, ngay cả trong Quang Huy Tế Điển, cậu cũng không thấy mấy người.

Tuy nhiên, dù không rõ chuyện tộc Ngân Lang, nhưng với “tình yêu” của Khảm Tạp, cậu lại biết rõ mồn một. Theo lời của chính Khảm Tạp, tình yêu của gã là không nghỉ ngày nào. Hơn nữa không chỉ yêu nữ nhân của một chủng tộc, mà là tình yêu dành cho tất cả nữ nhân tộc thú nhân cường tráng, đó là bác ái, là đại ái.

“Trên thế giới này không ai yêu người hơn ta, tình yêu của ta là không có biên giới…” Ừm, đây hình như là câu Khảm Tạp thường xuyên treo bên miệng.

“Tên cô ấy là gì, cô ấy mạnh hơn ngươi không?” Trong lúc vô thức, Ulysse đã hoàn toàn quên mất đây là võ đài Đại hội Dũng giả, đắm chìm trong niềm vui gặp lại Khảm Tạp.

“Tên cô ấy là Lâm, cái tên rất hay đúng không. Hình như là một thành viên của Thánh Kỵ sĩ đoàn thuộc Chí Cao Thần Giáo, giờ đang ở bên dưới cùng Lasha xem ta thi đấu đây.” Đòn tấn công của Khảm Tạp không còn sắc bén như lúc đầu. Dù sao ngay từ đầu, gã chỉ tấn công Ulysse để trút bỏ nỗi lòng u uất của mình mà thôi.

Kiểu tấn công này căn bản không thể đánh trúng Ulysse, điểm này ngay từ đầu gã đã biết. Thế nên, gã cũng không cần phải nương tay làm gì, cứ tấn công toàn lực là được. Không xả cho sướng, làm sao trút bỏ được nỗi u uất tích tụ sau khi gặp lại Lasha.

Là vị đó… Ulysse nhớ tới người phụ nữ tóc bạc bị Huyết Sắc Sát Lục Dị Hình đóng đinh trên thập tự giá, tên của cô ấy là do Đại thần quan A Nạp Đức nói cho cậu biết sau này. Đã là thành viên chính thức của Thánh Kỵ sĩ, thì chắc hẳn là cường giả cấp bảy.

“Để thể hiện một mặt oai phong lẫm liệt của mình, ta quyết định thách thức giới hạn của bản thân, bước lên võ đài này. Không ngờ đối thủ lại là ngươi, Ulysse. Xem ra, vận xui của ta sắp kết thúc rồi.” Khảm Tạp lại mài mài móng vuốt của mình, chết tiệt, những đòn tấn công liên tiếp đã làm nó mòn nghiêm trọng, mà Ulysse ngay cả một sợi tóc cũng không rụng, chênh lệch giữa họ lúc này thực sự là quá lớn!

“Ta nghĩ có lẽ vẫn… Thôi bỏ đi, Khảm Tạp, cuộc chiến của chúng ta cũng nên kết thúc rồi. Cứ tiếp tục thế này cũng vô ích, ngươi cũng mệt rồi nhỉ.” Ma pháp hệ Quang hồi phục thể lực cũng có giới hạn, hơn nữa chiến đấu tiêu hao không chỉ là thể lực. Máu nóng không thể cứ sôi trào mãi được, Ulysse có thể cảm nhận được, Khảm Tạp đã bắt đầu mệt mỏi, đã đến lúc kết thúc rồi.

“Hừ, lát nữa lại đến tính sổ vụ vợ chưa cưới của ngươi, tối nay đến quán rượu thú nhân lớn nhất ở công hội lính đánh thuê thành Sophia tìm ta, không chuốc cho ngươi say mèm thì ta không gọi là Kim Mao Sư Tử Vương Khảm Tạp…” Khảm Tạp cũng cảm nhận được tinh thần của mình không chịu nổi những đòn tấn công nhịp độ nhanh như thế này nữa, tiếp tục nữa chỉ có mất mặt thôi.

“Ta cũng có nhiều chuyện muốn hỏi ngươi, về Lasha, và cả việc các ngươi đến đây thế nào. Vậy thì, chuẩn bị đi, ta sắp tấn công đây!” Ulysse lại phát động Vô Hạn Dục Vọng Chi Lĩnh Vực · Súc Địa, trong nháy mắt rút ngắn khoảng cách với Khảm Tạp, khi Khảm Tạp chưa kịp phản ứng, cậu nhẹ nhàng dùng tay trái gõ vào sau gáy cái đầu sư tử của gã.

“Bộp!” Thân hình to lớn của Khảm Tạp ầm ầm đổ xuống, Ulysse cố gắng khống chế sức mạnh của mình, chắc là không đau lắm đâu, chắc là thế…

“Hình như vẫn dùng lực hơi quá rồi.” Nhìn cái bướu lớn trên sau gáy Khảm Tạp, Ulysse cười khổ một tiếng. Rõ ràng chỉ dùng sức mạnh thể xác cơ bản nhất, ngay cả Phá Hoại Quyền Tỏa cũng thu lại rồi, nhưng xem ra vẫn là quá tay.

“Cái gì chứ, thực lực của kẻ gọi là Astaroth đó cũng chỉ đến thế, ngoài tốc độ nhanh hơn một chút thì chẳng được cái tích sự gì. Loại công kích đó là thế nào, hắn tưởng hắn đang bắn bông đấy à?” Một số người thắng cuộc chứng kiến đòn cuối cùng của Ulysse lắc đầu, gạch tên “Astaroth” ra khỏi danh sách có tính đe dọa.

So với vài cường giả thể hiện thực lực siêu phàm trước đó, màn thể hiện của “Astaroth” này thực sự khiến người ta thất vọng tràn trề, không còn cần thiết phải chú ý nữa. Cái gọi là “cường giả tốc độ nhất”, xem ra chỉ là tốc độ nhanh thôi, sức tấn công không đáng nhắc tới.

“Khảm Tạp không sao chứ?” Lasha nhắm mắt, dùng năng lực đặc biệt nhìn con sư tử vừa được đưa về.

Cô luôn cảm thấy rất kỳ lạ, tại sao kẻ luôn miệng nói vào võ đài xem thử rồi chắc chắn sẽ bỏ cuộc như Khảm Tạp lại đi thách đấu đối thủ, chẳng phải hắn nói đánh chết cũng không giao thủ với cường giả cấp bảy sao?

“Chỉ bị đánh ngất thôi, chắc là đối thủ nương tay rồi.” Trận chiến vừa rồi, Lâm cũng thấy khó hiểu. Thực lực của Astaroth rõ ràng không cùng một đẳng cấp với Khảm Tạp, vậy mà tại sao mãi đến cuối cùng mới tấn công một lần, hơn nữa còn là đòn tấn công nương tay hết mức có thể. Người khác không biết, chứ cô rất rõ thực lực của “Sứ Đồ Chi Đoàn” đáng sợ đến mức nào. Trong lần sơ loại đó, cô đã thất bại thảm hại dưới tay một sát thủ có thể sử dụng dịch chuyển tức thời.

Người thấy khó hiểu giống như Lâm còn có các thành viên của Sứ Đồ Chi Đoàn, ngoại trừ Ngải Á đoán được thân phận của Khảm Tạp, bọn họ hoàn toàn không hiểu tại sao Ulysse lại chiến đấu với con sư tử thực lực kém cỏi kia lâu như vậy.

“Ulysse, tại sao anh không chiến đấu nghiêm túc?” Kẻ không thể hiểu nổi nhất chính là Thánh Kiếm Chi Kỵ Sĩ Alseria, người luôn sống theo tinh thần kỵ sĩ nghiêm ngặt. Trong mắt cô, Ulysse dường như quá mềm lòng, thậm chí đến chiến đấu cần thiết cũng không muốn đánh. Nương tay cũng phải có mức độ chứ.

“Đại ca ca, con sư tử vàng đó rất mạnh sao?” Kẻ hỏi ra câu này, chỉ có thể là tiểu công chúa Fari, người có bản thể còn yếu hơn Khảm Tạp, nhưng lại sở hữu vũ khí tối thượng phi lý như Hắc Ám Thánh Bôi.

“Ừm, thực ra…” Ulysse nhất thời không biết nên nói gì cho phải, tin tức Lasha đến đã làm xáo trộn tâm trí cậu, khiến suy nghĩ của cậu nhất thời không thể bình tĩnh lại. Đối với cậu, Lasha là sự tồn tại vô cùng đặc biệt, cậu cần nghiêm túc cân nhắc làm sao để gặp mặt cô một lần.

“Chủ nhân có lý do của chủ nhân, hơn nữa cuối cùng vẫn thắng lợi một cách đẹp đẽ, không phải sao! Thế là đủ rồi. Chủ nhân, anh hình như hơi mệt, có cần nghỉ ngơi không?” Vẫn là Ngải Á giỏi nắm bắt tâm lý của Ulysse nhất, vào thời điểm thích hợp, thay cậu nói ra những lời thích hợp nhất.

“Cảm ơn, Ngải Á, ta nghĩ, ta quả thật cần nghỉ ngơi một chút.” Ulysse chân thành cảm ơn sự hỗ trợ của Ngải Á lúc này, bây giờ cậu, quả thực cần nghỉ ngơi thật tốt.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:842
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.