Tường viện trắng như tuyết, kết hợp cùng mái ngói lưu ly xanh biếc, quả thực mang đến cho người ta cảm giác hòa mình vào thiên nhiên.
Nếu cộng thêm một gốc đại thụ che trời, gốc cây to tới năm mét, cao trăm trượng ở ngay cổng viện, cùng hai pho tượng mặc giáp bạc đứng sừng sững trấn giữ hai bên, khí thế này lại khiến người ta sinh thêm vài phần kính sợ.
Đại Kinh, trong Văn Thư Viện.
Lưu Thuật mặc một thân quan bào màu đen, sắc mặt đen lại vô cùng đáng sợ.
Văn Thư Viện đường đường là nơi được mọi người ngưỡng vọng, từ khi nào từng chịu loại uất ức này?
“Đại nhân, đại nhân, ở cổng viện lại có một tên đeo mặt nạ kêu gào muốn tới nhập “Văn Tịch” ạ!”
“Cái gì?! Lại tới một tên nữa?” Lưu Thuật vừa ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén khiến hộ vệ thư viện đang tới bẩm báo phải rùng mình.
“Đại nhân, cứ tiếp tục thế này thì không ổn đâu, một buổi sáng đã cho vào sáu tên rồi, nếu tính cả tên này nữa là tên thứ bảy…” Một người đàn ông cũng mặc quan bào đứng cạnh Lưu Thuật nhỏ giọng nhắc nhở.
“Chuyện này bản viện chẳng lẽ không biết sao? Nhưng có cách nào khác không, đám người này đúng là không sợ chết, sáu kẻ vào trước đã có ba tên “chết” đi ra rồi, vậy mà vẫn có kẻ dám tới!” Lưu Thuật nghiến chặt nắm đấm.
“Ai… cũng khó trách lại xảy ra chuyện như vậy. Đồ vật trong thượng cổ di tích vốn dĩ luôn bị Đại Sở vương triều chúng ta nghiêm cấm truyền bá ra ngoài. Đứng đầu bảng lần này lại viết ra linh thư cực phẩm, đó là thứ có thể đưa vào “Tuyệt Thế Điển Tàng” đấy. Nghe nói hôm kia nó xuất hiện ở Thẩm phủ, thế mà lại giành lấy ngôi vị quán quân trong cuộc văn đấu, một bài “Mỹ Nhân Ca” quả thực là chưa từng có người trước đó. Sự tích như vậy, kẻ viết lại cứ không chịu lộ diện, tự nhiên khiến đám người liều mạng này tranh nhau tới mạo danh.”
Người đàn ông bên cạnh cũng khẽ thở dài.
“Mạo danh! Mạo danh thì có ích chó gì, vừa vào thượng cổ di tích là lộ tẩy ngay! Người không viết được linh thư, vào thượng cổ di tích chỉ có con đường “chết” mà thôi!”
“Những chuyện này chúng ta hiểu, nhưng đám người kia đâu có hiểu!”
“Đúng là tự tìm “chết”! Bản viện bây giờ chỉ mong trong ba tên chưa “chết” đi ra kia có một tên là thật! Nếu không chuyện lần này thực sự… ai…”
Dù Lưu Thuật thân là viện trưởng Văn Thư Viện Đại Kinh, nhưng cứ nghĩ tới ảnh hưởng do chuyện này gây ra, trong lòng cũng thấy sợ hãi.
Chuyện trọng đại như nhập “Văn Tịch” mà lại xảy ra chuyện mạo danh, hơn nữa còn nhiều kẻ mạo danh tới thế, chuyện như vậy đặt trong lịch sử Đại Sở vương triều quả thực là nghe chưa từng nghe.
Tên quan đăng ký đáng ghét! Lưu Thuật hiện tại hận không thể xé xác tên quan đăng ký đã trốn biệt tăm kia.
“Vậy giờ chúng ta tính sao? Tên ở cổng này là cho vào hay không cho vào?” Người đàn ông bên cạnh nhìn sắc mặt Lưu Thuật, lại nhỏ giọng nhắc.
Hắn đương nhiên biết tâm trạng hiện tại của Lưu Thuật.
“Còn cho vào? Bản viện hôm nay đã mất hết mặt mũi rồi, tên đó thực sự muốn tới thì đáng lẽ đã tới từ sớm, chỉ có thể nghĩ cách tìm người khác thôi… Hiện trường thi Thần Văn trốn mất, văn đấu cũng trốn mất, người như thế bảo bản viện đi đâu mà tìm? Giờ đã chính ngọ rồi, tên ở cổng mười phần là kẻ mạo danh, đuổi thẳng đi thôi!”
Lưu Thuật vung tay về phía hộ vệ đang quỳ bên dưới.
“Rõ!” Hộ vệ thư viện nhận lệnh, liền chuẩn bị đi ra ngoài.
“Khoan đã!” Nghe thấy lời Lưu Thuật, người đàn ông bên cạnh cũng lập tức lên tiếng ngăn hộ vệ rời đi, sau đó xoay người lại, khẽ nói với Lưu Thuật: “Viện trưởng không thể làm vậy được, nhỡ tên này là thật thì sao?”
“Thật? Sáu tên trước ngươi cũng nói vậy, chẳng lẽ bản viện lại cho hắn vào tiếp? Ngươi cảm thấy đám người ở cổng viện xem trò cười còn chưa đủ sao?” Lưu Thuật trực tiếp nổi giận.
“Chuyện này… Viện trưởng đại nhân, hạ quan suy đi tính lại, ngược lại có một kế vẹn cả đôi đường!”
“Ừm? Ngươi nói xem nào!”
---❊ ❖ ❊---
Ở cổng lớn Văn Thư Viện, dưới gốc đại thụ che trời lúc này đang đứng dày đặc không dưới hai trăm người.
Đáng lẽ ra, lần thi Thần Văn sơ cấp này chỉ có mười người thông qua, mà cho dù mười người này mỗi người đều mang theo vài tùy tùng, thì cũng chỉ vài chục người.
Nhưng hiện tại…
Số lượng người ở cổng viện này đúng là hơi vượt quá tưởng tượng.
Hai tên hộ vệ thư viện mặc giáp đen trấn giữ cổng viện, ánh mắt quét nhìn đám người này, không hỏi thêm gì, bởi họ rất rõ mục đích đám người này tới Văn Thư Viện là gì.
Dù sao thì việc Văn Thư Viện công bố bảng vàng lần này, xảy ra quá nhiều chuyện…
Dưới gốc cây lớn, Đinh Thu Bạch - quản sự của Thượng Đức đấu giá hành, đại diện cho ba đại đấu giá hành lớn, đang ngồi vắt vẻo dưới gốc cây trong bộ cẩm phục viền tím rộng rãi. Trước mặt lão bày đầy dưa quả, còn có một bình trà đã sắp cạn.
Mà cách Đinh Thu Bạch không xa, còn có từng nhóm người, có kẻ đang loay hoay với món đồ trên tay, có kẻ thì ôm một cuốn sách, lại có một nhóm người đang hò hét múa may chiêu thức.
Nhưng, ánh mắt của tất cả mọi người lúc này không nghi ngờ gì đều tập trung vào một thanh niên mặc trường bào trắng, đeo mặt nạ báo đốm đang đứng ở cổng viện.
“Ha ha ha… Lại tới một tên nữa, các ngươi nói xem viện trưởng Lưu lần này là cho vào hay không cho vào đây?”
“Theo lý thì phải cho vào chứ, cả buổi sáng nay chẳng phải đã cho vào sáu tên rồi sao, không thiếu tên này đâu, đúng không? Ha ha…”
“Ta cũng nghĩ vậy!”
“…”
Rất nhanh, hộ vệ thư viện chịu trách nhiệm thông báo đã đi ra.
“Viện trưởng có lệnh, người đứng đầu bảng thật sự đã tiến vào thượng cổ di tích, kẻ mạo danh đuổi thẳng tay!” Hộ vệ thư viện đi tới trước mặt Lâm Nghị, giọng điệu lạnh lùng.
“Ồ, không cho vào à?”
“Viện trưởng Lưu khí phách thật đấy!”
Nghe thấy lời hộ vệ thư viện, người xung quanh cũng bàn tán xôn xao.
Còn Lâm Nghị thì vẻ mặt đầy nghi hoặc nhìn hộ vệ thư viện, không hề nhúc nhích.
“Sao thế? Còn không cút đi?” Hộ vệ thư viện thấy Lâm Nghị không nhúc nhích liền quát tháo.
“Ta tới để nhập “Văn Tịch”, tại sao phải đi?” Lâm Nghị trong lòng thấy khó chịu, nhưng nghĩ tới tầm quan trọng của việc nhập “Văn Tịch”, cũng quyết định tạm thời nhịn một câu.
“Nhập “Văn Tịch” cái gì, ta vừa nói rất rõ rồi, người đứng đầu bảng đã tiến vào thượng cổ di tích, kẻ mạo danh đuổi thẳng tay!” Hộ vệ thư viện thấy tên này vẫn muốn vào, lập tức ngăn lại.
“Người đứng đầu bảng? Ta không phải người đứng đầu bảng mà!” Lâm Nghị càng nghi hoặc hơn.
Đứng đầu bảng? Nghe chưởng quầy Kim của Thái Cổ Phường nói, người đứng đầu bảng lần này viết linh thư cực phẩm, mình thì chỉ viết chữ “Khí tráng sơn hà” dẫn động thiên địa chi lực, đứng đầu bảng này chắc chẳng liên quan gì tới mình đâu nhỉ?
“Ha ha ha… Hắn nói hắn không phải người đứng đầu bảng! Các ngươi nghe thấy chưa?”
“Đệch, sao mấy tên hàng giả thời nay lại không chuyên nghiệp thế… Chẳng thèm điều tra đã chạy tới mạo danh rồi à?”
“Ha ha ha…”
Lâm Nghị nghe những lời bàn tán xung quanh, lông mày khẽ nhíu.
Đám người này có ý gì? Mạo danh? Ta có mạo danh đâu…
Khoan đã… Họ cứ nhìn cách ăn mặc của ta là nói ta mạo danh người đứng đầu bảng gì đó…
Không thể nào? Chẳng lẽ ta thực sự viết ra linh thư cực phẩm rồi?
“Xin hỏi vị đại ca hộ vệ, cuốn linh thư cực phẩm kia có phải được viết trên một thanh đoản đao không?” Lâm Nghị rất nhanh đã phản ứng lại, nhưng hắn vẫn cần xác nhận lại một chút.
“Cút ngay! Ngay cả chuyện linh thư cực phẩm được viết trên đoản đao mà cũng không biết, vậy mà dám tới mạo danh người đứng đầu bảng, còn dám bước tới nửa bước, coi là tội xông vào Văn Thư Viện luận tội!” Hộ vệ thư viện vừa nghe lời Lâm Nghị, trong lòng gần như có thể khẳng định.
Tên này chính là tới để mạo danh.
May mà viện trưởng đại nhân trí tuệ hơn người, nghĩ ra cách này để dọa hắn, nếu không đúng là bị tên này lẻn vào rồi. Chỉ là không ngờ tên này lại không chịu nổi dọa, thoáng cái đã lộ tẩy.
Nhìn hộ vệ thư viện trước mặt, Lâm Nghị nhíu mày chặt hơn, nhưng hắn có thể khẳng định được một chuyện.
Đó là hình như hắn thực sự là người đứng đầu bảng!
Linh thư cực phẩm? Người đứng đầu bảng?
Cái “Khí tráng sơn hà” kia thực sự có thể trở thành linh thư cực phẩm sao?
Ừm… Nếu là người đứng đầu bảng, vậy tại sao lại nói ta là giả mạo?
Xông thẳng vào?
Khụ khụ… Hảo hán không chịu thiệt trước mắt, tên hộ vệ này tay chân thô kệch, lại đeo đao bên hông, trong tình cảnh tay không tấc sắt thế này, chịu thiệt là cái chắc.
Đi à?
Không được, nếu cứ thế đi mất, nhỡ đâu thực sự bị kẻ mạo danh nào đó chiếm mất vị trí thì sao…
Mẹ kiếp, danh hiệu người đứng đầu bảng ta khổ sở mới có được, dựa vào đâu mà nhường cho kẻ khác mạo danh?
Lâm Nghị không phải kẻ chịu thiệt thòi, nghĩ tới đây, tâm tư quay cuồng, hắn cũng nghiến răng một cái.
“Lá gan không nhỏ, bản công tử chính là người đứng đầu bảng thật sự của kỳ thi Thần Văn lần này, nếu ngươi dám cản trở, làm lỡ đại sự nhập “Văn Tịch” của bản công tử, trách nhiệm này ngươi gánh nổi không?”