Đối với thái độ của Đông Phương Đồng, Lâm Nghị có thể hiểu được.
Hơn nữa...
Hắn chính là hy vọng Đông Phương Đồng hận mình, càng hận hắn, thì càng dễ kích nộ Đông Phương Đồng. Một khi con người đã giận dữ, rất dễ làm ra những hành động thiếu lý trí.
Chuyện kiểu này, Lâm Nghị từ trước đến nay đều dùng hoài không chán.
Tuy nhiên, khi những người khác nhìn thấy cảnh này thì lại có chút khó hiểu...
“Thằng nhóc vô danh tiểu tốt ở đâu ra, vậy mà cũng dám thách thức Đông Phương Đồng?!”
“Ngươi quen hắn à?”
“Không quen... chưa từng thấy bao giờ!”
“Người mới bây giờ thật chẳng hiểu quy củ gì cả, tỉ thí không chút hồi hộp thế này thì có ý nghĩa gì chứ? Đúng là lãng phí thời gian!”
“Cút xuống đi, cút xuống đi!”
Sau khi xác định Lâm Nghị là một kẻ vô danh tiểu tốt, các tài tử ai nấy đều lộ vẻ phẫn nộ, cao giọng hò hét.
Khâu An Bang thấy Lâm Nghị lên đài, trên mặt cũng thoáng nét nghi hoặc.
“Người này là ai? Tại sao trông Đông Phương Đồng lại có vẻ thù hằn với kẻ này, nhưng ta chưa từng gặp hắn ở bất cứ văn hội nào?”
Vị Hồ văn hội lần này, khách mời đều là những tài tử có danh tiếng của nước Ngụy, nhưng Lâm Nghị trước mắt lại khá lạ mặt, đây chính là lý do khiến Khâu An Bang nghi ngờ.
“Khâu tướng có cho rằng người này có thể là sứ giả Thánh Điện mà thư đã đề cập tới không?” Một vị quan bên cạnh nhỏ giọng hỏi.
“Nghe nói vị sứ giả này có địa vị siêu nhiên trong Thánh Điện, ngươi nghĩ với độ tuổi của người trước mặt, điều đó có khả thi không?” Khâu An Bang lắc đầu.
Dựa vào kinh nghiệm của mình, ông gần như có thể khẳng định, người trước mặt này tuyệt đối không liên quan gì đến sứ giả Thánh Điện.
“Xem ra rất có khả năng là người mới nhân lúc hỗn loạn trà trộn vào văn hội! Vậy có cần cho người đuổi hắn xuống không? Rồi điều tra thân phận của hắn?” Vị quan tiếp tục đề nghị.
“Thôi bỏ đi, đã lên sàn rồi, cứ xem tình hình thế nào đã!” Khâu An Bang lại lắc đầu, lý do quan trọng nhất là những lời vừa rồi của Đông Phương Đồng khiến ông có chút tò mò.
Khi các tài tử vây xem và trọng tài đang xôn xao bàn tán, trong đám đông, một người trùm kín toàn thân trong chiếc áo choàng khổng lồ, ánh mắt lóe lên một tia tinh quang.
“Lâm Nghị... quả nhiên ngươi định dùng chiêu này sao? Thế nhưng, có thể được như ý nguyện của ngươi không?”
---❊ ❖ ❊---
Trên võ đài, Lâm Nghị cũng nở một nụ cười, cứ như vậy mỉm cười nhìn thẳng vào Đông Phương Đồng.
“Nói đi, ngươi định so tài cái gì?” Đông Phương Đồng đợi một lát không thấy Lâm Nghị lên tiếng, liền mất kiên nhẫn.
“Ta nghĩ có thể đấu văn một trận trước, sau đó đấu võ một trận, để tránh việc ngươi thua rồi lại không phục!” Lâm Nghị thản nhiên đáp.
“Đấu văn trước đấu võ sau?”
“Đây còn là thi đấu sao? Buồn cười quá nhỉ? Hắn thực sự nghĩ mình có thể thắng sao?”
“Theo ý bổn công tử thấy, hắn chỉ đến để cày kinh nghiệm thi đấu mà thôi!”
Các tài tử vốn đã có chút kích động, nghe thấy lời Lâm Nghị liền không nhịn được nữa, ai nấy đều xì xào bàn tán.
“Để tránh việc thua rồi không phục? Ha ha ha... đây quả là trò cười nực cười nhất mà bổn công tử từng nghe từ lúc lọt lòng đến giờ! Ngươi thực sự nghĩ mình có thể thắng bổn công tử sao?”
Đông Phương Đồng vừa nghe, cũng tức quá hóa cười.
Còn Khâu An Bang và các trọng tài lúc này nhìn nhau, cũng cạn lời.
“Hehe, ngươi không dám à?” Lâm Nghị mỉm cười.
“Bổn công tử chỉ là không muốn lãng phí thời gian với ngươi thôi!” Đông Phương Đồng tự tin hỏi ngược lại.
“Nhắc đến lãng phí thời gian, ta cũng không muốn chút nào!” Khi Lâm Nghị nói đến đây, giọng điệu không hề thay đổi, giống như đang nói về một chuyện cực kỳ bình thường.
“Chỉ biết múa mép khua môi thì có ích gì? Đã ngươi nói đấu văn trước đấu võ sau, thì bổn công tử đáp ứng ngươi, đúng dịp để ngươi trả lại nỗi nhục ở bến tàu! Ngươi có thể bắt đầu rồi!” Nghĩ đến nỗi nhục bị Lâm Nghị đẩy xuống lòng hồ hai lần ở bến tàu, răng Đông Phương Đồng lập tức nghiến ken két.
“Đợi chút đã!” Lâm Nghị lắc đầu.
“Sao thế? Sợ rồi à?” Đông Phương Đồng vừa nghe liền cười lần nữa.
“Ta đã nói rồi, không muốn lãng phí thời gian, chi bằng văn đấu của chúng ta lấy thời gian làm hạn định thì sao?” Lâm Nghị vẻ mặt chân thành đề nghị.
“Cầu còn không được!”
“Được, đã ngươi đồng ý, vậy chúng ta lấy thời gian một nén hương làm chuẩn, yêu cầu ít nhất phải viết ra được hai cuốn Thần Văn thư tịch, sau đó lấy phẩm cấp để định thắng thua!” Lâm Nghị nói xong, lập tức lộ vẻ mặt đầy mong đợi.
“Cái gì? Thời gian một nén hương... mà còn hai cuốn Thần Văn thư tịch?!”
“Điều này sao có thể làm được!”
“Hoàn toàn là chuyện không thể!”
Tất cả các tài tử sau khi nghe lời Lâm Nghị liền kinh hô, ai nấy đều nhìn Lâm Nghị như nhìn quái vật.
“Thằng nhóc này cố ý phải không? Đưa ra cách thi đấu không thể hoàn thành như vậy, rồi đòi hòa?” Các quan viên trên khán đài trọng tài cũng không tin thật sự có chuyện như thế.
“Không, có thể! Nếu hai cuốn Thần Văn thư tịch đều là Linh thư, thì có thể!” Khâu An Bang lắc đầu nói.
“Hóa ra là vậy!” Các quan viên vừa nghe, cũng chợt hiểu ra.
Chân mày Đông Phương Đồng nhíu chặt, nhưng rất nhanh cũng hiểu ra ý của Lâm Nghị. Chỉ là, thực sự phải viết ra hai cuốn Thần Văn thư tịch trong thời gian một nén hương, vẫn còn hơi gượng ép... Dù sao số chữ càng ít, độ trùng lặp cũng càng cao.
Đông Phương Đồng do dự, nếu so về phẩm cấp, hắn có mười phần tự tin, nhưng bị hạn định trong thời gian một nén hương, thì không thể so phẩm cấp được nữa.
“Sao thế? Chẳng lẽ Đông Phương công tử thấy ít? Vậy thêm thành ba cuốn thì sao?” Lâm Nghị nhìn vẻ mặt do dự của Đông Phương Đồng, lại thản nhiên nói.
“Ba... ba cuốn!”
“Hai cuốn đã không thể hoàn thành, ba cuốn thì rốt cuộc cần vận may thế nào đây?”
“Đúng là hồ đồ, quy tắc thế này thì không ai có thể hoàn thành!”
Các tài tử nghe ngôn từ tùy ý của Lâm Nghị, trên mặt đều lộ vẻ hơi giận, không ai cho rằng trong tình huống này có thể hoàn thành ba cuốn Thần Văn thư tịch.
“Ba cuốn?” Giây phút này, ngay cả Khâu An Bang cũng không đoán được Lâm Nghị đang nghĩ gì.
“Quả nhiên là cố ý thiết lập cách thức thi đấu không thể hoàn thành, rồi ép Đông Phương Đồng phải hòa!” Các quan viên ở khán đài trọng tài lập tức khẳng định.
Sắc mặt Đông Phương Đồng lúc này cũng hơi giận, tên khốn trước mắt này chắc chắn là cố ý!
“Đông Phương công tử quả nhiên là đại tài, xem ra ta vẫn coi thường ngươi, chi bằng thế này đi, chúng ta chốt bốn cuốn! Trong thời gian một nén hương hoàn thành bốn cuốn Thần Văn thư tịch!” Lâm Nghị thấy Đông Phương Đồng không nói gì, lại tùy ý đề nghị.
“Thời gian một nén hương viết bốn cuốn?!”
“Tên này đúng là vô sỉ hết chỗ nói!”
“Mau cút xuống đi, dùng loại thủ đoạn vô sỉ này, ép hòa thì có ích gì?”
Các tài tử trên khán đài cuối cùng đã phẫn nộ, tất cả mọi người đều có thể khẳng định, Lâm Nghị trên võ đài chính là đến để chơi xấu!
“Bốn cuốn?! Hehe... bổn công tử vẫn chưa từng thấy có kẻ nào có thể hoàn thành bốn cuốn Thần Văn thư tịch trong thời gian một nén hương!” Đông Phương Đồng lúc này cũng cười, trong ánh mắt lộ vẻ khinh thường.
Hắn cũng khẳng định, gã thanh niên trước mắt này chính là cố ý muốn ép hòa mình, sau đó ra ngoài khoác lác!
“Đông Phương công tử cho rằng không ai có thể hoàn thành?” Lâm Nghị không nhanh không chậm hỏi ngược lại.
“Tất nhiên!” Đông Phương Đồng vẻ mặt khẳng định.
“Vậy chúng ta có thể sửa lại quy tắc một chút! Thời gian một nén hương viết ra bốn cuốn Thần Văn thư tịch, lấy phẩm cấp định thắng thua, Đông Phương công tử không hoàn thành cũng không sao, nhưng nếu ta không hoàn thành, coi như ta thua!” Lâm Nghị nói xong, ánh mắt vẫn bình tĩnh.
“Không hoàn thành coi như hắn thua?”
“Tên này rốt cuộc muốn làm gì?”
“Chẳng lẽ hắn thực sự có thể viết ra bốn cuốn Thần Văn thư tịch trong thời gian một nén hương?”
“Trời ơi, ta thực sự không nghe lầm chứ?”
Lần này, tất cả các tài tử vốn còn nghi ngờ Lâm Nghị chơi xấu lập tức thực sự chấn động, bởi vì, dưới quy tắc này, Lâm Nghị căn bản không thể chơi xấu được nữa!
“Thời gian một nén hương? Bốn cuốn Thần Văn thư tịch?” Mắt Khâu An Bang nheo lại, nhìn chằm chằm Lâm Nghị trên võ đài, ông muốn nhìn ra điều gì đó trên gương mặt Lâm Nghị.
Thế nhưng, cuối cùng ông vẫn thất vọng, bởi vì biểu cảm trên mặt Lâm Nghị rất bình tĩnh, tựa như một vũng nước hồ trong vắt vậy.
“Đúng rồi, ta nhớ vừa nãy ngươi nói ngươi muốn báo thù đúng không? Nếu là vậy, ta có thể tặng thêm chút quà cho ngươi? Dù sao trận tỉ thí này cũng không thể để ngươi phí công phí sức, hay là thế này, ngươi xem một triệu lượng ngân phiếu có đủ không! Nếu ta không viết ra được bốn cuốn Thần Văn thư tịch, một triệu lượng bạc trong tay ta này thuộc về ngươi!”
Lâm Nghị vừa nói vừa móc từ trong ngực ra một xấp ngân phiếu dày cộp, quơ quơ trong tay, nhìn y hệt một tên công tử ngây thơ đang chờ bị thịt.
“Một triệu lượng ngân phiếu?!” Đông Phương Đồng nhìn xấp ngân phiếu dày cộp trong tay Lâm Nghị, trong lòng thực sự chấn động.
Phải biết rằng ngay cả đích công tử của thế gia số một nước Ngụy, cũng không thể tùy tiện lấy ra số ngân phiếu lớn đến thế.
“Hắn... thứ hắn cầm trên tay... là bao nhiêu? Một triệu lượng ngân phiếu?!”
“Hình như là vậy...”
“Không nhìn lầm chứ? Chẳng lẽ hắn thực sự tự tin đến thế? Đó là một triệu lượng ngân phiếu đấy, lạy trời, hoàn toàn đủ cho một gia tộc của ta ăn cả đời... không, ăn ba đời cũng không hết!”
Các tài tử vốn còn không muốn tin, lúc này đã hoàn toàn bùng nổ.
Dù sao, một triệu lượng ngân phiếu không phải là con số nhỏ, nếu không có mười phần tự tin, căn bản không thể lấy ra đánh cược, nhưng mà... dưới quy tắc này, có khả năng hoàn thành sao?
Hay là...
Hắn thực sự là một tên ngốc?
Trong lòng tất cả mọi người chỉ có thể nghĩ như vậy, bởi vì, đây thực sự là một chuyện hoàn toàn không thể nào hoàn thành!
“Một triệu lượng?!” Khâu An Bang khi thấy một triệu lượng ngân phiếu Lâm Nghị lấy ra, cả người vô thức đứng bật dậy, nhìn con dấu đỏ tươi trên những tờ ngân phiếu trong tay Lâm Nghị, với con mắt lão luyện của mình, ông tự nhiên có thể khẳng định.
Những ngân phiếu đó, đều là thật!
“Sao thế, Đông Phương công tử, tài tử số một nước Ngụy, bây giờ ngươi còn dám chơi không?”
Lâm Nghị vừa quơ quơ xấp ngân phiếu trong tay, vừa tĩnh lặng nhìn thẳng vào Đông Phương Đồng đang mang vẻ mặt ngưng trọng trước mặt, khóe miệng khẽ nhếch, nở một nụ cười rạng rỡ.