"Ngươi..." Mặt Đông Phương Đồng lúc này đỏ bừng, hai nắm đấm siết chặt, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào xấp ngân phiếu đang vung qua vung lại trên tay Lâm Nghị, sự phẫn nộ trong mắt hoàn toàn không thể che giấu.
"Xem ra Đông Phương công tử sợ rồi sao? Nếu sợ thì có thể nhận thua..." Lâm Nghị lên tiếng đúng lúc.
"Bản công tử há lại sợ ngươi?" Răng Đông Phương Đồng nghiến chặt.
"Vậy là trên người ngươi không đủ ngân phiếu? Không sao, với địa vị của Đông Phương công tử ở Ngụy Quốc, nếu thua thì viết một tờ giấy nợ là được, chẳng qua chỉ là một triệu lượng ngân phiếu thôi, ta tin ngươi trả nổi!" Lâm Nghị thản nhiên nói.
"Được, bản công tử hôm nay sẽ so tài cùng ngươi một trận, để xem ngươi làm thế nào trong thời gian một nén hương viết ra được bốn cuốn Thần Văn thư tịch!" Đông Phương Đồng nói xong, trên tay lập tức xuất hiện sáu tấm khiên bóng loáng.
Mỗi tấm khiên có hình dáng y hệt nhau, ánh kim loại thấp thoáng lóe lên, nhìn là biết ngay là phôi khí cực phẩm hàng đầu!
"Xem ra Đông Phương Đồng sắp tung ra thực lực thật sự rồi!"
"Trong thời gian một nén hương, liệu thật sự có thể viết ra được bốn cuốn Thần Văn thư tịch sao?"
"Liệu có thể lấy Mặc Bảo ra không nhỉ?"
"Ngươi ngu à... Họ đang so kèo giới hạn thời gian, lúc này mà lấy Mặc Bảo ra chẳng khác nào trực tiếp nhận thua?"
Các tài tử trên khán đài thấy Đông Phương Đồng lấy ra phôi khí, lập tức đều ngồi thẳng người, trợn to mắt, chuẩn bị thưởng thức trận lôi đài được cho là không thể hoàn thành này.
"Sắp bắt đầu rồi, Đông Phương Đồng muốn trong thời gian một nén hương viết ra bốn cuốn Thần Văn thư tịch kìa!"
Rất nhanh, các tài tử lần lượt hô hoán, lúc này mọi ánh mắt tại Vị Hồ văn hội đều hoàn toàn tập trung trên người Đông Phương Đồng và Lâm Nghị.
Ngay cả những lôi đài đang tỉ thí cũng tạm thời dừng lại, không ai muốn bỏ lỡ một màn kịch hay như vậy.
"Chỉ lấy ra sáu tấm khiên thôi sao?"
Lâm Nghị khẽ mỉm cười, xem ra tên Đông Phương Đồng này vẫn còn chút tự tin.
Tay hắn vung lên, bốn đoản đao cũng xuất hiện trong lòng bàn tay.
"Đoản đao?!"
"Hắn ta thế mà lại dùng đoản đao để viết Thần Văn thư tịch?"
"Ngay cả Đông Phương Đồng vì sợ không kịp thời gian mà chọn tấm khiên phẳng nhất, hắn ta lại dùng loại khó viết nhất là đoản đao? Đây chẳng khác nào mang ngân phiếu đến nộp mạng à?"
"Tên này không lẽ thật sự bị điên rồi?"
Khi nhìn thấy bốn đoản đao trong tay Lâm Nghị, tất cả mọi người lại một lần nữa ồ lên kinh ngạc.
Không ai biết rốt cuộc Lâm Nghị đang suy nghĩ gì. Ngay cả Khâu An Bang lúc này cũng lắc đầu, ông thực sự không hiểu nổi, tên nhóc này lấy sự tự tin từ đâu ra mà bỏ ra một triệu lượng ngân phiếu để cố tình thua cuộc?
Chẳng lẽ là... chim mồi?
Cũng không đúng, nếu là chim mồi thì Đông Phương Đồng không viết ra được cũng chẳng có tác dụng gì, hơn nữa đây không phải trận chung kết, hoàn toàn không cần thiết!
Vì cuộc văn đấu lần này có giới hạn thời gian, giám khảo phụ trách lôi đài cũng không định ra đề.
"Còn xin ra đề?"
Lâm Nghị dường như không hiểu được ý tốt của giám khảo, thản nhiên nói với ông ta.
"Ra đề?"
Giám khảo nhất thời chưa phản ứng kịp, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc trong ánh mắt Lâm Nghị, ông cũng nhận ra, tên này dường như là nghiêm túc thật!
"Không biết bản quan nên ra một đề hay bốn đề đây?" Giám khảo quả thực chưa từng trải qua chuyện như thế này.
"Khỏi phiền phức, cứ tùy tiện ra một đề là được, sau đó ta và Đông Phương công tử cứ dùng một đề đó để viết bốn cuốn Thần Văn thư tịch là xong!" Lâm Nghị uể oải nói.
"Dùng một đề để viết bốn cuốn Thần Văn thư tịch?"
"Tên này không lẽ phát điên rồi?"
"Trong thời gian một nén hương phải viết ra bốn cuốn Thần Văn thư tịch, việc này vốn đã khó như lên trời, nếu lại còn chỉ định đề bài thì càng khó chồng thêm khó. Mà nếu phải dùng cùng một đề bài để viết ra bốn cuốn Thần Văn thư tịch hoàn toàn khác biệt nhau... Trời đất ơi... giết tôi đi cho rồi! Điều này căn bản là không thể nào!"
Tất cả các tài tử vừa nghe xong, lập tức bị lời của Lâm Nghị làm cho sững sờ.
Nếu không phải Lâm Nghị đã đặt cược một triệu lượng ngân phiếu, những người này thực sự có xúc động muốn kéo Lâm Nghị từ trên lôi đài xuống để đánh cho một trận tơi bời.
"Có ai bắt nạt người khác kiểu này không? Có ai khinh người quá đáng như thế này không?" Sắc mặt Đông Phương Đồng biến đổi liên tục, trong lòng lẩm bẩm, còn trên trán thì mồ hôi tuôn như mưa.
"Lão phu hôm nay xin được ra một đề cho lôi đài này!"
Ngay lúc này, Khâu An Bang cuối cùng cũng lên tiếng.
"Khâu tướng sắp ra đề rồi!"
"Xem ra Khâu tướng cũng muốn xem tên này rốt cuộc có lợi hại đến thế không!"
"Có thể được Khâu tướng ra đề, việc này vốn dĩ đã là vinh dự rồi phải không?"
Nghe thấy lời của Khâu An Bang, tất cả các tài tử lập tức quay sang nhìn Khâu An Bang trên ghế trọng tài.
"Vậy xin Khâu tướng ra đề!"
Lâm Nghị thản nhiên gật đầu với Khâu An Bang.
"Ha ha, được! Lão phu hôm nay ra đề về biên ải! Xin hai vị hãy cố gắng hết sức!" Khi Khâu An Bang nói đến câu cố gắng hết sức, ánh mắt ông cũng gắt gao quan sát Lâm Nghị.
"Biên ải?!"
"Cái này quá khó rồi? Vốn dĩ đề tài biên ải đã rất khó, lại còn phải cùng viết bốn cuốn Thần Văn thư tịch về biên ải. Đúng là..."
"Không đúng, Khâu tướng đang cố tình gây khó dễ! Xem ra Khâu tướng có ý giúp Đông Phương Đồng rồi!"
"Đúng vậy. Theo lời tên kia lúc nãy, nếu hắn không viết ra được, tức là thua! Ha ha ha... bốn cuốn Thần Văn thư tịch về biên ải, hoàn thành trong thời gian một nén hương, để xem hắn có thực sự làm được không!"
Tất cả mọi người nghe xong lời của Khâu An Bang, lập tức nhìn Lâm Nghị như xem kịch vui.
"Ừm, đề tài biên ải, ta thấy được, không biết Đông Phương công tử thấy thế nào?" Lâm Nghị nghe xong, gật đầu, thần sắc dường như không có gì ngạc nhiên.
"Bản công tử... tất nhiên là... được!" Đông Phương Đồng gần như nghiến răng mới thốt ra được chữ cuối cùng.
Thế nhưng, nỗi khổ trong lòng chỉ mình hắn biết, đề tài biên ải... bốn cuốn Thần Văn thư tịch... nếu cho hắn đủ một tuần thời gian, có lẽ còn có khả năng.
Nhưng, phải viết xong trong thời gian một nén hương ư?
Cho ta một con dao đi!
Đây là cảm nhận chân thực nhất trong lòng Đông Phương Đồng.
"Vậy thì thắp hương đi!" Lâm Nghị vung tay lớn, quan viên dưới lôi đài rất nhanh lấy ra một nén hương thắp lên.
Loại rất bình thường, không có bất kỳ điểm gì đặc biệt...
Lâm Nghị liếc nhìn nén hương trong tay quan viên, gật đầu, tỏ vẻ hài lòng.
"..."
Còn khuôn mặt Đông Phương Đồng thì suýt chút nữa bật khóc.
"Bắt đầu!"
Khi hương vừa cháy, quan viên lớn tiếng tuyên bố bắt đầu.
Động rồi!
Tay của Đông Phương Đồng gần như là "tay rút hơi" (thao tác nhanh như chớp). Tốc độ tay đó tuyệt đối xứng danh thiên kiêu một thời, vài tiếng xoẹt xoẹt vang lên, một hàng Thần Văn ngay ngắn sạch sẽ đã xuất hiện trên tấm khiên.
Mà Lâm Nghị cũng bắt đầu chuyển động...
Chỉ là so với Đông Phương Đồng, đó hoàn toàn là một trời một vực.
Nhanh thế nào ư?
Dù sao khi tất cả mọi người nhìn thấy vẻ nhàn nhã, chậm chạp của Lâm Nghị, đều lần lượt lắc đầu, tốc độ tay "cặn bã" này, tuyệt đối là thuộc hội những người tay tàn!
Đừng nói là Đông Phương Đồng.
Hầu như tất cả mọi người đều có thể khẳng định, nếu so về tốc độ tay, mỗi người trong số họ đều có thể dễ dàng nghiền nát Lâm Nghị.
Sắc mặt Khâu An Bang hơi thay đổi.
Vốn dĩ khi thấy Lâm Nghị cử động, trong ánh mắt ông cũng lộ ra ba phần kỳ vọng, nhưng khi tốc độ tay "cặn bã" như rùa bò của Lâm Nghị lộ ra, hy vọng duy nhất của Khâu An Bang cũng tan biến trong chớp mắt...
"Lãng phí thời gian!"
Khâu An Bang lúc này thực lòng cảm thấy hành động ra đề của mình vừa nãy là sai lầm.
Tên trước mắt này đúng là đến lôi đài để chơi bời, mà còn bỏ ra một triệu lượng ngân phiếu để thua cuộc? Con nhà ai mà phá gia chi tử thế này, đúng là đáng chém!
"Với tốc độ tay này của tên đó, mà còn dám so kèo giới hạn thời gian với Đông Phương Đồng?"
"Nếu là ta, chắc chắn ta sẽ nói không giới hạn thời gian!"
"Tốc độ tay này, ta đoán trong thời gian một nén hương, nhiều nhất cũng chỉ viết được một hai trăm chữ? Một hai trăm chữ? Viết bốn cuốn Thần Văn thư tịch về biên ải? Có thể sao?"
"Người ta có tiền là có quyền, ngươi không phục à?"
Tất cả mọi người nhìn Lâm Nghị với vẻ đầy chế giễu. Cái danh "có tiền là có quyền" (có tiền tùy hứng) lúc này đã hoàn toàn khắc lên trán Lâm Nghị.
Trong đám đông, người trùm kín trong chiếc áo choàng lúc này thì hơi trầm mặc, không hề bị ảnh hưởng bởi những lời chế giễu và bàn tán xung quanh, chỉ lặng lẽ đặt ánh mắt lên cây đoản đao trong tay Lâm Nghị.
Đông Phương Đồng vốn không nên phân tâm.
Thế nhưng, khi nghe thấy những lời bàn tán xung quanh, hắn cũng không nhịn được ngẩng đầu nhìn Lâm Nghị một cái.
Sau đó...
Biểu cảm vốn đang sắp khóc của Đông Phương Đồng trong chớp mắt liền nở nụ cười!
Đó là nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng, cảm giác như nhìn thấy một triệu lượng ngân phiếu đang vẫy tay gọi mình, lớn tiếng hét lên: "Công tử, tới đi, ta cho người đây! Công tử, mau tới đi. Nếu người không tới, ta sẽ tự mình chui vào lòng người đó..."
"Ha ha ha..."
Theo bản năng, Đông Phương Đồng cười thành tiếng.
"Ông!"
Ngay cùng lúc Đông Phương Đồng bật cười, trên không trung lôi đài bỗng truyền đến một đợt chấn động mạnh mẽ.
Tiếp theo đó...
Hai luồng sáng một vàng một xanh bừng sáng lên. Gần như cùng lúc phóng ra từ lôi đài, đan xen vào nhau, chiếu sáng cả vùng trời trên lôi đài.
Một ảo ảnh khổng lồ bao trùm lấy không trung phía trên lôi đài.
Đó là một tòa lầu cao trăm trượng với khói lửa ngập trời, dưới chân thành lầu, là một cảnh vật biển trời nối liền, tiếng sáo du dương vang vọng giữa không trung...
"Song Dương?!"
"Là Song Dương Đồng Huy, Địa Thư cực phẩm!"
"Trời đất ơi, lại là Địa Thư cực phẩm thuộc loại biên ải, sao có thể như thế được? Hắn mới viết được mấy chữ chứ!"
"Mẹ ơi... mau nói cho con biết, đây không phải là thật đi!"
Khoảnh khắc này, tất cả mọi người đều hoàn toàn chấn kinh, Địa Thư cực phẩm, loại Thần Văn thư tịch trăm năm khó gặp một lần, ý nghĩa của nó không phải là một cuốn Thiên Thư bình thường có thể so sánh được.
Hơn nữa...
Họ vẫn còn nhớ câu nói đó của Lâm Nghị: "Chúng ta lấy phẩm cấp để định thắng thua!"
Nếu Lâm Nghị không nói câu nhất định phải viết ra bốn cuốn Thần Văn thư tịch, thì lúc này, Lâm Nghị đã thắng rồi, vì để Đông Phương Đồng viết ra được Địa Thư cực phẩm... căn bản là chuyện không thể xảy ra.
Khoảnh khắc này, nụ cười trên mặt Đông Phương Đồng đã đông cứng lại!