Trần Quyên không thể tin nổi: "Cô!"
Khương Mẫn Toa: "Cô nói chuyện khó nghe như vậy, thì nên biết tôi cũng không muốn nghe cô nói thêm gì nữa."
Trần Quyên: "Cô..."
Còn chưa nói xong, Cao Tranh đã lên tiếng: "Đúng là bản thân mình là loại người gì thì nghĩ người khác là loại người đó. Khương Mẫn Toa, đừng nói nhiều với cô ta nữa, đi thôi, bạn gái tôi vẫn đang đợi chúng ta trên xe."
Cao Tranh chướng mắt loại người như Trần Quyên, luôn tự cho mình cao hơn người khác một bậc, thực chất bản thân chẳng là cái thá gì!
Khương Mẫn Toa cũng thật sự tức giận, ai đang yên đang lành bị người ta ác ý suy đoán châm chọc một trận mà vui vẻ cho được.
Cô ấy hừ mạnh một tiếng, nói: "Chúng ta đi."
Phiền phức!
Khương Mẫn Toa là độc giả trung thành của Vương Nhất Thành.
Thực ra chuyện ký tên thế này cũng chẳng cần thiết phải gặp mặt, nhưng Khương Mẫn Toa dù sao cũng là bạn học của Cao Tranh, nên Vương Nhất Thành tỏ ra khá khách sáo. Khương Mẫn Toa cũng rất vui vẻ, chỉ có điều Trần Quyên thật sự làm người ta mất cả hứng.
Khương Mẫn Toa được coi là người có tỳ khí rất tốt, nhưng cũng cảm thấy Trần Quyên thật sự quá đáng.
Giữa người với người luôn phải có chừng mực, những lời cô ta nói, điển hình là chẳng có chút chừng mực nào. Mọi người lại không thân thiết gì, chất vấn bằng những lời đó nghe thật chói tai. Khương Mẫn Toa cùng Cao Tranh rời đi, Bảo Nha không lên lầu mà đợi họ ở trên xe, nhưng vừa nhìn sắc mặt mất tự nhiên của hai người là cô đoán ngay có chuyện gì đó, cô nghi hoặc hỏi: "Sao thế?"
Cao Tranh: "Vừa nãy gặp Trần Quyên, cô ta nói mấy lời khó nghe."
Bảo Nha nhướng mày, Cao Tranh nói tiếp: "Không cần để ý cô ta, có bệnh."
Cao Tranh đối với người khác chẳng có bao nhiêu kiên nhẫn, anh nói: "Anh biết rồi, phiền chết đi được, chúng ta đi thôi."
Khương Mẫn Toa tuy vừa nãy không vui cho lắm, nhưng chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến Cao Tranh và Vương Mỹ Bảo, nên cô nhanh chóng điều chỉnh lại tâm lý, nói: "Hai người dừng lại ở sạp hoa quả phía trước một chút nhé."
Bảo Nha: "Chị còn có việc à?"
Khương Mẫn Toa: "Chị mua chút hoa quả."
Cô không thể đi tay không đến nhà người ta được, thế thì vô lễ quá.
Bảo Nha: "Không cần đâu, chị khách sáo quá rồi."
Khương Mẫn Toa vẫn kiên trì, Bảo Nha chỉ do dự một chút rồi gật đầu, cô không thiếu hoa quả, nhưng đây là tấm lòng của người ta. Khương Mẫn Toa và Bảo Nha thực ra mới gặp nhau lần thứ hai, nhưng cô cũng hơi tò mò. Mua hoa quả xong quay lại, cô nhịn không được hỏi: "Hai người quen nhau bao lâu rồi vậy?"
Bảo Nha: "Bọn em lớn lên cùng nhau từ nhỏ, nhiều năm lắm rồi."
Khương Mẫn Toa cười: "Thanh mai trúc mã à? Thảo nào."
Bảo Nha: "Dạ?"
Khương Mẫn Toa: "Thảo nào nhìn hai người ăn ý như vậy."
Cô nói: "Chị thấy hai người thoạt nhìn cực kỳ ăn ý. Tình cảm thanh mai trúc mã đúng là tốt thật, hiểu rõ ngọn ngành về nhau."
Bảo sao Cao Tranh lại kiên định không dời như thế, đây chính là tình cảm sâu đậm. Tuy không quá thân với Cao Tranh, nhưng Khương Mẫn Toa biết rõ, Cao Tranh trong giới du học sinh của bọn họ khá có tiếng, nổi tiếng là người nghiêm túc, lạnh lùng, tỉ mỉ và không thích kết giao bạn bè.
Điều này so với hình tượng chàng trai tỏa nắng trước mặt bạn gái đúng là chẳng giống nhau chút nào.
Quả nhiên vẫn là do bọn họ không thân!
Anh gần như chẳng bao giờ tham gia mấy buổi tụ tập đủ loại, càng hiếm khi thấy anh sáp lại gần nữ sinh nào. Nhưng mà, nhìn lại Vương Mỹ Bảo, Khương Mẫn Toa lại cảm thấy rất dễ hiểu, Vương Mỹ Bảo đẹp thế cơ mà.
"Vậy bao giờ hai người kết hôn thế?" Khương Mẫn Toa càng tò mò hỏi một câu, hỏi xong lại cảm thấy hình như mình hơi tọc mạch khi giao tình chưa đủ sâu, cô lập tức cười nói: "Lần này chị về nước, thấy mấy người bạn học đại học đều đã kết hôn cả rồi, cảm giác mọi người hành động nhanh thật đấy."
Bảo Nha chưa từng nghĩ đến mấy chuyện đâu đâu này, đáp: "Bạn học của em kết hôn cũng không nhiều, nên em cũng không vội."
"Cũng đúng, em nhỏ tuổi hơn bọn chị mà."
Khương Mẫn Toa cũng không muốn tiếp tục chủ đề này, cảm thấy hơi vượt quá giới hạn, nên nhanh chóng chuyển hướng câu chuyện. Ngược lại, Cao Tranh lại có vẻ đăm chiêu suy nghĩ.
Nói thật, anh rất muốn kết hôn, nhưng Bảo Nha thấy chưa cần thiết, nên ít nhiều anh cũng có chút do dự.
Cao Tranh âm thầm liếc nhìn Bảo Nha một cái, vừa vặn chạm phải ánh mắt của cô, cô nhướng mày với anh. Cao Tranh thấy cô như vậy, nhịn không được bật cười, đưa tay ôm lấy vai cô. Bảo Nha: "Anh lái xe đàng hoàng đi."
Cao Tranh: "Tuân lệnh."
Cao Tranh không đưa Khương Mẫn Toa về nhà họ Vương, chút đạo lý này anh vẫn hiểu, bọn họ hẹn nhau ở quán trà. Lúc mấy người tới nơi, Vương Nhất Thành đã đến rồi, đang đọc sách. Thấy đám Bảo Nha đi tới, hắn cười đứng dậy.
Nhân viên phục vụ: "?"
Xem mắt à? Lại tới xem mắt à?
Là tôi, lại là tôi đây, tôi là tay hóng hớt chuyên nghiệp.
Kẻ thích xem náo nhiệt này không ai khác, chính là cô chủ nhỏ của quán trà, ngày ngày ăn dưa hóng chuyện của Vương Nhất Thành.
Tất nhiên rồi, cũng là do Vương Nhất Thành tạo cơ hội cho cô nàng, hắn cứ hay đến quán trà này, nhân viên phục vụ vui vẻ hóng hớt, vô cùng thỏa mãn.
Cô nàng lén lút liếc nhìn, thấy đám Vương Mỹ Bảo bước vào, liền ôm menu, vểnh tai lên nghe ngóng.
Cao Tranh: "Chú Vương, đây là bạn học của cháu, Khương Mẫn Toa, là độc giả của chú, luôn rất muốn được gặp chú ạ."
Vương Nhất Thành: "Chào cô, lần trước chúng ta gặp nhau rồi nhỉ, ở sân bay."
Khương Mẫn Toa: "Đúng vậy ạ, lần đó đông người, cháu ngại không dám xin chữ ký của chú. Cháu rất thích sách của chú, đặc biệt giải tỏa áp lực. Chào chú, chào chú!"
Vương Nhất Thành nhướng mày cười, không thể không nói, động tác nhỏ của hắn và cô con gái giống hệt nhau, Khương Mẫn Toa cảm thấy hai cha con này thật sự rất giống nhau.
Vương Nhất Thành trêu chọc: "Người bình thường đọc sách của tôi, đa phần sẽ cảm thấy hướng về tình yêu, chứ hiếm ai thấy giải tỏa áp lực, đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy cách nói này đấy."
Khương Mẫn Toa: "Thật sự giải tỏa áp lực lắm ạ. Mỗi lần áp lực lớn, cháu đều lôi tiểu thuyết tình yêu của chú ra đọc, rồi nhìn nam chính nữ chính thê thảm không nỡ nhìn, khóc theo một trận đã đời. Sau đó liền cảm thấy thể xác và tinh thần nhẹ nhõm, chuyện của mình chẳng tính là gì nữa, thế là lại tràn trề sinh lực lao vào học tập."
Vương Nhất Thành: "..."
Cao Tranh: "..."
Bảo Nha: "..."
Cái này thì...
Nhưng Vương Nhất Thành rất nhanh đã bật cười, nói: "Nếu đọc sách có thể khiến cô cảm thấy hữu ích, thì đó là vinh hạnh của tôi rồi."
Khương Mẫn Toa: "Cháu có mua trọn bộ sách của chú, có thể phiền chú ký tên cho cháu được không ạ?"
Cô mang theo một chiếc túi xách lớn, bên trong đựng rất nhiều sách. Vương Nhất Thành liếc mắt nhìn, đừng nói chứ, tất cả sách của hắn, cô đều có. Cô thậm chí còn có cả cuốn tự truyện của Khâu lão gia tử bản Cảng Thành. Vương Nhất Thành cười chỉ chỉ: "Sao cô lại có cả bộ sách này vậy."
Khương Mẫn Toa: "Bộ này cháu mua ở sân bay lúc quá cảnh. Cháu thấy tinh thần của nam chính thật sự đáng để cháu học hỏi. Cháu thấy người ta giàu có như vậy mà còn liều mạng thế, liền cảm thấy bản thân mình cũng không được lười biếng dù chỉ một chút."
Lần này Vương Nhất Thành nhịn không được, thật lòng bật cười, cảm thán: "Cô đọc sách gì cũng có ngộ nhận sâu sắc nhỉ, đều có thể tự quất roi thúc giục bản thân."
Khương Mẫn Toa: "Đúng vậy ạ, cháu là người rất biết cách tự bơm hơi tiếp sức cho mình."
Cô đúng là một người rất thành thật. Vương Nhất Thành rút bút máy ra, nhận lấy sách, bắt đầu ký từng cuốn một.
Khương Mẫn Toa: "Cảm ơn chú ạ."
Vương Nhất Thành: "Nên làm mà."
Đừng thấy Khương Mẫn Toa cứ lải nhải mình là độc giả trung thành của Vương Nhất Thành, rất sùng bái hắn, nhưng khi thật sự gặp mặt bản thân hắn, cô lại không hề líu lo như lúc ở sau lưng, ngược lại còn khá câu nệ, cũng không phải kiểu người khéo léo đưa đẩy.
Sau lưng thì múa mép tép nhảy, gặp mặt thì lại cứng nhắc thật thà vô cùng.
Cô nhìn Vương Nhất Thành ký tên, nói: "Chữ của chú đẹp quá."
Cao Tranh mỉm cười, nói: "Chú ấy dựa vào cái này để kiếm cơm mà."
Khương Mẫn Toa: "Bây giờ chú đi làm rồi nhỉ? Vậy chú còn tiếp tục sáng tác không ạ?"
Vương Nhất Thành: "Có chứ, hai việc này cũng không xung đột với nhau. Thời gian tôi đi làm bây giờ ngược lại còn nhiều hơn lúc làm sinh viên."
Hắn ngẩng đầu mỉm cười, đẩy sách về phía Khương Mẫn Toa. Khương Mẫn Toa vội vàng lanh lẹ cất đi, vui vẻ ra mặt. Cô nói: "Các chú làm giáo viên nhàn hơn bọn cháu làm bác sĩ nhiều. Lúc đi học cháu thấy học y mệt mỏi quá, nhưng đi làm rồi mới phát hiện, đi học thực ra còn nhàn hơn đi làm."
Vương Nhất Thành: "Công việc ở bệnh viện là vậy mà."
Hai người giao lưu bình thường, có chút gượng gạo, nhưng cũng không làm bầu không khí lạnh đi. Cô nhân viên phục vụ vốn tưởng là xem mắt để hóng hớt, giờ ủ rũ cúi đầu rời đi. Không phải xem mắt thì chán ngắt. Chỗ náo nhiệt nhất trong quán trà của bọn họ chính là mấy buổi xem mắt, cái đó thì đúng là...
Tiếc quá tiếc quá, đây lại không phải.
Bảo Nha liếc thấy chị gái phục vụ đi về phía quầy thu ngân, nghiêng đầu đại khái đoán được vì sao cô ấy lại sầu não, nhịn không được bật cười, khiến mấy người kia đều nhìn cô. Bảo Nha: "Không có gì, không có gì."
Cao Tranh nương theo tầm mắt của cô liếc nhìn một cái, hơi phản ứng lại được, lập tức cười nói: "Nơi này bao nhiêu năm rồi, ngược lại chẳng có thay đổi gì."
Bảo Nha: "Ai bảo không thay đổi? Nơi này biến thành thánh địa xem mắt rồi. Rất nhiều người xem mắt đều đến đây."
Cao Tranh: "Chà, nhìn không ra đấy."
Bảo Nha: "Chuyện anh nhìn không ra còn nhiều lắm."
Vương Nhất Thành nói nhỏ: "Thực ra tới đây uống chén trà, xem náo nhiệt cũng khá hay, ba cảm thấy linh cảm cũng sẽ dồi dào hơn."
Bảo Nha phì cười.
Khương Mẫn Toa thì hơi không hiểu mô tê gì, nhưng tự mình suy ngẫm một chút, đại khái cũng hiểu ra đôi phần.
Mặc dù mọi người thật sự không quá thân thiết, nhưng vẫn có thể nói chuyện rôm rả với nhau. Khương Mẫn Toa cũng nhỏ giọng hỏi: "Có phải có rất nhiều người kỳ quặc không ạ?"
Vương Nhất Thành giơ ngón tay cái lên, ý bảo cô đoán đúng rồi.
Khương Mẫn Toa bật cười, cô nói: "Cháu biết ngay mà."
"Cô từng xem mắt chưa?"
Khương Mẫn Toa lắc đầu, cô làm gì có thời gian đó. Người ngoài không biết người học y bận rộn đến mức nào, cô muốn làm tốt nhất thì phải bỏ ra nhiều tâm sức hơn. Cô chân thành nói: "Cái này thì thật sự chưa, nhưng vài năm nữa nếu cháu không tìm được đối tượng, chắc là sẽ đi xem mắt thôi."
Vương Nhất Thành: "Vậy đến lúc đó cô sẽ biết, trên đời này có bao nhiêu kẻ kỳ quặc. Cô sẽ phát hiện ra, những kẻ dở hơi hình như đều đang xem mắt với cô."
Khương Mẫn Toa: "..."
Nghe thế này thật sự chẳng giống lời tốt đẹp gì.
Cô tò mò: "Vậy cháu thật sự muốn mở mang tầm mắt một chút."
Vương Nhất Thành phì cười: "Người ta trốn còn không kịp, cô ngược lại lại rất hứng thú."
Khương Mẫn Toa cười sảng khoái, nói: "Mở mang tầm mắt, sau này nếu gặp phải bệnh nhân kỳ quặc, cháu cũng có thể giữ tâm thái bình thường."
Vương Nhất Thành cảm thấy tâm thái của Khương Mẫn Toa thật sự rất tốt, luôn có thể tự bơm hơi cho mình từ mọi góc độ. Hắn ngậm cười nói: "Cô như vậy cũng rất tốt."
Khương Mẫn Toa: "Đương nhiên rồi."
Cao Tranh và Bảo Nha hai người nháy mắt ra hiệu với nhau, Vương Nhất Thành: "?"
Hắn hỏi: "Sao thế?"
Bảo Nha: "Không có gì ạ."
Cô nói: "Bọn con đùa chút thôi."
Ngập ngừng một chút, cô nói: "Ba ơi, ngày mai bọn con định đi leo núi ở ngoại ô, ba đi không?"
Vương Nhất Thành: "?"
Hắn lại nhìn con gái, rơi vào sự hoang mang tột độ, hắn nói: "Ngày mai? Trời nhìn sắp có tuyết rơi đến nơi rồi, các con đi leo núi?"
Mùa đông lạnh giá thế này, đánh chết hắn cũng không chịu cái tội đó.
"Ba không đi."
Bảo Nha: "Ba không đi thì con đi cùng anh Tiểu Tranh."
Vương Nhất Thành lại liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã âm u rồi, nói: "Nếu trời có tuyết, lên núi không an toàn đâu."
Trước kia bọn họ sống khó khăn, lên núi là vì mưu sinh, nên vào mùa đông mọi người cũng hết cách, vẫn phải lên núi nhặt củi các thứ. Nhưng bây giờ cuộc sống tốt lên rồi, Vương Nhất Thành thật sự không hiểu, cái trò leo núi này sao lại trở thành thú vui giải trí được.
Không hiểu nổi!
"Các con tự liệu chừng đấy."
Bảo Nha gật đầu: "Ba yên tâm đi, bọn con tự chăm sóc được bản thân mà. Thực ra tuyết rơi cũng đẹp lắm, tuyết rơi có ý cảnh biết bao."
Vương Nhất Thành: "Tuyết rơi thì con đi Cố Cung mới có ý cảnh, con đi lên ngọn núi trọc lóc thì có ý cảnh gì? Con có tế bào nghệ thuật không vậy?"
Bảo Nha lý lẽ hùng hồn: "Không có."
,