Vương Nhất Thành và Bảo Nha vốn dĩ đều nghĩ kéo dài mấy tiếng đồng hồ chắc chắn sẽ rất mệt, nhưng không ngờ, hoàn toàn không phải như vậy. Thời gian ở hiện trường trôi qua rất nhanh, tiết mục đặc sắc, chẳng hề cảm thấy thời gian trôi chậm chút nào.
Khi tiếng chuông mười hai giờ đêm vang lên, cũng báo hiệu một năm mới lại bắt đầu.
Dù đang ở trên khán đài, mọi người cũng náo nhiệt chúc Tết nhau, mùng một Tết rồi... Vương Nhất Thành chỉ cảm thấy, hết năm này đến năm khác, thời gian trôi qua thật nhanh, nhưng mà, chỉ cần sống tốt, thì còn hơn bất cứ thứ gì.
Xuân Vãn khiến người ta phấn khích, rõ ràng đã là rạng sáng, nhưng trên đường về, chẳng ai thấy buồn ngủ cả.
Đèn bên đường vẫn sáng rực, trong thành phố cũng vang lên tiếng pháo nổ không ngớt, pháo hoa cũng nối tiếp nhau nở rộ trên bầu trời.
Vương Nhất Thành đột nhiên nhìn sang con gái, hỏi: "Buồn ngủ không?"
Bảo Nha lắc đầu: "Không buồn ngủ ạ!"
Giọng cô lanh lảnh: "Một chút cũng không buồn ngủ."
Vương Nhất Thành: "Vậy nhà mình về bắn pháo hoa nhé?" Ông cười nói: "Trời tuyết rơi kết hợp với pháo hoa rực rỡ là hợp nhất, đẹp tuyệt trần!"
Bảo Nha lập tức vui mừng nói: "Dạ được!"
Ý kiến này, chẳng có ai phản đối đâu.
Cả nhà về đến nơi cũng không chịu ngồi yên, không buồn ngủ chính là không buồn ngủ, hiện tại trong lòng vẫn còn ngập tràn phấn khích.
Vương Nhất Thành nhanh chóng gọi con rể và cháu trai ra làm việc, mọi người bê pháo hoa ra ngoài, rất nhanh đã châm lửa... Bùm!
Một luồng khói trắng mỏng manh bay vút lên không trung, hiện trường vang lên một tiếng rít, rất nhanh, pháo hoa rực rỡ nở rộ. Pháo hoa đỏ rực, giống hệt như những tháng ngày đỏ rực lửa. Pháo hoa nối tiếp nhau bay lên, Vương Nhất Thành mỉm cười ngước nhìn bầu trời. Từ năm sáu tuổi khôi phục ký ức kiếp trước đến nay, đã hơn bốn mươi năm trôi qua. Những chuyện của kiếp trước, cùng với sự trôi đi của thời gian, đã dần dần tan biến, ông thậm chí còn nhớ không rõ nữa.
Nhưng Vương Nhất Thành biết, cho dù nhớ hay không nhớ, ông đều rất trân trọng hiện tại, trân trọng những tháng ngày trước mắt.
Những thứ kiếp trước ông không có được, kiếp này đều đã có đủ. Dẫu cho ba ông mất sớm, nhưng ba ông cũng là người thiên vị ông nhất, thương ông nhất. Còn có người mẹ già miệng cứng lòng mềm, cô con gái rạng rỡ cởi mở, cùng với người vợ tâm đầu ý hợp.
Còn có... Ông nhìn sang các anh chị em của mình.
Những anh chị em tuy mỗi người đều có chút tâm tư riêng, nhưng lại luôn nhớ đến tình thân. Mặc dù điều kiện của bọn họ không tốt bằng ông, nhưng năm xưa khi ông còn trẻ, cũng đều dựa dẫm vào bọn họ cả. Ai bảo, trong nhà chỉ có ông là giỏi lười biếng nhất cơ chứ.
Mấy người anh trai tuy tính cách khác nhau, nhưng đều là người siêng năng, vô cùng tháo vát.
Còn có người chị tư cũng thiên vị ông nhất. Cả đời này của ông, thật sự đã nhận được quá nhiều, quá nhiều.
Người ngoài có lẽ chỉ thấy ông kết hôn rất nhiều lần, nhưng lại không biết, thứ ông thu hoạch được không phải là tình yêu, mà là tình bạn. Ông rất vui vì có thể quen biết nhiều người như vậy, vừa xuất sắc lại vừa tài giỏi. Nếu là ở kiếp trước của ông, những cô gái dù có tốt đến mấy cũng không thể xuất chúng được như hiện tại.
Ông cảm thấy, ông thích sự thay đổi này.
Ông cũng thích cuộc sống mới rực rỡ thế này, thật tốt biết bao!
Vương Nhất Thành miên man suy nghĩ, đột nhiên cảm nhận được có người khoác lấy cánh tay mình. Vương Nhất Thành liếc mắt sang, liền nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của con gái. Dáng vẻ vui sướng của Bảo Nha chẳng khác gì hồi bé, vẫn hoạt bát đáng yêu như vậy.
Đúng vậy, cho dù có lớn bao nhiêu, cô vẫn là cô con gái rượu tốt nhất của ông.
Ông dùng sức xoa đầu con gái một cái, Bảo Nha làm mặt quỷ với ông.
Làm chán chê, tự cô cũng thấy mình thật ấu trĩ, liền cười khanh khách.
Bảo Nha lắc lắc cánh tay Vương Nhất Thành, nói: "Ba ơi, ba nhìn kìa ba nhìn kìa, ba xem chùm pháo hoa này đẹp chưa, chùm này nở to nhất dày nhất luôn! Siêu tuyệt vời!"
Vương Nhất Thành nương theo tầm mắt của cô nhìn lên bầu trời. Thiệu Dũng và Cao Tranh bắn hết chùm này đến chùm khác. Cũng không chỉ riêng nhà bọn họ, cả thành phố này, cả buổi tối này đều rực rỡ như vậy, tiếng pháo nổ càng không dứt...
Mọi người đều ngắm nhìn pháo hoa tuyệt đẹp, chỉ có Điền Xảo Hoa là nghiêm túc và chân thành lên tiếng.
Điền Xảo Hoa ngậm cười nói: "Năm mới đến, mỗi một người trong nhà chúng ta, mỗi một người bên cạnh chúng ta, tôi chúc mọi người đều ngày một thăng tiến, dồi dào sức khỏe!"
Mọi người đều dùng sức gật đầu, vô cùng tán thành.
"Tháng ngày về sau, sẽ càng sống càng tốt!" Ở độ tuổi này của Điền Xảo Hoa, bước ra từ xã hội cũ, từng chứng kiến sự biến thiên của thời đại, bà càng hiểu rõ cuộc sống tươi đẹp này có được chẳng dễ dàng gì. Nhưng mà, thế này đã thấm tháp vào đâu. Bà tin tưởng, nhà bọn họ sẽ ngày càng tốt hơn, bọn trẻ cũng sẽ ngày càng tốt hơn.
Vương Nhất Thành không cúi đầu, vẫn ngước nhìn pháo hoa trên bầu trời, kiên định nói: "Chắc chắn sẽ ngày càng tốt hơn!"
Bọn họ sẽ còn cùng nhau trải qua mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm tiếp theo... Rất nhiều rất nhiều năm nữa, bọn họ đều phải sống lâu trăm tuổi.
Vương Nhất Thành bật cười, khẽ lẩm bẩm: "Chúc mừng năm mới!"
Chúc mừng năm mới, tất cả mọi người!
“Toàn văn hoàn”
,