"Mặc kệ người khác nói thế nào, em tin anh!"
"Từ Tiểu Điệp, mày làm gì vậy!" Từ Kế Toán không ngờ mình lại nhìn thấy bọn họ ở cùng nhau, lập tức tiến lên kéo Từ Tiểu Điệp lại:"Sao mày lại hồ đồ như vậy, lại gặp mặt nó."
Ông ta kéo mạnh con gái lại, trừng mắt nhìn Cố Lẫm:"Mày bớt quyến rũ con gái tao lại, đi, theo tao về nhà!"
"Ba, ba không thể can thiệp con, ba..."
"Về nhà!"
Từ Kế Toán mới mặc kệ con gái nói gì, kéo con gái đi luôn.
"Điều kiện này của mày tìm dạng nào mà không tìm được, lại muốn dây dưa với loại góa vợ như Cố Lẫm. Mày bị ngu rồi sao?"
"Ba, ba quá dung tục rồi, tình yêu đâu phải là... Ư ư ư."
Cô ta bị bịt miệng lại.
Từ Kế Toán kiên định kéo con gái đi, Cố Lẫm đau khổ đấm đầu:"Tiểu Điệp, Tiểu Điệp a!"
Thân thích nhà họ Giả:"................................................"
Bọn họ đều là thân thích của nhà họ Giả, theo bọn họ thấy, nhà họ Giả đã rất kỳ ba rồi, vớ phải loại thân thích như nhà họ Giả, thật sự là xui xẻo tám đời. Càng ly kỳ hơn là, nhà nó kết hôn cưới vợ, lại không phải là ở rể, vậy mà lại chạy tới nhà gái bày tiệc rượu.
Vốn dĩ, bọn họ khá đồng tình với nhà thông gia mới này của nhà họ Giả.
Nhưng đột nhiên, bọn họ hình như đã hiểu rồi.
Thật sự là người thế nào tìm người thế ấy a!
Ơ, chuyện này hình như cũng nói chính mình. Dù sao bọn họ cũng là tìm nhà họ Giả.
Haiz!
Nghĩ tới có một môn thân thích như vậy, liền cảm thấy tối tăm mặt mũi.
Tình hình bên phía bọn họ, nhóm Bảo Nha không biết, một đám trẻ con cầm kẹo của người ta, trơ mắt nhìn Vu Chiêu Đệ đi tới trạm y tế, lúc này mới yên tâm lại. Đám trẻ con đều ghé vào bệ cửa sổ, chen tới chen lui.
Vu Chiêu Đệ đã rửa mặt, trán cũng rất nhanh đã được băng bó kỹ.
Dược Hạp Tử:"Cháu cái này mặc dù chảy máu không ít, nhưng vết thương không tính là lớn, nếu điều kiện cho phép thì bồi bổ một chút ăn chút đồ bổ máu. Ngoài ra, vết thương này rốt cuộc là ở trên mặt, có để lại sẹo hay không khó nói. Theo lý thuyết mà nói thì sẽ không, nhưng chỉ sợ cháu gãi, ông cũng từng thấy một số người, rõ ràng không phải vết thương lớn, nhưng một chút vết thương nhỏ cũng sẽ có sẹo, cho nên chuyện này khó nói."
Vu Chiêu Đệ:"Cháu biết rồi, không sao ạ."
Biểu cảm của cô ta có chút đờ đẫn.
Cô ta xuyên không một năm rồi, đây đều là làm những chuyện gì vậy chứ!
Đã không nhận được gì, còn bị người ta lừa, lại nợ một đống nợ.
"Cháu... cháu không sao chứ?"
Dược Hạp Tử nhìn Vu Chiêu Đệ, cảm thấy thần thái của cô ta không được tốt cho lắm.
Vu Chiêu Đệ:"Cháu không sao."
Dược Hạp Tử nhìn bộ dạng này của cô ta, do dự một chút, nói:"Người trẻ tuổi, ai mà chưa từng hồ đồ vài lần, chưa gặp phải vài cái rào cản. Chỉ cần vượt qua là tốt rồi."
Vu Chiêu Đệ ngước mắt nhìn Dược Hạp Tử, dùng sức gật đầu:"Cháu biết ạ."
Cô ta đưa tiền, đứng dậy rời đi.
Một mình bước ra khỏi trạm y tế, đám trẻ con từng đứa đều mong ngóng:"Chị không sao chứ?"
Vu Chiêu Đệ lắc đầu:"Không sao, các em đi chơi đi."
Cô ta một mình men theo con đường trở về điểm thanh niên tri thức.
Bảo Nha nói nhỏ xíu lầm bầm với anh Tiểu Tranh:"Chị Vu Chiêu Đệ hình như có chút không giống."
Cao Tranh:"Đại khái là quá đau lòng rồi."
Bảo Nha thật sự có chút căm phẫn sục sôi:"Chú ba Cố thật không phải là người tốt."
Đám trẻ con nhao nhao gật đầu, cảm thấy lời này thật sự là quá đúng rồi.
"Nhưng mà chú ba Cố mặc dù không phải là người tốt, nhưng Hương Chức là người tốt."
Mọi người lại gật đầu.
Nếu không phải Hương Chức "mật báo", bọn chúng đều không biết hôm nay có kẹo.
Đặc biệt là mấy đứa trẻ từ thôn ngoài tới, bọn chúng đều là học cùng lớp với nhóm Hương Chức Bảo Nha, bọn chúng không phải người thôn này, có thể biết bên này có người kết hôn chia kẹo, đó chính là vì có người thông báo tin tức rồi.
Không ngờ nha, thật sự có.
Bọn chúng đều được ăn hai viên rồi.
Mặc dù, cũng không phải đều là của nhà họ Cố, lần này thì không phải.
Nhưng bọn chúng không tới làm sao có thể gặp được chuyện tốt này chứ.
"Chúng ta đi thôi."
"Được."
"Bản thân Hương Chức đều không được ăn."
"Cậu ấy chắc chắn là ở nhà làm việc rồi."
"Nhị Lư Tử đều không cần làm việc."
"Con trai mà."
Nhóm trẻ con Bảo Nha ríu rít đi về, bọn chúng đi theo Vu Chiêu Đệ lượn một vòng, nhìn cô ta đi tới trạm y tế, lại nhìn cô ta trở về điểm thanh niên tri thức, lúc này mới lại quay về. Lúc này nhà họ Cố đã náo nhiệt hẳn lên, tới mấy đợt người ăn cỗ.
Chị ba họ Giả ngồi ở cửa thu tiền, một chút cũng không qua tay nhà họ Cố.
Cố Lão Đầu lại âm trầm rồi.
Lần này kết hôn đều là khách của nhà họ Giả, có thông gia của nhà họ Giả, còn có bạn bè nhắm vào mấy người con rể mà tới. Lại thêm bạn làm cùng xưởng của bản thân Giả Phú. Ông ta là hận không thể nói cho tất cả mọi người, như vậy mọi người tới ăn cỗ sẽ phải đi tiền mừng rồi.
Nhưng người tới lại không nhiều.
Giả Phú mặc dù mời mọc, nhưng đa số mọi người đều không ưa Giả Phú, tự nhiên sẽ không mặt dày đi tiền mừng. Chỉ có mấy người thật sự là không nể mặt mũi, da mặt mỏng mới tới.
Hôn lễ này chuẩn bị năm mâm, nhưng người nhà họ Giả và nhà họ Cố gần như đã ngồi hai mâm rồi, bọn họ còn mời hết những người có thể mời, chính là hận không thể kiếm tiền mà. Đại bộ phận mọi người là không tới, nhưng chung quy vẫn có người tới.
Bởi vì rải lưới khá rộng, cho nên cơ số lớn, người tới ngược lại là không chỉ ba mâm rồi.
"Xem ra là không đủ lắm nhỉ." Vương Nhất Thành trèo lên đầu tường xem đến say sưa.
"Vậy chắc chắn là không đủ rồi, nhưng nhà họ Giả nhiều bạn bè thân thích vậy sao?" Điền Xảo Hoa tò mò lắm.
Vương Nhất Sơn bĩu môi:"Đâu có, nhà nó không biết xấu hổ, chúng con ở trong xưởng là biết mà, nó gần như mời cả xưởng, quen hay không quen, đều bảo người ta tham gia hôn lễ. Mẹ nghĩ xem, nó báo cho một ngàn người, cho dù là tới một phần mười, cũng có một trăm người rồi. Chỗ này mới ba bốn mươi người, thân thích còn chiếm hơn phân nửa, không tính là nhiều rồi."
Trần Đông Mai tin tức khá linh thông:"Con nghe nói, thôn bọn họ cũng gần như đều được mời, nhưng mọi người cũng đều không tới."
Điền Xảo Hoa thở dài ngao ngán, cảm thán:"Đều nói mẹ biết tính toán, con nhìn người ta xem."
Đây thật sự là trông cậy vào việc kiếm tiền mà.
Chuyện này sao có thể không biết xấu hổ mà ai cũng báo chứ?
"Nhà bọn họ rêu rao ra ngoài, ít nhất cũng báo cho một hai ngàn người, dù sao thì không biết xấu hổ mà, đều mời hết. Sau đó trên thực tế mới chuẩn bị năm mâm, nếu trừ đi hai mâm người nhà. Chậc chậc, mới chuẩn bị ba mâm? Nhà nó cũng thật giỏi, thông báo cho nhiều người như vậy lại không chuẩn bị mâm, thật sự là muốn thuần kiếm tiền a."
"Đúng đấy!"
Thao tác này, thật sự là quá lẳng lơ quá lẳng lơ rồi.
Chưa từng thấy.
Vương Nhất Thành:"Bọn họ..."
"Ây, vừa rồi con ra ngoài vứt rác, nghe bọn họ nói, Cố Lẫm vừa rồi đánh Vu Chiêu Đệ, Vu Chiêu Đệ nói sẽ ân đoạn nghĩa tuyệt với nhà họ Cố, cắt đứt hoàn toàn!" Điền Tú Quyên vội vã trở về, kích động chia sẻ:"Nghe nói Vu Chiêu Đệ đem kẹo chia hết cho đám trẻ con rồi."
"Hả! Sao lại thế?"
"Nói là vì Từ Tiểu Điệp."
"Mẹ ơi!"
"Thật loạn cào cào a!"
Điền Tú Quyên:"Con là nghe thân thích nhà họ Giả cách vách nói, bọn họ ở bên ngoài nói sống động lắm, nói Cố Lão Tam ăn bám, chiếm tiện nghi của nữ đồng chí người ta tiêu tiền của người ta, sau đó lại đổi ý không tốt với người ta nữa."
Vương Nhất Thành:"Á đù, không ngờ hôm nay thật sự náo nhiệt."
Mắt hắn tinh tường quét thấy Bảo Nha đang chạy trong ngõ, gọi:"Bảo Nha con lại đây."
Bảo Nha:"Vâng!"
Cô bé dẫn theo mấy đứa trẻ chạy về:"Làm gì ạ?"
Vương Nhất Thành:"Cố Lẫm và Vu Chiêu Đệ toang rồi à? Các con ở hiện trường sao?"
Bảo Nha:"Có ở đó ạ!"
Cô bé tía lia tía lịa, kể lại sự việc chi tiết rõ ràng, một mình cô bé phân vai diễn mấy người luôn.
Cố Lẫm nói gì, Vu Chiêu Đệ nói gì, Từ Tiểu Điệp nói gì, đều có hết.
Người nhà họ Vương:"Á đù~"
Đám trẻ con ríu rít chia sẻ những gì mắt thấy tai nghe.
Điền Xảo Hoa:"Thảo nào vừa rồi Ngô a bà lại mắng Vu Chiêu Đệ, hóa ra là vì người ta không cho bọn họ kẹo nữa a."
"Chiếm tiện nghi chưa đủ." Bảo Nha đều rất chướng mắt, hừ một tiếng.
"Ước chừng thời gian cũng không còn sớm nữa, các con đừng chạy lung tung bên ngoài nữa, kẻo lại bị người ta giẫm phải. Người còn khá đông đấy."
Bảo Nha:"Con biết rồi ạ."
Khách đi tiền mừng không nói là nhiều đến mức ghê gớm, nhưng không chịu nổi người vây xem đông a.
Mọi người của đại đội Thanh Thủy đều muốn nhìn kỹ một chút, cái nhà họ Giả này rốt cuộc là trâu quỷ rắn thần gì, sao có thể làm ra chuyện tới nhà gái bày tiệc rượu chứ. Thật là, hơn nửa thôn người đều tới rồi.
Bảo Nha:"Vậy con không ra ngoài nữa."
Vương Nhất Thành:"Thế mới đúng, vì một viên kẹo mà bị thương, thì không đáng rồi. Hơn nữa nhà nó bây giờ cũng không có kẹo."
Bảo Nha:"Con biết mà."
Cô bé ngẩng đầu hỏi:"Con có thể gọi các bạn nhỏ qua đây không ạ?"
Vương Nhất Thành:"Được."
Bảo Nha rất nhanh đã bình bịch chạy ra cửa, có một số đứa trẻ đi theo vào trong sân, Vương Nhất Thành từ trên đầu tường xuống, đi tới bên cạnh bọn chúng, nói:"Các con cứ ở cửa xem náo nhiệt là được, nếu bọn họ có thể phát kẹo, các con hẵng ra ngoài nhặt, nếu không thể, chúng ta cũng không ra ngoài, như vậy an toàn hơn. Các con xem đông người như vậy, á đù... Chú cũng là lần đầu tiên nhìn thấy hôn lễ đông người như vậy!"
Hắn cưới Hồng Nguyệt Tân, đều không có nhiều người xem náo nhiệt như vậy, phải biết rằng, Hồng Nguyệt Tân còn là xưởng trưởng đấy, rất nhiều người tò mò a.
Có thể thấy, sự kỳ ba của nhà họ Giả thật sự là trấn trụ toàn thôn người rồi.
Á đù, còn có người thôn bên cạnh tới xem náo nhiệt nữa.
"Tới rồi tới rồi! Chú rể tới rồi!"
Một trận âm thanh ồn ào vang lên.
Nhà họ Cố cách vách đều đi ra, náo náo nhiệt nhiệt:"Chuẩn bị đốt pháo."
Thực ra thì, trong lòng nhà họ Cố nghẹn khuất lắm, nhưng Cố Lão Đầu cần thể diện, vậy tự nhiên những thứ nên có vẫn phải có.
Cố Lẫm và Cố Lão Tứ hai người cùng nhau cầm pháo đi ra, Cố Lão Tứ:"Pháo này sao lại thiếu nhiều thế này."
Lại nghĩ tới Nhị Lư Tử nổ phân bò, không cần nói, chính là nó!
"Nhị Lư Tử làm đúng không?"
Cố Lão Tứ không vui.
Cố Nhị Tẩu lập tức nói:"Chú thật sự là có ý gì? Chuyện xấu chính là con trai tôi làm? Hơn nữa con trai tôi là con trai, là hy vọng của gia đình, đừng nói là lấy mấy quả pháo, cho dù là lấy hết cũng không có lỗi."
"Chị!"
Tâm tình Cố Lão Đầu uất kết:"Nhanh lên đi, đừng có mất mặt xấu hổ nữa."
Cố Lão Tứ không vui, Nhị Lư Tử lập tức:"Mẹ, con châm con châm!"
Nó lại ló mặt ra rồi.
Mẹ nó chống lưng cho nó, nó liền muốn lên trời.
Cố Lão Đầu liếc nhìn vợ chồng Cố Lão Nhị một cái, Cố Lão Nhị lập tức:"Vợ, em dẫn con đi xem náo nhiệt đi, để anh châm. Trẻ con đừng có phá rối."
"Con không!"
Cố Lão Nhị trừng mắt, ồm ồm nói:"Mày muốn bị đòn có phải không? Hôm nay đông người, mày ngoan ngoãn một chút."
Nhị Lư Tử còn muốn làm loạn, Cố Nhị Tẩu nhìn thấy sắc mặt Cố Lão Tứ khó coi, rốt cuộc cũng ngoan ngoãn.
Cố Lão Nhị và Cố Lão Tam hai người treo pháo lên, trơ mắt nhìn Giả Phú đi vào trong ngõ, phía sau gã là bà mẹ già của gã còn có chị gái anh rể, thật sự là rồng rắn kéo nhau.
Nhóm Vương Nhất Thành vội vàng sáp tới cổng lớn, mọi người xem, nhà hắn chính là chỗ ngồi hoàng kim. Chỗ này bất kể từ phương diện nào xem náo nhiệt, đều là thích hợp nhất.
Chuyện này thật sự là quá tốt rồi.
Vương Nhất Thành:"Để tôi xem, để tôi xem Giả Phú kết hôn mặc cái gì."
Vừa thò đầu ra nhìn, suýt chút nữa bật cười.
Giả Phú mặc một bộ áo đại cán, nhưng nhìn một cái là biết không phải của bản thân gã, quần áo rộng hơn mấy vòng, nhìn không ra cái thể thống gì.
Đương nhiên, hắn cười không phải là Giả Phú, mà là bà mẹ già của Giả Phú, bà lão này vậy mà lại bôi má hồng, một khuôn mặt đen nhẻm trát phấn trắng bệch, còn bôi má hồng, cái thứ này cứ như người giấy vậy.
Người nhà họ Hà cũng ở trong đám đông xem náo nhiệt, vừa nhìn thấy bộ dạng này của Giả Lão Thái, bất thình lình liền nhớ tới người giấy bị đốt vào cái đêm gặp ma đó, hắn chỉ vào bà mẹ già của Giả Phú kêu lên:"Ma nữ!"
Á một tiếng, ngã lăn ra đất không dậy nổi, ngất xỉu rồi.
"Đệt!"
"Mẹ ơi!"
"Cái thằng Hà Tứ Trụ Nhi này làm gì vậy!"
"Mau khiêng đi!"
Mấy anh em nhà họ Hà:"!"
Mẹ kiếp, có một đứa em trai như vậy, thật sự là quá mất mặt rồi.
Nhà họ Hà vội vàng vội vã khiêng người đi, Giả Lão Thái tử vong ngưng thị, hận không thôi.
Đám người không có mắt nhìn này, vậy mà dám mắng bà ta là ma nữ.
Đừng nói là Hà Tứ Trụ Nhi bị dọa ngất, nhóm Bảo Nha cũng hít ngược một luồng khí lạnh, từng đứa đều nắm tay nhau, bộ dạng sợ hãi.
,