Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính

Lượt đọc: 5415 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 732

❊ ❊ ❊

Mấy năm nay, Vương Nhất Thành lại dùng sức lực của một người kéo cao tiêu chuẩn tìm đối tượng của các đồng chí nam, ai nấy đều muốn tìm một người vừa có điều kiện tốt lại vừa xinh đẹp.

Nhưng bọn họ lại không nghĩ đến, Vương Nhất Hồng tuy ngoại hình giống mẹ, rất bình thường, nhưng cô là một trong số ít những cô gái tốt nghiệp cấp ba vào thập niên 60, hơn nữa còn là bạn cùng lớp với chồng mình.

Bọn họ cũng không nghĩ đến, Vương Nhất Thành tuy bề ngoài có vẻ lười biếng ham ăn, nhưng tính tình cởi mở, ngoại hình ưa nhìn, làm người cũng lạc quan chu đáo.

Cứ nói chuyện kết hôn với Hồng Nguyệt Tân đi, đổi lại là người khác, chưa biết chừng đã ăn bám mà còn ra vẻ ta đây.

Nhưng Vương Nhất Thành lại rất có đạo đức nghề nghiệp, nuôi Cao Tranh lớn phổng phao thành một chàng trai cao một mét tám, tính cách cũng từ một đứa trẻ lạnh lùng kiêu ngạo biến thành kiểu người rạng rỡ cởi mở.

Chỉ riêng điểm này, Hồng Nguyệt Tân và cả gia đình họ đã vô cùng cảm kích Vương Nhất Thành.

Còn về chuyện nhà cửa, Vương Nhất Thành không kết hôn với Hồng Nguyệt Tân thì bản thân hắn cũng được phân mười lăm mét vuông.

Hắn vì là vợ chồng với Hồng Nguyệt Tân nên mới chuyển đi, Hồng Nguyệt Tân cũng sẵn lòng bồi thường.

Dù sao mấy năm nay Hồng Nguyệt Tân bận rộn công việc, trong nhà ngoài ngõ đều do Vương Nhất Thành quán xuyến.

Ngay cả quần áo của Hồng Nguyệt Tân cũng là Vương Nhất Thành giặt.

Cho nên Hồng Nguyệt Tân cảm thấy mình không hề chịu thiệt chút nào. Cô thậm chí còn cảm thấy mình cho hơi ít.

Đương nhiên, thực tế cô cũng biết quần áo, rèm cửa, vỏ chăn trong nhà đều do chị dâu cả hoặc cháu gái của Vương Nhất Thành giặt, nhưng nếu không có Vương Nhất Thành, bọn họ cũng sẽ không giặt quần áo cho cô. Cho nên vẫn phải cảm ơn Vương Nhất Thành.

Hồng Nguyệt Tân thật tâm thật ý cảm ơn người ta.

Cho nên cô sẵn lòng bỏ ra những gì mình có thể bỏ ra.

Nhưng người khác không biết những nội tình này, chỉ thấy Vương Nhất Thành "được ăn thịt", do đó cảm thấy, mình lên mình cũng làm được.

Đừng nói chứ, không chỉ đại đội Thanh Thủy của bọn họ, mà cả công xã đều như vậy, rất nhiều người đều nhìn Vương Nhất Thành mà noi theo, mang theo vài phần tư thế "mình lên mình cũng làm được".

Mấy bà lão đã bắt đầu mơ mộng về tương lai. Lúc Vương Nhất Thành vào thôn liền thấy bọn họ vẫn đang lải nhải. Bọn họ đang lải nhải về bộ phim công xã chiếu mấy ngày trước, một người cảm thán:"Cái cô diễn vai Tiểu Hoa trông xinh thật đấy, nhà ai có phúc khí cưới được cô gái mơn mởn thế này thì đúng là nở mày nở mặt."

"Tôi thấy không được, cái nghề vác mặt ra ngoài này, lôi lôi kéo kéo với đồng chí nam, thế sao mà được? Cô ta mà ở thôn chúng ta, chắc chắn không gả đi được."

Vương Nhất Thành suýt chút nữa thì ngã nhào khỏi xe đạp.

Tống đại nương à, bà lấy đâu ra tự tin mà nói câu này thế!

Hắn hỏa tốc đạp xe, phóng như bay vào thôn, hận không thể đạp xe xẹt ra tia lửa.

Chủ yếu là, hắn không muốn dừng xe chào hỏi bọn họ. Hắn cảm thấy mình đã rất kỳ ba rồi, nhưng đôi khi lại thấy, mình tu luyện vẫn chưa tới nơi tới chốn.

Vương Nhất Thành đạp xe rẽ ngoặt rất nhanh, chưa về đến nhà đã thấy Trần Văn Lệ đạp xe đạp đi ra. Hắn liếc nhìn chiếc xe đạp, thầm nghĩ mấy năm nay Trần Văn Lệ đúng là kiếm được không ít tiền từ chỗ Giang Chu.

Giang Chu hễ gặp rắc rối là lại tìm Trần Văn Lệ ra tay, đừng nói chứ, dùng tốt thật.

Vương Nhất Thành cũng hơi nể phục Giang Chu rồi, mặc kệ gã có thông minh hay không, nhưng gã thật sự rất giỏi phát hiện nhân tài phù hợp.

Trần Văn Lệ chạm mặt Vương Nhất Thành, hừ lạnh một tiếng thật mạnh, vênh váo đạp xe rời đi.

Cô ta với nhà họ Vương, cũng là kẻ thù đấy.

Mối thù móc phân!

Cô ta nhanh chóng rời đi, Vương Nhất Thành cũng chẳng thèm để ý, tự mình đạp xe về nhà:"Mẹ, mẹ ơi, cậu con trai út yêu quý nhất của mẹ về rồi đây..."

Điền Xảo Hoa:"..."

Bà cạn lời:"Mày có cần mặt mũi nữa không?"

Vương Nhất Thành:"Mẹ xem mẹ kìa, lúc nào nói chuyện cũng khó nghe như thế."

Hắn đặt một con gà xuống, nói:"Này, cho mẹ! Chị con bảo con mang về cho mẹ đấy."

Điền Xảo Hoa lập tức cười tít mắt. Nhưng rất nhanh lại nhíu mày:"Chị mày làm cái gì thế, con cái nhà nó lớn rồi gánh nặng cũng nhiều, sao còn gửi cái này về nhà."

Nhà Vương Nhất Hồng cả hai vợ chồng đều là công nhân thì không sai, nhưng còn có bố mẹ chồng, lại thêm hai đứa con trai đang học cấp ba, gánh nặng gia đình cũng không hề nhẹ.

Vương Nhất Thành:"Chị con bảo một thời gian nữa là thu hoạch vụ thu rồi, bồi bổ cho mẹ một chút, đến lúc đó chị ấy chưa chắc đã có thời gian về. Xưởng của chị con dạo này bận tối mắt tối mũi, ngày nào cũng tăng ca. Chị ấy sợ một thời gian nữa không có thời gian về, nên gửi về cho mẹ trước đấy."

Mấy năm nay năm nào đến vụ thu hoạch mùa thu Vương Nhất Hồng cũng gửi một con gà về bồi bổ cơ thể, đã trở thành quy luật bất di bất dịch rồi.

"Chị mày sống cũng chẳng dễ dàng gì..." Điền Xảo Hoa lầm bầm, nhưng vẫn cất con gà đi, nói:"Nuôi mấy ngày nữa rồi ăn, thu hoạch vụ thu còn chưa bắt đầu, ăn bây giờ lãng phí."

Vương Nhất Thành phì cười:"Mẹ, ăn vào bụng sao lại lãng phí được? Mẹ nói nghe buồn cười thật."

Hắn nói:"Đúng rồi. Cái này cho mẹ, cậu con trai út của mẹ tốt chứ? Có chuyện tốt là nghĩ ngay đến mẹ, này, đường trắng."

Điền Xảo Hoa nhanh tay cất đi:"Coi như mày có lòng hiếu thảo, đường trắng không dễ mua đâu."

Vương Nhất Thành:"Chứ sao nữa."

Hắn hạ thấp giọng:"Con có một đồng nghiệp có mối, tốn thêm một hào, nhưng không cần tem phiếu."

Điền Xảo Hoa tặc lưỡi:"Thế cũng không rẻ đâu."

Vương Nhất Thành:"Mẹ, mẹ không hiểu giá cả thị trường rồi, đây đã coi là giá bạn bè đấy, nếu ra chợ đen, phải thêm hai hào cơ."

Điền Xảo Hoa lại tặc lưỡi.

Tuy nói là người trong thôn, nhưng Điền Xảo Hoa với tư cách là một nữ đồng chí có công việc, kiến thức rộng hơn người khác, đầu óc cũng nhạy bén hơn, suy cho cùng bà không phải kiểu người suốt ngày ru rú ở mảnh đất ba sào trong thôn.

Nhắc đến chợ đen, bà thấp giọng hỏi:"Trên công xã tụi mày có phải dạo này nhiều người lén lút bán đồ hơn không?"

Vương Nhất Thành phì cười:"Mẹ, mẹ nhạy bén thật đấy."

Hắn nói nhỏ:"Quả thực, năm nay người lén lút bán đồ nhiều hơn mọi năm. Dạo trước con tan làm còn gặp người bán cá trong hẻm, mẹ xem có to gan không. Không biết có phải vì chuyện năm ngoái đã kết thúc hay không, con thấy văn phòng chống đầu cơ trục lợi bây giờ cũng sợ đắc tội người ta. Bắt bớ không còn gắt gao nữa."

Điền Xảo Hoa cảm thán:"Chuyện này đúng là..."

Nhất thời không biết nói gì cho phải.

Vương Nhất Thành lại nói:"Mẹ, chúng ta cứ sống như bình thường thôi. Tóm lại cứ đi theo chính sách là được."

"Đúng đúng đúng."

Điền Xảo Hoa cảm thấy con trai nói có lý.

Vương Nhất Thành:"Chúng ta cũng có làm gì đâu, thỉnh thoảng gặp thì mua một ít, dù sao cũng chẳng truy cứu người mua mấy, cùng lắm là tịch thu đồ."

"Tịch thu mà không phải chuyện lớn à? Không phải mua bằng tiền sao? Tóm lại mày cứ đàng hoàng cho tao."

Vương Nhất Thành oan uổng quá, hắn rầu rĩ:"Con còn chẳng thèm đi chợ đen nữa là."

Điền Xảo Hoa:"Hừ."

"Điền đại mạ, Điền đại mạ có nhà không?"

Điền Xảo Hoa nghe thấy có người gọi mình, đi ra cửa, không ngờ lại thấy Vu Chiêu Đệ.

Bọn họ chẳng có qua lại gì, bà hỏi:"Cô có việc gì?"

Vu Chiêu Đệ:"Điền đại mạ, Thiệu Văn, Thiệu Võ nhà bà có nhà không? Cháu muốn tìm bọn họ mượn sách giáo khoa cấp ba một chút."

Cô ta đã nghĩ kỹ rồi, nhân lúc chưa khôi phục kỳ thi đại học thì mượn sách giáo khoa về dùng, đến lúc đó cứ không trả, bọn họ còn đánh người được chắc? Cùng lắm thì lấy mấy cuốn sách cũ cô ta mua trả lại cho bọn họ.

Thực ra mấy năm nay Vu Chiêu Đệ đã sớm mua đủ sách giáo khoa cấp ba rồi, nhưng quả thực nền tảng không tốt, nhiều môn học vẹt, cô ta còn có thể ráng học thuộc, nhưng mấy môn như toán lý thì thật sự rất khó học.

Cô ta học không vào.

Nếu có giáo viên giảng bài thì chắc chắn sẽ tốt hơn nhiều, nhưng cô ta lại không có. Cô ta cũng không thể đến trường cấp ba học dự thính, cho nên vẫn luôn dựa vào tự học để duy trì.

Nhưng dạo gần đây Thiệu Văn, Thiệu Võ tốt nghiệp cấp ba xong không có việc làm. Trong thôn xuất hiện không ít lời đồn đại.

Cô ta mới biết, Thiệu Văn, Thiệu Võ học rất khá, hơn nữa bọn họ có thói quen ghi chép, nghe nói bọn họ sẽ đánh dấu những điểm trọng tâm giáo viên giảng trên lớp vào sách.

Những người này nói nhảm là muốn chứng minh có nỗ lực học tập đến mấy cũng vô dụng, chẳng phải vẫn không có việc làm sao, nhưng lọt vào tai Vu Chiêu Đệ thì đây lại là một chuyện vô cùng tốt. Bọn họ ghi chép vào sách giáo khoa.

Chuyện này... rất hấp dẫn nha!

Cô ta gần như không do dự mà chạy tới ngay. Dù sao bọn họ cũng tốt nghiệp cấp ba rồi, cô ta mượn sách chắc cũng chẳng sao đâu nhỉ? Nếu thật sự không cho mượn, cô ta có thể bỏ tiền ra mua! Tóm lại, nhất định phải lấy được.

Còn về việc bọn họ cho mượn sách xong có ảnh hưởng đến việc ôn thi đại học hay không, liên quan cái rắm gì đến cô ta?

Chuyện này còn gián tiếp ảnh hưởng đến đối thủ cạnh tranh nữa chứ.

Tóm lại cô ta cảm thấy đây là nhất cử lưỡng tiện.

Cô ta mỉm cười:"Dạo này cháu ở điểm thanh niên tri thức rảnh rỗi không có việc gì làm, nên muốn học một chút để giết thời gian, không biết có thể cho cháu mượn sách giáo khoa cấp ba được không ạ?"

Cô ta tỏ ra vô cùng chân thành.

Điền Xảo Hoa:"Không mượn!"

Bà giữ vẻ mặt lạnh lùng:"Sách vở là thứ quý giá nhất của bọn trẻ, không cho mượn ra ngoài."

Vương Nhất Thành tựa vào xe đạp xem kịch vui.

Trong lòng Vu Chiêu Đệ hơi sốt ruột, nhưng lại nói với vẻ ngực có thành trúc:"Cháu sẵn lòng bỏ tiền ra mua."

Cô ta chớp mắt, tự cho là đã nắm thóp được Điền Xảo Hoa.

Điền Xảo Hoa ham tiền nhất mà.

Điền Xảo Hoa mất kiên nhẫn:"Đi đi đi. Cô nghe không hiểu tiếng người à? Tôi đã bảo không cho mượn, cô mua chúng tôi cũng không bán."

Vu Chiêu Đệ khẽ nhíu mày:"Điền đại mạ, cháu thật lòng đấy, chỉ cần bà ra giá, chỉ cần bà..."

"Phụt!" Vương Nhất Thành bật cười, hắn cố ý nói:"Vu Chiêu Đệ, cô cố tình kiếm chuyện chọc tức mẹ tôi đấy à? Cô trêu người ta chắc. Cô mượn nhà tôi không được thì đi mượn người khác là xong, trong thôn đâu phải chỉ có mấy đứa nhà tôi học cấp ba. Mượn ai mà chẳng là mượn. Sao tự dưng lại lôi tiền bạc ra nói rồi? Đụng đâu cũng nói chuyện tiền bạc là không tốt đâu. Cứ làm như trong sách của cháu tôi có bản đồ kho báu không bằng, cô nhất định phải lấy cho bằng được à?"

Vu Chiêu Đệ mất tự nhiên nói:"Anh thật biết nói đùa."

Vương Nhất Thành dang tay, cười híp mắt:"Đâu phải tôi nói đùa, cô xem cô sốt sắng chưa kìa."

Vu Chiêu Đệ thấy hai người này có vẻ nghi ngờ, cô ta mím chặt khóe môi, nói:"Cháu nghe nói Thiệu Văn, Thiệu Võ học khá, nên mới muốn mượn sách."

Điền Xảo Hoa:"Đi đi đi. Tôi đã nói rồi, không mượn, cũng không bán! Chúng tôi không phải loại người làm mấy cái trò này!"

Đụng đến tiền bạc, chuyện sẽ không hay.

Bà tuyệt đối không làm!

Ai biết con ranh này có ấp ủ ý đồ xấu xa gì không.

"Đúng rồi, tôi nhớ cô từng đến trạm thu mua phế liệu mua sách giáo khoa cấp ba rồi mà? Chẳng phải có rồi sao? Sao còn đi mượn nữa." Vương Nhất Thành cố ý, hoàn toàn là cố ý.

Quả nhiên, Vu Chiêu Đệ càng mất tự nhiên hơn.

Cô ta nói:"Ha ha, ha ha ha, ai nói thế!"

Vương Nhất Thành:"Tôi nhìn thấy mà, lâu lắm rồi, tôi nhớ tôi thấy cô đi qua đó. Sao nào? Một bộ vẫn chưa đủ à?"

"Anh nhìn nhầm rồi." Cô ta vội vàng phản bác, nhưng lại nhớ ra chuyện mình đọc sách ở điểm thanh niên tri thức ai cũng biết, liền đổi giọng:"Sách của tôi đều bị rách nát, cho nên mới muốn..."

"Không mượn." Mặc kệ người khác nói gì, tóm lại Điền Xảo Hoa chỉ có hai chữ này.

Vu Chiêu Đệ vô cùng không vui, cô ta kiễng chân liếc nhìn một cái, lại không thấy ai, dưới ánh mắt của Điền Xảo Hoa và Vương Nhất Thành, cô ta đành không cam lòng rời đi.

Điền Xảo Hoa:"Nhổ vào! Cái thứ gì đâu, chẳng có ý tốt đẹp gì."

Vương Nhất Thành phì cười:"Mẹ cứ chờ xem, đợi tin tức công bố rồi, kiểu gì cũng có người khác đến mượn sách cho xem."

Điền Xảo Hoa trợn trắng mắt:"Thế thì đúng là không biết xấu hổ, sao nào, bọn họ muốn thi đại học, cháu tao thì không thi chắc? Lấy đâu ra mặt mũi mà mượn sách. Mày nói xem cái con Vu Chiêu Đệ này, có phải nó biết gì rồi không. Mẹ cứ thấy nó kỳ lạ thế nào ấy."

Vương Nhất Thành tuyệt đối sẽ không nói mấy chuyện trọng sinh hay mượn xác hoàn hồn gì đó, hắn nói thẳng:"Vu Chiêu Đệ có nhiều mối quan hệ lắm, năm xưa còn có thể bắt mối với Tường ca - trùm chợ đen, có thể thấy người ta cũng có chút bản lĩnh. Nếu thật sự biết được chút gì đó cũng là chuyện có thể xảy ra. Cô ta suốt ngày chạy lên thành phố, ai biết cô ta quen biết những ai."

Hắn thì biết thừa, Vu Chiêu Đệ suốt ngày chạy lên thành phố là để bán đồ.

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.