"Hắn làm nhiều chuyện như vậy, đương nhiên không phải là để giết chết chính mình, hắn hẳn là vẫn còn sống, nhưng thi thể của hắn lại không phải giả, cho nên trước đó ta mới nghi ngờ hắn hồn thân phân ly." Chu Phàm lúc này mới chậm rãi nói ra kết luận của mình.
"Thế nhưng cho dù hắn là kẻ đoản mệnh, cho dù thọ số đã tận, hồn thân phân ly thì có ích gì..." Trần Vũ Thạch nói đến đây đột nhiên ngộ ra, ông đầy vẻ ngạc nhiên nói: "Chẳng lẽ tất cả những chuyện này đều là để kéo dài thọ mệnh của hắn, cái nghi thức thuật pháp tà ác kia có thể tăng thọ?"
"Đây hẳn là lý do hợp lý nhất." Chu Phàm đáp, hắn chính là nghĩ như vậy.
"Vẫn không đúng." Trần Vũ Thạch nhíu mày nói: "Nếu hắn muốn sử dụng nghi thức thuật pháp tà ác hồn thân phân ly để tăng thọ mệnh cho mình, hoàn toàn có thể làm kín đáo hơn một chút, tại sao phải để thi thể của mình lại ở Thanh Mai Trấn, để cho chúng ta phát hiện chứ?"
Chu Phàm trầm mặc một chút rồi nói: "Nơi phát hiện thi thể, tự nhiên không phải là nơi hắn sử dụng nghi thức thuật pháp tà ác, bằng không các phù sư chắc chắn sẽ phát hiện ra dấu vết bố trí thuật pháp. Ta đoán là sau khi hoàn thành nghi thức, hắn mới ném thi thể lại trong hẻm nhỏ ở Thanh Mai Trấn."
"Còn về tại sao làm như vậy? Hắn làm thế hẳn là để cho chúng ta đều tưởng rằng hắn đã chết, chúng ta sẽ đặt sự chú ý vào việc truy tra hung thủ, chứ không phải chú ý đến sự thật là hắn chưa chết."
"Nếu không tìm được hung thủ, thì chuyện này sẽ dần dần bị gác lại, trên đời này sẽ không còn người tên Bách Minh Thành nữa."
Trần Vũ Thạch cũng đã hiểu ra, ông thở dài nói: "Nếu là ta, ta cũng sẽ làm như vậy, dù sao nếu hắn không chết, chỉ đột nhiên biến mất, thì chúng ta chắc chắn sẽ tìm mọi cách nghe ngóng tin tức của hắn, đem hắn tìm ra, giả chết ngược lại là một cách giải quyết dứt điểm."
"Chỉ là tại sao hắn không trực tiếp quay về tiếp tục làm Chinh Bắc Sứ sau khi nghi thức thuật pháp kia hoàn thành? Sợ chúng ta phát hiện hắn tăng thọ sao?"
Đối mặt với câu hỏi này của Trần Vũ Thạch, Chu Phàm lắc đầu nói: "Đại nhân, đây là tăng thọ thông qua việc hiến tế tứ chi của chính mình cùng mười một Thanh Quỷ, nói không chừng còn có những thứ khác gom lại mới hoàn thành được, nhưng dù thế nào đi nữa, đây cũng là một nghi thức thuật pháp tà ác, ta không cho rằng hắn vẫn là Bách Minh Thành của trước kia, thân thể của hắn chắc chắn đã xảy ra những biến hóa khó mà tưởng tượng được."
Trần Vũ Thạch rùng mình một cái, ông cảm thấy Chu Phàm nói rất đúng, Bách Minh Thành nói không chừng đã trở thành một con quái vật không thể dung nạp trong thế giới loài người.
Đôi khi những người thọ số sắp tận vì muốn sống tiếp, chuyện gì cũng có thể làm ra, chọn trở thành quái vật cũng chẳng phải chuyện gì kỳ lạ.
"Những điều ngươi nói nghe thì không có vấn đề gì, ít nhất ta không tìm ra vấn đề, nhưng vẫn thiếu bằng chứng đầy đủ để chứng minh những gì ngươi nói là sự thật." Trần Vũ Thạch trầm ngâm một chút nói.
Ngoài việc Bách Minh Thành che giấu thọ số là có bằng chứng ra, thì mười một con Thanh Quỷ còn lại, tứ chi bị cắt đi của Bách Minh Thành, những bằng chứng này đều không thể chống đỡ cho cách nói của Chu Phàm.
"Đại nhân, nhất định phải chứng thực những lời ta nói là thật sao?" Chu Phàm thở dài nói: "Ít nhất những gì ta nói rất có khả năng là thật."
"Nhưng những thứ này đã không còn quan trọng nữa, bởi vì nếu suy luận của ta không có vấn đề, Bách Minh Thành sớm đã bỏ trốn thật xa rồi, hắn sẽ không còn ở lại..." Chu Phàm nói đến đây khựng lại, hắn rất nhanh hạ giọng nói: "Không đúng, có khả năng rất lớn là hắn vẫn còn ở Châu Phủ, hắn phải xác nhận không có ai nhìn thấu bố cục của hắn, hắn mới có thể quyết định bước tiếp theo mình nên làm thế nào?"
"Có người nhìn thấu bố cục của hắn hay không, điều này sẽ ảnh hưởng đến lựa chọn sau này của hắn, nếu ngay từ đầu hắn chỉ muốn bỏ trốn thật xa, thì căn bản sẽ không phí tâm bố trí cục diện tự sát như thế này."
Đây là điều Chu Phàm vừa mới nghĩ đến, tư duy của hắn không thể nào không có sơ hở.
"Đúng, nếu suy luận của ngươi không sai, Bách Minh Thành chắc chắn vẫn còn ở lại Châu Phủ!" Trần Vũ Thạch cũng liên tiếng nói: "Hắn không thể nào rời khỏi Châu Phủ khi chưa có kết quả xác thực, nhưng vấn đề là hắn trốn ở đâu?"
Chu Phàm nhanh chóng suy tư trong lòng, nếu Bách Minh Thành vẫn còn ở Châu Phủ, sẽ trốn ở đâu?
Châu Phủ không hề nhỏ, mười hai ngoại trấn, ngoại thành, nội thành, trung ương thành, muốn tìm ra một người không hề dễ dàng.
"Hắn đang ở Thanh Mai Trấn." Chu Phàm đột nhiên lên tiếng.
"Tại sao ngươi lại nói như vậy?" Trần Vũ Thạch hỏi, Thanh Mai Trấn không biết đã bị Nghi Loan Tư Phủ lục soát bao nhiêu lần, ông không cho rằng Bách Minh Thành còn trốn ở Thanh Mai Trấn.
"Bởi vì sau khi hắn giả chết, tuyệt đối sẽ không liên lạc với bất kỳ ai quen biết, ngươi nói hắn sẽ đi đâu để biết được tiến triển của vụ án?"
"Chỉ có hai nơi có thể, nơi thứ nhất là Nghi Loan Tư Phủ, nơi thứ hai là Thanh Mai Trấn." Chu Phàm thản nhiên nói: "Nghi Loan Tư Phủ ngươi cảm thấy hắn có khả năng lẻn vào được không?"
Điều này đương nhiên là không thể, Nghi Loan Tư Phủ canh phòng nghiêm ngặt, đặc biệt là trong việc bảo mật tin tức, lại càng như vậy, dù Bách Minh Thành là Chinh Bắc Sứ của Nghi Loan Tư Phủ, cũng không thể dựa vào sự quen thuộc đối với nơi này mà lặng lẽ lẻn vào đây. Ngược lại vì vốn dĩ hắn đã vô cùng quen thuộc với Nghi Loan Tư Phủ, biết đây là chuyện không thể nào, nên thậm chí còn không thèm thử.
Thanh Mai Trấn là nơi phát hiện thi thể, Nghi Loan Tư Phủ đương nhiên không chịu bỏ qua nơi như vậy, sẽ đi tới đi lui tiến hành kiểm tra, nếu Bách Minh Thành trốn ở Thanh Mai Trấn, hắn chắc chắn sẽ quan sát, phỏng đoán, nghe lén những nhân viên Tư Phủ đi tới đi lui, từ đó dự đoán sự phát triển của vụ án.
Trần Vũ Thạch cảm thấy Chu Phàm nói có lý, Bách Minh Thành có lẽ vẫn còn ở lại Thanh Mai Trấn.
"Cho dù Bách Minh Thành ở Thanh Mai Trấn, nhưng Thanh Mai Trấn cũng không nhỏ, chúng ta làm sao mới có thể tìm hắn ra?" Trần Vũ Thạch nhìn Chu Phàm hỏi.
"Chuyện này tạm thời ta cũng không biết." Chu Phàm lắc đầu nói: "Hơn nữa chúng ta không chỉ có vấn đề này, còn có một vấn đề là, ba tên kẻ tranh đoạt kia đang nhìn chằm chằm ta, chúng ta làm gì, bọn họ chắc chắn sẽ lập tức đoán ra Bách Minh Thành có thể đang trốn trong Thanh Mai Trấn."
Nói đến đây, Chu Phàm bắt đầu trầm mặc, hắn phải nghĩ ra một kế sách vừa có thể ổn thỏa tránh né ba tên kẻ tranh đoạt, lại vừa có thể thuận lợi bắt được Bách Minh Thành mới được. Trần Vũ Thạch cũng đang giúp nghĩ cách.
Thời gian nửa nén hương trôi qua, hai người Chu Phàm không nghĩ ra được biện pháp nào quá tốt.
"Thật ra ta cảm thấy chúng ta nghĩ quá nhiều rồi." Trần Vũ Thạch cười khổ nói: "Chúng ta chưa chắc đã tìm ra được Bách Minh Thành, người của Nghi Loan Tư Phủ tới lui tìm kiếm bao nhiêu lần như vậy, nhưng lại chưa từng phát hiện bất kỳ nhân vật bất thường nào ở Thanh Mai Trấn."
"Nếu không tìm thấy Bách Minh Thành, cho dù có nghĩ cách tránh né ba tên kẻ tranh đoạt kia cũng chẳng có ích gì."
"Không vội, chúng ta vẫn còn vài ngày thời gian, từ từ nghĩ cách." Chu Phàm bình tĩnh nói: "Nhưng không thể phớt lờ ba người bọn họ, bằng không chúng ta nghĩ ra cách có thể tìm được Bách Minh Thành, nhưng lại không cắt đuôi được ba tên kẻ tranh đoạt kia, vậy vẫn là phiền phức."
"Cũng chỉ có thể từ từ thôi." Trần Vũ Thạch cười nói: "Nhưng ba đối thủ kia của ngươi e là có vắt óc suy nghĩ cũng không thể biết được vụ án này lại là như thế này."
"Đại nhân, nếu tất cả những điều này đúng như suy luận của ta, chúng ta lại bắt được Bách Minh Thành, Bách Minh Thành sẽ như thế nào?" Chu Phàm hỏi.