“Ta nói về mặt lý thuyết thì bất kỳ ai cũng không có vấn đề gì, dù là người bình thường cũng có thể thuận lợi hoàn thành chuyển thế, câu này có vấn đề gì sao?” Chu Tiểu Miêu bình tĩnh nói: “Chỉ cần có một tu sĩ lợi hại giúp giải quyết vấn đề của thọ quỷ, lại nghĩ cách khiến nhân hồn của người bình thường phù hợp với yêu cầu chuyển thế, người bình thường đương nhiên cũng có thể chuyển thế.”
“……” Chu Phàm lộ vẻ bất đắc dĩ, nếu nói như vậy thì đúng là không có vấn đề gì, hắn không xoắn xuýt chuyện này nữa, mà quan tâm hỏi: “Vậy làm sao để phán đoán một người là từ chuyển thế tới?”
Tình huống hắn xuyên không tới nói chính xác hơn thì giống như đoạt xá, chứ không phải chuyển thế, đoạt xá với chuyển thế vẫn có sự khác biệt rất lớn.
Nhưng vì ký ức tầng sâu kia, Chu Phàm không thể không nghi ngờ mình có thể là từ chuyển thế tới, cho dù hắn cũng không hiểu nổi tại sao mình có thể là từ chuyển thế tới, tóm lại cứ thử xem có cách nào chứng thực hay không.
“Nếu là ta hoàn chỉnh ở bên ngoài, lợi dụng thuật pháp chắc có thể xem ra ngươi có thực sự tồn tại ký ức chuyển thế hay không, nhưng hiện tại thì không có cách nào cả.” Chu Tiểu Miêu lắc đầu nói: “Nhưng nếu ngươi có thể tìm được tu sĩ đỉnh cao đáng tin cậy thì cũng có thể làm được.”
“Nhưng ngươi phải nhớ kỹ, làm như vậy cũng bằng với việc thả lỏng nhân hồn của mình cho tu sĩ kia khống chế, tu sĩ kia chỉ cần một niệm là có thể khiến ngươi phát điên.”
Sắc mặt Chu Phàm hơi thay đổi, nếu như vậy hắn không dám mạo hiểm để ký ức của mình cho người khác xem, dù là Chu Tiểu Miêu hắn cũng không dám, chưa nói đến việc hắn có thể bị phát điên, cho dù không phát điên, hắn sở hữu rất nhiều bí mật, sao có thể để người khác tùy ý xem ký ức của mình.
Con thuyền đã xem, đó là việc hắn không cách nào ngăn cản.
“Ngoài cái này ra không còn cách nào khác sao?” Chu Phàm không cam lòng hỏi.
“Có, nếu ngươi thực sự là từ chuyển thế mà tới, vậy đợi tu vi của ngươi đạt đến tầng thứ nhất định, chắc là sẽ giải trừ phong ấn ký ức.” Chu Tiểu Miêu nói: “Trừ phi tiền kiếp của ngươi là một kẻ điên, không muốn giải trừ ký ức nữa mà vứt bỏ ký ức đi, nhưng nếu vậy, tại sao còn phải chuyển thế? Cho nên tình huống này cơ bản sẽ không tồn tại.”
“Vậy chỉ còn cách chờ đợi thôi.” Chu Phàm thở dài một tiếng nói.
“Ta nghi ngờ ngươi không chờ được đâu.” Chu Tiểu Miêu lại cười lạnh nói.
“Ngươi là không tin ta có thể đi tới tầng thứ có thể tự giải trừ phong ấn ký ức sao?” Chu Phàm không vui hỏi.
“Không phải.” Chu Tiểu Miêu phủ nhận, nàng đi về phía chiếc bàn vuông nói: “Ngươi có từng nghĩ tới, tại sao con thuyền lại không dám nhìn vào ký ức tầng sâu của ngươi không?”
Chu Tiểu Miêu ngồi bên cạnh bàn nói tiếp: “Điều này chứng minh nếu ngươi thực sự là người chuyển thế, ký ức chuyển thế của ngươi tồn tại bí mật lớn, ký ức như vậy nói không chừng có liên quan đến con thuyền, ngươi cảm thấy ngươi có thể dễ dàng nhìn thấy được sao?”
Chu Phàm sững sờ, hắn chỉ cân nhắc đến việc làm thế nào để giải trừ ký ức chuyển thế, đúng là có chút sơ suất vấn đề này, hắn thực sự sở hữu ký ức đáng sợ như vậy sao?
Chu Tiểu Miêu đưa tay đặt lên bàn vuông gõ gõ, trên bàn xuất hiện một cái chén, trong chén đựng chất lỏng trắng đục, nàng cầm lên uống một ngụm nói: “Cho dù ngươi là người chuyển thế, nhưng trên đời này không phải không tồn tại người chuyển thế, ngươi cảm thấy một người chuyển thế xứng đáng để con thuyền tốn nhiều tâm tư quan tâm như vậy sao? Cho nên cách nói phía trên nếu không đoán sai, ngươi có lẽ không phải là một người chuyển thế bình thường.”
Chu Phàm cúi đầu nhìn hai bàn tay mình, im lặng một lát nói: “Chẳng lẽ tiền kiếp của ta là vị thần sáng tạo ra mọi thứ của thế giới này?”
Chu Tiểu Miêu khinh bỉ liếc Chu Phàm một cái, người này thật không biết xấu hổ!
Bị Chu Tiểu Miêu liếc, Chu Phàm ho khan một tiếng nói: “Ngươi cảm thấy điều này không thể sao? Ngươi đã từng thấy tồn tại nào lợi hại hơn con thuyền chưa? Nếu ngay cả con thuyền cũng không dám nhìn ký ức trước khi chuyển thế của ta, vậy rất có thể là Sáng Thế Thần.”
“Không có thần, càng không có cái gọi là Sáng Thế Thần.” Chu Tiểu Miêu lạnh mặt nói: “Một vài kẻ tự xưng là thần, chẳng qua chỉ là những tu sĩ có tu vi cao cường mà thôi, tất nhiên nếu ngươi không biết xấu hổ muốn đổi tên mình thành Sáng Thế Thần, vậy cũng không ai cản được ngươi.”
“Nhưng tiền kiếp của ta rốt cuộc có gì đặc biệt?” Bị Chu Tiểu Miêu phủ nhận như thế, Chu Phàm bất đắc dĩ nói, thực ra hắn cũng cảm thấy suy nghĩ này của mình rất hoang đường.
“Chuyện này ta làm sao biết được?” Chu Tiểu Miêu thản nhiên nói, nàng lại nhấp một ngụm chất lỏng trong chén nói, điều này khiến bên miệng nàng cũng dính một lớp trắng đục.
“Vậy ngươi có biết nơi ta gặp con thuyền là nơi nào không?” Chu Phàm quyết định gác lại vấn đề người chuyển thế tạm thời không thể có kết quả này, mà mô tả chi tiết về dòng sông sắc màu và con thuyền màu xám kia.
Chu Tiểu Miêu vẫn luôn chăm chú lắng nghe, sau khi Chu Phàm nói xong, nàng lắc đầu nói: “Trong ký ức của ta chưa từng thấy nơi như vậy, nghe có vẻ giống Gian Vực, nhưng Gian Vực lại không có sự tồn tại của dòng sông nào.”
“Ta có chút nghi ngờ nơi ngươi nhìn thấy không phải là nơi chân thực, những thứ đó chẳng qua đều là ảo ảnh con thuyền cho ngươi thấy.”
Ảo ảnh sao…… Chu Phàm hơi nhướng mày nói: “Nếu không phải ảo ảnh, là nơi thực sự tồn tại như vậy, ngươi cho rằng đó sẽ là nơi nào? Nếu có cách nào tìm được nơi như vậy, nói không chừng có thể tìm được manh mối liên quan đến con thuyền.”
Chu Tiểu Miêu lại suy nghĩ kỹ một lúc rồi nói: “Đây có thể là một không gian nhỏ, nhưng vẫn khó phán đoán, vì cho dù là thật, con thuyền cũng có thể nghĩ cách che giấu đi một số thứ, không để ngươi nhìn thấy những gì nó không muốn cho ngươi thấy.”
“Tuy nhiên đây đúng là có thể là một manh mối, sau khi ngươi ra ngoài có thể nghĩ cách tra cứu những thứ như điển tịch.”
Quả nhiên không thể ôm hy vọng quá lớn…… Chu Phàm gạt vấn đề này sang một bên, hắn lại hỏi: “Tại sao con thuyền muốn lấy được thứ gì đó từ trên người ta mà không muốn nói thẳng? Cứ ấp a ấp úng như vậy có ý nghĩa gì?”
“Bởi vì não nó có bệnh!” Sắc mặt Chu Tiểu Miêu lạnh xuống nói, đây cũng là vấn đề khiến nàng cảm thấy rất phiền lòng, “Ta không cho rằng có thứ gì có thể đe dọa được lão già con thuyền này, nó cái gì cũng không chịu nói, chỉ có thể là não nó có bệnh.”
Chu Phàm cảm nhận được oán khí của Chu Tiểu Miêu, nhưng hắn không dám mắng con thuyền dưới sự chú ý của nó như Chu Tiểu Miêu, hắn nói: “Con thuyền lại nói việc lưu lại thời gian phù tiêu trên người ta là mạo hiểm rủi ro cực lớn? Ngươi cảm thấy việc này có liên quan đến việc nó không chịu nói thẳng không?”
“Ta không cho rằng với năng lực của con thuyền mà thiết lập thời gian phù tiêu lại có rủi ro gì.” Chu Tiểu Miêu uống cạn thứ trong chén, “Đây cũng là điểm không thông suốt, hoặc là nó dựa trên nguyên nhân không xác định nào đó nên không dám tùy tiện ảnh hưởng đến thế giới bên ngoài.”
Nói đến đây, sắc mặt Chu Tiểu Miêu trở nên có chút vi diệu, nàng hồi tưởng nhanh một lượt rồi mới ngẩng đầu nói: “Ta lên thuyền lâu như vậy, lão già con thuyền này ta chỉ thấy nó ảnh hưởng đến thế giới bên ngoài một lần, ngươi thấy được mấy lần?”
Lần Chu Tiểu Miêu nói không bao gồm lần này của Chu Phàm.
“Hai lần.” Chu Phàm suy nghĩ một chút rồi trả lời: “Ngoài lần thời gian phù tiêu này, còn một lần là Long Chủ phụ thể lên người ta, để thoát thân nên đã vẽ một đạo phù, sau đó đạo phù đó không lý do mà sụp đổ, ta không dám chắc chắn là con thuyền đang giở trò trong đó.”
“Vậy thì không sai rồi.” Chu Tiểu Miêu khẽ tự nói: “Con thuyền không dám can thiệp quá nhiều vào thế giới bên ngoài.”