Mặc dù với những bài hát thông thường, chỉ dựa vào giai điệu của vài câu đầu rất khó để đánh giá hay dở. Thế nhưng khi mọi người vừa bắt đầu nghe Vương Hoàn hát "Tín Ngưỡng", họ đã lập tức đắm chìm vào đó.
Đây là cảm giác mà chẳng ai có thể diễn tả thành lời. Bầu không khí, giai điệu, ca từ... tất cả tựa như vô hình trung lặng lẽ chạm đến lòng người, thấm sâu vào tận đáy tâm hồn mỗi người.
Tại phòng livestream, các bình luận chạy liên hồi.
"Buồn quá đi."
"Giọng hát thật u sầu, nhưng nghe hay quá."
"Đúng vậy, bị cuốn hút ngay lập tức."
"Tựa như nỗi sầu đang gõ cửa trái tim."
"Mới bắt đầu hát thôi mà đã chạm đến trái tim tôi rồi."
"..."
Tuy nhiên, đa số mọi người vẫn nán lại trước màn hình livestream, yên lặng thưởng thức bài hát.
Giọng hát của Vương Hoàn tiếp tục vang lên:
"Là ai làm tim ta xót xa
Ai khiến ta vương vấn chính là người
Ta biết những lời lẽ không nên nói
Đã khiến người giận dỗi bỏ đi xa
Chỉ muốn biết suốt bao năm trôi dạt
Liệu người có từng nhớ đến mái nhà..."
Trái tim chàng trai ấy như bị lay động dữ dội, giọng hát của Vương Hoàn dường như đang trực tiếp phơi bày nội tâm anh. Đôi mắt anh nhòe đi, nhìn về phía sân khấu rực rỡ trở nên mờ ảo.
Những thanh âm buồn bã tựa như từng đợt sóng triều dồn dập ập vào lòng anh. Giọng hát Vương Hoàn nhẹ nhàng, tinh tế, nhưng khi lọt vào tai anh, nó lại mang theo sự lay động mạnh mẽ, xé toạc lớp phòng thủ đầy vết thương lòng. Dẫu vậy, chàng trai vẫn nắm chặt tay, cố gắng kiểm soát cảm xúc để không gục ngã.
Tại sân vận động.
Ánh mắt không ít người hâm mộ lộ rõ vẻ u sầu. Trước mắt bao người hiện lên hình bóng của một người khiến họ nguyện trả giá tất cả, khiến họ bất chấp mọi thứ, nhưng cũng chính là người khiến họ từng hành động bồng bột đầy hối tiếc. Đó chính là tình yêu của họ chăng...
"Nếu lúc đó hôn người, lúc đó ôm người
Có lẽ kết cục đã khác biết bao
Ta có biết bao nuối tiếc
Biết bao mong chờ, người có hay chăng..."
Giọng Vương Hoàn trở nên cao vút, tựa như đang truy vấn đối phương, muốn nhận được lời hồi đáp cho những năm tháng mình đã bỏ ra.
Thế nhưng, chẳng có lời hồi đáp nào...
Cơ thể chàng trai khẽ run rẩy.
Nếu như... giá như có chữ "nếu như" thì tốt biết mấy, thế nhưng, làm gì có "nếu như"!
"Tôi yêu em, là tín ngưỡng kiên định, bền vững biết bao
Tôi yêu em, là sức mạnh dũng cảm, ấm áp biết bao
Tôi chẳng màng lòng đau, chẳng màng yêu cuồng loạn, chẳng màng người đời nghĩ sao
Yêu chính là một loại tín ngưỡng, đưa ta đến bên cạnh người..."
Vương Hoàn ôm đàn ghita, hát bằng cả trái tim. Giọng hát đột ngột cao vút, vang vọng khắp sân vận động. Dường như mọi cảm xúc nãy giờ đều được giải tỏa trong khoảnh khắc này.
Tôi yêu em!
Đây là một loại tín ngưỡng kiên định.
Tín ngưỡng không bị bất cứ chuyện gì, bất cứ vật chất nào làm lung lay!
Mỗi một người khi nghe đến đoạn Vương Hoàn hát bằng tất cả tấm chân tình lúc này, cảm xúc kìm nén trong lòng đột ngột bùng nổ, trên mặt lộ ra sự dao động cảm xúc khó mà kiềm chế.
Đây chính là tình yêu!
Trước kia, tất cả ca sĩ khi hát tình ca đều có cách hiểu của riêng mình. Nhưng không một ca sĩ nào có thể nâng tầm tình yêu lên độ cao của tín ngưỡng. Còn hiện tại, Vương Hoàn lại cho mọi người biết, yêu chính là một loại tín ngưỡng! Nó không hèn mọn! Nó không nực cười! Cho dù bạn vì đối phương mà trả giá tất cả, vì muốn vãn hồi tình yêu mà khiến bản thân trở nên hèn mọn, bị vô số người chế giễu và châm chọc, nhưng điều đó không hề sai! Bởi vì đứng trước tình yêu, tất cả đều đáng được thấu hiểu.
"Tôi yêu em, là tín ngưỡng trung thành với bản thân, trung thành với tình yêu
Tôi yêu em, là sức mạnh đến từ linh hồn, từ sự sống
Ở nơi xa xôi, người có nghe thấy tiếng gọi của ta
Yêu chính là một loại tín ngưỡng, đưa người về bên ta..."
Giọng Vương Hoàn càng lúc càng cao vút, tựa như đang giải bày một sự việc, lại tựa như đang nói cho tất cả mọi người biết một niềm tin. Tiếng hát du dương vang vọng khắp sân vận động rộng lớn.
Chấn động tâm linh của mỗi một người.
Khiến tất cả mọi người hoàn toàn bị bài hát này lay động.
Ầm!
Bầu không khí tại hiện trường bùng nổ.
Hầu như tất cả mọi người đều đứng dậy theo giọng hát gào thét của Vương Hoàn, vừa rơi lệ vừa vẫy gậy cổ vũ.
Tôi yêu em, là tín ngưỡng trung thành với bản thân, trung thành với tình yêu!
Tôi yêu em, là sức mạnh đến từ linh hồn, từ sự sống!
Hai câu này gần như ngay lập tức chạm đến trái tim của vô số người, đây mới chính là tình yêu mà họ hằng theo đuổi!
"Nghe đến phát khóc."
"Một kẻ độc thân như tôi cũng nghe đến khóc."
"Hoàn ca thực sự đã định nghĩa tình yêu là gì."
"Hoàn ca! Hoàn ca!"
Kinh điển!
Bài hát này tuyệt đối sẽ lại trở thành một tác phẩm kinh điển thực sự!
Ngay khi được Vương Hoàn hát lên ngày hôm nay, nó đã khắc ghi hai chữ "kinh điển" vào lòng người hâm mộ.
Nó hát lên ý niệm theo đuổi tình yêu của tất cả mọi người, hát lên sự kỳ vọng và chấp niệm của mỗi cá nhân đối với tình yêu. Bởi vì yêu chính là một loại tín ngưỡng! Chính vì điều này, mới khiến mỗi người si tình đều nguyện trả giá tất cả vì nó.
Chẳng ai ngờ được, Vương Hoàn lại hát một bài hát như thế này tại sân khấu concert!
Giai điệu, ca từ, và ý niệm mà nó truyền tải đã vượt qua đại đa số những bản tình ca Vương Hoàn từng hát trước đây, thậm chí trong lòng không ít người, nó đã vươn lên một độ cao chưa từng có. Còn những bản tình ca của các ca sĩ Hoa Hạ khác, càng chẳng có bài nào có thể sánh ngang.
Chu Học Hoa ánh mắt lộ vẻ chấn động: "Khi Vương Hoàn nâng tầm tình yêu lên độ cao của tín ngưỡng, bài hát này của cậu ấy e rằng cũng sẽ nâng tầm trong lòng người hâm mộ lên một độ cao đáng sợ."
Khương Phỉ ánh mắt phức tạp: "Đây là lần đầu tiên có người nói tình yêu là một loại tín ngưỡng, nhưng cẩn thận ngẫm lại thì đúng là như thế. Bài hát này của Vương Hoàn khiến cho mỗi một người đang khổ sở theo đuổi tình yêu có được một nơi an ủi và trú ngụ tâm hồn."
Chu Học Hoa gật đầu: "Tôi trước đó còn lo lắng việc Vương Hoàn 'sắp xếp' bài hát trong concert có chút liều lĩnh. Rốt cuộc thì chỉ cần chất lượng bài hát của cậu ấy kém một chút, chắc chắn sẽ gây ra vô số lời chất vấn. Nhưng không ngờ cậu ấy lại tại chỗ sáng tác ra một bản tình ca đẳng cấp đến vậy, chẳng hề kém cạnh bài "Mười Năm" trước kia. Bây giờ tôi rất mong chờ concert của cậu ấy ở nước ngoài. Dù sao thì đến ứng biến cậu ấy còn viết được bài như "Tín Ngưỡng", vậy một chuyến lưu diễn nước ngoài đã được chuẩn bị kỹ lưỡng hơn một tháng để chinh phục khán giả quốc tế, cậu ấy sẽ mang ra bài hát nước ngoài nào đây? Rốt cuộc sẽ tạo ra sự chấn động lớn đến nhường nào? Có thể tạo nên tiếng vang lớn ra sao?"
"Đúng vậy, tôi cũng rất mong chờ."
Ánh mắt Khương Phỉ tràn đầy vẻ rạng rỡ.
World tour của Vương Hoàn diễn ra mỗi tuần một buổi.
Tuần sau, họ đã có thể nhìn thấy concert của Vương Hoàn tại San Francisco.
Cả hai đều cảm thấy vô cùng phấn khích.
Hiện nay, Hoa Hạ vẫn chưa có ca sĩ nào trở thành siêu sao đẳng cấp quốc tế. Mà Vương Hoàn, đã trở thành hy vọng duy nhất của họ, thậm chí của tất cả ca sĩ Hoa Hạ.
Hứa Triết hôm nay cũng đang xem buổi hòa nhạc của Vương Hoàn.
Là Thiên vương tình ca Hoa Hạ, ông tự cho rằng nghiên cứu của mình đối với tình ca đã đạt đến đỉnh cao, tuy nhiên lúc này sau khi nghe "Tín Ngưỡng", trong mắt lại lộ ra vẻ xúc động sâu sắc: "Tôi vốn tưởng rằng Vương Hoàn lúc hát "Mười Năm", hát "Bởi Vì Tình Yêu" đã là thành tựu cao nhất của cậu ta trong lĩnh vực tình ca. Thế nhưng bài "Tín Ngưỡng" này lại lần nữa phá vỡ quan điểm của tôi. Hầu như mỗi một câu ca từ đều có thể chạm đến nội tâm con người. Quan trọng hơn là giai điệu và ca từ của bài hát này đều là lựa chọn hàng đầu. Nếu không có gì bất ngờ, "Tín Ngưỡng" e rằng sẽ trở thành tác phẩm đại diện cho tình ca Hoa Hạ sau này."
Hứa Triết không nói là tác phẩm đại diện của Vương Hoàn, mà là tác phẩm đại diện cho toàn bộ tình ca Hoa Hạ.
Nền âm nhạc Hoa Hạ có biết bao nhiêu bài tình ca? Mà giờ đây Hứa Triết lại thốt ra lời này, đủ để thấy bài hát này chấn động đối với ông lớn đến mức nào.
---❊ ❖ ❊---
Sân vận động Ma Đô.
Vương Hoàn nhẹ nhàng đặt cây ghita trong tay xuống, tiếng hát dần tan biến.
Ngay sau đó.
Tiếng vỗ tay và tiếng reo hò như thác đổ vang lên, lập tức càn quét khắp sân vận động.
"A! A! A!"
"Hoàn ca... Hoàn ca..."
"Ca vương..."
Buổi hòa nhạc đêm nay, dường như chỉ còn lại sự kích động và chấn động. Không có buổi concert của ngôi sao nào có thể như concert của Vương Hoàn, tất cả đều là những bất ngờ thú vị.
Trong tiếng vỗ tay rung trời, chàng trai kia thần hồn có chút hoảng hốt, qua đôi mắt nhòe lệ, anh dường như đã nhìn thấy lý do mình kiên trì, niềm tin mình kiên trì... Biểu cảm của anh được máy quay ghi lại, chiếu lên màn hình khổng lồ trên sân khấu. Nhìn thấy cảnh này, chẳng ai cần phải hỏi xem chàng trai ấy có hài lòng với bài hát này hay không nữa.
Còn tại phòng livestream lúc này, vì tiếng hát của Vương Hoàn đã kết thúc, vô số bình luận lại xuất hiện. Những dòng đạn mạc này không còn là kiểu spam hỗn loạn vô nghĩa nữa, mà là tiếng lòng của nhiều người.
"Tôi cũng không hiểu, rốt cuộc phải có một kết cục như thế nào, mới có thể xứng đáng với chấp niệm này của tôi dành cho người..."
"Cuối cùng vẫn bị phụ lòng, đồ lừa đảo!"
"Đã lâu rồi tôi không để cảm xúc đau buồn của mình sụp đổ hoàn toàn như vậy, tôi nhớ lại tiếng khóc nức nở của cô ấy khi rời đi. Hôm nay bài hát của Hoàn ca lại khơi gợi ký ức của tôi, nước mắt tuôn rơi như đê vỡ."
"Tình yêu chấp niệm liệu có thực sự đưa người về bên tôi không? Xin lỗi, tôi hối hận vì đã để người ra đi..."
"Yêu là tín ngưỡng, nhưng cũng chỉ đơn thuần là tín ngưỡng mà thôi."
"..."
Có người vì bài hát này mà trầm mặc.
Có người khơi dậy quá khứ đau thương.
Có người khóc đến rối tinh rối mù.
Có người chuẩn bị buông bỏ để bắt đầu lại.
Một bài "Tín Ngưỡng", khiến hàng triệu người hâm mộ đắm chìm.
Trong lòng Vương Hoàn cũng trào dâng cảm xúc vô hạn, có lẽ dù cậu có hát bài gì đi chăng nữa, tình yêu vẫn luôn là một chủ đề vĩnh hằng... Cậu không nói gì thêm, mà cúi chào thật sâu về phía khán giả, sau đó chuẩn bị rời sân khấu để nghỉ ngơi. Tiếp theo, theo sắp xếp ban đầu, Khương Phỉ sẽ lên sân khấu thay cậu làm khách mời hỗ trợ.
Mà lúc này, thấy Vương Hoàn chuẩn bị rời sân.
Phía sau hậu trường.
Chu Học Hoa lập tức quay đầu nhìn Khương Phỉ, hỏi: "Chuẩn bị xong chưa?"
Khương Phỉ gật đầu: "Đều chuẩn bị xong rồi."
Chu Học Hoa nói: "Vậy thì bắt đầu thôi."
"Được!"
Khương Phỉ không có ý định lên sân khấu ngay, mà lấy điện thoại ra, bắt đầu gọi đi.