Chu Phàm trò chuyện đôi câu cùng Tạ Xuân Thủy, cuối cùng cũng hiểu thêm về Bổn Tướng Tư.
Sau đó, Chu Phàm cáo từ, đi theo tên đầy tớ được phái tới Bổn Tướng Tư, tìm một gian nhà có tiểu viện luyện công ở phía sau tòa nhà chính của Bổn Tướng Tư để cư ngụ.
Nơi ở của mười ba Tư thuộc Giới Lão Hội đều rộng tương đương nhau, nhưng vì Bổn Tướng Tư ít người nên có rất nhiều chỗ trống, về cơ bản là mặc cho Chu Phàm lựa chọn.
Mỗi nơi ở dù không có người cư ngụ cũng đều có người quét dọn. Sau khi có người dọn vào, nếu không được sự cho phép của chủ nhân thì không ai được phép tiến vào. Chủ nhân có thể khởi động cấm chế phù trận, trừ khi cưỡng ép xông vào, bằng không muốn vào bên trong cũng rất khó khăn.
Võ giả và tu sĩ thường đều có bí mật của riêng mình, dù không có bí mật thì khi tu luyện cũng không muốn người khác xông vào.
Sau khi bảo tên đầy tớ rời đi, Chu Phàm cũng khởi động phù trận, linh niệm tản ra, kiểm tra từng ngóc ngách trong phòng. Sau khi không phát hiện bất cứ vấn đề gì, hắn lại để Tiểu Quyến phái Tiểu Tiểu Quyến đi kiểm tra lần thứ hai. Hắn không thể không cẩn thận, dù sao hắn cũng có thể phải sống ở đây vài tháng, thậm chí là lâu hơn.
Đợi làm xong những việc này đã là buổi tối. Hắn không dẫn Tiểu Muội xuyên qua không gian về Hàn Bắc Đạo, vì trước khi tới đây hắn đã thu hoạch Dục Ngẫu một lần rồi, hoàn toàn có thể đợi đến ngày mai mới về thu hoạch.
Hắn tu luyện theo nề nếp, sau đó đi ngủ, tiến vào không gian sông Xám, xuất hiện trên con thuyền, báo bình an với các con, lúc này mới nhìn về phía Vạn Quốc Chi Hoàng đang ngồi trên ngai vàng.
“Bắt đầu đi.” Vạn Quốc Chi Hoàng nói: “Nguyên thần kỹ của ngươi sắp hoàn thành rồi.”
Hướng nỗ lực của nguyên thần kỹ của Chu Phàm vẫn là dùng Long Thần Ngữ để gia tốc Cựu Nhật Pháp Tắc và đã đạt được thành hiệu nhất định, trái lại con đường dùng Tâm Chi Pháp Tắc cường hóa Cựu Nhật Pháp Tắc dường như không thông.
“Thiên địa của Vạn Quốc, trước khi bắt đầu ta muốn hỏi về chuyện Phân Thần cảnh.” Chu Phàm nói. Hắn đã ở Xuất Du cảnh hậu kỳ, vốn còn muốn củng cố thêm, nhưng chuyện của Thái Linh Tông chủ khiến hắn chỉ có thể nghĩ cách thăng tiến càng sớm càng tốt.
Dù bây giờ vẫn chưa thể thăng tiến thì cũng cần chuẩn bị trước.
Phân Thần cảnh chính là nguyên thần chia làm ba. Ba nguyên thần khiến tu sĩ trở nên mạnh mẽ hơn, chỉ cần một trong ba nguyên thần chưa chết thì tu sĩ này sẽ không chết. Có không ít tu sĩ ở cảnh giới này sẽ đưa ra lựa chọn, ví như tách ba nguyên thần của mình ra, luyện chế hai nhục thân mới.
Như vậy dù một trong số các nguyên thần bị chết, bản thân cũng sẽ không chết như vậy. Nhưng làm thế cũng tồn tại vấn đề nhất định, vì nếu thiếu đi hai nguyên thần thì thực lực sẽ giảm sút, một tu sĩ Phân Thần chỉ còn một nguyên thần thì thực lực cũng chỉ tương đương với một tu sĩ Xuất Du cảnh.
Việc cân nhắc lựa chọn như thế thường rất khó khăn. Tất nhiên, dù không có ý định tách nguyên thần để bảo mệnh thì một số tu sĩ cũng sẽ đợi khi thật sự phải làm chuyện nguy hiểm mới chỉ để một nguyên thần đi.
Như tu sĩ Phân Thần cảnh Mộc Cầu Kiếm kia chính là như vậy. Khi đó để tránh nguy hiểm quá lớn, hắn chỉ để một phân thân nguyên thần tiến vào Đại Ngụy. Chỉ là hắn tính toán đủ điều, không ngờ được Hoàng đế Đại Ngụy lại lợi hại như vậy, diệt trừ phân thân nguyên thần đó của hắn, đồng thời còn diệt luôn hai nguyên thần đang ở nơi rất xa cùng một lúc.
Thật ra tu sĩ Phân Thần chết kiểu như Mộc Cầu Kiếm vẫn là trường hợp hiếm thấy, dù sao thì ngay cả Giới Lão cũng chưa chắc làm được việc diệt một nguyên thần mà liên lụy đến hai nguyên thần còn lại.
Dù thế nào đi nữa, Phân Thần cảnh rất quan trọng đối với việc nâng cao thực lực.
Trước khi tới đây, Chu Phàm đã mượn đọc sách vở liên quan đến Phân Thần cảnh ở thư viện và Kính Cung, nhưng những sách đó đều nói rằng muốn phân thần thì phải mượn công pháp Phân Thần cảnh để mài giũa nguyên thần đã ở hậu kỳ Xuất Du một cách từ từ, mà điều này cần ít nhất trăm năm mới có thể phân thần.
Trăm năm mới phân thần, đối với một tu sĩ đã bước vào Xuất Du cảnh thì trăm năm vẫn đợi được, nhưng cũng quá dài đằng đẵng.
Chu Phàm cũng không muốn tiêu tốn trăm năm mới bước vào Phân Thần cảnh.
“Ta từng xem qua vài ghi chép về việc muốn bước vào Phân Thần cảnh, nói rằng muốn phân thần thì cần mài giũa nguyên thần ít nhất trăm năm, là như vậy sao?” Chu Phàm hỏi.
“Cách nói này không sai, muốn bước vào Phân Thần cảnh đúng là cần mài giũa nguyên thần bền bỉ trong trăm năm.” Vạn Quốc Chi Hoàng nói: “Tất nhiên cũng có tu sĩ không muốn tiêu tốn trăm năm ở cảnh giới này mà tìm cách khác.”
Chu Phàm mừng thầm, quả nhiên có lối tắt, nếu không có lối tắt thì e là hắn phải đợi qua đại kiếp mới có cơ hội tiến vào Phân Thần cảnh. Đó vẫn là chuyện thứ yếu, quan trọng hơn là tình cảnh hiện tại của hắn đang có chút bất ổn, hy vọng nhanh chóng tiến vào Phân Thần cảnh để đối phó với áp lực mà Thái Linh Tông chủ mang lại cho hắn.
“Chỉ là phương pháp như vậy rất hiếm.” Vạn Quốc Chi Hoàng nói: “Đa số tu sĩ muốn tách nguyên thần làm ba sớm hơn dự định, nguyên thần của họ sẽ yếu hơn nhiều so với những tu sĩ mài giũa nguyên thần trăm năm. Họ còn phải tốn thời gian nghĩ cách làm cho nguyên thần của mình mạnh lên, nếu không con đường tu hành sẽ đứt đoạn ngay tại đó.”
“Mà muốn làm cho nguyên thần mạnh lên đến mức độ như những tu sĩ mài giũa trăm năm, cái giá phải trả rất lớn.”
Vạn Quốc Chi Hoàng nói đến đây liền liếc nhìn Chu Phàm: “Cơ sở của ngươi rất vững chắc, nếu nguyên thần của ngươi tách làm ba sớm, dù bị suy yếu thì cũng sẽ không yếu hơn những tu sĩ mài giũa trăm năm quá nhiều, con đường tu hành cũng sẽ không vì vậy mà đứt đoạn.”
Chu Phàm hơi nhíu mày, nhưng như vậy thì ưu thế nguyên thần mà hắn tích lũy sẽ không còn nữa, tức là việc hoàn thành Phân Thần cảnh của hắn sẽ rất tệ hại. Xem ra lối tắt này không dễ đi như vậy, cái giá phải trả quá lớn.
“Vậy có cách nào sau khi phân thần mà nguyên thần không bị suy yếu không?” Chu Phàm hỏi.
“Tất nhiên là có.” Vạn Quốc Chi Hoàng không chút do dự nói: “Thế giới lớn như vậy, tất nhiên cũng có phương pháp phân thần sớm mà nguyên thần không bị suy yếu. Như ta đây cũng không kiên nhẫn đợi trăm năm, chỉ mất ba năm là phân thần sớm rồi.”
“Cách gì?” Chu Phàm hỏi, hắn thầm nghĩ có cách tốt như vậy, sao trước đó lại dọa hắn?
“Năm đó ta bỏ ra cái giá lớn, lấy được Phân Thần Đan. Sau khi uống Phân Thần Đan này thì không cần phải đợi trăm năm nữa, thuận lợi bước vào Phân Thần cảnh, nguyên thần tách làm ba cũng không bị suy yếu chút nào.” Vạn Quốc Chi Hoàng nói.
“Vậy ngươi còn Phân Thần Đan này không?” Chu Phàm vội vàng hỏi, nếu có, dù phải trả giá lớn thế nào hắn cũng sẵn lòng.
“Hết rồi.” Vạn Quốc Chi Hoàng lắc đầu: “Loại đan dược này rất đắt đỏ, năm đó ta cũng chỉ lấy được một viên.”
Chu Phàm cạn lời, nhưng việc trong tay Vạn Quốc Chi Hoàng không còn cũng chẳng phải chuyện gì lạ. Dù sao đây là đan dược có thể giúp phân thần thuận lợi mà không làm suy yếu nguyên thần, tương đương với việc tiết kiệm được trăm năm thời gian, thứ này còn đắt đỏ hơn cả linh dược tăng thọ có thể tăng thêm trăm năm tuổi thọ.
Loại đan dược như thế tuyệt đối rất quý hiếm.
“Ngoài Phân Thần Đan ra, còn có cách nào khác không?” Chu Phàm hỏi.
Vạn Quốc Chi Hoàng suy tư nghiêm túc: “Ta còn biết vài cách, nhưng những cách đó không phải cần linh dược trân quý thì cũng cần những thứ khác, ngươi dùng không được.”
Chu Phàm hơi sững sờ, tức là bên phía Vạn Quốc Chi Hoàng không có cách nào giúp hắn phân thần sớm mà không làm suy yếu nguyên thần.