Bóng đen đen kịt như mực lặng lẽ mà nhanh chóng, sức mạnh nguyên thần cường đại từ trong bóng đen tuôn trào ra, hóa thành một thanh hắc kiếm sắc bén đâm về phía sau lưng Chu Phàm.
Đây là kiếm do nguyên thần chi lực ngưng tụ thành, nếu bị đánh trúng, không chỉ nhục thân, mà ngay cả nguyên thần cũng sẽ phải chịu chấn động to lớn.
Hắc kiếm thuận lợi đâm vào sau lưng Chu Phàm, Chu Phàm phát ra một tiếng kêu thảm thiết, toàn thân y bị nguyên thần chi lực như khói đen bao phủ.
Cái bóng đó cười lạnh một tiếng, nguyên thần chi lực không ngừng rót vào trong hắc kiếm, không chỉ phá hủy tạng phủ kinh mạch của Chu Phàm, mà nguyên thần của Chu Phàm cũng như bị sét đánh, bắt đầu tan rã.
Bùm một tiếng.
Toàn thân Chu Phàm lại bị cái bóng tung một chưởng đánh trúng, rơi trên giá đan, đập mạnh khiến tường xuất hiện vết nứt.
Cái bóng liếc nhìn con chó trông giống như con lợn mà Chu Phàm mang theo, con chó kia run rẩy bần bật, phát ra tiếng sủa nhỏ.
Hắn mới quay lại tầm mắt, bóng đen như thủy triều rút lui, để lộ ra hình dáng của Phí An Dịch.
"Là ngươi!" Chu Phàm nhìn Phí An Dịch, miệng y phun ra máu, từng luồng nguyên thần từ trong nhân hồn tản đi, đây là dấu hiệu của một tu sĩ Xuất Du Cảnh sắp chết.
Phí An Dịch biết Chu Phàm tuyệt đối không thể sống tiếp, hắn lãnh đạm nhìn Chu Phàm.
"Tại sao?" Chu Phàm mắt trợn trừng: "Ta và ngươi không oán không thù, tại sao ngươi lại muốn hại ta?"
"Việc này không thể trách ta được." Phí An Dịch lộ vẻ mỉa mai: "Ai bảo ngươi đắc tội với Đồng Giới lão, muốn oán thì oán Đồng Giới lão đi."
"Ngươi nói là Đồng Khai Tễ?" Sắc mặt Chu Phàm tái nhợt hỏi: "Tại sao lão ta muốn giết ta?"
"Việc này làm sao ta biết được?" Phí An Dịch mất kiên nhẫn giơ tay lên, hắn muốn tung đòn cuối cùng kết liễu Chu Phàm.
"Sao ngươi có thể không biết?" Giọng nói của Chu Phàm vang lên phía sau lưng hắn.
Phí An Dịch kinh hãi biến sắc, nguyên thần của hắn muốn lập tức xuất khiếu.
Chỉ là đã quá muộn, nguyên thần chi lực bàng bạc đã sớm bao phủ toàn thân hắn, cưỡng ép ấn nguyên thần đang muốn xuất khiếu trở lại.
Một nắm đấm gần như đồng thời tung ra, đập nát hoàn toàn đầu của hắn, trắng đỏ văng tung tóe, rải rác trên mặt đất.
Nguyên thần màu đen như sương khói từ trong nhục thân bay ra, nhưng rất khó tụ lại thành hình, bởi vì nguyên thần chi lực cường đại của Chu Phàm vẫn luôn áp chế nguyên thần của hắn.
Nhục thân bị hủy, nguyên thần cũng chịu trọng thương.
Chu Phàm lạnh lùng nhìn đoàn khói đen trong phòng, trong lòng y nhẹ nhõm hơn nhiều. Y phân biệt được Phí An Dịch này chỉ là Xuất Du Cảnh, cũng không đạt tới Phân Thần Cảnh, nếu không đối phương chỉ còn một nguyên thần, thì không thể giết chết đối phương được.
"Chu đạo hữu, cầu xin ngươi tha cho ta một mạng." Giọng của Phí An Dịch từ trong làn khói đen phiêu đãng ra cầu xin.
Hắn biết Chu Phàm chần chừ chưa tán đi nguyên thần của mình, thì chưa chắc đã không thể sống sót.
Chu Phàm lạnh giọng nói: "Tại sao Đồng Khai Tễ muốn giết ta?"
"Ta thật sự không biết." Phí An Dịch lo lắng hét lên: "Nhưng chỉ cần Chu đạo hữu tha cho ta một mạng, ta có thể thay Chu đạo hữu tra rõ, ta có thể lập đạo thệ, trở thành người hầu của Chu đạo hữu."
Một người hầu Xuất Du Cảnh, không thể không nói Phí An Dịch vì để sống sót, cũng coi như là liều mạng rồi.
"Việc này không vội, ngươi trả lời câu hỏi của ta trước đã." Chu Phàm nói: "Nhưng ngươi tốt nhất hãy cân nhắc kỹ rồi hãy trả lời, ta ghét nhất là người khác lừa ta. Sau khi ngươi trả lời xong, ta cũng sẽ yêu cầu ngươi lập đạo thệ, đến lúc đó ngươi đừng tự hại chính mình."
Phí An Dịch trong lòng vui mừng khôn xiết, Chu Phàm nói như vậy, chắc hẳn là đã sẵn lòng tha cho hắn rồi. Chỉ cần có thể sống sót, dù trở thành người hầu cũng chẳng đáng là bao, chỉ cần Chu Phàm này có một ngày chết đi, hắn có thể khôi phục tự do, "Xin cứ yên tâm, ta chắc chắn sẽ trả lời thành thật câu hỏi của ngươi."
Linh niệm của Chu Phàm đã sớm tản ra hết mức có thể, ngăn ngừa có người đi vào đây. Tiểu Muội vốn phối hợp với y diễn kịch đã sớm khôi phục bình thường canh giữ ở cửa, nếu có người tới, Tiểu Muội cũng có thể báo cho y kịp thời.
Khi Tiểu Muội xuất hiện, thực ra cũng đã phát giác được Phí An Dịch trốn trong bóng tối, nhưng Chu Phàm biết sớm hơn Tiểu Muội một bước, bởi vì linh niệm của y rộng hơn và đặc thù hơn phạm vi mà Phí An Dịch nghĩ.
Phí An Dịch trốn trong bóng tối tìm cơ hội giết y đúng là một trò cười.
Vừa nãy y dùng Vương Chi Quỷ Tưởng thi triển huyễn ảnh để lừa Phí An Dịch, nếu không làm sao Phí An Dịch dễ dàng mắc bẫy như vậy, rồi lại bị y phản tập kích, tu vi cả thân mình còn chưa có cơ hội thi triển.
"Ngươi nói là Đồng Khai Tễ sai ngươi giết ta, ngươi xác nhận không?" Chu Phàm hỏi.
Phí An Dịch kinh ngạc nói: "Đại nhân sao lại hỏi như vậy? Thật sự là Đồng Giới... Đồng Khai Tễ sai ta làm, nếu không làm sao ta có thể muốn giết đại nhân?"
"Ta chỉ cảm thấy hơi lạ, ta và lão ta cũng không có thù oán gì lớn." Sắc mặt Chu Phàm hơi lạnh xuống, "Liệu có phải là có người giả mạo lão ta đưa mệnh lệnh cho ngươi không?"
Y vốn còn tưởng là Lâm Hạo Càn làm, kết quả Phí An Dịch nói là Đồng Khai Tễ, điều này không thể không khiến y cảm thấy bất ngờ, cho nên y hơi nghi ngờ liệu Phí An Dịch có bị lừa hay không?
Phí An Dịch ở trạng thái nguyên thần khói đen im lặng một lát rồi nói: "Điều này không thể nào, thật sự là Đồng Khai Tễ bảo ta đến giết đại nhân, lúc đó lão dùng Truyền Âm Ngọc Phù liên lạc với ta, bảo ta qua một chuyến, nói với ta mặt đối mặt."
Truyền Âm Ngọc Phù của mỗi người đều không giống nhau, ý của Phí An Dịch rất đơn giản, nếu có người muốn giả mạo Đồng Khai Tễ, thì phải trộm được Truyền Âm Ngọc Phù của Đồng Khai Tễ trước, nhưng làm vậy sẽ khiến Đồng Khai Tễ phát giác, khả năng giả mạo Đồng Khai Tễ là rất thấp.
Cho nên Phí An Dịch mới nói một cách khẳng định như vậy.
Chu Phàm cũng hiểu đạo lý này, y cảm thấy việc này e rằng thật sự là Đồng Khai Tễ làm, chỉ là tại sao Đồng Khai Tễ muốn giết y?
"Lão ta không nói với ngươi tại sao lại muốn giết ta à?" Chu Phàm lại hỏi.
"Lão chỉ bảo ta trong nhiệm vụ lần này tìm cơ hội giết đại nhân, ta có hỏi một câu tại sao muốn giết đại nhân, nhưng lão không nói cho ta biết nguyên nhân, ta cũng không hỏi nữa."
Chu Phàm trầm mặt, lại hỏi thêm mấy câu, Phí An Dịch đều trả lời từng cái một.
Sau khi trả lời xong, Chu Phàm không chút do dự đánh tan hoàn toàn nguyên thần của Phí An Dịch, Phí An Dịch thậm chí còn chưa kịp kêu lên một tiếng thảm thiết, đã bị giết chết.
Chu Phàm thu lại túi trữ vật của Phí An Dịch, y búng ngón tay một cái, ngọn lửa vàng thiêu rụi nhục thân của Phí An Dịch.
Phí An Dịch tưởng rằng hắn sẵn lòng làm người hầu của Chu Phàm, thì Chu Phàm sẽ không giết hắn, dù sao đây cũng là tu sĩ Xuất Du Cảnh.
Nhưng hắn không hiểu Chu Phàm.
Lý do Chu Phàm muốn giết hắn nói đơn giản thì không đơn giản, nói phức tạp thì không phức tạp.
Thứ nhất, đầu của Phí An Dịch đã bị y đập nát, nhục thân của Phí An Dịch coi như đã bị hủy, dù tu sĩ Xuất Du Cảnh nguyên thần không có giới hạn thời gian, nhưng muốn tìm nhục thân phù hợp không phải dễ dàng, thực lực chắc chắn sẽ bị giảm sút.
Thứ hai, nếu Phí An Dịch không chết, quay về sau đó, dù có dùng lời nói dối lừa Đồng Khai Tễ, chưa biết chừng cũng sẽ gây ra sự nghi ngờ của Đồng Khai Tễ, còn về việc đột nhiên trốn đi, nhưng đây là làm trái với lời thề với Giới Lão Hội, khả năng này không tồn tại, không bằng giết chết hắn, đẩy cho Khủng Bố Môn, như vậy coi như hợp tình hợp lý.
Đồng Khai Tễ cũng sẽ tưởng rằng Phí An Dịch không kịp ra tay, chứ không nghĩ tới những chuyện khác.
Cuối cùng, thực ra hai lý do trước chỉ là thứ yếu, y giết Phí An Dịch chủ yếu là vì Phí An Dịch muốn giết y, không giết Phí An Dịch y thấy không thông suốt.