Thế Giới Tu Tiên Kinh Dị

Lượt đọc: 15488 | 6 Đánh giá: 5,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1834
Dương đảo chủ

❊ ❊ ❊

Chu Phàm cùng nam cao gầy kia ra khỏi khách sạn, đi trên con đường âm u, ẩm ướt, hai bên đường treo những viên phù châu dùng để chiếu sáng trên dây đằng màu đen của các ngôi nhà.

Cho dù bên ngoài là ban ngày, nhưng Ám Đằng Tiểu Cốc nằm dưới lòng đất, nơi này bất kể ngày đêm đều có bầu không khí u ám như thế này.

Bọn họ dần rời xa con đường ồn ào, hiện ra trước mắt họ là từng dãy nhà san sát.

Không ít ngôi nhà đều bị phù trận bao phủ.

"Không biết khách quan cần chỗ ở như thế nào?" Nam cao gầy cười hỏi.

Chu Phàm mặt không biểu cảm nói: "Nhà ở hạng hai còn chỗ không?"

"Đương nhiên là có, cần ba ngàn lá vàng." Nam cao gầy đáp.

Túi lá vàng lúc nãy chẳng qua chỉ là tiền dẫn đường trả cho khách sạn.

Chu Phàm lấy từ trong ngực ra một túi nhỏ ném cho nam cao gầy.

Nam cao gầy đón lấy túi nhỏ, mở ra xem, phát hiện bên trong là ba quả ngọc bích xanh thẳm, hắn hài lòng gật đầu, đây là Huyền Ngọc Quả, một quả Huyền Ngọc Quả có giá trị một ngàn lá vàng.

Hắn lấy ra một chiếc chìa khóa gỗ xanh đưa cho Chu Phàm, "Nhà ở hạng hai nằm ở góc Đông Nam."

Sau khi Chu Phàm nhận lấy chìa khóa gỗ xanh, nam cao gầy khẽ gật đầu với Chu Phàm, rồi quay người rời đi.

Chu Phàm nhanh chóng đi đến phía Đông Nam.

Nơi ở ở đây chia làm bốn hạng, độ an toàn là như nhau, điểm khác biệt là kích thước lớn nhỏ không giống nhau, như nhà ở hạng hai tương đương với một tòa trang viên, có thể dung nạp rất nhiều người, mỗi một phố trong cốc nhà ở hạng hai chỉ có mười tòa, cho một số tu sĩ thực lực cường đại thuê.

Nhà ở hạng hai, ngoài căn nhà để ở ra, còn sở hữu một nơi tu luyện có thể chứa hai người cắt chữ (thử chiêu).

Ngoài nhà ở hạng ba ra, cũng có nơi tu luyện, nhưng tương đối chật hẹp.

Nhà ở hạng bốn chỉ miễn cưỡng ở được, muốn tu luyện công pháp thì có thể làm được, nhưng nếu muốn tu luyện thuật pháp võ kỹ thì hoàn toàn không làm được.

Nơi ở hạng hai có ba mươi căn, trong đó một nửa đã mở phù trận có người ở, nửa còn lại có thể để Chu Phàm tự do lựa chọn, chìa khóa gỗ xanh mà hắn nhận được, sau khi mở một nơi ở, phù văn sẽ tự động được kích hoạt ghép đôi, không thể đổi nơi ở khác nữa.

Đương nhiên nơi ở như vậy chỉ có thể ở nửa năm, đến lúc đó chiếc chìa khóa gỗ xanh này sẽ tan chảy, người ở chỉ có thể mang đồ đạc của mình đi trước thời hạn, nếu không sẽ không bao giờ vào được nữa.

Chu Phàm đi dạo một vòng, mới chọn một nơi ở chưa có người.

Khách sạn đảm bảo sẽ không có ai biết hắn chọn tòa nhà ở đó, lại ở nơi nào, dù sao thì mỗi nơi ở khi vào ở đều do người ta tùy ý lựa chọn, thân phận cũng được giữ bí mật.

Đương nhiên khách sạn và thế lực bảo đảm nếu có ý quan tâm, chắc chắn biết người nào ở nơi nào.

Chu Phàm chỉ tùy ý đảo mắt nhìn bên trong một chút, hắn liền để Tiểu Quyến lại, hai Tiểu Tiểu Quyến trốn ở nơi tối tăm giám thị.

Khi chưa xác nhận an toàn, nơi ở này chẳng qua chỉ là một sự thăm dò.

Hắn quay người rời khỏi nơi ở an toàn, mà đổi thành một vẻ ngoài khác đi đến một khách sạn khác, nộp tiền ở trong khách sạn này.

Ở Ám Đằng Tiểu Cốc, không phải ai cũng có tiền ở nổi nơi ở an toàn như vừa rồi, có rất nhiều người sẽ chọn ở khách sạn hoặc thậm chí ngay cả khách sạn cũng không ở nổi, có một bộ phận nhỏ sẽ chọn ngủ trên đường phố.

Nhưng ngủ trên đường phố, thì phải cẩn thận đấy, bởi vì có thể nửa đêm sẽ bị người ta lấy đi cái đầu, không bao giờ tỉnh lại được nữa.

Những kẻ ngủ trên đường phố đều là võ giả tầng lớp thấp nhất, những võ giả này vì để đêm có thể an tâm ngủ ngon, phần lớn là ba năm người lập thành nhóm luân phiên canh gác.

Đương nhiên cũng có người rời khỏi Ám Đằng Tiểu Cốc, ở ngoài hoang dã, nhưng ở ngoài hoang dã phải đối mặt với nguy hiểm cũng không ít.

Sau khi Chu Phàm ở khách sạn, thì rất ít khi ra ngoài, đến cả ăn cơm cũng là tiểu nhị khách sạn đưa tới.

Đương nhiên Ám Đằng Tiểu Cốc người nào cũng có, không có ai cảm thấy kỳ lạ.

Chu Phàm kiên nhẫn chờ đợi, chờ Công Tôn Cửu Cung tìm đến nơi này, hắn muốn xem Công Tôn Cửu Cung có thể tìm ra hắn từ Ám Đằng Tiểu Cốc hay không.

Một ngày sau, một chiếc thuyền gỗ bay trên không trung, dừng lại ở cửa cốc của Ám Đằng Tiểu Cốc.

Thuyền gỗ rơi xuống đất, những tên trộm ở cửa cốc trong bóng tối đều biến sắc mặt, bọn chúng không do dự tản ra trốn chạy.

Có thể có dụng cụ bay khổng lồ như thế này, tuyệt đối không phải người bình thường gì, cho nên những tên trộm cửa cốc mới chạy trốn nhanh như vậy.

Trên thuyền gỗ bước xuống mười mấy người, mười mấy người này hộ vệ một nam trung niên mặc áo đen, mũi diều hâu mắt sâu, ánh mắt người này giống như cái chui sắc bén, đâm thẳng vào lòng người.

Dụng cụ bay hình thuyền này đến từ Công Tôn thế gia, nam trung niên này chính là lão tổ Công Tôn thế gia Công Tôn Cửu Cung.

"Gia chủ, tên kia quả nhiên trốn vào Ám Đằng Tiểu Cốc." Một lão giả tóc hoa râm cung kính nói với Công Tôn Cửu Cung, ông ta là thuật số sư mạch lá của nhà họ Công Tôn, được gọi là Đường đại sư.

"Thật là thông minh." Công Tôn Cửu Cung cười lạnh nói: "Đường đại sư, có thể tìm hắn ra không?"

"Phải thử mới biết được." Giọng điệu Đường đại sư không dám chắc chắn, ông ta đã được biết, Ám Đằng Tiểu Cốc này là đất loạn mạch, nhưng đất loạn mạch cũng khác nhau, thủ pháp của ông ta có tác dụng hay không phải thử qua mới biết được.

Nhóm người bước vào Ám Đằng Tiểu Cốc.

Đường đại sư ngắt một chiếc lá đỏ sẫm trên áo của mình, ông ta vừa buông tay, chiếc lá đỏ sẫm kia liền lơ lửng trước ngực ông ta, sắc mặt ông ta nghiêm nghị hai tay kết ấn, từng đạo quang mang màu vàng từ trong hai tay phát ra đánh vào trong chiếc lá đỏ sẫm.

Chiếc lá đỏ sẫm nhanh chóng nổ tung, hóa thành từng hạt sáng đỏ sẫm.

Hành động của Đường đại sư thu hút không ít ánh mắt chú ý, nhưng người trên đường đều chỉ lạnh lùng quan sát, không có ai lên tiếng quấy rầy.

Sắc mặt Đường đại sư nghiêm nghị, ông ta xòe lòng bàn tay ra, phù lá màu xanh lơ lửng trong lòng bàn tay đã hút hết tất cả các hạt sáng đỏ sẫm trên không trung vào.

Phù lá đan xen đỏ xanh, trông rất chói mắt, chỉ là nhanh chóng mờ đi.

Khóe miệng Đường đại sư rỉ ra một tia máu, sắc mặt ông ta hơi tái nhợt lắc đầu với Công Tôn Cửu Cung, "Sự nhiễu loạn ở nơi này rất mạnh, e là không thể biết được vị trí chính xác của hắn."

Công Tôn Cửu Cung không hề tức giận, ông ta sớm đã có dự liệu về điều này, kẻ đó dám giết con trai ông ta, nếu sớm biết sự tồn tại của ông ta, há lại không có sự chuẩn bị.

Công Tôn Cửu Cung dẫn mọi người rời khỏi Ám Đằng Tiểu Cốc, ông ta nhẹ nhàng vỗ chiếc túi trữ vật đan bằng cỏ xanh, một đạo quang mang xanh nhạt rơi vào tay ông ta, hóa thành một chậu hoa, trên chậu hoa có một cái cây nhỏ.

Trên cây nhỏ mọc mười một chiếc lá giống như ngọc bích.

Ông ta chạm vào chiếc lá ở tận cùng phía dưới, chiếc lá phát ra từng vòng quang mang ngọc bích xanh, ông ta kiên nhẫn chờ đợi.

Đám người đi theo Công Tôn Cửu Cung đều trầm mặc chờ đợi theo.

"Công Tôn tiền bối." Bên kia truyền đến một giọng nói trẻ tuổi, "Sư phụ ta đang tu luyện, xin hỏi ngài có chuyện gì không?"

"Ta muốn nói chuyện với sư phụ ngươi." Công Tôn Cửu Cung thản nhiên nói.

"Được, vậy xin ngài chờ một lát."

Qua một lúc, bên kia mới truyền đến một giọng nữ trầm trầm, "Quả nhiên là kỳ lạ, ngươi tìm ta có chuyện gì?"

"Dương đảo chủ, Ám Đằng Tiểu Cốc có phải của Huyết Hải Đảo không?" Công Tôn Cửu Cung trực tiếp hỏi.

Sắc mặt những người bên cạnh Công Tôn Cửu Cung đều trở nên có chút vi diệu, bọn họ mới biết lão tổ nói chuyện với ai.

Đây là nữ ma đầu đáng sợ nhất Sinh Tinh Giới.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1580
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.